Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 58

Sau khi chia tay Chu Tễ Hòa, Úc Cẩn Nam lái xe đến cơ quan.

Vừa bước vào văn phòng, anh đã thấy Trịnh Mịch xách theo túi đồ ăn tối đóng hộp đi theo phía sau.

Úc Cẩn Nam liếc anh ta một cái: “Đến tăng ca à?”

“Hi hi, cũng không hẳn.” Trịnh Mịch cười đầy bí hiểm: “Lúc nãy em đi mua đồ ăn gần đây, vừa hay thấy xe anh chạy vào cổng cơ quan. Nghĩ anh đến giờ này chắc chắn chưa ăn tối nên tiện thể mua thêm một phần.”

“Để đó đi.” Nói ngắn gọn xong, Úc Cẩn Nam mở tủ lấy một chiếc sơ mi màu ghi sáng sạch sẽ thay vào.

Trịnh Mịch ngồi bên cạnh quan sát anh vài giây, vẻ mặt càng lúc càng kỳ lạ 

“Em có linh cảm là tối qua anh không về nhà.” Nói rồi anh chỉ vào chiếc sơ mi anh vừa cởi ra: “Em nhớ không nhầm thì đây chính là cái anh mặc hôm qua.”

“Trí nhớ không tệ.”

Hiếm lắm mới được khen một câu, Trịnh Mịch hơi thụ sủng nhược kinh, ánh mắt nhìn anh lại càng thêm dò xét.

“Anh Nam, anh không bình thường.”

Vốn chỉ buột miệng trêu một câu, hoàn toàn không mong đối phương đáp lại.

Ai ngờ Úc Cẩn Nam lại thuận theo lời cậu hỏi: “Không bình thường ở đâu?”

“…”

Mặt trời mọc đằng tây rồi sao? Anh thế mà lại trả lời lời cà khịa của anh ta?

Không bình thường ở đâu ư? Hình như chẳng có gì không bình thường. Nhưng lại giống như chỗ nào cũng không bình thường.

“Ví dụ như…” Trịnh Mịch suy nghĩ một chút rồi nói: “Em cảm thấy tâm trạng hôm nay của anh hình như rất tốt.”

Bỗng nhiên anh trợn mắt: “Khoan đã! Tối qua anh không về nhà… chẳng lẽ ngủ lại nhà cô Chu rồi?”

Thảo nào tâm trạng tốt như vậy. Hóa ra là mây tan thấy trăng sáng rồi.

Mặc cho Trịnh Mịch tha hồ suy đoán, Úc Cẩn Nam chỉ lạnh nhạt liếc anh ta hai cái. Hoàn toàn không có ý định tiếp lời.

Dường như anh chẳng hứng thú với mấy suy luận kia, càng không muốn tiếp tục bàn về chủ đề này.

Ăn xong một bữa, chẳng moi được chút thông tin hữu ích nào, trái lại còn bị giao thêm hai nhiệm vụ công việc, Trịnh Mịch khổ không sao kể xiết.

Không lâu sau bữa tối, Úc Cẩn Nam tiện tay cầm áo khoác và chìa khóa xe trên bàn, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Anh Nam, anh đi đâu vậy?”

Úc Cẩn Nam không quay đầu lại, chỉ để lại hai chữ: “Có hẹn.”

Khi Úc Cẩn Nam tới nơi, người đàn ông ngồi trước quầy bar đã uống hết hai ly rượu.

Thấy anh đến gần, Kỷ Vân Thâm hơi hất cằm, lắc lắc ly rượu trong tay: “Đến rồi à, anh em. Nói thật nhé, tôi khá nhớ những năm chúng ta cùng nhau phấn đấu. Bây giờ ai cũng bận, muốn tụ họp một lần khó quá.”

Úc Cẩn Nam bỏ ngoài tai lời cảm thán của anh ta: “Vợ anh quản nghiêm như vậy, hôm nay sao lại cho phép anh đến quán bar vậy?”

“Lại cãi nhau thôi.” Kỷ Vân Thâm nhấp một ngụm rượu: “Nhưng không sao. Vợ chồng nhiều năm rồi, thỉnh thoảng va chạm cũng bình thường. Vài hôm nữa tôi lại xuống nước nhận lỗi là được.”

Miệng nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng trong lòng vẫn khó tránh khỏi cảm giác bực bội.

Bao nhiêu năm nay, mỗi lần cãi nhau đều là anh chủ động nhận sai. Là một người đàn ông có cảm xúc bình thường, đôi lúc anh cũng thấy mệt mỏi và tê liệt.

Ví dụ như lúc này.

“Thôi, không nói chuyện của tôi nữa.” Kỷ Vân Thâm đổi đề tài: “Nói chuyện tình cảm của cậu đi. Sau khi chia tay em dâu, có tiến triển gì mới không?”

Úc Cẩn Nam đáp ngắn gọn: “Hôm qua ăn cơm cùng nhau.”

“Ồ?” Kỷ Vân Thâm lập tức hứng thú: “Khó khăn lắm mới có cơ hội gặp nhau, chẳng lẽ chỉ đơn giản ăn một bữa cơm thôi?”

“Chỉ ăn cơm.”

“Sau đó thì?”

“Không có sau đó.”

Úc Cẩn Nam hiếm khi chia sẻ chuyện tình cảm của mình với người khác. Cho dù người đó là bạn thân cũng vậy.

Nhưng Kỷ Vân Thâm bề ngoài có vẻ tùy hứng, thực chất lại vô cùng tinh tế. Dù Úc Cẩn Nam không nói, anh ta vẫn đoán được phần nào. Bởi anh quá hiểu người anh em này.

“Để tôi đoán nhé.” Kỷ Vân Thâm cười đầy ẩn ý: “Vì bữa cơm đó, cậu thật sự không làm gì sao?”

Úc Cẩn Nam không trả lời. Anh ngửa đầu uống cạn ly rượu.

Trong đầu lập tức hiện lên bữa cơm tối hôm qua.

Lúc Lâm Nhã Kỳ gọi điện mời anh sang ăn cơm, cô cố ý nhắc rằng Chu Tễ Hòa cũng có mặt. Lại vô tình kể chuyện chính Chu Tễ Hòa đã lái xe đưa Phó Khả Trừng về.

Đã uống rượu thì không thể lái xe. Thế là anh thuận nước đẩy thuyền mang theo một chai vang đỏ tới.

Mọi chuyện sau đó đều diễn ra rất tự nhiên.

Anh đưa cô về nhà, có được cơ hội ở riêng với cô trong chốc lát. Nhưng chưa từng có ý định tiến thêm một bước.

Ban đầu, anh chỉ muốn yên lặng ở bên cô một lúc.

Chỉ vậy thôi.

Có lẽ điều duy nhất anh không ngờ tới chính là phản ứng của Chu Tễ Hòa.

Trong thang máy, trong xe. 

Ánh mắt của cô, nhiệt độ nơi lòng bàn tay và đôi môi cô, đều đến bất ngờ không kịp đề phòng.

Nghĩ đến đây, Úc Cẩn Nam khẽ động chân mày. Giọng nói trầm thấp: “Cô ấy hỏi em còn yêu cô ấy không.”

Hiếm lắm mới thấy anh chịu mở lòng. Kỷ Vân Thâm vừa ngạc nhiên vừa lo lắng.

Nếu tình cảm này không đủ sâu đậm, Úc Cẩn Nam đâu cần phải kể ra. Một người quá nặng tình thường chẳng phải chuyện tốt.

Yêu cũng đè nén. Không yêu cũng đè nén.

Người đau khổ cuối cùng vẫn là chính mình.

“Tôi đoán nhé. Khả năng cao là cậu không trả lời, hoặc lại ném quyền quyết định câu trả lời về cho cô ấy.” Kỷ Vân Thâm nói trúng tim đen: “Bởi vì cậu không chắc cô ấy hỏi như vậy là vì yêu cậu, hay chỉ vì không cam lòng sau khi mất đi thứ từng thuộc về mình.”

Khi một người bị tước mất chỗ dựa quen thuộc. Khoảng trống và cảm giác hụt hẫng sẽ xuất hiện.

Úc Cẩn Nam hiểu rất rõ. Cảm giác đó không phải tình yêu. 

Anh không cần phải giữ cô lại bên mình khi biết rõ cô không yêu anh.

Vì vậy, sau khi đưa cô về nhà, anh đã ở dưới lầu nhà cô suốt cả đêm.

Trong một đêm đó, anh hiểu ra một điều.

—— Anh nên đợi cô chủ động.

Đợi cô bước về phía anh, đợi cô nhìn rõ trái tim mình.

Thấy anh im lặng, Kỷ Vân Thâm hỏi thẳng: “Cậu thật sự chưa từng nghĩ tới sao?”

“Nghĩ tới cái gì?”

“Tái hợp.”

“Có nghĩ.” Úc Cẩn Nam thành thật đáp: “Nhưng không cần thiết phải giẫm lên vết xe đổ.”

Kỷ Vân Thâm hiểu sai ý anh. Tưởng rằng anh đã muốn buông tay. Thế là bực bội nói: “Nếu cậu thật sự yêu người này rồi lại yêu người khác, tôi còn thấy nhẹ nhõm hơn. Nhưng vấn đề là từ đầu đến cuối cậu chỉ yêu mình cô ấy. Thôi được rồi, để tôi giúp cậu một tay.”

Anh ta lấy điện thoại ra, tìm số điện thoại đã lưu từ trước.

Vài giây sau, cuộc gọi được kết nối.

“Alô, anh là Kỷ Vân Thâm. Cẩn Nam uống nhiều quá rồi. Có thể phiền em đến đón cậu ấy không?”

Chu Tễ Hòa đỗ xe bên kia đường đối diện quán bar.

Hai phút sau. 

Kỷ Vân Thâm dìu Úc Cẩn Nam ra khỏi quán. Loạng choạng đi vài bước rồi nhét thẳng anh vào ghế phụ.

“Em dâu, giao cậu ấy cho em nhé.” Kỷ Vân Thâm thở hổn hển: “Hôm nay tâm trạng Cẩn Nam không tốt, uống hơi nhiều. Anh là đàn ông nên cũng không chăm sóc cậu ấy được, đành làm phiền em vậy.”

Vừa rồi để ép Úc Cẩn Nam uống rượu, chính anh ta cũng uống không ít.

Chỉ hy vọng tối nay hai người sẽ có tiến triển mới. Không uổng công anh hao tâm tổn sức.

Đối với cách gọi “em dâu”, Chu Tễ Hòa không quá để tâm.

Cô lịch sự trò chuyện vài câu với Kỷ Vân Thâm. Đợi anh ta rời đi mới nhấn nút đóng cửa kính xe.

Trong xe nồng nặc mùi rượu.

Người đàn ông bên cạnh hô hấp nhẹ nhàng, đang yên tĩnh tựa vào ghế ngủ say.

Rõ ràng mới gặp nhau vài tiếng trước, vậy mà Chu Tễ Hòa lại có cảm giác như đã rất lâu.

Mối quan hệ của họ vẫn lửng lơ, chẳng tiến chẳng lùi.

Anh từng nói: “Không phải hiểu lầm.”

Rất nhiều lời lúc đó đã sắp bật ra khỏi miệng cô. Nhưng chưa kịp hỏi tiếp, một cuộc điện thoại đã cắt ngang cuộc giằng co ấy.

Sợi dây căng thẳng trong lòng cũng theo đó đứt phựt.

Không còn bầu không khí mập mờ làm chỗ dựa, cô không đủ dũng khí truy hỏi tiếp. Sợ lại tự làm bản thân rối loạn. Thế là tùy tiện kiếm cớ bỏ chạy.

Kết thúc chẳng vui vẻ. Càng nghĩ càng rối.

Hoàn hồn lại, Chu Tễ Hòa chống cằm nhìn anh một lúc rồi khởi động xe.

Bốn mươi phút sau mới tới dưới lầu nhà anh.

Thấy anh vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, cô vô thức nghiêng người đến gần, khẽ lẩm bẩm: “Trước đây còn nói tửu lượng mình tốt lắm cơ mà, sao hôm nay lại say đến mức này.”

Cô bất giác nhớ tới lời Kỷ Vân Thâm vừa nói. Anh ta bảo tâm trạng Úc Cẩn Nam không tốt.

Tại sao lại không tốt?

Buổi chiều nay chính câu nói mập mờ của anh đã khiến cô suýt mất bình tĩnh. Rõ ràng người đáng buồn phải là cô mới đúng.

Đợi một lúc vẫn thấy anh ngủ, Chu Tễ Hòa đành đưa tay khẽ chạm vào vai anh: “Úc Cẩn Nam, tỉnh dậy đi. Về đến nhà rồi, lên nhà ngủ tiếp.”

Hàng mày người đàn ông khẽ nhíu lại. Đôi mắt mở hé, ánh nhìn mê man sâu thẳm.

Trong bóng tối, giọng nói khàn khàn sau cơn say như mê hoặc lòng người: “Nặc Nặc?”

Chu Tễ Hòa khựng người rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Là em. Đến nơi rồi, em đưa anh lên.”

“Ừ.” Úc Cẩn Nam không từ chối. Anh giơ tay day day thái dương đau nhức.

Khi dìu anh bước vào thang máy, Chu Tễ Hòa bỗng cảm thấy cảnh tượng này vô cùng quen thuộc. Rất nhanh cô nhớ tới chuyện xảy ra trong thang máy tối qua.

Đúng là… Phong thủy luân chuyển.

Nhưng tửu lượng của anh quả thật tốt hơn cô rất nhiều.

Ra khỏi thang máy, Chu Tễ Hòa đi trước vài bước rồi chủ động phá vỡ sự im lặng.

“Mật mã cửa?”

“Vẫn là mật mã cũ.”

Mật mã cũ – 0530.

Ngày họ gặp lại nhau.

Không ngờ anh vẫn chưa đổi. Có lẽ chỉ vì dùng quen nên lười đổi thôi.

Nhưng đổi hay không đổi thì liên quan gì đến cô?

Chu Tễ Hòa không muốn tiếp tục nghĩ lung tung. Cô nhập dãy số quen thuộc.

Cửa mở ra. Nhưng đèn phòng khách không sáng.

Úc Cẩn Nam lên tiếng giải thích: “Đèn phòng khách hỏng rồi, chưa gọi người đến sửa.”

Cô gật đầu: “Xem ra anh cũng tỉnh rượu rồi. Vậy em về trước đây.”

“Đi đường cẩn thận.”

Dặn dò một câu xong, Úc Cẩn Nam lần mò thay dép trong nhà, tiện tay cởi áo khoác rồi cởi thêm hai cúc sơ mi trên cùng rồi kéo nhẹ cổ áo xuống.

Xương quai xanh cùng yết hầu lộ ra đầy gợi cảm.

Trong bóng tối, người đàn ông dần hòa vào màn đêm, mang theo vẻ mệt mỏi toàn thân ngả người xuống sofa.

Kỷ Vân Thâm hiểu rõ tửu lượng của anh, cũng biết vài ly rượu đó không thể khiến anh say thật.

Có lẽ mục đích của anh ta không phải chuốc say Úc Cẩn Nam, mà là muốn mượn men rượu để nói chuyện tình cảm.

Nhưng Úc Cẩn Nam không muốn.

Ngoài cửa lại vang lên tiếng nhập mật mã.

Ngay sau đó, cánh cửa mở ra. Giọng nói mềm mại của Chu Tễ Hòa vang lên: “À đúng rồi, em có chuyện này.”

Nhờ ánh đèn cảm ứng mờ nhạt nơi huyền quan, Úc Cẩn Nam nhìn về phía cô.

“Trần Linh Hy đưa em tấm thẻ ngân hàng này. Cô ấy nhờ em chuyển lại cho anh, cảm ơn vì những gì anh đã giúp cô ấy trước đây.”

Chu Tễ Hòa đơn giản thuật lại lời Trần Linh Hi. Đang định đặt thẻ lên tủ giày rồi quay người rời đi thì nghe anh nói: “Đưa đây cho tôi.”

Cô khựng lại một chút rồi vẫn làm theo ý anh.

Dựa vào ký ức trước đây, Chu Tễ Hòa chậm rãi lần mò về phía ghế sofa trong bóng tối.

Khó khăn lắm mới đi đến trước mặt anh, nào ngờ dưới chân bỗng hụt một nhịp, cả người mất thăng bằng lao thẳng về phía trước.

Giây tiếp theo, cô ngồi gọn trên đùi anh.

Dù cách hai lớp vải, nhiệt độ cơ thể của đối phương vẫn truyền đến rõ ràng.

Hơi thở của anh phảng phất mùi rượu nhàn nhạt.

Chu Tễ Hòa thoáng ngẩn người, trái tim treo lơ lửng trong lồng ngực. Hai tay cô chống lên ngực anh.

Yết hầu Úc Cẩn Nam khẽ chuyển động: “Đang làm gì vậy?”

Không phải cô không thấy xấu hổ.

Ban đầu Chu Tễ Hòa định nhanh chóng đứng dậy, nhưng không hiểu sao lúc này trong lòng lại nảy sinh một chút ý muốn trêu chọc anh.

“Không nhìn ra sao?” Cô chậm rãi đáp: “Chủ động lao vào lòng anh.”

Nhớ đến cảnh bị anh từ chối tối qua, cô lại bướng bỉnh bổ sung: “Dù sao em cũng đâu phải mới chủ động một hai lần, mất mặt thêm lần nữa cũng chẳng sao.”

Khác với tối qua, lần này Úc Cẩn Nam không chạm vào cô. Hai tay anh chỉ đặt ở hai bên người.

Chu Tễ Hòa cảm thấy cơ thể hơi chênh vênh nên rất tự nhiên vòng tay qua vai anh.

Xung quanh tối om. Hai người ở rất gần nhau.

Cô mơ hồ nhìn thấy đường nét gương mặt anh. Khóe môi anh hơi căng lại.

“Tối qua anh không thấy em mất mặt.” Úc Cẩn Nam lên tiếng.

“Nhưng anh không hôn em.”

“Những chuyện như hôn môi là việc chỉ người yêu mới làm.”

Ý anh rất rõ. Giữa họ bây giờ không còn danh phận gì nữa.

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu cô.

Chu Tễ Hòa tỉnh táo hơn hẳn, đột nhiên chẳng còn tâm trạng làm bất cứ điều gì nữa. Quả nhiên lại mất mặt thêm một lần.

Cô cúi mắt: “Có lẽ bây giờ nói ra đã muộn rồi. Thật ra khoảng thời gian này em rất nhớ anh. Anh nói đúng, trên đời không có thuốc hối hận. Vì vậy em sẽ thực hiện lời hứa ở bệnh viện hôm trước, sẽ không làm phiền anh nữa.”

Nói xong, cô định đứng dậy rời khỏi người anh. Nhưng vừa đặt chân xuống đất, cô đã bị anh kéo trở lại.

Chu Tễ Hòa khẽ kêu lên một tiếng. Âm cuối còn chưa kịp thoát ra đã bị đôi môi bất ngờ phủ xuống của người đàn ông nuốt trọn.

Một tay anh giữ lấy eo cô, tay còn lại đặt sau gáy.

Ban đầu chỉ là sự chạm môi nhẹ nhàng. Nhưng rất nhanh, hơi thở mang theo vị rượu ngọt nhàn nhạt của anh đã khiến nụ hôn trở nên sâu hơn.

Kỹ năng hôn của anh từ trước đến nay luôn khiến người ta khó lòng chống đỡ.

Chu Tễ Hòa cố gắng tìm lại chút lý trí, thoát khỏi sự bao vây của anh rồi khẽ th* d*c hỏi: “Anh làm gì vậy?”

Úc Cẩn Nam khẽ cắn nơi khóe môi cô, giọng điệu lười biếng: “Trả lại cho em.”

“…”

“Món nợ em để lại tối qua.”

Hết chương 58