Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 51

Sau khi nói chuyện với Bùi Tiêu xong, Chu Tễ Hoà một mình lên tầng hai.

Không bao lâu sau, cô nhận được cuộc gọi từ Úc Cẩn Nam.

Khoảnh khắc điện thoại được kết nối, cả hai đều rất ăn ý mà im lặng hồi lâu.

Người đàn ông lên tiếng trước: “Đang chuẩn bị lên lớp à?”

“Chưa, nhưng sắp rồi.” Chu Tễ Hoà đáp: “Anh gọi có việc gì sao?”

Dường như Úc Cẩn Nam không ngờ cô lại khách sáo như vậy.

Anh im lặng hai giây rồi nói: “Anh nhớ thẻ điện nước ở nhà đang ở chỗ em.”

Chu Tễ Hoà suy nghĩ một lúc: “Hình như đúng là ở chỗ em. Lần trước bên quản lý khu dân cư đến kiểm tra định kỳ, cần dùng tới thẻ đó. Xong việc em tiện tay bỏ vào túi luôn.”

Úc Cẩn Nam khẽ “ừ” một tiếng.

Bầu không khí có chút ngượng ngập.

Cô chủ động tiếp lời: “Hay sau giờ học em mang qua cho anh nhé? Hoặc nếu anh cần gấp thì ghé cửa hàng lấy, em để ở quầy tầng một.”

“Không cần.” Anh đáp: “Tối anh qua chỗ em lấy. Tiện thể lấy lại ít quần áo trước đây để bên đó.”

“… Được.”

Không ai nói thêm điều gì. Cứ như đang xử lý công việc mà cúp máy.

Chu Tễ Hoà tiện tay ném điện thoại sang một bên, đưa tay day day thái dương đau nhức.

Trong lòng nặng trĩu.

Chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, mối quan hệ giữa họ lại giống như một cặp đôi đã chia tay trong hòa bình.

Xa lạ đến mức không báo trước.

Bắt đầu trong mơ hồ, và dường như cũng sắp kết thúc trong mơ hồ.

—- Chu Tễ Hoà, đây chẳng phải chính là điều mày muốn sao?

Ở bên kia.

Úc Cẩn Nam vừa đặt điện thoại xuống, Trịnh Mịch ngồi đối diện lập tức hỏi: “Anh Nam, hai người cãi nhau à?”

Úc Cẩn Nam lạnh nhạt liếc anh ta một cái, hoàn toàn không có ý định trả lời.

Trịnh Mịch bất giác rùng mình, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đã đến mức phải sang nhà đối phương lấy lại đồ rồi, không phải cãi nhau thì là gì.”

“Rảnh lắm à?”

“Đâu có.” Trịnh Mịch vội vàng biện minh: “Em đang quan tâm anh mà. Rõ ràng mấy hôm trước hai người còn tốt đẹp, sao tự dưng lại…”

Nghe anh ta lải nhải bên cạnh, Úc Cẩn Nam hiếm hoi lên tiếng: “Cũng không hẳn là cãi nhau. Là lỗi của tôi.”

“Hả?”

“Tôi đang chờ cô ấy hết giận.”

“…”

Trịnh Mịch chớp mắt: “Em thấy anh không giống đang chờ cô Chu hết giận. Giống đang chuẩn bị ly hôn chia tài sản hơn.”

Úc Cẩn Nam nhàn nhạt nói: “Cậu nghĩ tìm được một lý do để đi gặp cô ấy dễ lắm sao?”

Trịnh Mịch lập tức ngộ ra: “Ra là vậy. Nhưng anh Nam này… Em cảm thấy anh thay đổi rồi.”

Thấy người đàn ông không đáp, cậu tiếp tục: “Trước đây anh chưa từng nói với em những chuyện trong lòng như thế. Từ sau khi ở bên cô Chu, anh hình như… có hơi ấm hơn rồi.”

Có lẽ chính Úc Cẩn Nam cũng không nhận ra. Nhưng với tư cách người ngoài cuộc, Trịnh Mịch nhìn rất rõ.

Chu Tễ Hoà đang âm thầm thay đổi anh.

Trước đây, anh lạnh lùng như một ngọn núi tuyết vạn năm, ngoài công việc vẫn là công việc. 

Từ sau khi ở bên Chu Tễ Hoà, dù vẻ mặt vẫn chẳng thay đổi bao nhiêu, Trịnh Mịch vẫn cảm nhận được tâm trạng anh rất tốt. Con người cũng dễ gần hơn trước rất nhiều.

Úc Cẩn Nam phớt lờ cảm xúc dạt dào của anh ta, đứng dậy cầm hồ sơ trên bàn: “Đi họp thôi.”

Hai người lần lượt rời khỏi văn phòng.

Khi đi ngang qua góc hành lang, vừa khéo chạm mặt một bóng dáng thướt tha vừa bước ra khỏi thang máy.

Người phụ nữ nhìn thấy Úc Cẩn Nam thì sững lại hai giây, sau đó mỉm cười chào hỏi: “Trưởng phòng Úc, trùng hợp thật.”

Úc Cẩn Nam khẽ gật đầu: “Trưởng phòng Chung.”

Nụ cười của Chung Sở Điềm càng sâu hơn: “Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc. Tôi vừa định xử lý xong việc rồi đi tìm anh.”

“Vụ án Hà Nhàn, tôi nghĩ mình đã nói rất rõ rồi.”

“Không phải việc công.” Cô giải thích: “Là việc riêng.”

Nói xong, Chung Sở Điềm nhìn sang Trịnh Mịch, lịch sự mỉm cười.

Trịnh Mịch lập tức hiểu ý. Anh tự giác cầm lấy tập hồ sơ trong tay Úc Cẩn Nam.

“Anh Nam, em tới phòng họp chuẩn bị trước nhé. Hai người cứ nói chuyện.”

Đợi anh ta rời đi, Úc Cẩn Nam mới hỏi: “Có chuyện gì?”

“Tối nay nếu anh rảnh, tôi muốn mời anh một bữa cơm.”

“Xin lỗi.” Úc Cẩn Nam đáp: “Tôi nghĩ chúng ta không nên chiếm dụng thời gian riêng tư của nhau.”

“Anh đừng vội từ chối.” Chung Sở Điềm giải thích: “Vụ án Hà Nhàn đã kết thúc rồi. Giữa chúng ta cũng chẳng còn vướng mắc gì nữa. Trước đây tôi cố giành vụ án từ tay anh là tôi không đúng. Trưởng phòng Úc cũng nên cho tôi cơ hội mời cơm xin lỗi chứ? Huống hồ bữa tối hôm nay không chỉ có hai chúng ta. Tôi mới điều chuyển tới đây không lâu, còn nhiều việc cần mọi người chỉ bảo thêm.”

Lời nói của cô rất đúng mực.

Vì phép lịch sự cơ bản và các mối quan hệ xã giao, Úc Cẩn Nam cũng không tiện từ chối: “Đến lúc đó gửi thời gian và địa điểm cho tôi.”

Buổi tối.

Chu Tễ Hoà ăn qua loa một chiếc sandwich. Sau đó ngồi trên sofa chờ người đàn ông kia tới.

Kim đồng hồ chỉ chín giờ. Bên ngoài vẫn không có tiếng gõ cửa.

Cô nhiều lần cầm điện thoại lên, định gửi tin nhắn hỏi anh đang ở đâu.

Nhưng do dự mãi, cuối cùng vẫn cất điện thoại đi.

Khoảng mười một giờ, bên ngoài vang lên tiếng bước chân khe khẽ.

Chu Tễ Hoà ngồi thẳng dậy, đưa tay dụi đôi mắt còn ngái ngủ rồi bước tới cửa.

Khoảnh khắc mở khóa, mùi trầm hương pha lẫn chút hơi men lập tức ập vào mặt.

Chu Tễ Hoà vô thức hít nhẹ, mơ hồ còn ngửi thấy cả mùi nước hoa phụ nữ.

Cô nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, khẽ nói:

“Vào đi.”

Úc Cẩn Nam thay dép trong nhà cạnh tủ giày. Sau đó đi theo cô vào phòng khách.

Trong không gian thoang thoảng hương hoa nhài dịu nhẹ.

Người phụ nữ mang dáng vẻ lười biếng. Trên người là chiếc váy ngủ trắng mềm mại, mái tóc dài ngang eo tùy ý buông xuống sau lưng. Đôi chân trắng ngần lộ ra hơn nửa.

Khung cảnh sinh hoạt gia đình ấm áp đến lạ, khiến người ta bất giác rung động.

Yết hầu của Úc Cẩn Nam khẽ chuyển động: “Em đợi bao lâu rồi?”

Thì ra anh vẫn biết cô đang đợi mình.

Không hiểu sao trong lòng Chu Tễ Hoà lại bốc lên một cơn bực bội, đến cả giọng điệu cũng trở nên cứng nhắc hơn vài phần.

“Nếu tính kỹ thì cũng chỉ khoảng bốn tiếng thôi.”

“Xin lỗi, anh có việc đột xuất.”

“Nếu anh còn nhớ em đang đợi mình, ít nhất cũng nên nhắn một tin báo cho em biết khi nào anh tới.”

Nếu là trước đây, cô căn bản sẽ không để tâm chuyện phải chờ đợi bao lâu. Nhưng mùi nước hoa xa lạ kia lại giống như chất độc, từng chút một xâm nhập vào ý thức của cô, khiến người ta vô cớ trở nên bồn chồn.

Trong lời nói của cô mang theo sự tủi thân mà chính bản thân cũng không nhận ra.

Úc Cẩn Nam cố kiềm chế ý muốn kéo cô vào lòng, thấp giọng giải thích: “Điện thoại bị rơi hỏng trên đường.”

Anh vốn nghĩ bữa cơm tối nay sẽ không kéo dài quá lâu. Không ngờ số đồng nghiệp đến tham dự lại nhiều hơn dự tính. Đó không phải là cuộc gặp do anh chủ trì, giữa chừng rời đi quả thật không thích hợp.

Vì thế sau khi kết thúc, anh lập tức bắt xe đến đây.

Chu Tễ Hoà liếc nhìn chiếc điện thoại màn hình vỡ nằm trong túi áo khoác của anh.

Im lặng vài giây rồi chuyển chủ đề: “Thẻ điện nước ở trên kệ tivi, mấy chiếc sơ mi ở trong tủ bên cạnh.”

Người đàn ông không nhìn theo hướng cô chỉ mà chăm chú nhìn cô: “Còn giận không?”

Chu Tễ Hoà biết anh đang nói đến cuộc trò chuyện tối hôm đó.

Cô cúi đầu, giọng rất khẽ: “Em không giận.”

“Tâm trạng khá hơn chưa?”

“Khá hơn nhiều rồi.”

“Giấu em là anh không đúng. Đừng vì chuyện đó mà buồn nữa.”

Người nên đau khổ là anh chứ không phải em.

Nghe vậy, sao Chu Tễ Hoà có thể không hiểu ý anh.

Anh cho rằng tâm trạng cô tệ đi là vì lỗi lầm của mình nên lúc này mới chủ động hạ mình dỗ dành, xin lỗi cô.

Nhưng không phải vậy, hoàn toàn không phải vậy.

Từ đầu đến cuối đều không phải lỗi của anh mà là của cô.

“Úc Cẩn Nam, thật sự không liên quan tới anh. Là vấn đề của em. Em không biết phải nói với anh thế nào. Cho em thêm chút thời gian được không?”

Cô gần như dùng ánh mắt van nài để nhìn anh.

Ánh mắt Úc Cẩn Nam dần trở nên sâu thẳm. Rất lâu sau, anh mới khẽ nói: “Anh biết rồi.”

Khoảng lặng ngắn ngủi kéo dài.

Chu Tễ Hoà thu lại ánh mắt, bước tới ngồi xuống ghế sofa: “Trong tủ có túi đựng đồ trống. Thu dọn xong thì lúc về nhớ đóng cửa giúp em.”

Lời tiễn khách quá mức rõ ràng, Úc Cẩn Nam âm thầm từ bỏ ý định ở lại qua đêm.

Anh bước tới chiếc tủ chứa đồ gần đó, nhặt thẻ điện nước lên. Sau đó mở cánh tủ bên cạnh, tiện tay lấy chiếc túi đựng đồ ở ngăn đầu tiên.

Ngăn thứ hai đặt mấy chiếc sơ mi của anh được gấp gọn gàng ngay ngắn. Chỉ nhìn thôi cũng biết lúc sắp xếp cô đã tỉ mỉ đến mức nào.

Sau khi bỏ chiếc áo đầu tiên vào túi, Úc Cẩn Nam kéo chiếc thứ hai ra, không ngờ lại kéo theo một chiếc hộp màu xanh đậm.

Do mất thăng bằng, chiếc hộp nhanh chóng rơi xuống đất, phát ra tiếng va chạm giòn tan.

Ngay sau đó, nắp hộp bật mở.

Chiếc vòng tay bên trong cùng một tờ giấy lập tức lộ ra dưới ánh đèn.

Giấy trắng mực đen, hai chữ “Đợi tôi” trên đó rõ ràng đến chói mắt.

Chu Tễ Hoà sững người.

Ánh mắt dừng lại trên nền đất, trở nên ngây dại.

Cô hoàn toàn quên mất sự tồn tại của nó, cũng chẳng nhớ mình đã tiện tay nhét thứ này vào tủ từ khi nào.

Chột dạ, bất an, ngột ngạt.

Cô theo bản năng nhìn vào mắt anh.

Úc Cẩn Nam hơi cúi người nhặt tờ giấy lên.

Khi đứng thẳng dậy, anh cúi đầu nhìn lại cô. Ánh mắt sâu thẳm như đá ngầm dưới biển.

Giờ phút này, cô hoàn toàn không thể đọc được ý nghĩa thật sự ẩn sâu trong đôi mắt ấy.

Bốn mắt nhìn nhau.

Chu Tễ Hoà khẽ hé môi, nhưng nhất thời lại không biết phải giải thích điều gì.

“Đây chính là lý do em không biết phải mở lời với anh sao?” Giọng Úc Cẩn Nam bình thản đến lạ, không chút biểu cảm khi nói ra câu đó.

Lời phủ nhận còn chưa kịp thốt ra.

Cô đã nghe anh tiếp tục: “Nặc Nặc. Em xem anh là gì vậy? Chỉ đơn thuần là một người để em lên giường thôi sao?”

Hết chương 51