Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 39

Khi được Úc Cẩn Nam dắt tay rời khỏi trung tâm thương mại, Chu Tễ Hòa ngoan ngoãn đến lạ.

Rõ ràng cô chẳng làm gì cả, nhưng lại vô cớ cảm thấy chột dạ.

Thấy anh không nói chuyện, cô đương nhiên cũng không chủ động bắt chuyện, chỉ âm thầm tính toán xem lát nữa phải làm thế nào mới có thể hóa giải nguy cơ.

Suốt dọc đường không ai lên tiếng. Xung quanh chỉ còn tiếng ồn ào náo nhiệt và tiếng bước chân bị phóng đại vô hạn.

Có lẽ vì để ý đến đôi giày cao gót cô đang mang nên Úc Cẩn Nam đi không nhanh, nhưng đường nét hàm hơi căng cứng vẫn để lộ tâm trạng hiện tại của anh.

Đi thêm một đoạn, hai người chậm rãi tới bãi đỗ xe ngầm.

Trong không gian tối tăm yên tĩnh ấy, cảm giác và cảm xúc đều trở nên đặc biệt nhạy bén.

Xe đỗ ở góc trong cùng.

Úc Cẩn Nam kéo cô vòng qua thân xe, mở cửa ghế sau rồi thản nhiên buông hai chữ: “Lên xe.”

Âm thanh vang vọng vài lần trong không gian trống trải.

Chu Tễ Hòa đứng tại chỗ nhìn anh hai giây, không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lên thì lên.”

Đồ đàn ông nhỏ mọn. Rõ ràng cách đây không lâu còn nhìn cô đầy thâm tình nói rằng nhớ cô, vậy mà bây giờ đến ghế phụ cũng không cho cô ngồi.

Cô đang định cúi người vào xe, nghĩ lại lại thấy không cam lòng. Chu Tễ Hòa kéo chiếc áo vest đang khoác trên vai xuống, từ sau hất thẳng lên ghế phụ.

Một bóng đen vẽ nên đường parabol hoàn hảo giữa không trung. Dứt khoát lưu loát.

Sau màn phản kháng im lặng ấy, cô cúi người ngồi vào xe, chờ người đàn ông đóng cửa.

Nhưng anh không làm như cô nghĩ, trái lại còn ngồi vào hàng ghế sau.

Chu Tễ Hòa ngạc nhiên, vô thức dịch người sang chỗ trống bên cạnh: “Anh vào đây làm gì?”

Úc Cẩn Nam không trả lời.

Cùng với tiếng “cạch”, cửa xe đóng lại hoàn toàn.

Chưa kịp để cô phản ứng, bàn tay thon dài với khớp xương rõ ràng của anh đã đặt sau gáy cô.

Trong khoảnh khắc trời đất đảo lộn, lưng cô bị ép mạnh xuống ghế sau. Lớp da ghế mát lạnh va chạm với làn da khiến cô bất giác run lên.

Ngay sau đó, nụ hôn nóng bỏng và mạnh mẽ của anh ập xuống.

Cô không kịp nghĩ thêm điều gì. Điều duy nhất có thể làm chỉ là bị động tiếp nhận.

Giống như người sắp chết đuối, biết rõ hy vọng mong manh, nhưng vẫn cố chấp mong được cứu sống.

Sự quấn quýt còn dang dở từ buổi sáng cuối cùng cũng được tiếp nối.

Môi lưỡi quấn lấy nhau, ngón tay anh dần dần di chuyển, dùng động tác vừa chậm rãi vừa gấp gáp tháo hai sợi dây đen mảnh mà chính tay anh vừa buộc lại trước đó.

Từng chút một lần theo dấu vết. Bàn tay hơi chai sạn cùng hơi thở gấp gáp hòa thành khúc nhạc đồng điệu.

Trong chút tỉnh táo còn sót lại, Chu Tễ Hòa cố đưa tay ngăn bàn tay đang gây họa kia.

Như thể đang trừng phạt sự mất tập trung của cô, Úc Cẩn Nam giữ cổ tay mảnh mai của cô trên đầu. Rõ ràng chỉ là giữ nhẹ, nhưng trên cổ tay vẫn hiện lên vài vệt đỏ nhàn nhạt, tạo nên cảm giác va chạm thị giác mãnh liệt.

Đúng là mềm mại mong manh đến cực điểm.

Về phương diện tình cảm và nhung nhớ, phụ nữ sao có thể là đối thủ của đàn ông.

Chu Tễ Hòa mở mắt trong làn sương mờ, giọng gần như van nài: “… Úc Cẩn Nam. Đừng ở đây mà anh.”

Ánh mắt Úc Cẩn Nam dần lấy lại sự tỉnh táo. Đôi môi anh dừng nơi xương quai xanh cô, hơi thở nóng hổi liên tục phả xuống, như đang cố kiềm chế dục niệm.

Nhịp thở hòa cùng nhịp tim từng lần một, mãi không thể bình ổn.

Qua rất lâu, Úc Cẩn Nam khàn giọng nói: “Nặc Nặc, anh cũng biết ghen.”

Anh không phải không để tâm, ngược lại còn ghen đến phát điên. Dù ngoài mặt bình tĩnh đến đâu, sự khen ngợi và che chở của người đàn ông khác dành cho cô vẫn bén rễ trong lòng anh.

Chu Tễ Hòa chớp đôi mắt mờ hơi nước, khẽ nói: “Em không ngờ anh ta cũng tới. Anh biết mà, giữa bọn em vốn chẳng có gì.”

Im lặng rất lâu, Úc Cẩn Nam mới khàn giọng đáp một tiếng: “Ừ.”

Sức nặng đè trên người cô dồn hết lên hai cánh tay anh. Anh hơi dùng lực, kéo cả cô lẫn mình ngồi dậy.

Sự giam giữ được giải tỏa.

Chu Tễ Hòa cúi đầu nhìn cổ tay mình, vẻ hờn dỗi vẫn chưa tan: “Lần sau anh…” Nghĩ vài giây, cô nói tiếp: “Có thể đừng thô bạo như vậy được không?”

Úc Cẩn Nam dùng đầu ngón tay lau vết son còn lưu lại nơi khóe môi, tranh thủ lúc nghe cô trách móc liền vòng tay ôm ngang eo cô, bế cô ngồi lên đùi mình rồi chậm rãi nói: “Anh đâu có dùng nhiều sức. Em ăn gì mà lớn lên vậy? Sao lại mềm mại như thế.”

“Có một thành ngữ nói thế nào nhỉ?” Chu Tễ Hòa kéo dài giọng mềm mại, hơi thở nóng hổi lướt qua bên tai anh: “Thiên sinh lệ chất*.”

*Thiên sinh lệ chất (chữ Hán: 天生丽质) là một thành ngữ gốc Hán dùng để chỉ vẻ đẹp tuyệt trần, quyến rũ được trời phú bẩm sinh của người phụ nữ.

Úc Cẩn Nam bật cười khẽ hai tiếng: “Ừ. Đúng là thiên sinh lệ chất.” Nói xong còn nhấn mạnh thêm: “Em đẹp lắm.”

Lời nói hai tầng ý nghĩa ấy, Chu Tễ Hòa sao có thể không hiểu. 

Đó chính là câu Lâm Mậu Nhiên đã nói trong cửa hàng lúc nãy.

Vòng đi vòng lại, chủ đề vẫn quay về đó.

Biết cơn ghen của anh vẫn chưa tan, cô vừa buồn cười vừa bất lực, cắn nhẹ môi dưới anh một cái: “Đồ nhỏ mọn.”

“Em muốn tiếp tục?” Úc Cẩn Nam nheo mắt, trong đáy mắt là ngọn lửa nóng bỏng sắp bùng lên.

“Không muốn.” Chu Tễ Hòa lập tức đẩy giãn khoảng cách giữa hai người: “Đau lắm.”

“Đau ở đâu?”

“Lưng. Đồng hồ của anh cứng quá, cấn chết đi được.”

Úc Cẩn Nam không nói gì. Bàn tay đặt lên lưng cô, nhẹ nhàng xoa dịu. Một lúc sau, anh hỏi: “Em đau sao không nói?”

Chu Tễ Hòa thành thật đáp: “Không muốn làm mất hứng của anh.”

Bàn tay đang chuyển động bỗng khựng lại vài giây, ánh mắt Úc Cẩn Nam tối xuống. Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên bờ vai gầy của cô, giọng nói trong trẻo vang lên: “Lần sau anh sẽ không đeo đồng hồ nữa.”

Thấy thời gian vẫn còn sớm, Chu Tễ Hòa về thay một bộ váy phù hợp hơn, rồi hai người mới lên đường đến nơi đã hẹn.

Đi được nửa đường, sự tò mò trong cô ngày càng lớn.

Cô quay đầu nhìn Úc Cẩn Nam đang chăm chú lái xe, giả vờ hỏi bâng quơ: “Quan hệ giữa anh và Hứa Nặc thế nào?”

Câu hỏi này thật ra chẳng có gì khó đoán. Nếu quan hệ không tốt, anh cũng sẽ không dẫn cô đi gặp. Người được anh chủ động giới thiệu và coi trọng, đương nhiên không phải bạn bè bình thường.

“Có thể xem là bạn tri kỷ.” Úc Cẩn Nam nói: “Cô ấy là cố vấn pháp lý của Nặc Lai. Thời kỳ đầu thành lập Nặc Lai khá khó khăn, khoảng thời gian gian khổ nhất bọn anh đã cùng nhau trải qua.”

Thì ra là vậy. Tình cảm cùng đồng cam cộng khổ đương nhiên không hề bình thường.

Chu Tễ Hòa không biết lúc này mình đang có tâm trạng gì. Nhưng có một điều cô rất rõ.

“Nếu biết trước như thế, em nhất định sẽ tìm mọi cách quen anh sớm hơn. Như vậy cũng có thể giúp anh chia sẻ bớt những gian khổ của cuộc đời.”

“Anh vẫn thích hiện tại hơn.”

“Tại sao?”

“Nếu gặp lại sớm hơn thì ở bên anh, em chỉ phải chịu toàn khổ cực.”

Cơm áo gạo tiền, những chuyện vụn vặt trong cuộc sống, sự lạnh lẽo của lòng người.

Tất cả đều đủ để bào mòn chút hy vọng cuối cùng của một con người đối với cuộc sống.

Anh không muốn cô phải trải qua những điều đó.

Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề.

Trong lòng Chu Tễ Hòa bỗng thấy khó chịu vô cùng.

Dù là vui hay buồn, dù là quá khứ hay sự tồn tại, cô dường như thật sự không biết gì về những năm tháng trước kia của anh.

Đằng sau vẻ hào nhoáng ấy đã từng là những tổn thương thế nào, cô muốn biết hơn bất kỳ ai.

Mà lúc này, anh đang dẫn cô đi gặp người bạn thân nhất của mình. Như thể đích thân trao cho cô một chiếc chìa khóa mở cửa trái tim anh, để cô tận mắt nhìn thấy quá khứ thuộc về anh.

Sau phút thất thần, Chu Tễ Hòa nhớ lại lời anh vừa nói, không khỏi nghi hoặc: “Vừa rồi anh nói là gặp lại. Vậy từ trước anh đã nghĩ chúng ta sẽ gặp lại nhau sao?”

Úc Cẩn Nam mím môi: “Có lẽ vậy.”

Ngoài miệng nói thế, nhưng thực tế, trong giấc mơ của anh đã vô số lần xuất hiện những cảnh tượng tương tự.

Ngày gặp lại, cô sẽ trông như thế nào, có còn nhận ra anh hay không. Nếu nhận ra rồi thì nên bắt đầu câu chuyện từ đâu.

Thành phố Thanh Xuyên không lớn cũng không nhỏ. Nếu có lòng, sớm muộn cũng sẽ gặp lại.

Nhưng nghĩ là một chuyện, cảm giác tự ti còn sót lại từ thời cấp ba vẫn luôn quấy phá.

Rốt cuộc anh cũng không thật sự đi tìm cô. Đối với anh, Chu Tễ Hòa từ trước đến nay đều là báu vật chỉ có thể đứng xa ngắm nhìn.

“Có lẽ sao?” Chu Tễ Hòa truy hỏi.

“Ừ, có lẽ.” Giọng Úc Cẩn Nam bình thản: “Cùng học đại học trong một thành phố, gặp lại bạn học cấp ba cũng là chuyện bình thường.”

Dù là lòng tự tôn của đàn ông tác quái cũng được, hoặc anh không muốn để cô phải gánh lấy tình yêu đơn phương sâu đậm suốt mười năm của mình cũng được.

Nếu kết quả hiện tại đã tốt đẹp, anh sao có thể nói cho cô biết đoạn tình cảm đơn phương không hồi kết ấy.

Lý do quá hợp lý. Không để người ta có chỗ nghi ngờ.

Chu Tễ Hòa lười truy hỏi thêm, chỉ chậm rãi nói: “Úc Cẩn Nam, em chưa bao giờ tin vào định mệnh. Em chỉ tin vào phán đoán của chính mình.”

Đến nhà hàng, hai người được nhân viên phục vụ dẫn lên phòng riêng trên tầng hai.

Diện tích quán không quá lớn, nhưng phong cách trang trí vô cùng tao nhã, mùi thơm cũng văn nhã đậm đà.

Đúng là một không gian thư thái, lý tưởng để dùng bữa.

Bước chân đang tiến về phía trước dừng lại trước cửa phòng riêng.

Chu Tễ Hòa đưa tay đẩy cửa.

Người phụ nữ đang ngồi bên bàn ăn nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên, đúng lúc hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.

Người phụ nữ ấy có nét đẹp thanh tú, mái tóc đen thẳng, đeo một cặp kính cận gọng mảnh. Chiếc áo sơ mi lụa trắng ôm lấy cơ thể, phần cổ áo thắt một chiếc nơ, khiến cả người trông vừa năng động vừa không mất đi nét duyên dáng.

Khí chất dịu dàng, thanh nhã. Hoàn toàn trái ngược với vẻ rực rỡ quyến rũ của Chu Tễ Hòa.

Trong lúc bị quan sát, Hứa Nặc cũng đang âm thầm đánh giá đối phương. Cho đến khi nhìn thấy Úc Cẩn Nam đứng phía sau cô, cô ấy lập tức hiểu ra, mỉm cười rồi đứng dậy đi về phía họ.

“Giục nhiều lần như vậy, cuối cùng Cẩn Nam cũng chịu dẫn người nhà tới gặp bọn tôi rồi.”

Nụ cười trên môi Hứa Nặc vẫn không giảm, giọng điệu thoải mái mang theo ý trêu chọc.

Úc Cẩn Nam liếc nhìn chiếc bàn ăn còn trống rồi hỏi: “Anh ấy đâu?”

“Tăng ca đột xuất, đang trên đường tới đây, chắc cũng sắp đến rồi.” Trả lời xong câu hỏi của anh, Hứa Nặc nhìn sang Chu Tễ Hòa: “Xin chào, chị là Hứa Nặc, bạn của Cẩn Nam.”

Chu Tễ Hòa cong môi cười, lịch sự chào lại cô ấy.

Không có cảnh đối đầu gay gắt như cô từng tưởng tượng. Ngược lại, ấn tượng của cô về Hứa Nặc còn tăng thêm vài phần thiện cảm.

Đứng tại chỗ trò chuyện thêm vài câu, Hứa Nặc gọi nhân viên phục vụ tới gọi món.

Vừa ngồi xuống không lâu, Úc Cẩn Nam đã đưa một quyển thực đơn tới trước mặt Chu Tễ Hòa.

“Em xem muốn ăn gì.”

“Anh gọi đi, em ăn gì cũng được.” Cô đáp.

Nghe vậy, Úc Cẩn Nam trực tiếp gọi vài món có vị cà chua. Sau đó cầm bộ bát đũa đặt trước mặt cô lên, dùng nước nóng khử trùng từng món một rồi mới đặt lại vị trí cũ.

Chăm sóc tỉ mỉ, quan tâm chu đáo.

Đương nhiên Hứa Nặc đều nhìn thấy hết. Cô ấy không khỏi nhìn Chu Tễ Hòa thêm vài lần.

Quả thực rất xinh đẹp. Từng cử chỉ hành động đều mang nét phong tình, cách nói năng và tu dưỡng cũng rất tốt.

Khó trách Úc Cẩn Nam nhớ thương suốt nhiều năm như vậy.

Hoàn hồn lại, Hứa Nặc chân thành cảm thán: “Nghe nói hai người là bạn học cấp ba. Vòng đi vòng lại cuối cùng vẫn đến được với nhau, thật tốt.”

Chu Tễ Hòa cười: “Thứ gọi là duyên phận đúng là khá kỳ diệu.” 

“Nhưng chị rất tò mò, hồi cấp ba cậu ấy là người như thế nào?”

“Anh ấy cũng ưu tú giống bây giờ.” Chu Tễ Hòa nghĩ ngợi rồi nói thêm: “Anh ấy rất lương thiện, chỉ số IQ cũng rất cao.”

Những từ ngữ miêu tả dường như chẳng liên quan mấy tới con người anh thời cấp ba lần lượt được gắn lên người mình, khiến đáy mắt Úc Cẩn Nam thoáng hiện một tia bất ngờ.

Đúng lúc ấy, nhân viên phục vụ mang trà lên.

Trong lúc Hứa Nặc đang trao đổi với nhân viên về độ mặn nhạt của các món ăn, Úc Cẩn Nam lặng lẽ nghiêng người lại gần Chu Tễ Hòa.

“Đây có được gọi là ‘tình nhân trong mắt hóa Tây Thi’ không?”

Chu Tễ Hòa nhìn lại anh: “Chẳng lẽ anh không ưu tú sao?”

Lời khen của cô luôn khiến người ta vui vẻ.

Úc Cẩn Nam nhếch môi, thuận theo lời cô mà nói tiếp: “Ừ, ưu tú.”

Hai người đang âm thầm liếc mắt đưa tình trong bầu không khí mập mờ thì cửa phòng riêng lần nữa bị đẩy ra.

Chu Tễ Hòa theo phản xạ nhìn về phía cửa. Còn chưa kịp nhìn rõ người tới là ai, cô đã nghe thấy Hứa Nặc ngồi đối diện lên tiếng: “Ông xã, anh tới rồi.”

Hết chương 39