Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 31

Nửa tháng tiếp theo, cả hai đều rất ăn ý không liên lạc với đối phương.

Không ai nói lời tạm biệt với ai. Tựa như mối quan hệ bắt đầu từ sự đắm chìm trong khoái lạc ngắn ngủi ấy, không đầu cũng chẳng cuối.

Khóa học hè mới sắp khai giảng. 

Chu Tễ Hòa bận đến mức gần như không có thời gian nghỉ ngơi, đương nhiên cũng chẳng còn tâm trí để day dứt về đoạn tình cảm mong manh như phù dung sớm nở tối tàn kia.

Chỉ là thỉnh thoảng giữa những giấc mộng lúc nửa đêm, những gì cô mơ thấy không còn là các mảnh ký ức kinh hoàng của quá khứ nữa mà lại là từng khoảnh khắc dài ngắn bên anh.

Một giấc mộng Nam Kha.

Như trăng đáy nước.

Rốt cuộc vẫn không tránh khỏi cảm giác trống rỗng sau khi mây tan sương tán.

Mưa lớn liên tiếp kéo dài suốt nhiều ngày. Thời tiết càng lúc càng oi bức khó chịu. Không khí ẩm nóng ngột ngạt đến nghẹt thở.

Trước ngày khai giảng khóa mới.

Hiếm lắm mới có chút thời gian rảnh, Chu Tễ Hòa sắp xếp kín lịch phỏng vấn cả ngày, dự định tuyển thêm vài thành viên mới cho studio.

Số lượng học viên đăng ký gần đây ngày càng tăng. Cô thật sự không thể xoay xở nổi. Vì vậy quyết định tuyển thêm người để lấp đầy những khoảng trống mà sau này cô có thể không kịp để mắt tới.

Buổi sáng trôi qua trong chớp mắt.

Chu Tễ Hòa tiện tay đặt xấp hồ sơ đã bị loại sang một bên. Cô đưa tay day nhẹ thái dương, giữa hai hàng mày là vẻ mệt mỏi không che giấu nổi.

Đoạn Thời Ngọ đẩy cửa bước vào, trên tay cậu là ly cà phê vừa pha xong. Thò đầu về phía Chu Tễ Hòa, cậu cười lấy lòng: “Chị Nặc Nặc, uống cà phê không?”

Thấy gương mặt đầy vẻ nịnh nọt của cậu nhóc, Chu Tễ Hòa hơi nghiêng đầu, liếc cậu một cái.

“Nói đi. Lại làm chuyện gì có lỗi với chị rồi?”

“Em thề, lần này thật sự không có.” Đoạn Thời Ngọ lập tức giơ tay minh oan.

Kể từ sau lần mách lẻo rồi bị bắt quả tang tại trận, cậu đã phải sống trong bầu không khí áp thấp ở tiệm suốt mấy ngày liền.

Đâu còn dám tái phạm nữa.

Chu Tễ Hòa không nể mặt vạch trần: “Vô sự hiến ân cần. Có gì thì nói thẳng.”

“… Haiz.” Đoạn Thời Ngọ đặt ly cà phê xuống bàn: “Chị Nặc Nặc, thật ra em đúng là có một chuyện muốn nhờ chị giúp.”

“Chuyện gì?”

“Chẳng phải gần đây chị đang tuyển người sao? Em có một ứng viên khá phù hợp, muốn giới thiệu cho chị.”

Vừa nói, Đoạn Thời Ngọ vừa lấy điện thoại từ trong túi ra. Ngón tay lướt vài cái trên màn hình, cuối cùng mở ra một bức ảnh rồi như dâng bảo vật mà đưa tới trước mặt Chu Tễ Hòa.

Cô gái trong ảnh nhuộm mái tóc đỏ rượu dài chạm xương quai xanh, mặc áo phông trắng phối quần short. Vạt áo được buộc tùy ý thành một nút thắt, để lộ vòng eo thon mềm mại.

“Cô ấy học nhảy từ nhỏ. Nền tảng rất tốt. Chị Nặc Nặc, chị có thể… nhận cô ấy vào được không? Dù chỉ cho làm trợ lý cũng được.”

Nghe giọng điệu sốt sắng của Đoạn Thời Ngọ, đuôi mày Chu Tễ Hòa khẽ nhướng lên: “Em thích cô ấy à?”

Gương mặt tuổi trẻ đầy sức sống của Đoạn Thời Ngọ lập tức đỏ bừng. Cậu ấp úng hồi lâu mà vẫn không thốt nổi một câu hoàn chỉnh.

Sau khi cố gắng bình ổn cảm xúc, Đoạn Thời Ngọ hít sâu hai hơi rồi giải thích: “Thật ra cô ấy khá đáng thương… Hoàn cảnh gia đình không tốt lắm, bố lại còn có khuynh hướng bạo lực. Khó khăn lắm mới thi đỗ Học viện Múa, nhưng vì không có tiền đóng học phí nên đã chuẩn bị từ bỏ việc nhập học rồi.” Cậu ngẩng đầu, ánh mắt kiên định rực lửa: “Em muốn giúp cô ấy.”

Đoạn Thời Ngọ còn nói thêm điều gì đó nữa, nhưng Chu Tễ Hòa không nghe rõ. Bên tai cô chỉ còn vang vọng mãi một câu.

—— Thi đỗ Học viện Múa, không có tiền đóng học phí.

Cô thất thần trong chốc lát. Bàn tay máy móc cầm lấy ly cà phê còn bốc hơi nóng, đầu ngón tay áp lên thành cốc dần trắng bệch.

Ký ức như thủy triều dâng lên.

Trong đầu đột nhiên hiện ra khuôn mặt mơ hồ của một người đàn ông cùng giọng nói thô lỗ, trầm đục của ông ta.

—— “Không có tiền thì đừng học trường đắt đỏ như thế. Một năm tiêu tốn bao nhiêu tiền, ai nuôi nổi chứ?”

—— “Mày họ Chu chứ không phải họ Hạ. Ông đây vốn không có nghĩa vụ nuôi mày.”

—— “Tiền để lại cho mày á? Làm gì có chuyện đó. Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa.”

—— “Mày giống hệt mẹ mày, đều là loại đàn bà chỉ nhận tiền chứ không nhận người.”

Đoạn Thời Ngọ lén nhìn Chu Tễ Hòa một cái. Thấy cô cụp mi, không biết đang suy nghĩ điều gì, cậu dè dặt hỏi: “Chị Nặc Nặc… có được không ạ?”

Chu Tễ Hòa hoàn hồn. Cô chớp đôi mắt khô khốc, khẽ đáp: “Bảo cô ấy đến đi. Nếu phù hợp thì cứ ở lại.”

Sau khi được đồng ý, hiệu suất làm việc của Đoạn Thời Ngọ đương nhiên cực cao.

Chưa đến nửa giờ sau đã dẫn người tới cửa tiệm, rồi quay người ra ngoài lấy đồ ăn.

Trong phòng chỉ còn lại hai người.

Xem xong video cô gái nhảy múa, Chu Tễ Hòa ngả người vào lưng ghế, nhìn người đối diện: “Đủ mười tám tuổi chưa?”

“Tất nhiên rồi.”

Cô gái tiện tay vuốt những lọn tóc đỏ rượu trước trán l*n đ*nh đầu, lấy từ trong túi ra một viên kẹo cao su, xé vỏ, bỏ thẳng vào miệng. Nhấm nháp vài cái rồi tự giới thiệu:

“Em là Trần Linh Hy, tháng này vừa tròn mười tám.”

Đủ ngông nghênh. Đủ phóng khoáng. Thậm chí khiến Chu Tễ Hòa nhìn thấy bóng dáng của chính mình năm xưa.

Cô khoanh tay trước ngực, hứng thú hỏi: “Có múa cổ điển được không?”

“Không có thể loại nào em không nhảy được.” Trần Linh Hy đáp: “Chị gái này, tuy em không biết thằng nhóc Thập Ngũ đã nói gì với chị, nhưng có một yêu cầu em phải nói trước. Em chỉ nhảy, không làm việc vặt. Lương bao nhiêu chị tự quyết là được.”

Chu Tễ Hòa nhướng mày: “Còn yêu cầu nào khác không?”

“Em được tự đề xuất thật à?”

“Tất nhiên.”

“Đã vậy thì em không khách sáo nữa.” Trần Linh Hy gãi nhẹ vùng da dưới mắt, thẳng thắn nói: “Em vừa bỏ nhà đi. Hiện tại chưa có chỗ ở, nên tốt nhất là bao ăn ở luôn. Nếu không được thì trừ vào tiền lương tiền ăn với tiền thuê nhà cũng được.”

Hai người nhìn nhau một lúc.

Chu Tễ Hòa là người thu hồi ánh mắt trước. Cô đứng dậy đi tới tủ đựng đồ, lấy ra một đôi dép đi trong nhà mới tinh. Đặt dép xuống cạnh chân cô gái, cô nói: “Sáng mai nhớ đến làm việc. Bao ăn ở, lương trả theo tiêu chuẩn bình thường. Bây giờ thay dép trước đi, ăn trưa xong thì theo tôi.”

Không ngờ buổi phỏng vấn lại dễ dàng đến vậy.

Trần Linh Hy sững người, rồi cúi đầu nhìn đôi dép: “Tại sao phải thay giày?”

“Đừng đi loại sandal dây buộc cao như thế nữa. Bắp chân em đang bị sung huyết rồi.” Vừa nói, Chu Tễ Hòa vừa hất cằm ra hiệu cho cô nhìn xuống chân mình.

Trần Linh Hy cúi đầu theo ánh mắt cô. Quả nhiên thấy màu da ở bắp chân ngày càng đỏ hơn, tương phản rõ rệt với phần phía trên đầu gối.

Sự quan tâm đã lâu không được nhận khiến cô ấy khựng lại, mất tự nhiên lẩm bẩm: “Em không cần chị quan tâm.”

Miệng thì nói vậy. Nhưng cuối cùng Trần Linh Hy vẫn thay đôi dép đi trong nhà bằng động tác cứng nhắc.

Lớp má hồng trên mặt vừa khéo che đi sắc hồng tự nhiên đang lan trên da.

Hai người không nói thêm gì.

Mỗi người ngồi một đầu bàn, làm việc riêng của mình.

Một lúc sau, Đoạn Thời Ngọ xách ba túi đồ ăn lớn bước vào.

Chu Tễ Hòa thật sự chẳng có khẩu vị. Cô ăn qua loa vài miếng thức ăn rồi đặt đũa xuống.

Sau giờ nghỉ trưa, cô dẫn Trần Linh Hy đến trung tâm thương mại mua một đôi giày bệt thoải mái. Sau đó bắt taxi về nhà.

Vừa bước qua cửa, Chu Tễ Hòa vừa đá đôi giày cao gót ra, vừa giải thích: “Trước khi nhập học, em cứ ở đây đi. Phòng ngủ là tôi đang dùng. Sofa ngoài phòng khách có thể mở ra thành giường đơn. Nếu ngủ không quen thì tôi mua cho em một tấm nệm mới.”

“Không cần đâu, như thế này đã tốt lắm rồi. Trước đây em còn từng ngủ trên ghế đá công viên cơ.”

Trần Linh Hy ném túi sang một bên, ngồi xuống sofa thử độ đàn hồi: “Trong tiệm của chị cũng có phòng nghỉ mà. Tại sao lại đưa em về ở cùng?”

Chu Tễ Hòa cong môi, đáp bâng quơ: “Con gái ở một mình trong tiệm không an toàn lắm.”

Chỉ một câu đơn giản lại khiến Trần Linh Hy vô thức buông xuống toàn bộ lớp phòng bị.

Vốn định nói gì đó nhưng nhất thời không biết phải mở lời thế nào, cuối cùng chỉ khẽ “Ồ” một tiếng.

Bỗng thấy hơi bực bội, Trần Linh Hy đưa tay lấy túi xách, lục lọi vài cái. Rất nhanh đã lấy ra một cây thuốc lá điện tử.

Vừa bật đèn báo, chưa kịp hút được hai hơi thì đã bị người ta giật mất.

Cơn nóng giận lập tức bốc lên, cô đang định theo thói quen chửi vài câu. Nhưng nghĩ tới nơi mình đang đứng, lời th* t*c liền nghẹn lại trong cổ họng.

Thấy cô đã dịu xuống, Chu Tễ Hòa mới thản nhiên lên tiếng: “Trong nhà cấm hút thuốc. Trong tiệm cũng vậy.”

Vị bạc hà đậm đặc vẫn còn lưu lại trong khoang miệng. Nhưng Trần Linh Hy không còn cảm thấy sảng khoái k*ch th*ch nữa, ngược lại còn thấy nó trở thành một gánh nặng.

Nghĩ một chút, cô nhỏ giọng đáp: “Biết rồi.”

Nói xong, cô bắt đầu quan sát xung quanh.

Đồ đạc trong nhà đã hơi cũ nhưng được dọn dẹp sạch sẽ không tì vết. Có thể nhìn ra chủ nhân căn nhà là người rất gọn gàng.

Trong không khí thoang thoảng hương hoa nhài nhè nhẹ. Không phải kiểu nước hoa đại trà nồng nặc ngoài thị trường mà giống hương thơm của thiên nhiên và rừng cây hơn.

Hoa nhài, gỗ tuyết tùng, thiên nhiên.

Một mùi hương vừa mâu thuẫn vừa khiến người ta say mê. Giống hệt người phụ nữ trước mặt.

Ánh mắt vô tình lướt qua vài chiếc sơ mi nam đang phơi ngoài ban công. 

Trong mắt Trần Linh Hy lóe lên vẻ tò mò. Cô quay đầu nhìn Chu Tễ Hòa: “Chị à, em ở đây thì chị với bạn trai có tiện không?”

Nghe đến ba chữ “bạn trai”, đầu óc Chu Tễ Hòa trống rỗng hai giây.

“Tôi không có bạn trai. Có gì mà không tiện.”

“Thật sự không có à?”

Ánh mắt Trần Linh Hy hướng về ngăn kéo hé mở phía xa. Bên trong là vài hộp bao bì kế hoạch hóa gia đình nằm chình ình.

Chu Tễ Hòa nhìn theo.

Im lặng vài giây.

Cô bình tĩnh bước tới bên ngăn kéo, giơ tay đóng nó lại: “Cứ yên tâm đi. Sau này sẽ không có bất kỳ người đàn ông nào xuất hiện ở đây nữa. Em cứ an tâm ở lại là được.”

Nghe vậy, Trần Linh Hy bĩu môi. Sự tò mò trong mắt vẫn chưa giảm bớt.

“Chị đẹp thế này, bạn trai… à không, bạn trai cũ chắc chắn yêu chị chết đi sống lại nhỉ?”

Bạn trai cũ.

Lần đầu tiên có người dùng cách gọi đó để nói về Úc Cẩn Nam.

Hóa ra bất tri bất giác, anh đã trở thành người qua đường trong cuộc đời cô.

“Anh ấy đâu có yêu tôi chết đi sống lại. Có một khoảng thời gian còn khá lúc nóng lúc lạnh nữa.”

Chu Tễ Hòa nhún vai. Khóe môi vẫn mang nụ cười, chỉ là ý cười chẳng chạm tới đáy mắt.

“Lúc nóng lúc lạnh à?” Trần Linh Hy kinh ngạc: “Vậy thái độ của anh ta với chị thật chẳng ra sao cả. Đúng là đáng đời trở thành bạn trai cũ.”

Suy nghĩ vài giây, cô lại nói: “Nhưng em thấy có lẽ còn một khả năng khác.”

“Ừm? Khả năng gì?”

“Anh ta tự ti.”

Hết chương 31

**Lời tác giả:**

Úc Cẩn Nam: Chim khách chiếm tổ, vậy tôi ở đâu?

Chu Tễ Hòa: Ở phần lời tác giả. 😌