Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 25

Đêm đã khuya, Chu Tễ Hòa để người đàn ông say rượu ở lại.

Cô vòng tay qua eo anh, loạng choạng dìu người vào nhà, tốn không ít sức mới đỡ được anh ngồi xuống sofa.

Khoảnh khắc chạm vào đệm mềm, người đàn ông hơi xoay người, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Chu Tễ Hòa chống cằm, ngồi xổm bên cạnh quan sát một lúc, đột nhiên cảm thấy vừa buồn cười vừa tức.

Trước đó rõ ràng Trịnh Mịch từng nói tửu lượng của anh rất tốt. Hóa ra là lừa cô.

Đôi môi truyền đến cảm giác đau tê nhè nhẹ, như đang từng giây từng phút nhắc nhở cô về sự thô bạo của người đàn ông lúc nãy.

Anh nói, anh hối hận rồi.

Hối hận điều gì?

Một giây trước còn nói trước mặt mọi người rằng mình không có người trong lòng. Một giây sau đã chạy tới trước cửa nhà cô nói mình hối hận.

Lúc trước khuấy đảo lòng cô rối tung lên xong, lại ném ra một câu “đó là trách nhiệm”, khiến cô tỉnh táo hoàn toàn.

Thật sự nghĩ cô dễ bắt nạt lắm sao?

Nghĩ đến đây, lửa giận trong lòng Chu Tễ Hòa lập tức bốc lên.

Cô đứng thẳng người, trừng anh thêm mấy cái, dứt khoát không nhìn nữa, xoay người đi về phía phòng ngủ.

Lần này cô cố tình dùng hết sức đóng cửa. Cùng với tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa bị đóng sầm lại.

Mười mấy giây sau, cửa lại nhẹ nhàng mở ra.

Thấy dáng vẻ ngủ say của người đàn ông vẫn như cũ, hoàn toàn không bị tiếng động ảnh hưởng, Chu Tễ Hòa mím môi, vô thức thả chậm bước chân đi về phía nhà bếp.

Lúc bước ra lần nữa, trên tay cô đã có thêm một bát canh giải rượu còn bốc khói.

Vừa đi được vài bước, ngẩng đầu lên, cô liền thấy người vốn đang ngủ say lúc này lại ngồi ngay ngắn trên sofa.

Men say trong mắt anh dần rút đi, từng chút một thay bằng vẻ tỉnh táo.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Chu Tễ Hòa không hiểu sao lại nhớ tới nụ hôn vừa mạnh mẽ vừa cuồng nhiệt kia, cùng cảm giác đau nhè nhẹ khi anh cắn lên xương quai xanh của cô.

“……”

Nhất thời chẳng ai nói gì.

Bước chân Chu Tễ Hòa khựng lại hai giây, rồi rất nhanh khôi phục bình thường.

Cô đặt bát canh xuống bàn trà, khoanh hai tay trước ngực, hơi cúi mắt nhìn anh.

“Uống canh giải rượu đi.” Chu Tễ Hòa nói. “Uống xong thì có thể đi rồi. Trước khi đi nhớ đóng cửa giúp tôi.”

Giọng cô lạnh nhạt, lệnh đuổi khách rõ ràng đến mức không thể rõ hơn.

Úc Cẩn Nam khẽ nhíu mày, nhìn cô một lúc.

Anh không động vào bát canh, cũng không có bất kỳ hành động nào mà chỉ chăm chú nhìn người phụ nữ đứng đối diện.

Một lúc lâu sau, anh khàn giọng hỏi: “Là anh ta đưa em về nhà sao?”

Người đàn ông chuyển đề tài quá đột ngột, khiến Chu Tễ Hòa thoáng ngẩn ra.

Cô cười nhạt: “Đúng vậy, bọn tôi cùng đi nghe hòa nhạc, nói chuyện rất hợp, cuối cùng anh ấy còn đưa tôi về tận nhà.”

Như cố ý chọc tức anh, giọng điệu khi nói câu này còn mang theo vài phần vui vẻ giả tạo.

Quả nhiên, nghe vậy, mí mắt Úc Cẩn Nam khẽ run lên, lại hỏi: “Em thích anh ta sao?”

“Thích hay không thì có gì quan trọng đâu. Thứ phụ nữ muốn chẳng qua chỉ là sự thiên vị và cảm giác an toàn thôi.”

Mà những thứ ấy, anh không cho được. Hoặc chỉ đơn giản là không muốn cho cô.

“Vậy câu ‘tin vui sắp tới’ em nói trong đám cưới hôm đó rốt cuộc có ý gì?”

Nghe anh đột nhiên nhắc tới chuyện nhỏ nhặt cô đã quên từ lâu, Chu Tễ Hòa rõ ràng có chút bất ngờ. Suy nghĩ một lúc, cô mới nhớ ra hôm ấy khi nhận được bó hoa cưới, mình đúng là đã nói bốn chữ đó. Nhưng anh hỏi cái này để làm gì?

Chu Tễ Hòa không hiểu, cũng chẳng muốn nghĩ nhiều. Cô nhún vai: “Thuận miệng nói thôi.”

Thuận miệng nói thôi.

Úc Cẩn Nam nheo mắt, âm thầm lặp lại câu đó trong lòng.

Anh im lặng rất lâu.

Chu Tễ Hòa hết kiên nhẫn chờ anh lên tiếng, định quay về phòng ngủ.

Nhưng vừa xoay người đi chưa được hai bước, cổ tay cô đột nhiên bị bàn tay của anh nắm lấy. Thân thể nhẹ bẫng của cô bị kéo trở lại.

Ngay sau đó, cô bị ép ngồi lên đùi anh. Vì mất thăng bằng trong thoáng chốc, hai cánh tay mịn màng vô thức vòng qua cổ anh.

Một tay Úc Cẩn Nam ôm lấy eo cô, tay còn lại đặt trên lưng cô. 

Anh khẽ nhíu mày, giọng nói trong bóng tối trầm thấp đến mê hoặc: “Chuyện như vậy không được tùy tiện nói bừa.”

Chu Tễ Hòa sững người, rồi bắt đầu giãy giụa. Nhưng hoàn toàn không chống lại được sức lực của anh.

Thấy không thoát ra nổi, cô tức giận: “Tôi muốn nói thế nào thì nói, liên quan gì đến anh?”

Sắc mặt người đàn ông vẫn bình thản, chỉ là bàn tay trên vòng eo mềm mại của cô khẽ bóp một cái.

Anh thở dài rất khẽ, chậm rãi nói: “Nặc Nặc, anh cũng biết ghen.”

Đây là lần thứ hai anh gọi nhũ danh của cô.

Lần trước gọi trong hành lang, nghe đầy vẻ không cam lòng. Nhưng lần này, giọng nói ấy mang theo sự lưu luyến dịu dàng, giống như rượu cũ chôn sâu dưới lòng đất suốt nhiều năm.

Nhưng những lời này lọt vào tai Chu Tễ Hòa chẳng khác nào một câu chuyện cười.

“Anh ghen cái gì?” Cô cong môi, thổi nhẹ hơi nóng lên mặt anh: “Cách đây không lâu còn nói gì mà trong hoàn cảnh đó cũng sẽ không hôn tôi, rõ ràng là vì không có cảm giác với tôi. Giờ lại chạy tới nói mấy lời này. Úc Cẩn Nam, anh có thấy buồn cười không?”

Trong bóng tối, gương mặt người phụ nữ gần trong gang tấc. Xung quanh đều là hương hoa nhài đặc trưng trên người cô.

Đồng tử Úc Cẩn Nam sâu thẳm. Anh cố nén sự rung động đang dâng lên trong lòng, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Người đàn ông lần trước gặp ở quán lẩu ấy, sao em không ở bên anh ta?”

Anh đổi chủ đề quá nhanh. Chu Tễ Hòa buột miệng: “Đùa gì vậy? Người ta có bạn gái rồi. Với lại tôi với anh ta cũng không thân, sao có thể ở bên nhau được.”

Nhận ra mình bị anh dẫn dắt câu chuyện, cô lập tức ngậm miệng, lạnh nhạt nhìn anh: “Đừng hỏi đông hỏi tây nữa. Nếu tỉnh rượu rồi thì mau đi đi.”

Nói xong, cô đẩy vai anh, muốn nhảy xuống khỏi đùi.

Vừa tách ra được chút ít, bàn tay của anh lại hơi dùng lực kéo cô về.

Cô tức đến trợn mắt: “Rốt cuộc anh muốn gì?”

Úc Cẩn Nam nhìn thẳng vào cô: “Tại sao lúc đó em không tiếp tục thử nữa?”

“Xin lỗi nhé, giờ tôi không muốn chơi mấy trò nhàm chán đó nữa.” Nghĩ một chút, cô bổ sung: “Nếu tôi nhớ không lầm, tôi từng nói sau này xin anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Những lời người say nói ra quả thực rất kỳ lạ. Dù vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh, cô vẫn cảm nhận được tim anh đang đập dữ dội. Nhưng hoàn toàn không hiểu anh làm vậy rốt cuộc là có ý gì.

Nghe giọng điệu lạnh nhạt của cô, Úc Cẩn Nam không giận, ngược lại còn có tâm trạng rất tốt mà tựa lưng vào sofa, tiện thể kéo cô sát lại hơn.

“Anh hối hận rồi.”

Úc Cẩn Nam khẽ động môi, lặp lại câu đó lần nữa.

Khi nhìn thấy người theo đuổi cô khoác áo lên vai cô, đó là lúc anh hối hận nhất.

Anh chợt tỉnh ngộ.

Cô thử lòng anh cũng được, không yêu anh cũng được. Chỉ cần có thể ở bên cạnh cô, những điều đó còn quan trọng sao?

Đối với những lời mơ hồ của anh, Chu Tễ Hòa thật sự chẳng có tâm trạng suy đoán. Cô nói thẳng: “Anh nghĩ tôi sẽ quan tâm anh có hối hận hay không à? Trước đây anh từng nói, không thích thì đừng thử lòng. Giờ tôi trả lại câu đó cho anh.”

Chu Tễ Hòa lạnh mặt: “Không thích thì đừng nửa đêm chạy tới nhà tôi, nói mấy lời linh tinh này…”

Chưa để cô nói hết, anh đã cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại ấy.

Khi đầu lưỡi lướt qua khóe môi cô, hai chữ mơ hồ bật ra từ miệng anh: “Thích.”

Anh nói thích.

Có lẽ là vì màn đêm quá mê hoặc, cũng có lẽ chỉ đơn giản là thuận theo bản năng.

Không lâu sau khi lời nói ấy thốt ra, chẳng biết từ lúc nào, hai người đã quấn lấy nhau. Như củi khô gặp lửa, ngọn lửa nóng bỏng trong lòng cả hai bị châm bùng cháy hoàn toàn.

Không biết ai là người chủ động trước.

Có lẽ chỉ vì bầu không khí vừa hay đã đẩy mọi thứ tới bước này.

Trong bóng tối mờ mịt, từ “thích” của người đàn ông vẫn quanh quẩn bên tai, tùy ý khuấy động thần kinh của cả cô và anh.

Chu Tễ Hòa không hề thấy miễn cưỡng. Trái lại, mỗi lần anh chạm vào cô, nhịp tim và hơi thở cô đều hỗn loạn.

Thật sự không thể chịu nổi.

Hơi thở nóng bỏng quấn quýt lấy nhau. Nhịp tim rung động hòa cùng một nhịp.

Cơn gió nhẹ xuyên qua khe hở của khung cửa sổ khép hờ, thổi vào phòng khách làm từng mảnh quần áo vương vãi trên sofa khẽ bay lên.

Cơn gió lướt qua da thịt khiến Chu Tễ Hòa bất chợt run lên.

Lưng cô áp sát vào đệm sofa, trước sau đều là cảm giác vừa mềm mại vừa cứng rắn, khiến cô không nhịn được khẽ ngân một tiếng.

Cảm giác này vừa xa lạ vừa kỳ diệu. 

Cô đối diện với đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông. Phát hiện anh đang quan sát biểu cảm của mình, Chu Tễ Hòa bỗng thấy xấu hổ.

Cô đưa tay che mắt anh lại, mềm giọng nói: “Không được nhìn em.”

Úc Cẩn Nam nắm lấy tay cô rồi từ từ đưa đến bên môi, khẽ hôn lên đầu ngón tay cô.

Dường như không hài lòng khi người đàn ông tỉnh táo hơn mình, Chu Tễ Hòa muốn giành lại thế chủ động.

Nhưng còn chưa kịp hành động đã lại bị anh kéo theo nhịp điệu.

Nóng lạnh đan xen. Cô như đang ở trong lửa, lại như chìm trong nước.

Ngoài cửa sổ, tiết trời hơi khô hanh, nhưng trong lòng cô lại như vừa trải qua một trận mưa rền gió dữ. Mọi cảm xúc đều bị chôn vùi trong đó.

Đôi mắt cô phủ đầy hơi nước mờ mịt, ngay cả tiếng nức nở và lời cầu xin cũng không ngăn nổi cuộc tấn công đầy áp đảo ấy.

Ánh trăng sáng trong nhẹ nhàng rọi vào căn phòng.

Cửa phòng chậm rãi khép lại.

Đêm còn rất dài.

Chu Tễ Hòa bị tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức.

Cô từ từ tỉnh lại từ cơn say ngủ.

Đầu đau như búa bổ, cổ họng càng đau đến khó chịu.

Tiếng chuông khiến màng nhĩ ù lên. Cô không nhịn được xoay người, mu bàn chân quấn lấy cẳng chân anh, muốn anh dậy nghe điện thoại giúp.

Người đàn ông còn đang mơ màng hơi cử động, trực tiếp kéo cô vào lòng. Cất giọng khàn khàn sau cơn say: “Ngoan, ngủ thêm chút nữa đi.”

Chu Tễ Hòa bị tiếng chuông làm phiền đến mất kiên nhẫn. Bất đắc dĩ mở mắt, đập vào mắt cô là chiếc cằm sắc nét của người đàn ông, phía trên lún phún râu xanh, tăng thêm vài phần lười biếng cùng gợi cảm.

“…  Anh đi nghe điện thoại đi.” Cô nhịn cơn đau họng mà nói.

Điện thoại đặt trên bàn trà ngoài phòng khách rung lên hết lần này đến lần khác.

Úc Cẩn Nam bất lực, cuối cùng đành thỏa hiệp mà mở mắt.

Anh đưa tay xoa tóc cô, lại hôn lên trán cô một cái, sau đó mới thong thả xuống giường.

Chu Tễ Hòa liếc nhìn dấu vết trên vai anh rồi lập tức dời mắt đi. Biểu cảm ít nhiều có chút mất tự nhiên, hai má cũng hơi đỏ lên.

… Thật khó tưởng tượng đây lại là kiệt tác của cô.

Cô tự mình xấu hổ một lúc. Ngoài phòng khách vang lên giọng nói lạnh nhạt của người đàn ông. Anh trả lời điện thoại ngắn gọn, chậm rãi.

Vài phút sau, cuộc gọi kết thúc.

Úc Cẩn Nam quay trở lại phòng ngủ.

Anh cúi đầu nhìn mặt sàn, khắp nơi đều là dấu vết lộn xộn. Đủ chứng minh tối qua đã điên cuồng tới mức nào.

Anh thoáng cúi người, nhặt quần áo của cả hai rơi trên sàn lên rồi ngồi xuống cạnh cô, nhìn Chu Tễ Hòa đang vùi cả người vào trong chăn.

“Muốn ăn gì, anh nấu cho em.”

Vài giây sau, ừ trong chăn truyền ra giọng nói mềm mại của cô: “Trứng chiên phô mai, còn có sandwich nữa.”

Úc Cẩn Nam bật cười nhìn cục chăn đang nhô lên: “Trốn trong đó không ngạt sao? Em xấu hổ gì chứ, cái gì cần nhìn cũng nhìn thấy hết rồi.”

“……”

Sợ cô ngạt nên Úc Cẩn Nam đưa tay vén một góc chăn lên.

Bờ vai trắng nõn của người phụ nữ liền lọt vào mắt anh. Phía trên là những vết xanh tím lớn nhỏ. Ở vùng quanh xương quai xanh lại càng rõ ràng hơn.

Ánh mắt anh sâu thêm vài phần. Anh cố ép xuống ngọn lửa đang muốn bùng lên, yết hầu khẽ chuyển động: “Trong nhà em có nguyên liệu nấu ăn không?”

“Trong tủ lạnh ấy.”

Thấy cô xấu hổ đến mức ấy, Úc Cẩn Nam không tiếp tục ở lại mà trực tiếp đứng dậy đi vào bếp làm bữa sáng.

Nghe tiếng bước chân dần xa, Chu Tễ Hòa mới ló đầu ra khỏi chăn.

Trên người dính nhớp khó chịu, cô tiện tay lấy một chiếc váy ngủ trong tủ rồi nhanh chóng chạy vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa cho đàng hoàng.

Lúc bước ra khỏi phòng tắm, gần bàn ăn đã lan tỏa mùi thơm của trứng chiên.

Chu Tễ Hòa vừa dùng khăn lau tóc ướt, vừa đi tới ngồi xuống bàn ăn. Ánh mắt lướt về phía người đàn ông vẫn còn đang bận rộn trong bếp, nhất thời lại không biết nên nói gì.

Cô thấy hơi ngượng.

Những hành động đầy tính xâm lược của anh đêm qua vẫn hiện rõ trong đầu cô. Giống như anh muốn nuốt chửng cô vậy.

Bây giờ mưa đã tạnh trời đã sáng. Thế nhưng cô lại không biết phải ở cạnh anh thế nào nữa.

Úc Cẩn Nam đặt một đĩa sandwich lên bàn rồi ngồi xuống đối diện cô: “Lát nữa anh phải ra ngoài một chuyến, có chút công việc cần xử lý.”

Chu Tễ Hòa cắn một miếng trứng chiên, khẽ “ừm” một tiếng.

“Lát nữa em có tới tiệm không?”

“Có, chiều em còn có lớp.”

“Ăn xong anh đưa em qua.”

Úc Cẩn Nam rút một tờ giấy từ hộp khăn giấy, đưa tay lau nhẹ khóe môi cô hai cái: “Tan lớp gọi điện cho anh, anh tới đón em.”

Cuộc trò chuyện giữa hai người ngắn ngủi, lại rất đời thường. Thật khó tưởng tượng trước đây quan hệ của họ từng căng thẳng đến vậy.

Nghĩ tới đó, Chu Tễ Hòa ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh: “Vì sao hôm qua anh không tới nhà hát?”

Nghe cô hỏi, mí mắt Úc Cẩn Nam khẽ động.

Tối qua sau khi ăn xong, Chu Tễ Hòa và Lâm Mậu Nhiên rời đi trước. Anh và Trịnh Mịch lại không vội rời đi.

Trịnh Mịch kể lại đoạn đối thoại mình nghe được ở tiệm hoa buổi trưa.

Sau khi nghe câu: “Hy vọng một ngày nào đó tôi có thể làm tan chảy tảng băng như em.” Tim Úc Cẩn Nam chùng xuống.

Nỗi bất an và nôn nóng dâng lên, thứ duy nhất có thể xoa dịu con người lúc ấy, chỉ có rượu.

Họ uống tới khuya trong quán bar. Mặc kệ Trịnh Mịch ngăn cản, anh mở điện thoại gọi đại một tài xế, đọc thẳng địa chỉ nhà cô cho người ta.

Sau đó nữa, lý trí ngắn ngủi biến mất, bản năng dần thay thế tất cả.

Mất kiểm soát, tỉnh táo rồi chìm đắm.

Cuối cùng, anh thuận theo trái tim mình.

Hoàn hồn lại, Úc Cẩn Nam hé môi: “Nghe hòa nhạc không bằng đi uống rượu, ít nhất còn có thể giúp mình lấy thêm can đảm.”

Chu Tễ Hòa liếc anh: “Vậy nên câu nói tối qua của anh cũng là để lấy thêm can đảm à?”

Câu “thích” ấy giờ nghĩ lại cũng chẳng khác gì thứ hư vô mờ mịt.

Lời đàn ông nói lúc say rốt cuộc cô vẫn tin vài phần.

“Câu nào?” Úc Cẩn Nam nhướng mày, cố ý trêu cô.

Nghe anh hỏi ngược với vẻ trêu chọc như vậy, không hiểu sao, lửa giận trong lòng Chu Tễ Hòa lập tức bốc lên.

Cô hừ khẽ, lườm anh một cái: “Thôi bỏ đi, không có gì. Ăn xong anh cứ đi luôn đi, không cần chở em.”

Thấy chú mèo nhỏ sắp giương móng vuốt với mình, Úc Cẩn Nam lập tức thu lại vẻ trêu đùa.

“Nặc Nặc, nhìn anh.”

Chu Tễ Hòa miễn cưỡng ngẩng đầu, đưa mắt nhìn anh lần nữa.

Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, từ trong ánh mắt anh, cô dường như hiểu ra điều gì đó.

Có lẽ anh đang muốn nói với cô:

—— Câu thích em này, anh đã nói vô số lần trong từng ánh mắt nhìn em rồi.

Hết chương 25