Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 14

Khi cảnh sát tới nơi, cuộc hỗn loạn ngột ngạt ấy cuối cùng cũng chấm dứt.

Người đàn ông bị áp giải lên xe cảnh sát, còn Chu Tễ Hòa và Úc Cẩn Nam được đưa thẳng tới bệnh viện.

Sau hàng loạt kiểm tra, rồi xử lý vết thương đơn giản, phối hợp lấy lời khai xong, lúc rảnh rỗi trở lại thì đã là nửa đêm.

Mắt cá chân của Chu Tễ Hòa chỉ bị thương ngoài da, bôi thuốc nghỉ ngơi vài ngày là ổn. Ngược lại, Úc Cẩn Nam bị tổn thương mô mềm ở vai, một vết rách dài khoảng hai centimet từ sau tai kéo xuống cổ, trông dữ tợn lại mơ hồ.

“Anh có đau không?” Lúc khâu vết thương, Chu Tễ Hòa khẽ hỏi.

Đôi mắt quyến rũ kia đã mất đi thần thái, trong hốc mắt phủ một tầng sương mỏng, còn xen lẫn chút đỏ hoe. Lúc này cô cứ thế chăm chú nhìn anh không chớp mắt.

Úc Cẩn Nam không trả lời, ngược lại hỏi cô: “Lúc nãy cô có sợ không?”

“Không có gì phải sợ cả. Dù sao tôi cũng quen một mình rồi, cho nên kể cả thật sự xảy ra chuyện gì thì cũng chẳng có gì phải lưu luyến cả.” Chu Tễ Hòa lắc đầu, trong lời nói mang theo chút tự giễu yếu ớt: “Nhưng vừa rồi tại sao anh lại lao tới? Trong tình huống nguy hiểm như thế, bản năng của con người đáng lẽ phải là tự bảo vệ mình chứ.”

Lúc đó cô đã chuẩn bị tinh thần để chịu đau rồi. Thế nhưng, cơn đau vốn nên rơi xuống người cô lại chuyển sang người đàn ông này.

Sự bảo vệ liều lĩnh ấy khiến cô vừa bất ngờ vừa hoảng loạn, đồng thời trong lòng cũng không phải không áy náy.

Đã rất nhiều năm rồi cô chưa từng có cảm giác như vậy.

Nghe cô hỏi, hàng mày Úc Cẩn Nam khẽ nhíu xuống. Làm sao anh có thể thừa nhận được. Làm gì có lý do gì đặc biệt, chỉ là anh không muốn thấy cô bị thương mà thôi.

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng khi nói ra lại chỉ còn bốn chữ đơn giản: “Là trách nhiệm thôi.”

Là trách nhiệm thôi.

Chu Tễ Hòa âm thầm lặp lại trong lòng.

Cũng đúng. Nghề nghiệp của anh khiến anh có trách nhiệm hơn người bình thường, đứng ra trong lúc nguy nan vốn dĩ cũng là chuyện thường tình.

“Vất vả cho kiểm sát viên Úc rồi, thay mặt tôi và các học sinh cảm ơn anh đã nghĩa hiệp cứu người.”

Chu Tễ Hòa cười khi nói câu ấy, nhưng ý cười chẳng chạm tới đáy mắt.

Câu trả lời của anh quá chuẩn mực. Thế nhưng cô lại cứ có cảm giác hụt hẫng, cũng không biết bản thân rốt cuộc đang mong đợi điều gì.

Vài phút sau.

Bác sĩ khâu xong, dặn dò đơn giản vài câu rồi mới rời khỏi phòng bệnh.

Chu Tễ Hòa đứng thẳng người với lấy túi chườm đá trên bàn, nhảy lò cò một chân ra phía sau Úc Cẩn Nam, định giúp anh chườm lạnh lên vai.

Còn chưa kịp đặt túi đá lên vai anh thì cổ tay đã bị anh giữ lấy.

“Làm gì vậy? Cô không cần chân nữa à?”

Bàn tay của người đàn ông khớp xương rõ ràng, móng tay hồng nhạt tròn trịa. Ngón tay thon dài, dường như chỉ cần hơi dùng sức là có thể bẻ gãy cổ tay cô.

Chu Tễ Hòa thử giãy hai cái. Thấy thật sự không thể thoát khỏi sự kìm giữ của anh, cô đành bỏ cuộc, ngẩng đầu đối diện đôi mắt sâu thẳm đen nhánh ấy.

“Không nghe bác sĩ vừa nói gì à? Vai anh cần chườm đá.” Chu Tễ Hòa kiên nhẫn nói: “Anh tự với không tới, hay để tôi giúp đi. Dù sao anh cũng bị thương vì tôi mà.”

Bất giác, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần. Hơi thở nóng bỏng quấn lấy nhau.

Úc Cẩn Nam chợt cụp mắt, không để lộ cảm xúc mà lấy túi đá khỏi tay cô rồi đặt trở lại bàn.

“Lát nữa tôi tự làm là được.”

Cô không ngờ anh lại có thái độ như vậy. Giống như cô đang xen vào chuyện không đâu vậy.

Im lặng hai giây, trong lòng Chu Tễ Hòa bỗng bực bội, giận dỗi nói: “Nếu chuyện gì cũng phải tự mình làm thì cần bác sĩ với bạn bè để làm gì?”

Hai người cứ thế giằng co, không ai có ý nhường bước.

Đúng lúc ấy, Trịnh Mịch vừa đưa Phó Khả Trừng về nhà xong rồi quay lại bệnh viện xuất hiện ở cửa phòng.

Chưa bước vào đã cảm nhận được bầu không khí không mấy hòa hợp bên trong, dọa anh ta đứng khựng tại chỗ, tiến cũng không được mà lùi cũng chẳng xong.

Mười mấy giây sau, Trịnh Mịch hít sâu vài hơi rồi thử gõ gõ cánh cửa đang mở: “Anh Nam… em vào nhé?”

Úc Cẩn Nam nghiêng đầu liếc anh ta một cái, không đáp.

Trịnh Mịch thầm thở phào, biết đó là ngầm đồng ý, liền xách hộp đồ ăn khuya thanh đạm mới mua bước vào.

Mới đi được vài bước đã thấy Úc Cẩn Nam như chẳng có ai bên cạnh, trực tiếp bế ngang Chu Tễ Hòa — người đang đứng một chân cạnh anh — rồi chậm rãi đi về phía giường bệnh cách đó vài mét.

Trịnh Mịch trợn tròn mắt.

…… Anh vừa nhìn thấy cái gì vậy? Tảng băng ngàn năm lại chủ động tiếp xúc cơ thể với phụ nữ ư?!

Tầm nhìn của anh ta có hạn, chỉ thấy bóng lưng cao lớn của người đàn ông, hoàn toàn không nhìn thấy Chu Tễ Hòa trong lòng anh lúc này đang giãy giụa dữ dội.

Xung quanh tràn ngập mùi gỗ trầm hương đặc trưng trên người anh. Mạnh mẽ, bá đạo, giống hệt con người anh.

Chu Tễ Hòa trừng mắt nhìn anh: “Úc Cẩn Nam, thả tôi xuống.”

Úc Cẩn Nam bước nhanh hơn, đặt cô lên giường bệnh. Anh lùi lại hai bước rồi nhìn cô: “Trước khi chân lành hẳn, cố tránh vận động không cần thiết.”

Nghe giọng điệu chắc chắn không cho phép phản bác ấy, Chu Tễ Hòa càng bực hơn, tức tối nói: “Tôi không cần anh quan tâm, quản tốt bản thân anh là được.”

Mỗi lần đối diện Úc Cẩn Nam, anh luôn dễ dàng khơi lên tính khí kiêu căng của cô.

Dường như cảm thấy một câu còn chưa đủ hả giận, cô lại hung dữ bồi thêm: “Anh bớt quản tôi đi.”

Người phụ nữ trước mặt đang nổi giận, giống hệt con mèo hoang giương vuốt với anh.

Độ sát thương không cao. Nhưng tính khí thì lớn vô cùng.

Úc Cẩn Nam nhìn cô thật sâu hai lần, không tiếp lời, quay người trở lại chỗ cũ ngồi xuống.

Thấy bầu không khí ngày càng căng thẳng khó xử, Trịnh Mịch vội vàng đứng ra hòa giải.

“Ờm… cô Chu, lăn lộn cả buổi chắc cô cũng đói rồi. Tôi mua ít cháo ngọt với món ăn nhẹ, cô có muốn ăn chút không?”

Chu Tễ Hòa vẫn lạnh mặt, nhưng giọng đã dịu hơn: “Không cần đâu, tôi không có khẩu vị.”

Trịnh Mịch nghe vậy đành đặt hộp thức ăn sang một bên, ngồi xuống sofa sát tường, cố giảm sự tồn tại của mình xuống thấp nhất.

Anh ta đâu còn dám hỏi Úc Cẩn Nam có ăn không.

Với kinh nghiệm nhiều năm quan sát sắc mặt người đàn ông này, anh ta biết tâm trạng anh lúc này cực kỳ tệ.

Dù không hiểu hai người cãi nhau vì gì, nhưng người phụ nữ có thể chọc giận Úc Cẩn Nam, hình như ngoài Chu Tễ Hòa ra thì chẳng còn ai khác.

Nửa tiếng lặng lẽ trôi qua.

Y tá cầm kết quả kiểm tra của cả hai bước vào, thông báo có thể xuất viện rồi rời đi.

Trịnh Mịch nhìn Úc Cẩn Nam trước, rồi nhìn sang Chu Tễ Hòa, dè dặt hỏi: “Cô Chu, chân cô không tiện lắm… hay để tôi cõng cô nhé?”

Chu Tễ Hòa biết rõ tình trạng cơ thể mình, cũng không muốn cố chấp, vừa định cảm ơn rồi nói câu “phiền cậu rồi”, khóe mắt lại thấy Úc Cẩn Nam đi tới.

Úc Cẩn Nam liếc Trịnh Mịch một cái rồi ném chìa khóa xe vào tay anh ta.

“Xuống lái xe tới cửa đi.”

“…… Hả?” 

Nhưng lúc nãy đưa Phó Khả Trừng về anh ta đã đỗ xe ngay dưới lầu rồi mà, đâu có đưa xuống hầm đâu?

Ngẩn người vài giây, Trịnh Mịch lập tức hiểu ý: “Vậy em xuống trước nhé, hai người từ từ xuống cũng được, không vội không vội.”

Nói xong liền nắm chặt chìa khóa, chuồn mất dạng.

Không khí bỗng đặc quánh sự im lặng kỳ quái.

“Giận đủ chưa?” Úc Cẩn Nam mở lời trước. “Chưa đủ thì chờ cô hết giận rồi đi.”

Giọng anh không mang theo cảm xúc nào, khiến người ta có cảm giác như chân trần bước trên tuyết. Cộng thêm cơn đau âm ỉ ở mắt cá chân và bụng dưới, Chu Tễ Hòa vô cớ thấy tủi thân lẫn bực bội.

“Tôi không có giận.” Cô lạnh mặt ném ra một câu.

“Tôi không phải đang từ chối sự giúp đỡ của cô.” Hiếm hoi thay, Úc Cẩn Nam lại vụng về giải thích: “So với bản thân tôi, tôi để ý chân cô hơn.”

Chu Tễ Hòa ngạc nhiên. Dường như cô hoàn toàn không nghĩ anh sẽ nói câu ấy.

Cho dù lời này vẫn chẳng mang cảm xúc gì, nhưng chỉ riêng ý nghĩa bề mặt cũng đủ khiến người ta nghĩ xa.

Cô hỏi thẳng: “Úc Cẩn Nam, anh có ý gì?”

“Không có ý gì cả.” Úc Cẩn Nam đáp. “Một thời gian nữa Trừng Trừng phải thi nhảy, nếu chân cô mãi không khỏi sẽ làm lỡ tiến độ.”

Studio múa của cô không có nhân viên khác nên dẫn học sinh đi thi đấu vốn luôn là việc cô tự làm.

Cổ họng Chu Tễ Hòa hơi khô, khẽ nói: “Ra là vậy.” Quả nhiên là cô nghĩ nhiều rồi.

“Còn giận không?” Úc Cẩn Nam hỏi.

“Tôi nói rồi, tôi không giận.” Chu Tễ Hòa quay mặt đi, giọng có chút bướng bỉnh.

Úc Cẩn Nam không nói thêm, trực tiếp cúi người bế cô lên.

Cơ thể lập tức mất thăng bằng. Chu Tễ Hòa theo phản xạ vòng tay ôm cổ anh. Sợ chạm vào vết thương của anh nên lực cũng nhẹ đi rất nhiều.

Ánh mắt cô vô thức rơi lên vết thương sau tai anh. Dù đã được băng lại, cô vẫn nhớ cảnh anh khâu vết thương lúc nãy. Nói cho cùng, vết thương ấy cũng là vì cô mà có.

Nghĩ vậy, Chu Tễ Hòa khàn giọng nói thêm lần nữa: “Úc Cẩn Nam, cảm ơn anh.”

Lời còn chưa dứt, bước chân anh chợt khựng lại. Vài giây sau, anh nói: “Trước đây cô chưa bao giờ cảm ơn người khác.”

Quá khứ bị nhắc tới đột ngột, đôi mắt Chu Tễ Hòa cong lên như vầng trăng non, cười khẽ: “Hình như trước đây chúng ta đâu thân lắm? Sao anh nói như thể hiểu tôi lắm vậy?”

“Cô nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ đoán thôi.”

Câu chuyện dừng ở đó.

Chu Tễ Hòa chợt nhớ ra điều khác, nghi hoặc hỏi: “Tôi nhớ Trừng Trừng nói hôm nay tan học Trịnh Mịch sẽ tới đón. Sao sau đó anh lại xuất hiện vậy?”

Lúc ấy mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cho dù cô bảo Phó Khả Trừng gọi điện cho Úc Cẩn Nam thì anh cũng không thể xuất hiện đúng lúc như vậy. Trừ phi… anh vốn đã tính giờ tới đón cô bé.

Câu hỏi này vốn chỉ là thuận miệng hỏi thôi. Nhưng rơi vào tai Úc Cẩn Nam lại khó trả lời vô cùng.

Tăng ca là thật. Bảo Trịnh Mịch tới đón Phó Khả Trừng cũng là thật.

Chỉ là sau khi ngồi trong văn phòng chưa bao lâu, gương mặt rực rỡ của người phụ nữ ấy cùng mắt cá chân trắng nõn kia cứ không ngừng hiện lên trong đầu anh.

Xua thế nào cũng không đi.

Anh muốn gặp cô.

Giống như trúng độc vậy.

Thế nên anh đi gặp thật.

Thấy anh mãi không trả lời, Chu Tễ Hòa bất mãn gọi: “Này.”

Yết hầu Úc Cẩn Nam khẽ động: “Vì nhớ.”

Hết chương 14