Vì hai bên đều còn bạn bè đang chờ nên Trần Dụ Ngôn và Chu Tễ Hòa chỉ trò chuyện đôi câu rồi lưu luyến tạm biệt.
Biểu cảm của Chu Tễ Hòa cũng không có gì khác thường. Trong mắt cô, đây chỉ đơn giản là hai người bạn lâu ngày không gặp hàn huyên vài câu.
Ngược lại, Đoạn Nguyễn bên cạnh lại như thể nhìn xuyên qua cảnh tượng trước mắt để thấy cảnh hai người nối lại tiền duyên trong tương lai, đến ánh mắt cũng dần trở nên đầy ẩn ý.
Ăn xong, mấy người cùng đi ra cửa.
Đoạn Nguyễn vì phải chạy sang buổi hẹn tiếp theo với đối tượng xem mắt nên chỉ chào qua loa rồi đi trước. Chỗ ở của Trịnh Mịch lại không xa đây lắm, vừa hay có thể đi bộ về.
Thấy cả hai đều đã đi, Chu Tễ Hòa cũng không định ở lại. Vừa lấy điện thoại ra định gọi xe thì nghe thấy giọng Diêu Ngữ Nặc bên cạnh.
“Cô Chu, hay để bọn tôi đưa cô về nhé? Cô ở khu nào vậy?”
Chu Tễ Hòa không nghĩ ngợi đã từ chối ngay: “Không cần đâu, chắc không tiện đường.”
Cô đâu có ngốc. Loại thù địch mơ hồ cùng hành động đánh dấu chủ quyền non nớt của Diêu Ngữ Nặc, sao cô có thể không nhận ra. Cô không muốn vô duyên vô cớ chen vào giữa bọn họ rồi tự chuốc lấy phiền phức.
Diêu Ngữ Nặc vốn chỉ định khách sáo vài câu, nghe vậy lập tức thở phào trong lòng, quay sang Úc Cẩn Nam: “Anh Cẩn Nam, vậy mình đi thôi?”
Người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn im lặng bỗng lên tiếng: “Ở đâu?”
Ngón tay Chu Tễ Hòa đang lướt điện thoại khựng lại hai giây. Cô ngẩng đầu: “Bắc Uyển.”
Dường như đoán được ý định của Úc Cẩn Nam, dù trong lòng không muốn, Diêu Ngữ Nặc vẫn phải thuận thế nói tiếp: “Bắc Uyển à… tiện đường đấy. Cô Chu hay là đi cùng bọn tôi đi, con gái tối muộn tự bắt xe cũng không an toàn.”
“…”
Đúng là tiêu chuẩn kép thật. Chu Tễ Hòa nhướng mày. Một ý nghĩ xấu xa bỗng nảy ra trong đầu, thế là cô lập tức đổi ý.
“Được thôi.”
Quả nhiên, nụ cười trên môi Diêu Ngữ Nặc cứng lại vài phần.
Ba người đi về phía bãi đỗ xe gần đó.
Diêu Ngữ Nặc giả vờ vô tình tăng tốc, nhanh tay mở cửa ghế phụ trước.
Chu Tễ Hòa nhìn thấy hết mấy vòng vo ấy vào mắt, thấy khá thú vị nên tâm trạng càng tốt hơn.
Cô cúi người ngồi vào hàng ghế sau. Tâm tư nhỏ nhặt của con gái, cô ít nhiều nhìn ra được. Nhưng với kiểu tự dưng đặt cô vào vị trí đối thủ như Diêu Ngữ Nặc, Chu Tễ Hòa lại càng nổi lên chút phản nghịch. Quan trọng hơn là nếu Úc Cẩn Nam đã chủ động hỏi rồi, với quan hệ cứng nhắc giữa hai người, cô còn từ chối nữa thì lại thành ra làm bộ.
Xe chậm rãi hòa vào dòng xe trên đường.
Ban đầu trong xe yên tĩnh đến lạ. Chỉ nghe tiếng điều hòa không ngừng thổi gió lạnh.
Diêu Ngữ Nặc bỗng thấy ngồi không yên. Cô đành kiếm đại một chủ đề để nói chuyện với người đàn ông bên cạnh.
“Anh Cẩn Nam, em mở nhạc được không?”
Được anh đồng ý, cô chạm vài cái lên màn hình điều khiển trung tâm. Không ngờ loa lại phát ra một bản nhạc cổ điển thuần túy.
Úc Cẩn Nam rất ít nghe nhạc — chuyện này cô biết rõ. Chỉ lúc đưa đón Phó Khả Trừng anh mới mở nhạc thiếu nhi dỗ con bé. Sao gu âm nhạc tự dưng thay đổi nhanh vậy?
“Khúc đàn tranh này nghe cũng thư giãn ghê.” Diêu Ngữ Nặc thử nói.
Chu Tễ Hòa ở ghế sau thầm cong môi. “Nhai Sơn Bi Ai” rõ ràng là khúc nhạc gửi gắm nỗi bi thương. Chỗ nào thư giãn chứ?
Nhưng vừa nghe khúc này, cô lại nhớ tới một buổi sinh hoạt lớp hồi cấp ba. Hôm đó cô từng dùng chính bản nhạc này để múa một đoạn cổ điển trên bục giảng. Sau đó dường như còn xảy ra chuyện gì đó. Chỉ tiếc quá lâu rồi, ký ức đã nhòe đi mất.
Chu Tễ Hòa đang nghi ngờ không biết trí nhớ mình có phải quá kém không thì chẳng nhận ra vẻ mặt lúng túng của Diêu Ngữ Nặc.
Diêu Ngữ Nặc vô thức siết mép váy. Úc Cẩn Nam rõ ràng tâm trạng không tốt. Gương mặt lạnh nhạt căng cứng, hoàn toàn không có ý định nói chuyện với cô. Nếu là bình thường thì thôi, dù sao cô cũng quen kiểu ở chung này rồi. Nhưng hôm nay Chu Tễ Hòa lại đang ở đây, cô không muốn mất mặt trước cô ấy.
Tự buồn bực một lúc vẫn không nghĩ ra chủ đề mới. Đến khi hoàn hồn lại, Diêu Ngữ Nặc mới nhận ra cảnh vật ngoài cửa sổ khác thường, không khỏi “ủa” một tiếng.
“Hình như đây không phải đường đi Bắc Uyển… Chẳng phải mình đưa cô Chu về trước rồi mới về Thường Diên sao?”
Thường Diên là khu chung cư nơi cô và Úc Cẩn Nam ở. Hai khu không quá xa nhau, chỉ cách vài con phố. Từ quán lẩu đi Bắc Uyển rồi quay về Thường Diên vốn rất tiện, chẳng cần đi đường vòng.
Yết hầu Úc Cẩn Nam khẽ động. Giọng nói vẫn không gợn sóng: “Đường đó đang sửa, buổi tối không dễ đi. Đường này an toàn hơn.”
“Ra vậy… anh Cẩn Nam đúng là chu đáo.” Diêu Ngữ Nặc tuy cười nhưng trong lòng đã đầy dấu hỏi.
Hơn mười phút sau, Úc Cẩn Nam dừng xe trước cổng khu Thường Diên.
Anh nói với Diêu Ngữ Nặc: “Cô lên trước đi.”
Diêu Ngữ Nặc do dự vài giây rồi gật đầu: “Được, vậy hai người đi đường cẩn thận.”
Nói xong cô chậm chạp xuống xe, đi vài bước lại ngoái đầu nhìn. Cuối cùng bóng dáng dần chìm trong màn đêm.
Trong xe chỉ còn lại Chu Tễ Hòa và Úc Cẩn Nam.
Không khí không hề dễ chịu. Thậm chí còn yên lặng đến nghẹt thở hơn lúc trước.
Chu Tễ Hòa chống khuỷu tay lên cửa kính, dáng vẻ lười biếng. Ánh mắt rời khỏi bóng lưng Diêu Ngữ Nặc vừa khuất. Thấy người đàn ông một tay xoay vô lăng chuẩn bị quay đầu xe, cô thất thần giây lát.
Phản ứng đầu tiên trong đầu cô lại là — đẹp trai ghê.
Đường quai hàm anh góc cạnh nhẵn nhụi, góc nghiêng đẹp đến quá đáng. Rõ ràng chỉ là động tác lái xe bình thường, nhưng qua anh lại mang theo cảm giác quyến rũ khó nói.
Có lẽ trong bóng tối, con người dễ sống theo bản năng hơn.
Chu Tễ Hòa tạm gác mối quan hệ căng như dây đàn giữa hai người sang một bên, chủ động lên tiếng: “Úc Cẩn Nam.”
Bàn tay đang đặt trên vô lăng của người đàn ông khựng lại thoáng chốc. Anh đáp gọn hai chữ: “Gì?”
“Đã ghét tôi đến thế, vậy còn đưa tôi về làm gì?”
Lời cô đủ thẳng thắn. Trong giọng nói mang ba phần nghiêm túc, bảy phần tùy ý. Âm thanh mềm mại, mang theo cảm giác nũng nịu trời sinh. Cả người cô lúc này giống như một con mèo lười biếng.
Đôi mắt Úc Cẩn Nam sâu thẳm. Anh nhìn Chu Tễ Hòa qua gương chiếu hậu.
“Vừa xuất viện đã chạy đi ăn lẩu, cô thấy tối nay tự về một mình là an toàn sao?”
Nghe vậy, Chu Tễ Hòa cong khóe mắt cười khẽ. Đôi mắt dưới màn đêm càng thêm quyến rũ.
“Theo lý mà nói, sự an toàn của một người bị ghét cũng chẳng đáng quan tâm đến thế.” Cô dừng hai giây rồi cố ý hạ thấp giọng hơn: “Hay là… Ngài kiểm sát Úc vốn trời sinh sống có trách nhiệm, không nhìn nổi người khác chịu khổ chịu nạn, nên muốn tốt bụng giúp một tay?”
Ba chữ “ngài kiểm sát Úc” từ miệng cô thốt ra như mang theo thứ mê lực hút hồn.
Úc Cẩn Nam chợt nheo mắt. Cả người tỏa ra cảm giác nguy hiểm. Anh đánh lái vào lề đường rồi dừng xe. Quay đầu nhìn ghế sau, đối diện đôi mắt mờ sương kia.
“Tôi nhớ trước đó đã nói rồi. Giúp cô vì cô là giáo viên của Trừng Trừng.”
“Nhưng cảm giác anh cho tôi…” Nụ cười của Chu Tễ Hòa càng sâu hơn. Cô cố ý kéo dài âm cuối: “Lại giống như đang lấy Trừng Trừng làm cái cớ hơn. Úc Cẩn Nam, anh vừa giúp tôi vừa nói ghét tôi. Rốt cuộc cái nào mới là anh thật sự?”
Ánh đèn đường vàng cam lúc sáng lúc tối. Mọi thứ chồng chéo lên nhau, dường như từ lâu đã có dấu hiệu rồi.
Cô đang thử anh, thử người đàn ông khó đoán này.
Úc Cẩn Nam im lặng rất lâu. Cuối cùng mới chậm rãi nói: “Giúp cô không có nghĩa là làm theo ý mình. Không cần phải quá để tâm.”
“Vậy lần trước họp lớp gọi xe cho tôi cũng không phải làm theo ý mình, mà là… nhất thời xúc động sao?”
Đúng lúc này, Chu Tễ Hòa bỗng lóe lên suy nghĩ, chợt nhớ tới chuyện vẫn chưa có đáp án kia. Mạnh Dĩ Thư nói rất rõ rằng đêm đó cô ấy không gọi xe giúp. Những người còn trong phòng riêng phần lớn cũng chẳng biết cô đã rời đi. Vậy thì chỉ còn lại Úc Cẩn Nam – người đàn ông đã thẳng thừng từ chối đưa cô về.
Lời nói và hành động của anh quá mâu thuẫn, khiến cô muốn kéo màn sương ấy ra xem thử.
“Việc gì cũng cần bằng chứng.” Úc Cẩn Nam mặt không đổi sắc: “Cô chắc là tôi gọi xe à?”
Biểu cảm anh bình tĩnh tới mức không tìm ra nổi một kẽ hở.
Chu Tễ Hòa nhìn anh chằm chằm hai giây. Thấy vẫn không phát hiện được gì khác thường, cô tự kết thúc cuộc giằng co vô hình này.
Không biết vì không cam tâm hay gì khác, cô lại bổ sung một câu: “Úc Cẩn Nam. Sau này đừng để mất cả chì lẫn chài nhé.”
Giọng cô mềm mại, lại cố tình thử thăm dò anh đến cùng. Từng cử chỉ đều như một yêu tinh mê hoặc lòng người. Cái vẻ phong tình cực hạn mà chính cô cũng không nhận ra ấy mới là thứ khiến người ta khó lòng dứt ra nhất.
Úc Cẩn Nam cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, đương nhiên anh không ngoại lệ. Anh hít sâu hai hơi rồi chẳng hiểu sao lại hỏi: “Cô cũng nói chuyện kiểu này với anh ta à?”
Đêm quá dịu dàng, đến lý trí cũng dễ dàng bị đánh cắp. Dù biết không nên, Úc Cẩn Nam vẫn không nhịn được mà hỏi câu đã đè nén rất lâu ấy.
Đối diện việc anh đột ngột chuyển chủ đề, Chu Tễ Hòa khựng lại thoáng chốc, rồi cong môi cười: “Hửm? Anh ta nào?”
“Thôi bỏ đi. Không có gì.” Sự buông thả ngắn ngủi nhanh chóng tan biến. Úc Cẩn Nam lập tức tỉnh táo lại: “Sau này đừng nói chuyện với tôi bằng giọng đó. Tôi không phải đối tượng để cô trêu ghẹo.”
Chủ đề không hiểu sao bỗng trở nên mập mờ khó nói. Hơi nóng như có như không lan khắp khoang xe.
Chu Tễ Hòa tựa lưng ra sau, ngồi thẳng lại một chút, vẻ mặt cũng trở về bình thường.
“Thế anh dừng xe làm gì? Ban đầu tôi chỉ hỏi vu vơ thôi mà.”
Úc Cẩn Nam nhìn cô thật sâu. Anh không nói gì nữa, chỉ quay đầu trở lại.
Người phụ nữ này gian xảo như một con cáo. Giờ còn bày vẻ mặt vô tội giống như chính anh mới là người bắt nạt cô vậy.
Thấy anh không lên tiếng, Chu Tễ Hòa chợt nhớ tới lời Đoạn Nguyễn nói lúc ăn tối, rồi bắt chước đúng giọng điệu ấy: “Úc Cẩn Nam. Anh không ổn rồi đấy.”
Thái dương Úc Cẩn Nam giật mạnh: “Cô muốn xuống xe không?”
Thấy mình sắp chạm vào giới hạn của anh, Chu Tễ Hòa lập tức biết điểm dừng: “Không trêu anh nữa. Đồ keo kiệt.”
Ngoài miệng nói thế, nhưng Chu Tễ Hòa thừa nhận là ban nãy cô cố ý. Ban đầu chỉ là nhất thời nổi hứng muốn thử xem anh có thật sự ghét mình không, cũng muốn xác nhận đêm đó có phải anh gọi xe hay không. Ai ngờ anh nhẹ nhàng đá ngược mọi câu hỏi trở về phía cô. Chỉ vài câu đơn giản đã đủ khiến lòng phản nghịch của cô nổi lên.
Điều ngoài ý muốn là cô không nghĩ phản ứng của anh sẽ lớn đến vậy, cũng không nghĩ anh sẽ đột nhiên hỏi về Trần Dụ Ngôn.
Người nói có ý, người nghe vô tâm.
Chu Tễ Hòa vốn chậm chạp trong chuyện tình cảm nên cũng chẳng nghĩ theo hướng khác. Nhưng có một điều cô rất rõ. Úc Cẩn Nam dường như không ghét cô đến thế.
Hết chương 11