Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 1

Sau

Buổi chiều tối đầu hè lúc nào cũng oi bức đến lạ thường.

Mây đen vần vũ, như sương như khói, kéo dài hơn tháng vẫn chưa dứt.

Khung cửa sổ chạm hoa màu trắng nhạt hé mở một nửa, để những cơn gió yếu ớt lùa vào.

Mặt Chu Tễ Hòa đầy vẻ mệt mỏi. Ban đầu cô định nằm lên ghế bập bênh chợp mắt một lát, không ngờ lại cứ thế ngủ thiếp đi.

Ý thức mơ hồ quấn lấy nhau, cô lại mơ cùng một giấc mộng như trước kia.

Trong mơ là mùa hè năm lớp mười hai ảm đạm và ngột ngạt ấy.

Tiếng còi cảnh sát réo vang chói tai, máu tươi chảy tràn khắp nơi, cha cô chỉ trong một đêm đã bạc trắng mái đầu.

Vô số mảnh ký ức ghép lại thành những hình ảnh méo mó, như một tấm lưới khổng lồ đan xen chằng chịt, càng giãy giụa càng bị trói chặt hơn.

Khung cảnh đột ngột thay đổi. Trong mơ, cha cô bất ngờ thoát khỏi gông xiềng, lời nói mơ hồ không rõ, gương mặt đầy nếp nhăn và tang thương cũng không còn vẻ hiền từ như trước.

Giữa cơn trời đất quay cuồng, Chu Tễ Hòa nghe thấy ông không ngừng lặp đi lặp lại hai câu ấy.

—— “Nặc Nặc, đừng trách bố.”

—— “Nặc Nặc, giết cô ta đi.”

Chu Tễ Hòa lập tức bừng tỉnh.

Mười mấy giây sau, đồng hồ báo thức reo đúng giờ, tiếng nhạc cổ điển quen thuộc vang lên từ điện thoại.

Chu Tễ Hòa tắt báo thức, đưa tay lau trán đầy mồ hôi. Cô đang chuẩn bị bước xuống khỏi ghế thì cửa phòng bỗng bị đẩy ra. Bạn thân Đoạn Nguyễn chậm rãi đi vào, trong tay cầm ly nước nho khoai môn ít ngọt.

“Trời bên ngoài âm u như quỷ thế này, chắc sắp mưa rồi.” Đẩy cửa sổ ra thêm một chút, Đoạn Nguyễn không nhịn được lẩm bẩm.

Lúc quay đầu lại vừa hay nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Chu Tễ Hòa, cô ấy mới nhận ra điều bất thường, lo lắng hỏi: “Nặc Nặc, cậu lại gặp ác mộng à?”

Chu Tễ Hòa khàn giọng đáp một tiếng: “Ừm.” Giọng cô lộ vẻ mệt mỏi: “Chắc do hôm qua ngủ không ngon thôi. Biên đạo tới hơn bốn giờ sáng, hôm nay lại còn dạy cả ngày.”

Giọng cô mang nét mềm mại của vùng sông nước Giang Nam, dịu dàng êm ái mà vẫn phảng phất phong tình, âm cuối còn xen chút quyến rũ vô thức.

Căn phòng lúc này không quá tối, mà vị trí Chu Tễ Hòa đứng lại vừa sát cửa sổ. Trong khoảng sáng tối nhập nhoạng, ánh sáng vừa khéo phác họa đường cong mảnh mai cực kỳ quyến rũ của cô, mái tóc đen dài chấm eo với phần đuôi xoăn tự nhiên càng khiến người ta thấy gợi cảm.

Đoạn Nguyễn đứng không xa nhìn cảnh ấy đến ngẩn người. Cô ấy vốn luôn biết Chu Tễ Hòa rất đẹp, nhưng mỗi lần nhìn vẫn không nhịn được mà thầm cảm thán một lần.

Hoàn hồn lại, Đoạn Nguyễn thở dài: “Hay cậu đi khám bác sĩ tâm lý đi? Mình có bạn làm ở khoa tâm thần. Mỗi lần trạng thái không tốt là cậu lại gặp ác mộng, cứ kéo dài thế này cũng không ổn.”

“Để sau đi, bao nhiêu năm nay cũng quen rồi. Với lại chẳng có gì phải lo cả, mình ổn mà.” Chu Tễ Hòa cười vẻ không để tâm với cô ấy. “Mình đi dạy đây.”

“Ê, đợi đã!” Đoạn Nguyễn gọi cô lại khi cô đang định đi lên phòng múa tầng hai, “Tối nay mình không thể vừa trông cửa hàng vừa đợi cậu tan lớp nữa đâu. Ông già ở nhà nhất quyết bắt mình đi xem mắt, lát nữa phải đi rồi.”

Nghe cô ấy nói vậy, Chu Tễ Hòa chợt nhớ tới một người vốn đáng lẽ phải ở lại cửa hàng hôm nay.

“Thập Ngũ đâu rồi?”

“Ai mà biết. Chắc lại lén chạy đi chơi rồi, để lúc nào rảnh mình xử nó sau.”

Nhắc tới cậu em họ ham chơi Đoạn Thời Ngọ, Đoạn Nguyễn theo bản năng trợn mắt.

“Trông mong nó coi tiệm giúp còn không bằng tuyển thêm nhân viên mới. Hôm qua mình đăng thông báo tuyển dụng lên mạng rồi.”

“Cậu tự quyết đi, mình không ý kiến.”

Đối với chuyện nhân sự trong tiệm, Chu Tễ Hòa trước giờ luôn lười quản.

“Ừm, vậy lát tan lớp cậu tự về nhớ cẩn thận.”

Nghe thêm vài câu càm ràm về cậu em họ, Chu Tễ Hòa nửa đẩy nửa tiễn Đoạn Nguyễn ra ngoài rồi quay người đi thẳng lên phòng múa tầng hai.

Trong lúc bước đi, từng đợt hương hoa nhài ngoài cửa sổ thỉnh thoảng theo gió bay vào, khiến đầu óc vốn còn mơ màng của cô tỉnh táo hơn đôi chút.

Nghĩ tới giấc mơ vừa rồi, bước chân lên lầu của Chu Tễ Hòa bất giác khựng lại. Từ sau biến cố gia đình xảy ra vào năm tốt nghiệp cấp ba, cho dù trước kia có là kiểu tiểu thư mười ngón không dính nước, cuối cùng cô vẫn học được cách tự nuôi sống bản thân.

Đoạn Nguyễn là bạn cùng lớp đại học của cô. 

Năm thứ hai sau khi tốt nghiệp, hai người góp vốn thuê một mặt bằng hai tầng trong nội thành. Tầng một mở tiệm hoa tên “Between”, tầng hai là studio múa cổ điển của cô.

Năm năm vội vã trôi qua, tiệm hoa và studio đều kinh doanh không tệ, ít nhất không còn phải lo lắng đắn đo vì tiền bạc nữa. Ngoài việc thỉnh thoảng những giấc mơ lại nhắc cô nhớ tới quá khứ đau thương khó chịu nổi năm xưa, cuộc sống hiện giờ xem như cũng khá yên ổn.

Dù sao chuyện cũ đã qua, con người vẫn phải tiếp tục bước về phía trước.

*

Chín giờ tối.

Cơn mưa như trút nước đúng hẹn kéo đến, giữa tiếng sấm chớp, không khí tràn ngập hơi nước ẩm ướt.

Sau khi tan lớp, Chu Tễ Hòa về phòng nghỉ thay bộ quần áo sạch sẽ, rồi quay lại phòng tập múa định dọn dẹp một chút trước khi về.

Đi qua hành lang chưa được mấy bước, ánh mắt cô lại bị một bóng người nơi góc rẽ thu hút.

Một bé gái đang ngồi ngẩn người trên ghế dài, hai tay ôm chiếc cặp màu hồng nhạt hình Kirby, trông cô đơn vô cùng.

Chu Tễ Hòa lập tức nhận ra đó là học sinh của mình. Cô chậm rãi đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt bé rồi giơ tay cọ lên sống mũi nho nhỏ.

“Tan học rồi không về với người nhà, sao còn ngồi đây thế?”

Cô bé trông trắng trẻo xinh xắn vô cùng. Có lẽ vì vừa học múa xong nên gương mặt vẫn ửng hồng, cộng thêm đôi mắt hạnh đen láy như nho, cả người trông mềm mại đáng yêu.

“Cô Chu, bên ngoài trời mưa rồi.” Cô bé đung đưa chân, giọng non nớt: “Con đang đợi cậu tới đón, nhưng cậu bận lắm, mẹ bảo không được tùy tiện làm phiền cậu.”

“Thế mẹ con đâu?”

“Bọn họ còn bận hơn cậu con nữa, bình thường liên lạc cũng khó.”

Nghe vậy, Chu Tễ Hòa vô thức nhíu mày, trong lòng tự nhiên có thêm chút ấn tượng không tốt về phụ huynh của cô bé.

“Hay dùng điện thoại của cô gọi cho cậu con nhé?” Chu Tễ Hòa kiên nhẫn ngồi xuống cạnh bé, “Hoặc cô đưa con về nhà, được không?”

Cô bé đầu tiên lắc đầu, sau đó nở nụ cười ngọt ngào: “Cô Chu, hôm nay cô dịu dàng ghê.”

“Hửm? Chẳng lẽ bình thường cô không dịu dàng à?” Chu Tễ Hòa giả vờ trừng mắt nhìn bé.

“Lúc học không dịu dàng bằng bây giờ thôi.” Cô bé lè lưỡi. “Nhưng cô xinh lắm, con rất thích cô.”

Chu Tễ Hòa bị bộ dạng tinh nghịch ấy chọc cười, đưa tay xoa mái tóc mềm mại của bé.

Nghe cô bé nói vậy, trong lòng cô bỗng dâng lên chút cảm xúc khó tả. Ngày trước cô ghét trẻ con nhất, luôn cảm thấy chúng ồn ào lại nghịch ngợm. Khi ấy cô còn tùy hứng ngang bướng, chẳng biết nhường nhịn ai, bắt nạt trẻ con cũng chẳng nương tay.

Sau này lên đại học, để kiếm tiền làm thêm, cô bắt đầu làm giáo viên múa cho trẻ nhỏ. Công việc ấy kéo dài tới tận bây giờ, cũng hoàn toàn thay đổi vài suy nghĩ trước kia của cô.

Lại ngồi cùng cô bé thêm một lúc. Thấy mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, Chu Tễ Hòa không biết phụ huynh bao giờ mới tới nên đưa bé xuống ngồi ở sofa tầng một.

Cô lấy từ tủ lạnh một hộp kem vị dâu đưa cho bé.

“Này, con ăn chút đồ ăn vặt giết thời gian đi.”

Không ngờ cô bé lại nghiêm mặt như người lớn: “Cậu con nói rồi, con người không thể nhận của bố thí được.”

… “Của bố thí” là dùng thế này sao?

Chu Tễ Hòa hơi ngẩn người, suy nghĩ một lúc mới sửa lại cho bé: “Câu này ý là để thể hiện khí phách của con người, không tùy tiện nhận đồ người khác ban phát. Nhưng cô là vì tôn trọng con nên mới mời con ăn, vậy nên không thể dùng như thế, hiểu chưa?”

Có vẻ cô bé còn mơ hồ hơn cả cô, nửa hiểu nửa không gật đầu.

“Cậu con đúng là người thú vị thật.” Nhớ lại đoạn đối thoại vừa rồi, Chu Tễ Hòa thấy hơi buồn cười nên thuận miệng nhận xét.

Cô bé trước mặt chỉ khoảng tám chín tuổi, đúng tuổi ham chơi, vậy mà lời nói cử chỉ lại mang vẻ chững chạc cố làm người lớn, đủ thấy người cậu này bình thường dạy dỗ quy củ không ít. 

Chắc là bé không thích học mấy thứ này nên lúc nghe dạy chỉ hiểu lơ mơ, dẫn tới dùng từ chẳng đúng ngữ cảnh. Không cần nghĩ cũng biết, người cậu ấy bình thường hẳn rất đau đầu vì bé.

“Cậu con là người đẹp trai nhất thế giới!”

Câu nịnh nọt vừa thốt ra, hàng mày lá liễu của Chu Tễ Hòa hơi nhướng lên, ý cười đầy vẻ nghiền ngẫm lướt qua đáy mắt.

“Vậy nếu cậu đẹp trai của con với kem cùng rơi xuống nước, thì con chọn cái nào?”

Cô bé theo phản xạ ôm chặt hộp kem trong tay, lộ vẻ khó xử.

“Nhưng cậu con biết bơi mà…”

Trẻ con nói năng ngây ngô lúc nào cũng có thể chữa lành lòng người lớn. Ban nãy vì giấc mơ kia mà tâm trạng Chu Tễ Hòa còn hơi nặng nề, giờ phút này bỗng thấy dễ chịu hơn hẳn.

Thấy cô chỉ cười nhẹ không đáp, cô bé lại hỏi: “Cô Chu, thế nào là khí phách ạ?”

“Khí phách là một dạng niềm tin.” Chu Tễ Hòa liếc nhìn hộp kem, “Nếu cô tiện tay ném hộp kem này sang bên cạnh con, miệng thì bảo tặng con nhưng vẻ mặt lại đầy khinh thường, bắt con nhặt lên ăn. Con kiên quyết từ chối đề nghị đó, không nhận món quà mang tính sỉ nhục ấy, đó chính là khí phách, hiểu chưa? Con người sống trên đời phải có khí phách này. Dù khổ đến đâu cũng tuyệt đối không được quên.”

Lời Chu Tễ Hòa nói vẫn hơi sâu xa với một đứa trẻ. Cô bé tuy không hiểu hết, nhưng trong lòng lại nảy sinh nghi hoặc.

“Cô Chu, nếu có kẻ xấu làm vậy với cô, cô cũng sẽ không ăn hộp kem đó sao?”

“Không chỉ không ăn.” Chu Tễ Hòa khựng lại một chút, “Cô còn ném thẳng hộp kem vào mặt hắn, bảo hắn cút xa ra.”

Vừa dứt lời, Chu Tễ Hòa mới chú ý thấy phía cửa truyền đến vài tiếng động khe khẽ.

Xuyên qua khe hở giữa giàn dây leo dùng làm vách ngăn, khóe mắt cô thoáng thấy một bóng người mặc đồ đen đứng phía bên kia. Đối phương dường như đã đứng đó một hai phút, nhưng chẳng hiểu vì sao lại chưa bước vào ngay.

Chu Tễ Hòa quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Đúng lúc ấy, người kia cất bước, vòng qua vách ngăn đi thẳng vào sảnh.

Không hề chuẩn bị trước, Chu Tễ Hòa cứ thế đụng phải một đôi mắt sâu thẳm như mực. Bốn mắt giao nhau, cô vô thức rùng mình.

Ánh mắt người đàn ông lạnh lẽo, cái nhìn anh dành cho cô dường như không mang theo chút nhiệt độ nào, lại như ẩn chứa vài phần cảm xúc phức tạp.

Chu Tễ Hòa dĩ nhiên không hiểu được ý nghĩa đằng sau những cảm xúc ấy, nhưng cô biết rõ người trước mặt đẹp trai đến lạ thường.

Rõ ràng đang là đầu hè oi bức, vậy mà anh vẫn mặc áo khoác gió mỏng màu đen. Dáng người cao ráo thẳng tắp, toàn thân toát lên vẻ nổi bật nhưng xa cách. Tay phải anh cầm chiếc ô đen, một mảng lớn nơi vai đã bị mưa làm ướt, trái lại còn tăng thêm chút cảm giác phong trần và vẻ đẹp mong manh khó tả.

Sự im lặng rất khẽ lan ra giữa hai người.

Đến khi hoàn hồn, Chu Tễ Hòa là người đầu tiên dời mắt đi. Cô đang định hỏi anh đến đây có việc gì thì bên cạnh đã vang lên giọng nói vừa kích động vừa vui mừng của cô bé.

“Cậu!”

Cô bé vội vàng tụt xuống sofa, đôi chân ngắn nhỏ chạy vội về phía người đàn ông, cuối cùng lao thẳng vào lòng anh.

Người đàn ông mím môi nhàn nhạt, trên mặt không nhìn ra vui giận. Bàn tay khớp xương rõ ràng xoa đầu cô bé hai cái, vẻ lạnh lẽo trong mắt cũng vơi đi nhiều.

“Đợi lâu chưa? Mưa lớn tắc đường nên cậu tới hơi muộn.” Giọng anh trầm thấp lành lạnh, trong vô thức lại mang theo chút mê hoặc.

Cô bé cọ cọ vào eo anh: “Không lâu đâu ạ. Có cô giáo ngồi đợi cùng con nên thời gian trôi nhanh lắm.”

Nhắc tới cô giáo dạy múa của mình, cô bé lập tức kéo tay anh đến gần Chu Tễ Hòa.

“Cậu, đây là cô Chu mà con hay nhắc với cậu đó. Có phải rất đẹp không?”

Bị gọi tên bất ngờ, Chu Tễ Hòa hơi ngẩn ra, cong môi cười nhạt với anh coi như chào hỏi. Vì tinh thần trách nhiệm, cô vốn định nói vài câu về chuyện đưa đón trẻ, ai ngờ lại bị cô bé giành trước.

Cô bé thần thần bí bí ghé sát người đàn ông, nói nhỏ: “Cậu, cô Chu vừa nói với con là cô ấy— Thích cậu đó.”

Hết chương 1

Sau