Trình Uẩn Chi vốn chỉ định dẫn cô nhóc này đi ăn một bát mì rồi thôi. Ăn xong rồi, tiền thì ghi nợ, anh nghĩ bụng hôm nay làm việc tốt đến thế là đủ rồi.
Ai ngờ vừa bước ra khỏi quán, phía sau đã có thêm một cái đuôi.
Anh đi được vài bước thì dừng lại, quay người nhìn cô: “Em đi theo anh làm gì?”
Lâm Hề Từ cúi đầu, hai ngón tay mân mê vạt áo, lí nhí đáp: “Em… không còn chỗ nào để đi.”
Cô biết mình là một gánh nặng. Nhưng nếu không đi theo anh, giữa đêm hôm thế này, cô thật sự chẳng còn nơi nào để ở lại.
Dưới ánh đèn đường, trên mặt Lâm Hề Từ vẫn còn hằn những vệt nước mắt đã khô. Mái tóc rối bù xõa xuống, quần áo rách rưới, cả người trông chẳng khác nào một chú mèo tam thể nhỏ bị người ta bỏ bên vệ đường, không ai nhận nuôi.
Trình Uẩn Chi im lặng. Hiếm lắm mới làm một việc tốt, thôi thì đã giúp thì giúp cho trót. Anh khẽ thở dài: “Đi theo anh về nghỉ lại một đêm trước vậy.”
Trình Uẩn Chi sống trong một khu tập thể cũ. Căn hộ ở tầng ba, chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, diện tích không lớn, đồ đạc chất ngổn ngang khắp nơi. Anh gạt đống đồ trên ghế sô pha sang một bên, chừa ra một khoảng trống: “Ngồi đi.”
Lâm Hề Từ vẫn đứng ở cửa. Nỗi sợ hãi lúc bị bịt miệng trong con ngõ ban nãy lại cuồn cuộn dâng lên, dạ dày cô co thắt từng cơn.
Trình Uẩn Chi ôm một chiếc chăn mỏng từ phòng ngủ ra, ném lên sô pha, vừa ngẩng đầu đã thấy cô vẫn đứng nguyên ở cửa. Đôi mắt cô sáng đến lạ thường, toàn thân căng cứng như một sợi dây đàn, dường như chỉ cần anh có bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn, cô sẽ lập tức quay đầu bỏ chạy.
Không hiểu vì sao, anh chợt lặng đi trong giây lát. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc rất nhẹ, không gọi tên được, có lẽ là không đành lòng.
Anh đi đến bên cửa sổ, mở tung cửa, để gió đêm ùa vào.
“Em ngủ ngoài sô pha, anh ngủ trong phòng. Cửa không khóa, nếu muốn đi thì cứ đi bất cứ lúc nào.” Anh mở ngăn kéo, lục ra một hộp tăm bông và một chai dung dịch sát khuẩn i-ốt, đặt lên bàn, định dặn dò thêm vài câu, nhưng nghĩ nói nhiều quá lại thành cố ý, thế nên anh chỉ nói: “Tự xử lý vết thương trên người đi.”
Trình Uẩn Chi đi được hai bước về phía phòng ngủ lại dừng chân, hơi nghiêng đầu: “Yên tâm, anh không có hứng thú với trẻ con.”
Cửa phòng ngủ được anh khép kín mít.
Lâm Hề Từ đứng ở cửa rất lâu, mãi sau cô mới cầm đồ trên bàn, đi vào phòng tắm.
Phòng tắm không lớn, trên bồn rửa mặt bày la liệt đủ thứ. Bàn chải, kem đánh răng, dao cạo râu, dầu gội đầu, và một bánh xà phòng đã dùng chỉ còn một lớp mỏng dính.
Lâm Hề Từ đứng trước gương nhìn mình hồi lâu.
Người trong gương vàng vọt gầy gò, tóc tai bù xù, trên mặt vừa có bùn đất đã khô, vừa có những vệt nước mắt chưa khô hẳn. Hai mắt sưng đỏ, đôi môi khô nứt, bong một lớp da trắng.
Tắm xong, cô cắn răng chịu đau, bôi thuốc lên từng vết thương trên người. Làm xong tất cả, cô lại đứng ngẩn ngơ trước gương.
Cô không biết tiếp theo mình phải làm gì.
Sáng mai tỉnh dậy sẽ đi đâu? Ngày kia thì sao? Ngày kia nữa thì sao? Cô không còn nơi nào để quay về, cũng chẳng có nơi nào để đến. Cô giống như một tờ giấy bị gió cuốn lên giữa không trung, phiêu bạt thật lâu, đến khi gió đột ngột ngừng lại, cô cứ lơ lửng ở đó, vô định.
Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng tắm.
“Vẫn còn sống chứ?”
Giọng Trình Uẩn Chi vọng qua cánh cửa, khàn khàn, vẫn là cái giọng lười biếng như người chưa tỉnh ngủ.
Lâm Hề Từ há miệng th* d*c, cổ họng khô khốc đến mức không phát ra tiếng nổi. Cô khẽ hắng giọng, ho một tiếng: “Vẫn sống.”
Bên ngoài yên lặng hai giây: “Vậy thì ra ngủ đi. Em ở trong đó gần một tiếng rồi.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Đợi đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Lâm Hề Từ mới khẽ mở cửa.
Đống đồ trên sô pha đã được dọn sạch, chiếc chăn mỏng cũng đã được trải sẵn. Dù trải không đẹp lắm, nhưng ít nhất cũng đã được trải phẳng. Gối là một chiếc đệm tựa phồng phồng, trên thêu hình một chú mèo nhỏ.
Lâm Hề Từ nằm xuống, kéo chăn lên tận cằm. Mùi bột giặt hòa cùng mùi nắng còn vương trên chăn khiến tảng đá đè nặng trong lòng cô suốt cả đêm dần dần cũng hạ xuống hẳn.
Cô cứ nghĩ mình sẽ không thể ngủ được trong nhà của một người đàn ông xa lạ, thế nhưng cả đêm không mộng mị, cứ thể ngủ một giấc đến tận khi trời sáng.
Lâm Hề Từ bị tiếng xẻng lật thức ăn va vào chảo đánh thức. Cô đi đến cửa bếp, hé đầu nhìn vào.
Trình Uẩn Chi đang đứng trong bếp, quay lưng về phía cô, luống cuống xoay xở với chiếc chảo bốc khói nghi ngút. Quả trứng trong chảo đã cháy đen mất một nửa, dính chặt dưới đáy, nửa còn lại vẫn chưa chín hẳn, lòng trắng còn sền sệt chảy ra ngoài. Anh dùng xẻng cạy hai cái, không cạy nổi, thế là dứt khoát tắt bếp, bê cả chảo úp vào bát. Mặt cháy hướng lên trên, mặt sống úp xuống dưới, miễn cưỡng cũng có thể gọi là một quả trứng ốp la.
Anh bưng bát quay người lại, thấy cô đứng ở cửa, động tác rõ ràng khựng lại: “Em dậy từ lúc nào thế?”
“Vừa nãy.”
“Mua bàn chải với khăn mặt cho em rồi đấy, để trong phòng tắm.” Trình Uẩn Chi đặt bát xuống bàn, kéo ghế ngồi xuống: “Đánh răng rửa mặt xong thì lại đây ăn sáng.”
“Vâng.”
Lâm Hề Từ đi vào phòng tắm. Trên bồn rửa là mấy món đồ mới xếp ngay ngắn, một chiếc bàn chải màu hồng, một chiếc khăn mặt màu xanh cùng sữa tắm và dầu gội. Bao bì vẫn còn nguyên, cả tem giá của siêu thị vẫn dán trên thân chai, bên cạnh còn có một gói băng vệ sinh mới.
Lâm Hề Từ nhìn chằm chằm gói băng vệ sinh ấy, ngẩn người một thoáng. Trước đây, mỗi kỳ kinh nguyệt, cô đều dùng giấy vệ sinh rời mà mẹ mua ngoài chợ theo cân, một xấp giấy dày được cắt thành từng miếng vuông, rồi gấp lại lót trong q**n l*t. Đi lại thì xô lệch, ngồi lâu thì thấm ra ngoài, những ngày ấy hằng tháng, cô luôn phải khép chặt hai chân, không dám cử động mạnh.
Đến cả chuyện này mà anh cũng nghĩ đến.
Một giọt nước mắt rơi xuống bồn rửa, cô vội dùng tay áo lau đi, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lâm Hề Từ rửa mặt xong thì ra khỏi phòng tắm. Trình Uẩn Chi đã bày bữa sáng lên bàn, một bát cháo trắng kèm một quả trứng ốp la cháy khét.
Cháo thì khá ngon, còn trứng thì… khó nói.
Cô ngồi xuống, dùng đũa chỉ vào quả trứng: “Anh nấu à?”
“Không thì sao?” Trình Uẩn Chi đáp: “Nếu nhà hàng nấu được món thế này thì chắc đóng cửa mất.”
Đây là lần đầu tiên trong đời Trình Uẩn Chi nấu bữa sáng cho người khác, kết quả là luống cuống mãi mới làm ra thứ này. Nghĩ lại, đúng là nhất thời đầu óc có vấn đề, cố chấp nấu bữa sáng làm gì, ra ngoài mua hai cái bánh bao còn nhanh hơn.
Một câu đùa rất nhạt, thế mà Lâm Hề Từ vẫn mỉm cười. Cô gắp một miếng nhỏ trông có vẻ còn ăn được bỏ vào miệng.
Vị cháy khét, đắng ngắt. Cô nhai hai lượt rồi nuốt xuống, lại gắp miếng thứ hai, rồi miếng thứ ba.
Cô muốn ăn hết, bởi vì đây là món người khác nấu cho cô. Dù không ngon thì cũng là người ta đã bỏ tâm sức để làm. Từ lâu lắm rồi cô đã chẳng được người khác để ý quan tâm, đối với cô, ngay cả vị cháy khét ấy cũng quý giá.
Trình Uẩn Chi vốn tưởng cô chỉ gắp tượng trưng vài miếng rồi thôi, không ngờ cô lại ăn thật. Nhìn cô bé cứ gắp từng miếng trứng cháy vào miệng, trong lòng anh như bị ai bóp chặt, vừa chua xót, vừa buồn bã.
Vẻ lười nhác trên gương mặt anh dần biến mất, anh đưa tay bưng đĩa trứng đi, cau mày: “Em làm gì vậy?”
“Ăn sáng ạ.”
“Cái này không ăn được.” Anh nói: “Anh bày nó ra là để nói với em rằng anh không biết nấu ăn, cũng không biết chăm sóc người khác.”
Lâm Hề Từ hiểu nửa câu sau. Anh đang khéo léo nói với cô rằng: “Giữ em lại một đêm chỉ là tiện tay thôi, đừng có mà ăn vạ anh.”
Ý rằng, anh muốn bảo cô rời đi.
“Em sẽ đi… Anh cho em ở nhờ một đêm đã tốt lắm rồi. Em sẽ không bám lấy anh không chịu đi đâu.” Lâm Hề Từ cúi đầu, nói đến đây, giọng cô bắt đầu run lên, nhưng vẫn cố gắng nói hết: “Chỉ là… em không biết mình có thể đi đâu. Đợi em tìm được chỗ rồi, em sẽ…”
Cô không nói tiếp được nữa, bởi chính cô cũng chưa nghĩ ra. Những lời ấy chỉ là vì cô cảm thấy mình phải nói gì đó, để chứng minh rằng mình không phải là gánh nặng, để anh biết cô không hề có ý định bám lấy anh.
Nhưng càng nói, cô càng thấy mình đúng là một gánh nặng.
Trình Uẩn Chi khựng lại. Anh nhận ra chỉ một câu nói vu vơ của mình, vào tai cô đã biến thành một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đứa trẻ này nhạy cảm quá, giống như một con mèo đầy thương tích, chỉ cần người khác giơ tay lên một chút thôi, nó đã nghĩ mình sắp bị đánh.
Bỗng nhiên anh thấy hối hận về cách nói lúc nãy. Anh chỉ muốn cô đừng đặt quá nhiều kỳ vọng, nhưng điều cô nghe được có lẽ lại là: “Đừng ở đây làm vướng víu.”
Đường nét trên gương mặt Trình Uẩn Chi dịu xuống: “Anhnói là muốn đuổi em đi bao giờ?”
Lâm Hề Từ ngước mắt nhìn anh một cái rồi vội cúi xuống. Trong ánh mắt ấy viết rõ mồn một: Anh có.
“…”
Đến lúc này, Trình Uẩn Chi mới hiểu nuôi trẻ con chẳng hề dễ dàng gì. Nói nhẹ thì không hiểu, nói nặng một chút lại ghi tạc vào lòng, còn cái ranh giới ở giữa thì giờ anh còn chưa tìm thấy.
“Ý anh là…” Anh đổi cách diễn đạt: “Đúng là anh không biết nấu ăn, cũng không biết chăm sóc người khác. Nếu em ở lại đây, lúc đói thì phải tự nghĩ cách kiếm cái ăn, nồi niêu bát đũa trong bếp em cứ dùng thoải mái, làm hỏng cũng không sao, dù gì cũng toàn đồ rẻ tiền.”
Nói xong, anh khựng lại, rồi bổ sung thêm một câu: “Em… muốn ở bao lâu thì cứ ở bấy lâu.”
Lâm Hề Từ ngẩng đầu, viền mắt cô vẫn còn đỏ. Hàng mi còn đọng những giọt nước mắt chưa khô. Cô nhìn anh, như đang cân nhắc xem câu nói ấy có phải thật lòng hay không.
Bị cô nhìn đến mức mất tự nhiên, Trình Uẩn Chi quay mặt đi: “Đừng nghĩ nhiều. Trong mắt anh, thêm một người hay bớt một người cũng chẳng khác gì cả.”
Ăn sáng xong, Trình Uẩn Chi ra ngoài đi làm. Trước khi đi, anh lục trong ngăn kéo lấy một chiếc chìa khóa dự phòng đặt lên bàn rồi móc từ túi ra một tờ mười tệ đã nhàu nhĩ, lấy chiếc chìa khoá đè lên.
“Tối chín giờ anh mới về. Buổi trưa em tự mua gì đó ăn đi.”
Sau khi Trình Uẩn Chi đi khỏi, Lâm Hề Từ cất lại toàn bộ đồ trên ghế sô pha về chỗ cũ, rồi cô rửa sạch bát đũa, lau sạch bếp, thu dọn phòng khách ngăn nắp tinh tươm.
Trình Uẩn Chi là người chẳng biết chăm sóc bản thân, nhưng Lâm Hề Từ thì biết. Từ năm mười tuổi, cô đã phải đứng lên ghế mới với tới bếp để nấu cơm, dầu bắn lên mu bàn tay, bố mẹ cô chỉ hỏi đã nấu xong chưa.
Những việc này cô đã quá quen rồi.
Đó là căn bếp sơ sài nhất mà Lâm Hề Từ từng thấy. Gia vị chỉ có muối và nước tương, trong tủ lạnh ngoài hai quả trứng và nửa cây cải thảo đã héo thì chẳng còn gì khác. Cô ném nửa cây cải ấy vào thùng rác rồi xách túi rác ra ngoài.
Chợ cách đó hai con phố. Mười giờ sáng, người không đông. Lâm Hề Từ đi một vòng quanh chợ, mua một miếng đậu phụ, hai cây hành lá, một mớ rau xanh nhỏ và hai quả cà chua, tổng cộng hết năm tệ sáu hào. Đi ngang một sạp thịt, cô dừng chân. Những dải ba chỉ được xếp ngay ngắn, nạc mỡ xen kẽ, dưới ánh đèn ánh lên lớp mỡ bóng bóng.
Cô hỏi giá. Người bán thịt liếc cô một cái: “Mười hai tệ một cân.”
Lâm Hề Từ mím môi, rụt tay trở lại túi áo rồi đi, sau đó cô mua thêm ít gia vị đơn giản.
Buổi trưa, cô dùng quả trứng còn lại trong tủ lạnh và một ít mì sợi khô nấu tạm một bữa.
Thấy sắp đến giờ Trình Uẩn Chi tan làm về, Lâm Hề Từ bắt đầu nấu cơm. Buổi tối, vừa về đến nhà, Trình Uẩn Chi đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức lan trong không khí: “Em nấu cơm à?”
Lâm Hề Từ vừa bưng món cuối cùng lên bàn: “Vâng. Anh rửa tay rồi ăn cơm đi.”
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Rửa tay xong, Trình Uẩn Chi ngồi xuống bàn ăn. So với quả trứng cháy khét anh nấu buổi sáng, mấy món ăn trên bàn thực sự là thuộc về hai thế giới khác nhau.
Anh không dám tin: “Em còn biết nấu ăn nữa á?”
Lâm Hề Từ xới cho anh một bát cơm, đặt trước mặt anh: “Vâng. Trước đây ở nhà em nấu quen rồi.”
Trình Uẩn Chi gắp một đũa thức ăn bỏ vào miệng, không ngờ… cũng ngon đó chứ, mặn nhạt vừa miệng. Ăn được hai miếng, anh chợt nhớ ra điều gì đó, khẽ cau mày: “Thế buổi trưa em ăn gì?”
“Em nấu ít mì.”
Trình Uẩn Chi bỗng nghẹn lại. Anh chỉ đưa cho cô mười tệ, nếu cô dùng số tiền ấy mua thức ăn, vậy bữa trưa cô đã ăn gì? Trong nhà chỉ còn mì sợi.
Càng nghĩ, lòng anh càng khó chịu: “… Lần sau đừng làm thế nữa.”
Lâm Hề Từ tưởng món mình nấu không hợp khẩu vị anh. Những ngón tay cầm đũa siết chặt đến trắng bệch: “… Không hợp khẩu vị anh sao ạ? Anh thích ăn gì, em đều có thể…”
“Không phải không hợp khẩu vị.” Trình Uẩn Chi ngắt lời cô: “Em mới mười lăm tuổi, đang là lúc phát triển, bữa trưa phải ăn cho tử tế.”
Đã rất lâu rồi Lâm Hề Từ không còn được ai quan tâm như vậy. Được người khác để ý xem mình có ăn no, ăn có ngon không… hình như đã là chuyện của rất nhiều năm trước, lâu đến mức cô gần như đã quên mất cảm giác được người khác quan tâm là như thế nào.
Cô khẽ chớp mắt, ép sự cay xè nơi sống mũi trở lại: “Em… biết rồi ạ.”