Mười bốn năm trước, năm 2003.
Lâm Hề Từ mười lăm tuổi.
Không, nói chính xác hơn, lúc đó cô tên là Chiêu Đệ.
Mẹ gọi cô là Chiêu Đệ, bố gọi cô là Chiêu Đệ, cả làng đều gọi cô như vậy.
“Chiêu Đệ, đi rửa bát đi.”
“Chiêu Đệ, trông em trai đi.”
“Chiêu Đệ, em trai mày khóc rồi.”
“Chiêu Đệ, em trai mày đói rồi, phải để phần nó ăn thịt trước.”
“Chiêu Đệ, mày học giỏi thì có ích gì? Con gái học nhiều đến đâu, cuối cùng chẳng phải cũng là người của nhà khác sao?”
Những lời ấy được nói ra như một lẽ hiển nhiên, như thể cái tên ấy vốn dĩ sinh ra là để gắn lên người cô, như thể ngay từ khi chào đời, cô đã mắc nợ họ một đứa con trai.
Chiêu Đệ.
Chiêu Đệ.
Chiêu Đệ.
…
Hết tiếng này đến tiếng khác, cô đã sống trong cái tên ấy suốt mười lăm năm.
Mùa hè năm mười lăm tuổi, cô đứng đầu toàn thị trấn trong kỳ thi.
Cô chủ nhiệm chạy xe máy điện hơn chục dặm đường núi để báo tin vui. Lúc bước vào sân, người đầy bụi đất, nhưng nụ cười còn rạng rỡ hơn bất kỳ ai: “Bố của học sinh à, đứa trẻ này rất có tố chất học hành. Trường trung học số Một của thị trấn đã đồng ý miễn toàn bộ học phí, mỗi tháng còn có trợ cấp nữa…”
Bố cô ngồi trên bậu cửa hút thuốc lá sợi, mẹ cô đang phơi chăn ngoài sân, không một ai lên tiếng.
Nụ cười trên mặt cô chủ nhiệm dần sượng đi. Những lời muốn nói quanh quẩn nơi đầu lưỡi mấy lần, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài khe khẽ.
Cô bước đến trước mặt Chiêu Đệ, đưa bảng điểm cho cô: “Cầm lấy.”
Chiêu Đệ nhận tờ giấy, cô cúi đầu nhìn xuống: Hạng nhất môn Ngữ văn, hạng nhất môn Toán, hạng nhất môn Tiếng Anh. Những dòng chữ đỏ được viết bằng bút mực đỏ, rực rỡ đến chói mắt, đỏ như máu.
Cô chủ nhiệm lặng im trước mặt cô rất lâu, cuối cùng chỉ khẽ vỗ vai cô: “Sau này… sống cho thật tốt.”
Sau khi lên xe máy điện, cô chủ nhiệm còn ngoái đầu nhìn cô một lần. Trong ánh mắt ấy chất chứa quá nhiều điều, tiếc nuối, không cam lòng, day dứt, và cả chút áy náy bất lực. Rồi cô giáo vặn ga, chiếc xe máy điện nổ phành phạch men theo con đường núi đi xuống. Dải bụi đất phía sau tung lên rồi từ từ rơi xuống mặt đất, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chiêu Đệ đứng trong sân, tay siết chặt tờ bảng điểm.
Một giọt mồ hôi từ thái dương lăn xuống, lướt qua gò lông mày, chảy dọc theo má, cuối cùng nhỏ xuống mặt giấy.
Tách.
Vừa khéo rơi đúng lên chữ “Đệ”. Nét mực ở chữ ấy bị mồ hôi làm nhòe đi một chút. Chiêu Đệ đưa ngón tay lau thử, ai ngờ vết nhòe lại càng loang rộng hơn.
Tối hôm ấy, cuối cùng bố cô cũng mở miệng, không phải nói với cô, mà là nói với mẹ cô.
“Con trai nhà ông Vương làm nghề mổ lợn ở làng bên nói chịu bỏ ra ba nghìn tệ. Chiều mai sẽ đến đón người.”
Giọng ông ta rất lớn, cánh cửa gỗ mỏng căn bản chẳng thể ngăn được điều gì.
Chiêu Đệ đang ngồi xổm bên giếng trong sân giặt quần áo. Mặt nước giếng phản chiếu gương mặt cô, gầy gò, vàng vọt, hai gò má nhô lên dưới lớp da mỏng, đôi mắt đen láy, vô cảm.
Động tác của cô không hề dừng lại. Bộ quần áo trên bàn giặt bị cô đẩy tới đẩy lui, bọt xà phòng nổi lên rồi vỡ tan, nổi lên rồi lại vỡ tan.
Họ chẳng bận tâm cô có nghe thấy hay không. Hay nói đúng hơn, họ chẳng hề quan tâm nếu cô nghe thấy thì sẽ thế nào.
Một con bé mười lăm tuổi, nghe thấy thì sao chứ? Khóc một trận? Đập vỡ vài cái bát? Dù sao thì khi trời sáng, mọi chuyện vẫn như cũ, nên bọn họ còn chẳng buồn nhỏ giọng đi.
Mẹ cô cất giọng lanh lảnh: “Ba nghìn thôi à? Tính ra mỗi năm mới có hai trăm.”
Ba cô đáp: “Người ta nói con gái còn trong trắng thì đáng giá từng ấy. Bà mà còn chê ít thì đợi hai năm nữa còn chẳng được mức đó đâu.”
Mẹ cô im lặng một lúc rồi hỏi: “Nhỡ nó làm loạn thì sao?”
Ba cô cười khẩy: “Làm loạn? Nó làm loạn được đến đâu? Ra khỏi cái cửa này, ai biết nó là ai? Với lại con gái sớm muộn gì chẳng phải lấy chồng, lấy ai mà chẳng là lấy? Nuôi nó mười lăm năm rồi, cũng chỉ được cái việc đó thôi.”
Từ trong ra ngoài, họ đều toát lên vẻ thờ ơ, như thể đang bàn chuyện một con gà đã nuôi mười lăm năm, hôm nay đến lúc cân ký bán đi.
Đêm hôm ấy, Chiêu Đệ không khóc, cũng không làm loạn, chỉ lặng lẽ trở về phòng.
Thật ra, từ rất lâu trước đó, cô đã hiểu.
Cảm xúc và nước mắt của cô cũng giống như cái tên của cô vậy. Chẳng đáng giá, cũng chẳng có ai để tâm, giống hệt những bọt xà phòng kia, vỡ thì cũng chỉ vỡ mà thôi, đến một tiếng động cũng chẳng có.
…
Đêm đã khuya.
Đợi đến khi mọi người ngủ say, Chiêu Đệ lặng lẽ bò dậy khỏi giường. Dưới ánh trăng hắt vào từ ngoài cửa sổ, cô nhét đồ vào chiếc cặp sách, hai bộ quần áo thay, một chiếc khăn mặt, một chiếc lược nhựa và một chiếc hộp sắt đã gỉ.
Bên trong hộp là từng tờ tiền được gấp ngay ngắn.
Tờ có mệnh giá lớn nhất là mười tệ, còn lại đều là năm hào, một tệ và năm tệ.
Đó đều là số tiền cô kiếm được nhờ nhặt phế liệu, tổng cộng một trăm ba mươi bảy tệ năm hào.
Thu dọn xong, Chiêu Đệ đẩy cửa sổ, trèo ra ngoài.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Sau cửa sổ là ngọn núi phía sau làng. Ánh trăng sáng lạ thường, soi rõ từng đường nét của con đường núi.
Đường vừa mềm vừa lầy, lại khó đi. Chưa đi được bao xa, chân cô bỗng vấp phải một dây leo, cơ thể nhào về phía trước, đầu gối đập mạnh vào một tảng đá nhô lên.
Cơn đau khiến trước mắt cô lập tức tối sầm. Cô co người nằm phục xuống đất, hồi lâu sau tầm nhìn mới dần trở lại rõ ràng.
Chống tay xuống đất để đứng dậy, cô không có thời gian xem vết thương, nghiến chặt răng, dồn trọng tâm sang chân còn lành, bước thấp bước cao tiếp tục đi về phía trước.
Con đường núi quanh co uốn lượn, hết khúc cua này đến khúc cua khác. Mỗi bước đi, cơn đau nơi đầu gối lại dội lên, nhưng cô không thể dừng lại.
Cô hiểu rất rõ, chỉ cần dừng lại, hơi sức đang gắng gượng giữ lấy sẽ tan biến, và cô sẽ chẳng bao giờ có thể đi nổi nữa.
Cuối con đường là một vầng trăng tròn.
Cô nhấc chân, bước vào khoảng ánh trăng bạc ấy.
Không hề ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Khi chạy đến bến xe của thị trấn, trời vừa hửng sáng. Mỗi ngày, trong thị trấn chỉ có hai chuyến xe khách, chuyến sớm nhất là sáu giờ. Cô ngồi xổm ở góc bến xe, tựa vào chân tường, vùi mặt vào đầu gối, ôm chặt chiếc cặp sách trong lòng, lặng lẽ chờ xe.
Đúng sáu giờ, xe đến đúng giờ. Chiêu Đệ siết chặt tiền, chen lên xe. Lòng bàn tay cô đầy mồ hôi, những tờ tiền bị nắm đến vừa nhăn vừa ướt. Người bán vé nhìn cô thêm hai lần rồi mới xé cho cô một tấm vé.
Cô tìm một chỗ cạnh cửa sổ, ngồi xuống. Chỉ đến khi chiếc xe khách khởi hành, cô mới dám quay đầu nhìn lại. Ngọn núi ấy càng lúc càng nhỏ, cuối cùng chỉ còn là một chấm xám, rồi bị màn sương sớm nuốt chửng.
Cô nhìn chằm chằm vào màn sương ấy thật lâu. Làn sương trước mắt ngưng tụ thành những giọt nước nhỏ, một giọt chậm rãi lăn xuống.
Đi rồi. Cứ như vậy mà đi rồi. Mười lăm năm cuộc đời, cứ thế mà bị một bánh xe nghiền mất.
…
Trước cổng bến xe huyện, người qua kẻ lại tấp nập, nhất thời Chiêu Đệ không biết nên đi về hướng nào.
Nơi lớn nhất cô từng đến chỉ là thị trấn. Từ làng đến thị trấn, đạp xe hơn một tiếng đồng hồ, chỉ có một con phố chính, đi hết là hết cả thị trấn. Nhưng huyện lỵ thì có đèn giao thông, có những tòa nhà cao hơn chục tầng, có những cửa tiệm mà cô không biết tên, còn có những ma-nơ-canh mặc đồng phục đứng sau ô cửa kính.
Ai đi ngang qua cô cũng ăn mặc chỉnh tề. Cô cúi đầu nhìn đôi dép nhựa dưới chân mình, một quai dép đã đứt, được buộc lại bằng dây thép, trông hoàn toàn lạc lõng giữa mọi người xung quanh.
Cô lặng lẽ rụt chân về sau, kéo ống quần xuống che kín mu bàn chân.
Nhưng cô đâu biết rằng, dáng vẻ của mình còn thảm hại hơn cả đôi dép.
Ống quần rách một mảng, máu trên đầu gối đã khô, đóng thành một vệt nâu sẫm trên nền vải xanh xám. Mái tóc đã rối tung quá nửa, phần còn lại được buộc hờ bằng một sợi dây thun, vài lọn tóc lòa xòa dính trên vầng trán ướt đẫm mồ hôi. Trên mặt cô vẫn còn vết bùn dính lại sau cú ngã trên đường núi, đến lúc này bùn đã khô cứng, mà cô thì quên mất chưa lau.
Chiêu Đệ đếm lại số tiền trên người. Mua vé xe mất mười hai tệ, cô còn lại một trăm hai mươi lăm tệ năm hào.
Cô phải tìm chỗ ở, phải kiếm cái ăn, còn phải nghĩ cách tiếp tục đi học.
Cô đi dọc theo con đường lớn, tránh những cửa hàng trông có vẻ đắt đỏ, chỉ len vào những con hẻm nhỏ. Đến đầu một con hẻm, cô nhìn thấy trên tường dán một tờ thông báo tuyển dụng: Tuyển nhân viên phục vụ, bao ăn ở, lương tháng ba trăm tệ.
Địa chỉ nằm ở khu phố cũ. Cô không biết khu phố cũ ở đâu, nhưng ngay đầu hẻm có một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Cô hỏi thử một câu, người phụ nữ bán hàng giơ tay chỉ đường: “Cứ đi thẳng theo con đường này, đến ngã rẽ thứ hai thì rẽ phải.”
Cô khẽ nói cảm ơn rồi siết chặt quai cặp, bước về phía đó.
Đó là một con hẻm rất hẹp. Quán nằm sâu tận cuối hẻm, trên cửa kính cũng dán tờ thông báo tuyển dụng giống hệt. Tờ giấy đã ngả vàng, trông như được dán từ rất lâu rồi.
Cô đẩy cửa bước vào.
Hơn hai giờ chiều, quán ăn vắng tanh. Hơn chục chiếc bàn đặt xiêu vẹo, nền nhà loang lổ vết dầu mỡ, chiếc quạt trần trên đầu kêu ù ù không ngớt. Trong quán có một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi mặc áo hoa, bộ móng tay sơn đỏ đang gõ lách tách lên chiếc máy tính.
“Xin chào… cho em hỏi… ở đây còn tuyển nhân viên phục vụ không ạ?”
Người phụ nữ ngẩng đầu, nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt rồi hỏi: “Có mang theo chứng minh thư không?”
Bởi vì đăng ký hộ khẩu phải tốn tiền, ba mẹ cô tiếc khoản tiền đó, nên ngay cả hộ khẩu cô cũng chưa từng được làm.
“… Không có ạ.”
Người phụ nữ lại hỏi: “Thế em bao nhiêu tuổi?”
“… Mười bảy ạ.” Cô khai gian hai tuổi, vừa nói xong, cổ họng đã khô khốc, chỉ sợ bị người ta phát hiện.
“Mười bảy?” Người phụ nữ nhíu mày: “Nhìn em chẳng giống mười bảy chút nào. Không phải đang lừa chị đấy chứ?”
“… Mười bảy thật ạ.”
“Mười bảy thì mười bảy vậy.” Người phụ nữ cười, đẩy chiếc máy tính sang một bên: “Chỗ chị thì lại có một nơi tốt hơn để giới thiệu cho em, còn hơn làm phục vụ ở đây. Bao ăn bao ở, một tháng tám trăm tệ.”
Một tháng tám trăm tệ, nhiều hơn gấp đôi mức lương ghi trên tờ giấy ngoài cửa.
“Ở đâu ạ?”
“Một nhà hàng mới mở trong thành phố, ở khu phố thương mại. Quán làm ăn phát đạt lắm.” Người phụ nữ chống cằm nhìn cô, ánh mắt lướt từ đôi mắt xuống cằm: “Ông chủ muốn tìm mấy cô gái trẻ làm phục vụ. Người thành phố bây giờ chuộng kiểu đó. Chị thấy em cũng xinh đấy, da lại trắng… chỉ cần sửa soạn một chút là được.”
Chiêu Đệ do dự. Cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói được là không đúng ở đâu.
Cô có thể quay người bước ra ngoài rồi tìm một quán khác. Nhưng liệu quán khác có nhận cô không? Liệu có cho cô ở lại không? Cô không biết.
Cô đã đi suốt cả đêm, đầu gối vẫn còn đau, bụng cũng đã đói cồn cào. Lúc này, cô rất cần một nơi để dừng chân, dù chỉ là tạm thời.
Huyện lỵ lớn như vậy, con người chắc cũng chẳng khác nhau là bao. Nghĩ thế, cô cố ép nỗi bất an trong lòng xuống.
“… Có xa không ạ?”
“Không xa.”
“Vậy… bao giờ em qua đó được ạ?”
“Bây giờ luôn. Để chị gọi điện thoại.” Người phụ nữ bấm một dãy số, che ống nghe rồi nói vài câu rất nhỏ, cô chỉ nghe loáng thoáng được vài từ rời rạc: “Đúng”, “Là nó”, “Trông khá thật thà”.
Sau đó người phụ nữ cúp máy rồi nói với cô: “Được rồi, để chồng chị đưa em qua.”
Nói xong, người phụ nữ quay về phía bếp, gọi to.
Tấm rèm ngăn bếp được vén lên, một người đàn ông vai u thịt bắp bước ra.
Người đàn ông lạnh lùng quan sát Chiêu Đệ, một lúc sau mới lên tiếng: “Đi thôi.”
Chiêu Đệ lặng lẽ đi theo sau ông ta ra khỏi quán.
Con hẻm rất hẹp. Người đàn ông đi phía trước, tấm lưng rộng như một bức tường, che khuất quá nửa ánh sáng. Chiêu Đệ giẫm lên cái bóng của người đó, nỗi bất an trong lòng càng lúc càng lớn.
Mười lăm tuổi, cô chưa biết rằng trên đời này có một loại người chuyên nhắm vào những đứa trẻ như cô – Những đứa trẻ bỏ nhà đi, không nơi nương tựa, lang bạt trong huyện lỵ như cánh bèo trôi, không ai tìm được họ, cũng chẳng có ai đi tìm họ.
Nỗi bất an ấy lên đến đỉnh điểm khi chiếc xe máy rẽ vào trước một khu nhà dân bỏ hoang. Cầu thang tối đen như mực, giống như một cái miệng đang há rộng.
Đây không phải phố thương mại, cũng chẳng có nhà hàng nào.
Tim cô thắt lại: “Mình đang đi đâu vậy ạ?”
“Đi đường tắt.” Người đàn ông dừng xe, chống chân xuống đất rồi quay đầu lại: “Đến rồi. Xuống đi.”
Cô không nhúc nhích, giọng nói khô khốc: “Không phải nói là đến phố thương mại sao?”
“Đến rồi sẽ biết. Hỏi nhiều làm gì.” Người đàn ông kéo mạnh cô xuống xe: “Đi.”
“Em không đi nữa.” Chiêu Đệ lùi về sau một bước, xoay người định bỏ chạy.
Nhưng không chạy được, bàn tay người đàn ông siết chặt cánh tay cô. Sức mạnh ấy như một chiếc kìm sắt, cả người cô bị kéo giật ngược lại, loạng choạng lùi một bước. Vừa mở miệng định kêu cứu, một bàn tay đã bịt chặt miệng cô, trong kẽ móng tay của gã còn dính đầy những vệt dầu mỡ đen sì.
“Cấm hét.” Người đàn ông ghé sát tai cô nói: “Có gọi cũng vô ích. Quanh đây chẳng có ai đâu.”
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, mọi chuyện đều nối thành một mạch. Trên đời này vốn đâu có nhiều người tốt đến thế, cô đã tin nhầm người rồi.
Người đàn ông lôi cô lên tầng. Cầu thang bằng bê tông, mỗi bậc thang đều va mạnh vào cẳng chân cô, quai cặp trượt khỏi vai, lê xệt trên mặt đất. Cô điên cuồng đạp chân vùng vẫy. Một chiếc dép nhựa văng khỏi chân, sợi dây thép buộc quai chiếc còn lại cứa mạnh vào mu bàn chân, đau đến mức nước mắt cô lập tức trào ra.
Cô đã vất vả lắm mới trốn được khỏi nơi đó, cô không thể kết thúc như thế này được.