Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
Chương 15: Phiên ngoại 3: Núi xanh (Hoàn toàn văn)
Ta nhắm mắt, không biết đã mấy ngày hay mấy năm. Bị giam giữ trong bóng đêm quá lâu, ta bỗng ngửi thấy một mùi thơm lạ. Bên ngoài bóng tối ấy có tiếng rồng ngâm hổ gầm, có tiếng hạc tiên kêu khẽ. Ta nghe thấy tiếng suối róc rách, có khi thấy thời gian như dừng lại, chỉ còn tiếng gió.
Có người nói với ta: “Ca ca con vừa đi.”
Ta không có đầu lưỡi, không thể mở miệng trả lời.
Giọng nói này cực kì già nua, “Hãy nói cho ta biết, con có nguyện ý cứu chàng.”
Ta gật gật đầu, ta dùng tay chân để ra dấu, muốn hỏi giọng nói ấy, ca ca ta đi đâu rồi.
“Vì chàng có nguyện vọng chưa thành, ngày sau mới có thể đầu thai.”
Ta hỏi, ca ca con muốn gì.
“Ca ca con kiếp sau, muốn báo đáp một bà lão ăn xin.”
Ta ngẩn ra suy nghĩ, liệu mình còn cái gì có thể báo đáp thay ca ca.
“Bà lão ấy trời sinh đã mang mệnh ăn mày, con có thể tặng đi tất cả vinh hoa phú quý và mỹ mạo của mình.”
Ta gật gật đầu.
“Kiếp sau của ca ca con, còn muốn một thứ nữa.”
Ta sốt ruột ê ê a a, cái miệng trống lõng cố gắng tạo mấy khẩu hình vô nghĩa.
Ca ca con, muốn gì nhất?
“Thiên hạ.”
***
Vào năm thứ năm ta tới Hề Sơn, có một con khỉ xanh khẽ gõ cửa đá.
Hắn nói muốn nhờ hàng xóm mới là ta đặt hộ cho cái tên. Ta thấy lông trên người hắn đều có màu xanh biếc, khá hiếm, bèn lấy chữ Thúy làm họ. Lại nghĩ hắn chỉ có một thân một mình, cũng giống như ta, bèn cười bảo, bây giờ anh lấy tên là Nguyên (*) đi, sau này có con cháu rồi thì cứ vậy mà đặt theo thứ tự.
(*) 元: Nguyên trong từ Trạng Nguyên ấy, có nghĩa là đầu tiên, đứng đầu.
Từ Thúy Nguyên đến Thúy Ba Tám Ba cần ba trăm năm. Từ Thúy Ba Tám Ba đến khi chỉ còn Thúy Hai Nhăm, chỉ cần một nháy mắt.
Năm thứ mười ta tới Hề Sơn, có một đứa bé trai khẽ gõ cửa đá.
Nó nhận là cái lưỡi bị ta vứt bỏ, chôn dưới tàng cây hải đường. Nó nhanh mồm nhanh miệng, cực kì đáng yêu. Nay mặt mày ta tiều tụy, vì sinh cơ của ta gắn liền với sinh cơ của cây Vọng Tuế. Cái lưỡi trong miệng cũng được làm từ cái lá nhỏ dài trên cành, tê dại lắm, ăn thịt uống rượu cũng chẳng cảm nhận được vị gì.
Ta đặt tên nó là A Trứ.
(*Trứ = chiếc đũa)
Năm thứ ba mươi ta tới Hề Sơn, có một thanh niên mặc áo đen khẽ gõ cửa đá.
Y nói là một quân cờ trên bàn cờ của ta, đã lăn lộn trên trần thế quá lâu, chán ghét lắm rồi, đặc biệt tìm tới để nương tựa. Ta nhìn bàn cờ có hai màu đen trắng rạch ròi, biến hóa khôn lường, suy nghĩ một chút, đặt tên cho y là Tú Đề (*).
(*) Tú nghĩa là xinh đẹp, Đề là nhấc lên.
Tú Đề có đại tạo hóa, được đi theo Linh Bảo Thiên tôn, làm đồ đệ cuối cùng của ngài. Trước khi rời đi, ta đã xóa đoạn ký ức này của y.
Có một Sơn quân ta quen từng nói, theo lời đồn, Tú Đề là một quân cờ tốt, sẽ làm Tể tướng năm đời.
Tính toán xem, bây giờ, đã tới đời thứ năm rồi đấy.
Năm thứ ba trăm ta tới Hề Sơn, khi lau dọn song cửa, kiếm ra một ấm trà tím và hai cái chén trong số những món đồ tùy táng được cha chuẩn bị cho trước khi rời đi, ta tự rót tự uống, chừa một chỗ trống mà ngồi chờ.
Ngoài cửa đá, có đôi ba con chim khách.
Cứ vậy, nhị ca đã trở về.
Để em sẽ yêu chiều người cả một đời một kiếp, như người đã từng đối với em.
Chỉ nguyện một điều, đời này, xin người hay ngây ngô như em kiếp trước.
Để được yêu thương, để được an bài.
Dẫu trên trời có nổi bão giông thất thường.
Nhưng mà em cũng từng nghĩ, nếu em là trời, thì tốt biết bao, sẽ có thể đối xử với người thật dịu dàng cả một đời.
Nếu em là trời, dù người có gặp trắc trở thế nào, cũng sẽ thấy được tia hi vọng, có thống khổ thì cũng còn đường cứu vãn. Trên đời có bao nhiêu chuyện thần kì chăng nữa, cũng là do em sắp xếp mà ra. Em sẽ làm núi cao, làm biển rộng, làm sen trong bùn, làm con sâu cái kiến, nếu có thể trộm được tia sáng trên trời, em sẽ trộm về, để làm mũ áo cho người. Chớ đừng ngạc nhiên nếu người không thể lúc nào cũng nhận ra em, cũng không cần phải nhận ra đâu, vì sự cưỡng ép an bài ấy không phải để thỏa mãn tình yêu của em, mà vì chỉ muốn người vẫn có thể nở nụ cười.
Thiên hạ này rất đẹp. Em vẫn bằng lòng yêu non sông này, cũng bởi vì người vẫn còn mang lòng yêu non sông.
TOÀN VĂN HOÀN
03.06.2018 – 03.07.2026