Lãnh Vũ đứng giữa những bóng đen dày đặc, lòng cô rối bời khi nghe tin cha mình vẫn còn sống. Hình ảnh cha – người đã biến mất trong ký ức của cô từ lâu – giờ đây như một mảnh ghép chưa được lắp ráp, treo lơ lửng trong tâm trí. Cô cảm thấy như có một sức mạnh vô hình kéo cô lại gần hơn với sự thật, nhưng cũng khiến cô lo sợ.
“Lãnh Vũ, em có chắc không?” Tôn Hạo hỏi, ánh mắt hắn chất chứa sự lo lắng. Hắn không thể hiểu nổi cảm xúc của cô, nhưng hắn biết rằng cái tin ấy không chỉ làm đảo lộn cuộc sống của Lãnh Vũ mà còn có thể ảnh hưởng đến cả những gì họ đã xây dựng.
“Đúng vậy,” Lãnh Vũ gật đầu, tay nắm chặt thanh kiếm bên hông. “Cha em đang bị giam giữ bởi tổ chức mà Tử Huyền đứng đầu. Họ không chỉ cướp đi sự sống của ông, mà còn cố tình đẩy em vào bóng tối.”
Tôn Hạo cảm thấy nỗi đau của cô như một mũi dao đâm vào lòng hắn. Hắn hiểu rằng, trong thế giới này, không phải tất cả những gì họ gặp phải đều có thể giải quyết bằng sức mạnh hay võ công. “Chúng ta sẽ cứu ông ấy,” hắn khẳng định, giọng nói mạnh mẽ hơn cả những cơn gió mạnh mẽ.
“Cứu ông ấy?” Lãnh Vũ thở dài, đôi mắt cô ánh lên nỗi bi thương. “Em không biết ông ấy có còn muốn trở về hay không, hay đã bị tổ chức đó biến thành một con người khác.”
Tôn Hạo tiến gần, nhìn thẳng vào mắt cô. “Dù cho ông ấy đã thay đổi ra sao, em vẫn phải cho ông ấy một cơ hội. Chúng ta không thể để những kẻ xấu xa quyết định số phận của người tốt.”
Nỗi hoài nghi và lo lắng trong Lãnh Vũ dâng trào. Liệu cha cô có còn yêu thương cô như trước? Hay ông đã quên đi hình ảnh của cô giữa những bóng tối trong tổ chức? Những câu hỏi không có lời đáp khiến cô cảm thấy bối rối, không biết nên làm gì tiếp theo.
“Lãnh Vũ, em có muốn đi cùng tôi không?” Tôn Hạo hỏi, tay hắn nắm chặt lấy vai cô, như muốn truyền sức mạnh cho cô. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”
Cô gật đầu, nhưng nỗi sợ hãi vẫn như một cái bóng không rời xa. “Tôi muốn, nhưng tôi không thể để ông ấy gặp nguy hiểm. Tử Huyền không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn có những âm mưu tàn độc.”
“Đúng vậy, nhưng chúng ta không thể lùi bước,” Tôn Hạo nói, giọng hắn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho mọi thứ, đối mặt với những gì sắp xảy ra.”
Lãnh Vũ cảm nhận được sức mạnh từ quyết tâm của hắn, nhưng cô vẫn không thể gạt bỏ nỗi lo lắng trong lòng. Họ bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc giải cứu, nhưng trong đầu cô, hình ảnh cha cô vẫn hiện hữu, như một ngọn lửa bập bùng giữa đêm tối.
***
Đêm buông xuống, không khí trở nên nặng nề. Tôn Hạo và Lãnh Vũ đứng trước cánh cửa của tổ chức bí mật, nơi cha cô có thể đang bị giam giữ. Lãnh Vũ cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, như thể nó đang báo hiệu cho cô biết về sự nguy hiểm sắp đến.
“Chúng ta vào thôi,” Tôn Hạo nói, ánh mắt hắn kiên định. Hắn nắm chặt tay cô, như muốn khẳng định rằng họ không đơn độc trong cuộc chiến này.
“Nhưng… nếu ông ấy không muốn trở về?” Lãnh Vũ ngập ngừng.
“Chúng ta sẽ không biết nếu không thử,” hắn đáp, nụ cười của hắn như một tia sáng le lói giữa màn đêm. “Dù có ra sao, em cũng phải tin vào bản thân mình.”
Họ bước vào, không gian bên trong lạnh lẽo và u ám. Những bức tường dày đặc như đang chờ đợi những bí mật được phơi bày. Lãnh Vũ cảm thấy lòng mình nặng trĩu, nhưng sức mạnh của Tôn Hạo như một bùa hộ mệnh, dẫn lối cho cô.
Họ lén lút đi qua các hành lang tối tăm, những âm thanh lạ lùng vọng lại từ xa. Cô cảm thấy nỗi sợ hãi trong lòng tăng lên, nhưng Tôn Hạo vẫn vững vàng bên cạnh, bảo vệ cô khỏi những cơn gió lạnh lẽo của sự tuyệt vọng.
“Đến rồi,” hắn thì thầm, ngón tay chỉ về phía một cánh cửa khép kín. “Cha em ở bên trong.”Lãnh Vũ nuốt nước bọt, cảm giác như có hàng trăm mảnh vỡ trong lòng cô. Cô đặt tay lên cánh cửa, nhưng lại rụt lại. “Nếu ông ấy không muốn gặp tôi?”
“Dù gì đi nữa, em cũng phải cho ông ấy một cơ hội,” Tôn Hạo nhắc lại, giọng hắn tràn đầy sự kiên định.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi đẩy cửa. Mọi thứ dường như dừng lại trong giây lát. Khi cánh cửa mở ra, một bóng hình quen thuộc hiện ra trước mắt họ.
“Cha!” Lãnh Vũ kêu lên, nhưng ánh mắt của cha cô lại trống rỗng, như thể ông không còn nhận ra cô nữa.
“Lãnh Vũ…” Ông lắp bắp, nhưng không có chút cảm xúc nào trong giọng nói.
Cảm giác hụt hẫng đè nặng lên trái tim Lãnh Vũ. Tôn Hạo đứng bên cạnh, ánh mắt hắn tràn đầy lo lắng. “Ông ấy… ông ấy cần thời gian.”
“Nhưng tôi không biết làm thế nào để đưa ông ấy trở lại!” Lãnh Vũ gào lên, nước mắt lăn dài trên má.
“Em phải kiên nhẫn,” Tôn Hạo khẽ nói. “Ông ấy đã trải qua nhiều điều. Chúng ta sẽ tìm cách đưa ông ấy trở lại.”
Trong khoảnh khắc ấy, Lãnh Vũ cảm thấy như mọi thứ đang trôi đi. Cô không chỉ phải đối mặt với cha mình, mà còn với những bí mật sâu kín mà tổ chức này đã giấu kín bấy lâu. Sự thật đang chờ đợi, và cô biết rằng không chỉ cha cô mà cả họ đều đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng.
“Chúng ta phải rời khỏi đây,” Tôn Hạo nói, kéo cô ra khỏi trạng thái tê liệt. “Nếu không, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào nữa.”
Lãnh Vũ gật đầu, lòng cô vẫn nặng trĩu. Họ quay lại, nhưng khi vừa định bước ra, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau.
“Các ngươi không thể rời đi dễ dàng như vậy.”
Họ quay lại, và trước mắt họ là Tử Huyền, với nụ cười tàn nhẫn trên môi. Ánh mắt hắn lấp lánh như lửa, và sự xuất hiện của hắn như một cú sốc mạnh mẽ đối với cả hai.
“Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?” Tử Huyền hỏi, giọng điệu vừa lịch sự vừa đe dọa.
Lãnh Vũ cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Tại sao ngươi lại ở đây?” Cô hỏi, giọng nói lẫn lộn giữa sự sợ hãi và quyết tâm.
“Tôi không thể để các ngươi rời đi mà không có một cuộc chơi thú vị,” hắn đáp, ánh mắt đầy thách thức.
“Chúng ta không có thời gian cho trò chơi của ngươi,” Tôn Hạo quát lên, cơ thể hắn căng cứng, sẵn sàng cho cuộc đối đầu.
“Thật đáng tiếc,” Tử Huyền nói, và trong khoảnh khắc, bóng dáng của hắn như biến thành một cơn bão, lao vào họ.
Cuộc chiến giữa họ đã bắt đầu. Tôn Hạo và Lãnh Vũ cùng lúc phản ứng, nhưng trong lòng họ, nỗi lo sợ về những bí mật chưa được tiết lộ khiến mọi thứ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Họ biết rằng không chỉ cuộc sống của cha Lãnh Vũ đang bị đe dọa, mà cả những mảnh ghép của quá khứ cũng đang chờ đợi để được phơi bày.