Chiến Trường Hoa Đào

Chương 19: Giải Thoát Cha

Tôn Hạo và Lãnh Vũ đứng bên bờ khe núi, hơi thở hổn hển nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Họ vừa thoát khỏi tay kẻ thù, nhưng sự an toàn chỉ là tạm thời. Tử Huyền và Ngọc Tùng không phải là những kẻ dễ dàng bị đánh bại.

“Chúng ta cần phải lên kế hoạch rõ ràng hơn,” Lãnh Vũ nói, tay nắm chặt thanh kiếm bên hông. “Nếu không, lần sau có thể không dễ dàng như vậy.”

“Em nói đúng,” Tôn Hạo đồng tình, nhưng hắn cũng biết rằng thời gian không chờ đợi ai. “Chúng ta phải tìm ra nơi cha em đang bị giam giữ. Có thể cha em có thông tin về tổ chức mà Tử Huyền đang làm việc.”

“Hãy bắt đầu từ Ngọc Tùng,” Lãnh Vũ đề xuất. “Hắn có thể biết được thông tin từ những mối quan hệ của mình.”

“Được. Chúng ta sẽ cần sự trợ giúp từ Hải Đao,” Tôn Hạo quyết định. “Hắn sẽ không từ chối giúp chúng ta.”

Họ nhanh chóng di chuyển về hướng ngôi làng gần đó, nơi Hải Đao thường trú. Khi đến nơi, không khí trong làng có phần căng thẳng, người dân dường như đang lo lắng trước sự đe dọa từ các thế lực bên ngoài.

“Hải Đao!” Tôn Hạo gọi lớn khi thấy người lính đánh thuê to lớn đang tập trung cùng một số người khác. Hải Đao quay lại, đôi mắt ánh lên sự vui mừng khi thấy hai người.

“Tôn Hạo! Lãnh Vũ!” Hắn bước tới, gương mặt lộ rõ sự lo lắng. “Các người đã gặp chuyện gì?”

“Chúng ta cần sự giúp đỡ của ngươi,” Tôn Hạo nói nhanh. “Cha của Lãnh Vũ đang gặp nguy hiểm. Chúng ta cần tìm ra nơi giam giữ ông ấy.”

“Ta có thể giúp,” Hải Đao gật đầu, nhưng ánh mắt hắn nghiêm túc. “Tuy nhiên, Ngọc Tùng cũng đang tìm kiếm cha của Lãnh Vũ. Hắn sẽ không để chúng ta dễ dàng tiếp cận.”

“Chúng ta sẽ phải đối đầu với hắn,” Lãnh Vũ khẳng định, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta không thể để hắn tiếp tục thao túng mọi thứ.”

Hải Đao gật đầu, nhưng trong ánh mắt vẫn có sự lo lắng. “Được rồi, ta sẽ cùng các ngươi. Nhưng chúng ta cần phải thận trọng.”

Họ cùng nhau lập kế hoạch, thảo luận về cách tiếp cận Ngọc Tùng mà không bị phát hiện. Trong khi đó, Tôn Hạo không thể ngừng nghĩ về Tử Huyền. Hắn cảm nhận được sự tàn nhẫn của kẻ thù này, và lòng quyết tâm trả thù lại càng mạnh mẽ hơn.

Khi đêm buông xuống, ba người họ bắt đầu hành trình đến nơi ở của Ngọc Tùng. Họ di chuyển nhẹ nhàng, tránh ánh đèn và sự chú ý của kẻ thù. Tôn Hạo đi đầu, lòng hồi hộp nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

“Đây là nơi hắn thường lui tới,” Hải Đao thì thầm khi dừng lại trước một ngôi nhà lớn, ánh đèn le lói bên trong.

“Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Lãnh Vũ nói, ánh mắt sắc sảo. “Hãy tách ra, mỗi người một hướng. Nếu có gì xảy ra, hãy phát tín hiệu.”

Họ gật đầu, rồi lần lượt lén lút tiếp cận ngôi nhà. Tôn Hạo cảm nhận được sự hồi hộp trong từng bước đi của mình. Hắn nhắm vào cửa sổ, nơi ánh đèn sáng nhất. Bên trong, những âm thanh rì rầm vọng ra, hòa lẫn với những tiếng cười khinh bỉ. Hắn thận trọng ghé mắt vào.

Ngọc Tùng đang ngồi giữa một nhóm người, vẻ mặt phúc hậu nhưng ánh mắt đầy xảo quyệt. Hắn đang nói về những kế hoạch âm thầm, và Tôn Hạo nhận ra rằng kẻ thù này có mối liên hệ chặt chẽ với Tử Huyền.“Chúng ta cần phải tìm cách vào trong,” Tôn Hạo thì thầm với Lãnh Vũ và Hải Đao. “Nếu có thể bắt sống Ngọc Tùng, hắn sẽ cung cấp thông tin.”

“Để ta đi trước,” Hải Đao nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Ta sẽ làm cho chúng phân tâm, các ngươi có thể vào trong.”

“Cẩn thận,” Lãnh Vũ nhắc nhở. “Đừng để lộ thân phận.”

Hải Đao gật đầu, rồi lao vào trong bóng tối. Một tiếng động lớn vang lên, khiến mọi người bên trong giật mình. Tôn Hạo và Lãnh Vũ không chần chừ, họ lập tức xông vào.

“Đi!” Tôn Hạo hô lớn, họ cùng nhau lao vào cuộc chiến. Những cú đấm, những đường kiếm sắc bén chạm nhau, không khí căng thẳng bao trùm. Ngọc Tùng hoảng hốt đứng dậy, nhưng đã quá muộn.

“Hai ngươi!” Hắn hét lên, nhưng Tôn Hạo đã nhanh chóng lao tới. “Đào Hoa Vô Trọng!” Một cơn gió mạnh mẽ được tạo ra, cuốn Ngọc Tùng ngã xuống.

“Đừng để hắn trốn thoát!” Lãnh Vũ hô lớn, nhanh chóng lao về phía Ngọc Tùng. Nhưng ngay khi cô sắp chạm tới, một bóng dáng xuất hiện, cản đường cô lại.

Tử Huyền! Hắn đứng đó, gương mặt lạnh lùng với ánh mắt tàn nhẫn. “Chẳng nhẽ hai người không nghĩ rằng ta sẽ không chuẩn bị cho cuộc chiến này?”

“Ngươi!” Tôn Hạo gầm lên, cảm nhận được sự giận dữ trong lòng. “Tại sao ngươi lại làm tất cả những điều này?”

“Tất cả chỉ vì quyền lực,” Tử Huyền đáp, nụ cười lạnh lẽo trên môi. “Và ngươi, Tôn Hạo, sẽ không bao giờ có cơ hội để trở lại.”

“Đừng để hắn cản bước!” Lãnh Vũ kêu lên, quyết tâm trong ánh mắt. Họ cần phải chiến đấu, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người vô tội.

“Băng Hỏa Kiếm!” Tử Huyền hét lên, một đòn tấn công mạnh mẽ được thi triển. Ngọn lửa và băng kết hợp tạo ra một cơn sóng mạnh mẽ, khiến không gian xung quanh trở nên hỗn loạn.

Tôn Hạo lập tức thi triển “Đào Hoa Vô Trọng”, cố gắng tạo ra một bức tường gió để chắn đòn tấn công. “Chúng ta không thể thua!” hắn gào lên, lòng đầy quyết tâm.

Cuộc chiến giữa họ bùng nổ, những chiêu thức sắc bén va chạm trong không gian, ánh sáng chói lòa khiến mọi thứ như bị dồn nén lại. Họ phải chiến đấu đến cùng để cứu lấy cha của Lãnh Vũ và bảo vệ giang hồ khỏi những thế lực đen tối.

“Chúng ta phải kết hợp!” Lãnh Vũ nói, ánh mắt kiên quyết. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội.”

“Đồng ý!” Tôn Hạo gật đầu, quyết tâm cháy bỏng trong lòng. Họ sẽ không từ bỏ, dù có bất kỳ hiểm nguy nào đang chờ đợi phía trước.

Từng cú đánh, từng đòn tấn công, tất cả đều mang theo hy vọng và quyết tâm. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là một trận đánh, mà là một cuộc chiến cho danh dự, cho tình yêu và cho tương lai của chính họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn