Chiến Trường Hoa Đào
Chương 1: Khởi đầu bi kịch
Tôn Hạo đứng trên bậc thềm của ngôi nhà cổ kính, nơi từng chứng kiến bao kỷ niệm ấm áp của gia đình hắn. Ánh nắng sớm chiếu rọi qua những tán cây, in bóng xuống mặt đất như những ký ức lấp lánh. Hắn đưa tay vuốt nhẹ chiếc áo choàng đen thêu hoa đào, cảm nhận được sự nặng nề của di sản gia đình. Cha hắn, một vị tướng quân lừng lẫy, luôn dạy bảo hắn về lòng dũng cảm và trách nhiệm, nhưng giờ đây, những lời dạy ấy như một bóng ma ám ảnh.
“Cha sẽ về sớm thôi, phải không?” Hắn tự nhủ, nhưng sâu thẳm trong lòng, một sự lo lắng dâng trào. Tôn Hạo đã chờ đợi cha suốt nhiều ngày, không chỉ vì nhớ thương, mà còn bởi những lời đồn đại về mối đe dọa từ kẻ thù. Những ánh mắt sắc lạnh của địch thủ vẫn như những mũi tên đâm xuyên qua tâm trí hắn.
Bên trong ngôi nhà, mẹ hắn đang chuẩn bị bữa sáng, nhưng sự trầm lặng trong không khí khiến Tôn Hạo cảm thấy nặng nề. Hắn bước vào, nhìn thấy mẹ với đôi mắt đỏ hoe, và lòng hắn như thắt lại. “Mẹ, hôm nay con sẽ đi tìm cha,” hắn quyết định, không thể chịu đựng thêm sự lo lắng này.
“Không, Hạo! Con không thể đi!” Mẹ hắn kêu lên, giọng bà run rẩy. “Con không biết những gì đang chờ đợi bên ngoài. Hãy ở lại đây, chúng ta sẽ cùng chờ ông ấy về.”
Nhưng Tôn Hạo không thể chờ đợi thêm nữa. Hắn đã lớn, đã đủ sức để bảo vệ gia đình, và hắn không thể để những bóng ma của quá khứ làm mình yếu đuối. “Mẹ, con phải đi. Con sẽ tìm cha và mang ông ấy về.”
Mẹ hắn lặng thinh, chỉ còn lại những giọt nước mắt lăn dài trên má. Tôn Hạo quay đi, lòng đầy quyết tâm. Hắn ra khỏi ngôi nhà, bước xuống con đường mòn quen thuộc, nơi từng in dấu chân của cha. Mỗi bước đi, hắn cảm nhận được sự trống rỗng đang bao trùm.
Thế giới bên ngoài thật khác biệt. Những tiếng cười nói của trẻ nhỏ, tiếng rao hàng của người bán, nhưng tất cả đều không thể làm ấm lòng hắn. Hắn đi mãi, cho đến khi đến một ngã ba, nơi có những người lính đang đứng canh gác. Hắn tiến lại gần, quyết định hỏi thăm.
“Xin chào, các huynh đệ. Có thấy tướng quân Tôn không?” Hắn hỏi.
Một người lính quay lại, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Tôn Hạo? Con trai của tướng quân? Hắn đã đi lâu rồi, không ai biết khi nào ông ấy trở về.”
“Cảm ơn,” Tôn Hạo thở dài. Hắn cảm nhận sự nôn nóng trong lòng, như những cơn sóng vỗ về bờ cát. Hắn quyết định tiếp tục tìm kiếm, không chỉ vì cha mà còn vì danh dự gia tộc.Trong lúc đang đi, Tôn Hạo chợt nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ một góc khuất. Hắn tiến lại gần, ánh mắt chăm chú. Một nhóm người đang tụ tập, và giữa họ có một người đàn ông trung niên, khuôn mặt phúc hậu nhưng ánh mắt lại đầy xảo quyệt. Hắn nhận ra đó chính là Ngọc Tùng, một kẻ mà cha hắn từng cảnh báo về sự tham lam.
“Ngọc Tùng! Ngươi đang làm gì ở đây?” Tôn Hạo gầm lên, lòng đầy căm ghét.
Ngọc Tùng quay lại, nụ cười nham hiểm hiện rõ trên gương mặt. “Tôn Hạo, thật bất ngờ khi thấy ngươi ở đây. Ta chỉ đang... thu thập một vài thông tin thôi.”
“Thông tin gì?” Hắn tiến lại gần, không thể kiềm chế sự tức giận. “Ngươi không có quyền làm tổn thương gia đình ta nữa!”
Ngọc Tùng cười lớn. “Ngươi thật ngây thơ, Tôn Hạo. Trong giang hồ này, ai mạnh thì người đó có quyền. Ngươi nên học cách chấp nhận thực tế.”
Tôn Hạo không thể ngồi yên. Hắn không chỉ đứng lên cho cha mình mà còn cho những người yếu đuối khác. Hắn quyết định sẽ không để cho Ngọc Tùng lộng hành thêm nữa. “Nếu ngươi dám động đến gia đình ta, ta sẽ không tha cho ngươi!”
“Thật thú vị,” Ngọc Tùng nói, giọng điệu châm biếm. “Hãy chờ xem, Tôn Hạo. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.”
Tôn Hạo cảm nhận được mối nguy hiểm đang rình rập, nhưng hắn không thể để sợ hãi chiếm lĩnh. Hắn rời khỏi đám đông, lòng trĩu nặng. Hắn cần phải tìm ra cha, và cần phải chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, Tôn Hạo quyết định trở về nhà. Nhưng khi hắn về đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ. Ngôi nhà đã bị tấn công, khói lửa ngút trời, và những tiếng la hét vọng lại từ bên trong. Hắn chạy vào, lòng đầy hoảng loạn.
“Mẹ!” Hắn kêu lên, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Mọi thứ như chao đảo, và một cảm giác tồi tệ dâng lên trong lòng. Hắn biết rằng cuộc sống hạnh phúc của gia đình đã chấm dứt, và bi kịch đã chính thức bắt đầu.