Chiến Tranh Thế Giới Ngầm

Chương 19: Cuộc chiến quyết định

Cuộc chiến cuối cùng đã gần kề. Thành Tâm và Mai Ly đứng trước cánh cửa của một tòa nhà cũ kỹ, nơi mà họ tin rằng sẽ diễn ra cuộc đối đầu với Ngô Tấn Phát. Cảm giác hồi hộp lẫn lo âu tràn ngập trong từng hơi thở. Họ đã chuẩn bị mọi thứ, từ vũ khí đến kế hoạch, nhưng tâm trí vẫn không thể nào bình tĩnh.

“Chúng ta đã sẵn sàng chưa?” Mai Ly hỏi, ánh mắt cô dán chặt vào Thành Tâm.

“Còn hơn cả sẵn sàng,” Thành Tâm đáp, giọng cương quyết. “Đây là lúc để chúng ta chứng minh rằng mình không phải là những phế sài.”

Cả hai tiến vào trong. Không khí nặng nề và im lặng. Họ có thể cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, như một cái bóng lởn vởn quanh đây. Thành Tâm thận trọng từng bước, mắt anh quét xung quanh, tìm kiếm dấu hiệu bất thường. Mai Ly bên cạnh, tay cô nắm chặt một bình thuốc nhỏ, sẵn sàng cho mọi tình huống.

Bỗng, một tiếng động vang lên từ góc phòng. Một nhóm tay sai của Tấn Phát lao ra, ánh mắt chúng đầy thách thức. Thành Tâm không chần chừ, anh lập tức lao lên, vận dụng mọi kỹ năng chiến đấu đã được rèn giũa. Anh đấm mạnh vào mặt một tên, khiến hắn ngã xuống đất. Mai Ly không bỏ lỡ cơ hội, cô dùng thuốc mê phun vào một tên khác, khiến hắn nhanh chóng bất tỉnh.

“Nhìn kìa!” Một tên khác hô lớn. “Chúng nó đến đây!”

Thành Tâm và Mai Ly không còn thời gian để suy nghĩ. Họ lao vào trận chiến. Những cú đấm, cú đá, và tiếng gầm thét vang lên không ngừng. Thành Tâm cảm nhận được sức mạnh của mình, từng cú đấm như được tiếp thêm năng lượng bởi ý chí quyết tâm. Anh không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì những người đã mất mát.

“Chúng ta phải tiến lên!” Mai Ly hét lên giữa tiếng ồn ào. “Không thể để Tấn Phát thoát!”

Họ xông về phía trước, không ngừng tấn công. Thành Tâm cảm thấy có điều gì đó lạ lùng, một cảm giác như thể có ai đó đang theo dõi họ từ bóng tối. Đó là một cảm giác không thể diễn tả, nhưng anh không thể để nó làm mình phân tâm.

Cuối cùng, họ đã đến được căn phòng lớn nhất của tòa nhà. Cánh cửa bằng gỗ nặng nề đứng chắn giữa họ và Tấn Phát. Thành Tâm hít một hơi thật sâu, rồi đẩy cửa ra. Cảnh tượng bên trong khiến anh chững lại.

Ngô Tấn Phát đứng giữa căn phòng, vẻ mặt lạnh lùng và đầy tự mãn. Xung quanh là những tay sai của hắn, ánh mắt đầy thù địch. Phạm Đình Vũ đứng bên cạnh, nụ cười nham hiểm trên môi.

“Cuối cùng thì hai kẻ phế sài cũng đã tìm đến ta,” Tấn Phát lên tiếng, giọng điệu chế nhạo. “Các ngươi nghĩ mình có thể đánh bại ta sao?”

“Chúng ta không chỉ đến để đánh bại ngươi,” Thành Tâm nói, kiên quyết. “Chúng ta đến để giải phóng những người bị áp bức.”“Giải phóng?” Tấn Phát cười lớn. “Ngươi thật sự nghĩ mình có khả năng làm điều đó? Chúng ta sẽ xem ai mới là người chiến thắng.”

Cuộc chiến không thể tránh khỏi. Thành Tâm và Mai Ly lao vào tấn công, nhưng lần này không chỉ có sức mạnh mà còn là mưu mẹo. Thành Tâm cảm nhận được sự bất an trong lòng khi thấy Tấn Phát và Vũ cùng một lúc tấn công. Họ đã chuẩn bị cho tình huống này.

Mai Ly nhanh chóng rút ra một số bẫy mà cô đã chuẩn bị từ trước, đặt chúng xung quanh, khiến cho các tay sai của Tấn Phát không thể tiến lên. Thành Tâm, với sự khéo léo của mình, đã đối mặt với Tấn Phát, cố gắng tìm ra điểm yếu của hắn.

“Ngươi sẽ không thể thắng!” Tấn Phát gầm lên, nhưng Thành Tâm đã sẵn sàng. Anh lùi lại một bước, rồi lao lên, tung ra một cú đá mạnh vào đầu gối của hắn. Tấn Phát khuỵu xuống, vẻ mặt ngạc nhiên.

“Đây mới chỉ là bắt đầu!” Thành Tâm thầm nghĩ, lòng đầy quyết tâm. Anh không thể để sự kiêu ngạo của kẻ thù làm mình chùn bước. Mai Ly tiếp cận, nhanh chóng dùng thuốc mê để đánh lạc hướng các tay sai còn lại.

Cuộc chiến diễn ra căng thẳng, nhưng ánh sáng hy vọng bắt đầu lóe lên khi Tấn Phát bắt đầu lộ rõ sự hoảng loạn. Hắn không thể hình dung được rằng hai người trẻ tuổi này lại có thể khiến hắn gặp khó khăn đến vậy.

“Ngươi không thể thắng được!” Vũ lên tiếng, cố gắng khích lệ Tấn Phát. “Hãy chấm dứt trò chơi này!”

Nhưng Thành Tâm không cho phép họ có cơ hội nào. Anh lao về phía Tấn Phát, quyết tâm đánh bại kẻ thù một lần và mãi mãi. Hắn đã gây ra quá nhiều đau khổ cho những người vô tội, và đây chính là lúc để đòi lại công lý.

“Đừng để hắn thoát!” Mai Ly hô lớn, tiếp tục theo sát, giúp Thành Tâm trong từng đòn tấn công. Họ đã trở thành một đội ngũ hoàn hảo, mỗi bước đi đều ăn ý, từng cú đấm đều chính xác.

Cuối cùng, trong một khoảnh khắc quyết định, Thành Tâm dồn hết sức mạnh vào cú đánh cuối cùng. Hắn ngã xuống đất, ánh mắt đầy phẫn nộ. “Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho các ngươi!” Tấn Phát thét lên.

“Đó là điều mà chúng ta mong đợi,” Thành Tâm đáp, cảm giác chiến thắng tràn ngập trong lòng. Nhưng ngay lúc ấy, hắn rút ra một con dao, ánh mắt điên cuồng.

“Không!” Mai Ly hét lên, nhưng đã quá muộn. Tấn Phát lao về phía Thành Tâm, ý định trả thù cuối cùng.

Chương này kết thúc với một cú sốc bất ngờ, khi Thành Tâm đối mặt với mối nguy hiểm không ngờ tới, không biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn