Chiến Tranh Ngai Vàng

Chương 16: Sự thật phơi bày

Mặt trời đã lặn, ánh sáng cuối cùng nhạt dần trên bầu trời, mang theo những âm thanh của cuộc chiến đã qua. Trận chiến ác liệt vừa kết thúc, nhưng không khí căng thẳng vẫn bao trùm. Lý Minh Hạo đứng giữa chiến trường, ánh mắt chăm chú nhìn những người đồng đội. Họ đều mệt mỏi, nhưng nét mặt ai cũng toát lên sự kiên cường. Mất mát và hy sinh đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc chiến này.

“Chúng ta đã chiến thắng, nhưng cái giá phải trả thật quá đắt,” Hưng nói, giọng trầm lắng. Ánh mắt anh lướt qua những người nằm bất động trên mặt đất, cả bạn lẫn thù.

“Đúng vậy,” Huyền đáp, ánh mắt cô có phần mờ mịt. “Chúng ta đã mất quá nhiều người. Họ đã hy sinh cho lý tưởng mà chúng ta đang theo đuổi.”

Khải bước tới, vết thương trên vai anh vẫn chảy máu. “Chúng ta không thể để những hy sinh đó trở thành vô nghĩa. Phải tiếp tục tiến lên.”

Minh Hạo gật đầu, nhưng trong lòng ông nặng trĩu. Ông biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. “Chúng ta cần phải tìm ra kẻ đã phản bội. Họ đang âm thầm quan sát chúng ta, chờ đợi thời cơ.”

“Có thể nào Tôn Minh Hưng…?” Huyền ngập ngừng, không dám nói hết câu.

“Không!” Hưng kêu lên, “Tôi không có lý do gì để phản bội các bạn. Chúng ta đã làm việc cùng nhau rất lâu rồi.”

“Thế thì hãy chứng minh điều đó,” Minh Hạo cắt ngang. “Chúng ta cần phải điều tra. Một kẻ phản bội có thể phá hủy tất cả những gì chúng ta đã xây dựng.”

Bốn người cùng nhau di chuyển về phía doanh trại, nơi những người sống sót đang được chăm sóc. Minh Hạo cảm thấy nỗi đau đè nặng, nhưng ông không thể để sự yếu đuối chiếm lấy. Ông phải là người dẫn dắt, người bảo vệ cho những người còn lại.

Khi họ tiến vào doanh trại, Huyền nhận thấy một điều gì đó khác thường. Một trong những chiến binh, người mà cô đã thấy trong trận chiến, đang đứng bên cạnh. Anh ta có vẻ lúng túng, ánh mắt không dám nhìn thẳng.

“Họ đã tìm thấy một bức thư,” một người lính lên tiếng, tay cầm mảnh giấy nhòe nhoẹt. “Nó được gửi đến một trong những lãnh chúa đối địch.”

Minh Hạo cầm lấy bức thư, đọc qua nhanh. Nội dung khiến ông chấn động. “Chúng ta đã bị theo dõi. Ai đó trong số chúng ta đã tiết lộ kế hoạch.”

Khải tức giận. “Chúng ta phải tìm ra kẻ phản bội. Để hắn không còn cơ hội nữa!”

“Cần phải thận trọng,” Huyền nói. “Nếu chúng ta hành động vội vàng, có thể dẫn đến những hậu quả không lường trước.”

Minh Hạo gật đầu. “Hãy lắng nghe tất cả mọi người. Chúng ta cần tìm ra ai có động cơ để làm điều này.”

Mọi người trong doanh trại đều đang xôn xao. Những cái nhìn dò xét dành cho nhau, sự nghi ngờ len lỏi vào từng cuộc trò chuyện. Mỗi người đều cảm thấy bất an, không biết ai sẽ là người tiếp theo phải đối mặt với sự thật.

“Chúng ta cần tổ chức một cuộc họp,” Hưng đề xuất. “Tất cả những ai tham gia vào cuộc chiến này đều phải có mặt. Chúng ta cần phải nói chuyện.”

“Đúng vậy,” Minh Hạo đồng ý. “Hãy cho mọi người biết rằng chúng ta sẽ không khoan nhượng với những kẻ phản bội.”Cuộc họp diễn ra trong một căn phòng lớn, nơi mà mọi người ngồi thành vòng tròn. Ánh nến lung linh, nhưng không thể xua tan đi sự căng thẳng trong không khí. Minh Hạo đứng lên, ánh mắt ông quét qua từng gương mặt, từ những người chiến binh đến những lãnh chúa.

“Chúng ta vừa trải qua một trận chiến đẫm máu,” ông bắt đầu. “Nhưng bên cạnh đó, có một kẻ trong chúng ta đã phản bội. Kẻ đó đã tiết lộ thông tin và gây ra cái chết của nhiều đồng đội.”

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Những cái nhìn hoài nghi lướt qua nhau. Ai cũng cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng không ai dám lên tiếng.

“Chúng ta sẽ không để kẻ phản bội lẩn trốn,” Minh Hạo tiếp tục. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Ai có thông tin gì, xin hãy nói ra.”

Một người lính đứng lên, giọng run rẩy. “Tôi… tôi thấy một trong số chúng ta thường xuyên gặp gỡ với kẻ thù. Anh ta đã bàn bạc về kế hoạch của chúng ta.”

“Đó là ai?” Khải hỏi, ánh mắt như lửa.

“Tôi không chắc… nhưng tôi thấy… là Tôn Minh Hưng.”

“Cái gì?” Hưng kêu lên, “Tôi không làm điều đó! Tôi luôn đứng về phía các bạn!”

“Chúng ta cần bằng chứng,” Minh Hạo lạnh lùng nói. “Nếu không, mọi nghi ngờ chỉ là lời nói suông.”

Hưng nhăn mặt, sự lo lắng hiện rõ trong mắt. “Tôi không biết ai đã thấy điều đó, nhưng tôi không phải kẻ phản bội!”

“Chúng ta cần phải theo dõi từng động thái của Hưng,” Huyền nói, ánh mắt cô lạnh lùng. “Nếu anh ta thực sự trong sạch, thì sẽ không có gì phải lo sợ.”

“Các bạn đang làm gì vậy?” Hưng hỏi, giọng anh có phần cầu khẩn. “Các bạn không thể nghi ngờ tôi!”

“Chúng ta không thể mạo hiểm,” Minh Hạo nói. “Và nếu anh không có lỗi, chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Cuộc họp kết thúc trong bầu không khí nặng nề. Mọi người ra về, nhưng sự nghi ngờ vẫn còn đó. Minh Hạo đứng lại, nhìn theo bóng dáng của Hưng. Liệu anh ta có thật sự trong sạch? Hay đó chỉ là một vỏ bọc hoàn hảo cho một kẻ phản bội?

“Minh Hạo,” Huyền lên tiếng, kéo ông ra khỏi dòng suy nghĩ. “Chúng ta cần phải hành động ngay. Không thể để tình hình trở nên tồi tệ hơn.”

“Đúng vậy,” ông đáp, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng khó tả. “Chúng ta cần phải tìm ra kẻ phản bội trước khi quá muộn.”

Sự thật đã bắt đầu phơi bày, nhưng không ai biết rằng phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ đang chờ đón họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn