Tô Nguyệt và Tư Đằng vừa chạy ra khỏi tòa nhà, không khí lạnh buốt làm họ cảm thấy tỉnh táo hơn. Tiếng gầm rú của những cuộc chiến xung quanh vang vọng, như những tiếng kêu gọi của số phận. Họ chưa kịp thở phào thì một loạt tiếng chân dồn dập từ phía sau khiến lòng họ thắt lại.
“Nguyệt, đi theo ta!” Tư Đằng kéo tay nàng, dẫn vào một con hẻm nhỏ hẹp, tối tăm. Ánh sáng chỉ le lói từ những khe hở giữa các bức tường, nhưng nó đủ để Tô Nguyệt cảm nhận sự khẩn trương trong ánh mắt của hắn.
“Chúng ta không thể cứ chạy mãi thế này!” Nàng thở hổn hển, những giọt mồ hôi lăn dài trên má. “Em không thể để mọi người bị tổn thương.”
“Đừng lo, ta sẽ tìm cách liên lạc với Tiểu Huyên và những người khác,” Tư Đằng nói, giọng kiên quyết. “Chúng ta cần lên kế hoạch.”
Hai người nấp sau một tảng đá lớn, lắng nghe những âm thanh từ xa. Mặc dù họ đang ở trong tình huống nguy hiểm, nhưng sự gần gũi giữa họ lại tạo ra một cảm giác bình yên kỳ lạ. Tô Nguyệt cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Tư Đằng, như một lời hứa rằng họ sẽ không bao giờ từ bỏ.
“Nguyệt,” hắn lên tiếng, ánh mắt chăm chú. “Nếu có bất kỳ điều gì xảy ra, em phải nhớ rằng ta luôn ở đây, không bao giờ rời xa em.”
Nàng gật đầu, nhưng trong lòng lại dấy lên nỗi lo lắng. “Nếu chúng ta bị tách ra… thì sao?” Giọng nàng run rẩy.
“Chúng ta sẽ tìm cách liên lạc,” hắn trấn an. “Hãy tin vào những gì chúng ta đã học, hãy tìm kiếm những dấu hiệu.” Tư Đằng nhìn nàng, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để chiến tranh làm mất đi tình yêu của mình.”
Tô Nguyệt cảm thấy lòng mình ấm lên. “Em sẽ làm theo lời anh. Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai chia cắt.”
Họ tiếp tục di chuyển, tìm kiếm một nơi an toàn hơn. Bỗng nhiên, tiếng gầm của một con ngựa vang lên gần đó, và Tô Nguyệt giật mình. “Có lẽ họ đang tìm kiếm chúng ta!” Nàng thì thầm.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Tư Đằng nói, nghiêng đầu lắng nghe. “Đi theo ta.”
Họ rẽ vào một con đường nhỏ, dẫn đến một khu vực vắng vẻ. Nơi đây chỉ có vài căn nhà bỏ hoang, và không có ai bên trong. Tô Nguyệt cảm thấy một nỗi lo lắng dâng trào trong lòng. “Liệu có an toàn không?”
Tư Đằng khẽ mỉm cười, nụ cười đó khiến nàng cảm thấy bình yên hơn. “Có lẽ chúng ta chỉ cần tạm thời ẩn nấp ở đây. Hãy tìm cách liên lạc với Tiểu Huyên.”
“Đúng, em sẽ tìm cách gửi tin cho cô ấy,” nàng nói, vừa suy nghĩ vừa tìm kiếm một vật dụng nào đó có thể giúp họ.
“Nguyệt, em có nhớ cách viết dấu hiệu mà chúng ta đã thảo luận không?” Tư Đằng hỏi, ánh mắt sáng lên. “Nếu chúng ta không thể gặp, ít nhất phải để lại một manh mối.”
“Em nhớ,” nàng đáp, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta có thể dùng một mảnh vải và viết lên đó.”
“Chúng ta cần tìm một nơi kín đáo để thực hiện điều đó,” hắn nói, nhìn xung quanh. “Có thể phía sau căn nhà kia.”Họ nhanh chóng lén lút di chuyển về phía căn nhà. Tô Nguyệt cảm thấy như có hàng trăm ánh mắt đang dõi theo, nhưng nàng không thể để sự sợ hãi chèn ép. Họ vào trong, căn phòng tối tăm và lạnh lẽo, không có dấu hiệu của sự sống. Tô Nguyệt lấy từ trong túi ra một mảnh vải và chiếc bút lông.
“Chúng ta cần viết thật nhanh,” Tư Đằng nói, ánh mắt không rời khỏi cửa ra vào.
Nàng gật đầu, tay bắt đầu viết. “Tiểu Huyên, nếu em tìm thấy tin này, hãy đến chỗ chúng ta đã hẹn gặp. Đừng để ai biết.”
“Nguyệt, nhanh lên!” Tư Đằng thúc giục, ánh mắt vẫn cảnh giác.
Nàng hoàn thành dòng chữ và gấp lại mảnh vải, rồi giấu nó vào một góc khuất. “Em đã xong. Giờ thì chúng ta phải ra ngoài.”
Bất chợt, tiếng động mạnh từ bên ngoài khiến họ giật mình. “Họ đến rồi!” Tư Đằng thì thầm, mặt hắn hiện rõ sự lo lắng.
“Chúng ta phải chạy!” Tô Nguyệt nói, tim đập thình thịch. Họ vội vã ra ngoài, nhưng không may mắn, một nhóm lính đang tiến lại gần.
“Đi theo ta!” Tư Đằng kéo nàng vào một góc khuất, nơi ánh sáng không chiếu tới. Họ nín thở, lắng nghe từng tiếng động.
“Chúng ta không thể để bị phát hiện,” Tô Nguyệt nói, lòng đầy lo âu.
“Nguyệt, hãy tin ta,” hắn động viên, nhưng nàng cảm thấy tim mình như muốn vỡ ra. Họ đứng yên, từng giây phút như kéo dài mãi.
“Có lẽ họ đã đi,” Tư Đằng thì thầm, nhưng chưa kịp thở phào thì một tiếng la hét vang lên.
“Có ai đó ở đây!” Một tên lính kêu lớn, và họ biết rằng thời gian không còn nhiều.
“Chạy!” Tư Đằng hô lên, kéo tay nàng lao ra khỏi góc khuất. Họ chạy như điên, từng nhịp tim đều hòa cùng nhịp bước chân. Tiếng gầm rú từ phía sau như đuổi theo họ, nhưng Tô Nguyệt không dám ngoái lại nhìn.
Cuộc chiến giữa các gia tộc không chỉ là cuộc chiến giành quyền lực, mà còn là cuộc chiến vì tình yêu. Họ phải vượt qua mọi thử thách, không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để giữ gìn những gì họ yêu thương. Tình yêu của họ sẽ là động lực để vượt qua mọi trở ngại.
“Nguyệt, phía trước có một lối đi!” Tư Đằng chỉ vào một cánh cửa nhỏ hẹp. Họ lao vào, hy vọng tìm thấy một nơi an toàn hơn.
Cánh cửa khép lại, nhưng bên ngoài, tiếng gầm rú vẫn vang vọng. Cuộc chiến chưa dừng lại, mà chỉ mới bắt đầu. Tô Nguyệt và Tư Đằng biết rằng họ sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa, nhưng tình yêu của họ sẽ dẫn lối, giúp họ tìm ra con đường sống sót trong bão tố.