Tống Tri Ý ngồi trong chòi quan sát.
Cầm ống nhòm nhìn khắp nơi.
Thời Mộc hỏi:
“Bảo bối.”
“Có phát hiện gì chưa?”
“Đến ma còn chẳng thấy đâu.”
Thời Mộc bật cười thành tiếng, ngoắc tay gọi cô.
“Lại đây nào, bảo bối.”
“Để anh dạy em làm quen với s.ú.n.g.”
“Sau này khi em thi được giấy phép săn b.ắ.n và giấy phép sử dụng s.ú.n.g, em sẽ có thể tự săn được con mồi của riêng mình.”
Trong tay anh là một khẩu s.ú.n.g săn cực kỳ tinh xảo.
Trên s.ú.n.g lắp kính ngắm Zeiss phóng đại tám lần.
Những đường chạm khắc thủ công phức tạp khiến món v.ũ k.h.í nhuốm màu m.á.u này trông chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật xa hoa.
“Đây là hộp tiếp đạn, đạn được đặt ở bên trong.”
“Đây là chốt an toàn thủ công.”
“Gạt xuống là trạng thái sẵn sàng khai hỏa.”
“Nào.”
“Đặt ngón trỏ lên cò s.ú.n.g.”
“Cảm nhận thử xem.”
“Nhưng đừng bóp cò vội, bảo bối.”
“Chỉ nổ s.ú.n.g khi em đã chuẩn bị sẵn sàng.”
“Em phải đảm bảo mỗi phát đạn b*n r* đều là quyết định chắc chắn một trăm phần trăm.”
Không hiểu vì sao.
Câu nói ấy lại khiến Tống Tri Ý cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Dường như cô đã từng nghe ở đâu đó.
Cô v**t v* khẩu s.ú.n.g.
Thần sắc vô cùng tập trung.
Không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Cuối cùng đặt ngón tay lên cò s.ú.n.g nhưng không bóp.
Trong lòng cô dần xuất hiện một cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
Nó chậm rãi lan từ tận đáy lòng tới đầu ngón tay.
Giống như cô đã từng cầm thứ này hàng trăm, hàng ngàn lần.
“Chuyên tâm một chút nào, bảo bối.”
“Đạn của chúng ta có hạn.”
“Em phải đảm bảo mỗi phát đạn b*n r* đều hướng tới mục tiêu mà trong lòng em đã xác định rõ.”
“Nhưng con sợ mà, Daddy.”
“Vì sao con phải học những thứ này?”
“Súng ống, quyền anh, chiến đấu...”
“Con chẳng thích cái nào cả.”
“Có phải vì con không thông minh nên mới phải học những thứ này không?”
“Ai dám nói con gái của Daddy không thông minh?”
“Nhưng con thích giống Mommy hơn.”
“Ăn mặc thật đẹp.”
“Đi t.h.ả.m đỏ.”
“Tạo dáng.”
“Đóng phim!”
“Nhưng Mommy con đóng phim cũng phải đu dây.”
“Phải học võ.”
“Có khi ở trong sa mạc ba tháng liền.”
“Ngay cả trái cây còn không được ăn, đừng nói đến bánh chocolate.”
“Bảo bối.”
“Nếu không có một cơ thể khỏe mạnh thì chẳng thể chống đỡ được điều gì.”
“Bước chân của con.”
“Sở thích của con.”
“Ước mơ của con.”
“Tham vọng của con.”
“Tất cả đều vậy.”
Nhật Hạ
“Ngay cả những món trang sức xinh đẹp cũng sẽ trở nên nặng nề hơn, đúng không?”
“Đừng sợ.”
“Những thứ con học đều là để nâng đỡ con.”
“Daddy cũng sẽ nâng đỡ con.”
“Sau này khi Daddy già đi.”
“Con có thể thay Daddy bảo vệ Mommy, được không?”
“Con cũng sẽ bảo vệ Daddy.”
“Con sẽ chống đỡ gia đình của chúng ta.”
“Con sẽ bảo vệ tất cả mọi người!”
...
“Chuẩn bị xong chưa?”
“Thử b.ắ.n một phát xem nào, bảo bối.”
Giọng nói trầm ấm của Thời Mộc kéo Tống Tri Ý trở về hiện thực.
Cô chớp chớp mắt.
Nghiêm túc đáp:
“Không thể tùy tiện nổ s.ú.n.g.”
“Như vậy sẽ làm kinh động con mồi.”
“Hơn nữa hiện giờ em không có h*m m**n bóp cò.”
Cô nói vô cùng nghiêm chỉnh.
Thời Mộc cố nhịn cười.
“Được rồi, cô Aerona.”
“Khi nào em muốn học, anh sẽ dạy em.”
“Vậy anh tặng em một khẩu đi!”
Tống Tri Ý ôm c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g.
“Cho em khẩu này nhé.”
“Em thích nó.”
Thời Mộc không đồng ý ngay.
Anh hất cằm về phía chiếc vali da bên cạnh.
“Khẩu này quá nặng.”
“Lại không đủ an toàn.”
“Rất dễ cướp cò.”
“Bảo bối, mở chiếc vali kia ra đi.”
“Bên trong có một khẩu s.ú.n.g ngắn màu vàng.”
“Anh tặng em.”
Bên trong vali có rất nhiều phụ kiện s.ú.n.g.
Quả nhiên ở tầng thứ hai, Tống Tri Ý tìm thấy một khẩu s.ú.n.g ngắn.
Thân s.ú.n.g màu vàng phối cùng báng gỗ óc ch.ó.
Tinh xảo vô cùng.
Cầm trên tay nặng trĩu.
Nhưng nhẹ hơn s.ú.n.g săn rất nhiều.
Đó là dòng P7 của hãng Heckler & Koch Đức.
Màu sắc được đặt làm riêng.
Có thể xem như một món hàng xa xỉ.
Quan trọng nhất là độ an toàn cực cao.
Ngay cả bỏ trong túi cũng không sợ cướp cò.
“Khẩu s.ú.n.g này không có chốt an toàn bên ngoài.”
“Phải siết c.h.ặ.t t.a.y cầm mới mở khóa được.”
“Khá đặc biệt.”
Thời Mộc vừa giải thích vừa làm mẫu cho cô.
Đúng lúc ấy.
Từ bãi cỏ phía xa bỗng truyền tới tiếng động.
Có thứ gì đó nhỏ nhỏ lao ra khỏi bụi cây.
Thời Mộc lập tức xoay người.
Chĩa s.ú.n.g về phía con mồi vừa xuất hiện.
Không hề do dự.
Anh lạnh lùng bóp cò.
“Đoàng!”
Một con gấu mèo ngã gục trong bụi cỏ.
Đầu bị b.ắ.n xuyên.
Không hề giãy giụa.
C.h.ế.t nhanh gọn hơn cả nghiền nát một viên kẹo trái cây.
Tống Tri Ý từ đầu đến cuối đều nín thở.
Đồng t.ử hơi mở lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khoảnh khắc Thời Mộc bóp cò.
Cô nhìn thấy trong mắt anh lóe lên một tia hưng phấn khi săn mồi.
Hoàn toàn khác với dáng vẻ lịch lãm thường ngày.
Lạnh lùng.
Tàn nhẫn.
Và mang theo hơi thở của kẻ săn mồi.
Cảm giác kỳ lạ ấy lại xuất hiện.
Tối qua cô còn nghĩ Thời Mộc sẽ cầm roi da đ.á.n.h m.ô.n.g mình.
Bây giờ cô lại cảm thấy anh sẽ cầm s.ú.n.g đ.á.n.h m.ô.n.g mình.
Chuyện gì vậy chứ?
Thời Mộc thu s.ú.n.g lại.
Quay đầu nhìn cô gái đang ngẩn người.
Mỉm cười dịu dàng.
“Sao thế, bảo bối?”
Tống Tri Ý lập tức che m.ô.n.g mình lại.
“Anh không được dùng s.ú.n.g đ.á.n.h m.ô.n.g em.”
“Sẽ đau lắm.”
“...”
“Cái đầu nhỏ này suốt ngày nghĩ linh tinh gì vậy?”
“Trong mắt em anh là loại ác quỷ đó sao?”
Thời Mộc bật cười.
Thực ra...
Cho dù có dạy dỗ cô thật.
Anh cũng chỉ dùng lòng bàn tay của mình.
Chứ tuyệt đối không dùng bất kỳ thứ gì khác.
“Không phải...”
Tống Tri Ý lắc đầu.
“Nhưng lúc anh nổ s.ú.n.g trông hơi đáng sợ.”
“Không giống anh chút nào.”
Thì ra là bị dọa rồi.
Thời Mộc thở dài trong lòng.
Đặt s.ú.n.g xuống.
Kéo cô vào lòng.
Hôn lên má cô.
Giống như một người mẹ dịu dàng đang dỗ dành đứa trẻ vừa bị hoảng sợ.
“Đừng sợ, Aerona.”
“Đó chỉ là săn b.ắ.n thôi.”
“Anh sẽ không bao giờ lạnh lùng với em.”
“Đừng nghĩ lung tung nữa, được không?”
“Em tin anh.”
Tống Tri Ý dựa vào lòng anh.
“Thời Mộc.”
“Anh là người đối xử tốt với em nhất.”
Thời Mộc khó có thể diễn tả cảm xúc lúc này.
Anh hôn lên má cô.
Lên ch.óp mũi cô.
Có lẽ Chúa đã thương xót anh.
Nên mới gửi đến cho anh món quà này.
Và anh sẽ nắm thật c.h.ặ.t.
Tống Tri Ý bị hôn đến choáng váng.
Chiếc khăn lông mềm mại bao quanh khuôn mặt đang nóng bừng của cô.
Khiến cô trông giống một đóa bách hợp nhỏ xinh đẹp.
“Khẩu s.ú.n.g này là của em rồi, bảo bối.”
“Khi em học được cách sử dụng nó.”
“Nó sẽ luôn bảo vệ em.”
Tống Tri Ý nhận lấy khẩu s.ú.n.g xinh đẹp.
Trân trọng cất vào túi áo.
“Em sẽ học thật tốt.”
“Em cảm thấy mình có thiên phú.”
“Thời Mộc.”
“Đó là một cảm giác rất kỳ lạ.”
“Sau này em nhất định sẽ trở thành thiện xạ.”
Thời Mộc bật cười sảng khoái.
Con chim nhỏ tự tin như vậy quả thực quá đáng yêu.
Peach ngậm con gấu mèo đã c.h.ế.t quay trở về.
Ném nó vào chiếc xe kéo chuyên dùng để đựng con mồi.
Đó là chiến lợi phẩm đầu tiên trong ngày.
Dù không lớn.
Nhưng cũng là khởi đầu thuận lợi.
Hơn nữa bộ lông của con gấu mèo này đặc biệt mềm mượt.
Chắc lúc còn sống ăn uống rất tốt.
Thời Mộc dùng tay đo thử độ dài chiếc đuôi của nó.
Vừa đủ quấn quanh chiếc cổ thanh mảnh của cô gái.
“Đến lúc đó sẽ dùng chiếc đuôi này làm khăn choàng cổ cho em.”
“Hoặc...”
“Làm cho em một chiếc đuôi nhỏ.”
“Em thích đuôi không?”
Tống Tri Ý cũng chẳng hiểu vì sao mình cần đuôi.
Thực ra cô không thích đồ làm từ lông thú.
Nhưng vẫn ngơ ngác gật đầu.
Dù sao Thời Mộc nói gì thì là vậy.
Trong lòng Thời Mộc đã nghĩ xong sẽ làm thứ gì.
Anh hài lòng phủi bụi trên tay.
“À đúng rồi.”
“Lúc nãy Daisy nói gì với em thế?”
“Anh thấy em vui lắm.”
Đôi mắt Tống Tri Ý lập tức sáng lên.
Vội vàng báo cáo:
“Đúng đúng đúng!”
“Anh nhất định không thể tin được đâu!”
“Cô ấy xin lỗi em đó!”
“Còn mời em cùng đi dắt ch.ó, mua sắm nữa!”
“Em biết ngay mà.”
“Em rất được mọi người yêu thích.”
“Daisy cũng thích em!”
“Cả ch.ó của cô ấy cũng thích em nữa!”
Thời Mộc hơi nheo mắt.
Trong đôi mắt xanh thẳm thoáng hiện lên chút sắc lạnh.
Nhưng rất nhanh đã bị anh che giấu sạch sẽ.
“Vậy em tha thứ cho cô ta rồi sao?”
“Vâng.”
“Bọn em làm hòa rồi.”
“Em là một cô bé ngoan, Aerona.”
Nhưng...
Thực ra cũng không cần ngoan đến thế.
Thời Mộc vốn muốn nói với cô rằng.
Kết bạn thì được.
Nhưng chuyện gì cũng phải giữ lại vài phần đề phòng.
Càng không thể hoàn toàn tin tưởng người khác.
Thế nhưng cuối cùng anh vẫn không nói.
Anh không muốn phá vỡ sự ngây thơ như cổ tích ấy.
Dù sao sau chuyến đi Hamburg này.
Cô cũng sẽ không còn cơ hội gặp lại Daisy nữa.
Anh sẽ thay cô xử lý ổn thỏa mọi mối quan hệ.
Chim nhỏ chỉ cần vui vẻ là được.
Anh muốn cô mãi sống trong thế giới cổ tích.
--------------------------------------------------------------