Mùi khói đen vẫn đọng lại trong mũi, nồng nàn, gắt gao, như thể muốn cào xé phổi. Không phải mùi thuốc lá, cũng không phải mùi rác thải đốt. Là mùi da người cháy. Mùi tóc焦. Mùi của Quân.
Tuấn nằm im trong vòng tay Hương, cảm giác lạnh từ đá sàn thẩm thấu qua áo, lan lên xương tủy. Ngực anh nặng nề, mỗi nhịp thở là một cuộc chiến tranh nhỏ bé giữa sự sống và cái chết. Tim đập *thump... thump... thump...* chậm rãi, yếu ớt, như cái đồng hồ cát sắp cạn.
Máu khô đọng trên má, trên môi, dính miết râu ria. Vị sắt tanh lan man trong họng.
Hương run rẩy. Hai tay cô ôm chặt anh, ngón tay gắt vào vải áo phông đã rách nát. Vai cô nhúc nhích theo từng hắt hơi. Tiếng khóc của cô không còn là tiếng gào thét trước đó. Chỉ còn là những tiếng rỉ rả, kìm nén, đau đớn đến xé gan.
— Tuấn... Tuấn ơi... — Cô thì thào, giọng khàn khàn, hóc hác. — Anh đừng ngủ... Anh hứa với em mà... Hứa sẽ sống... Để tìm Tâm...
Tuấn muốn mở miệng. Muốn nói *được rồi*, *em đừng lo*, *anh không đi đâu*. Nhưng cơ bắp không nghe lệnh. Miệng khép hờ, chỉ ra một luồng khò khè yếu ớt. Anh cảm thấy mảnh vỡ đĩa nắm chặt trong lòng bàn tay phải — thứ duy nhất anh còn nắm giữ được — đang nóng lên. Rất nóng. Như một than hồng đùn chạm thẳng vào da thịt. Nó đập. *Thump. Thump. Thump.* Nhịp đập trùng khớp kỳ lạ với tim mình. Hay là nó *là* nhịp đập của tim mình bây giờ?
*Đã nếm được máu chúa tể. Còn thiếu... xương. Còn thiếu... da. Còn thiếu... cả bộ xác.*
Tiếng thì thầm trong đầu không phải tiếng Tâm. Không phải Hằng. Là nó. Chiếc đĩa. Hoặc cái gì đó đang lớn lên bên trong nó.
Tuấn nhắm mắt. Hình ảnh Quân lóe lên. Anh ta nhảy lên giữa không trung, người to mập như một quả cầu, tay vung cái que sắt tự chế chích thẳng vào ổ điện cao áp. Dòng điện xanh chớp nhoáng, bao trùm lấy anh ta, bao trùm lấy chiếc đĩa, b*n r* bốn phía như sấm sét. Mùi da cháy nồng nàn bốc lên ngay lập tức. Quân khựng lại, cơ thể cong vút, khói đen bốc từ tóc, từ áo, từ da thịt. Nhưng miệng anh ta vẫn cười. Răng máu melem. Giọng khàn: *"Điện... giá cao... nhưng... đáng đồng tiền bát gạo..."*
Rồi anh ta ngã. Không tiếng động. Chỉ có tiếng xác đập vào đất đầy tro bụi.
"Ngốc." Tuấn nghĩ thầm, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào máu khô. "Ngốc đến mức nào... mới làm được chuyện đó."
— Anh... anh nghe em không? — Hương run rẩy nâng mặt anh lên. Mặt cô bẩn bùn, má đỏ hoe vì khóc, đôi mắt sưng húp. — Tuấn... nháy mắt một cái cho em biết anh còn đây... Em xin anh... xin anh đừng đi...
Tuấn gượng ép nháy mắt. Một cái. Hai cái. Mờ mờ thấy khuôn mặt Hương, thấy trời qua lỗ hổng nóc nhà — một mảnh trời xám xịt, mây đen cuộn trào như vết thương hở.
Hương thả người xuống, ôm chặt anh, người run lên vì hụt hẫng và vui mừng lẫn lộn. — Cảm ơn... Cảm ơn trời... Cảm ơn anh...
Cô vội vàng bóp chặt tay anh — tay đang nắm mảnh vỡ đá. Cảm giác nóng rực từ mảnh vỡ truyền sang tay cô. Hương giật mình, cúi nhìn.
Mảnh đá xám xịt, to bằng ngón út, cạnh sắc bén cắt vào lòng bàn tay Tuấn, chảy máu tươi. Nhưng máu không chảy ra ngoài. Nó... hút. Ngay lập tức. Giống như chiếc đĩa lớn kia hút máu Tuấn lúc nãy. Mảnh vỡ uống sạch máu, và nóng hơn, đập mạnh hơn.
— Tuấn... tay anh... — Hương sợ hãi, muốn bóc ngón tay anh ra.
Tuấn dùng hết sức lực, khép chặt ngón tay lại. Giọng khàn như cát xát: — Đừng... buông... nó...
— Nhưng nó cắn máu anh! — Hương khóc, tay run run nắm tay anh. — Nó đang ăn anh đó!
— Nó... là một phần... của anh... — Tuấn nuốt nước miếng, họng khô như than. — Của... Tâm... Của... Quân... Buông nó... là buông tất cả...
Hương ngước nhìn anh, nước mắt lăn dài. Cô không hiểu. Nhưng cô tin anh. Luôn tin. Cô gật gù, ép chặt tay anh vào ngực mình, che mảnh vỡ dưới lớp áo ấm của mình.
— Được... Không buông... Em ở đây... Em không buông tay anh...
Tiêu biểu cho sự im lặng sau cơn bão. Chỉ còn tiếng gió rít qua khe tường nứt. Và tiếng tim mảnh vỡ. *Thump. Thump. Thump.*
Tuấn từ từ quay đầu. Chiếc đĩa lớn — đĩa chính — nằm yên giữa đống phế tích, không xa chân anh. Màu đá xám xịt, lạnh lẽo. Những đường khắc máu đã biến mất. Nó trông vô tri, vô giác. Một hòn đá chết chóc.
Nhưng Tuấn biết nó không chết. Nó đang no. Và nó đang chờ.
Hải đã bỏ chạy. Chạy ngay từ khi sóng xung kích điện tử của Quân đánh bay anh ta. Chạy như một con chó bị đá, bỏ lại chủ tử, bỏ lại nhiệm vụ, bỏ lại cả cái sẹo dài trên mặt. Hắn không dám quay đầu. Hắn biết khi nào phải chạy.
Hằng cũng đi. Bà không chạy. Bà bước. Chậm rãi. Gõ gõ gậy gãy vào đất. Bà nhìn Tuấn một cái — ánh mắt không có giận dữ, chỉ có một thứ gì đó lạnh lùng, tính toán, như người xem một con mồi đang nằm trong bẫy chờ ngày hái. *"Chúng ta sẽ gặp lại, Minh Tuấn. Lúc đó... cửa sẽ mở toàn bộ."*
Cửa. Khóa. Chìa khóa.
Tuấn nhớ lời Quân: *"Mày... đã đập nát... cái khóa... thay vì mở cửa..."*
Anh đã dùng máu mình. Máu của dòng dõi Nguyễn. Máu của Tâm. Máu của "Chúa tể" — cái danh xưng Hằng gán cho anh (hoặc cho Tâm, hoặc cho cả hai). Anh đã cho nó uống máu để *đóng* cửa. Nhưng Hằng nói: *"Các con đã phá vỡ cái khóa. Nhưng... cánh cửa... đã hơi mở. Và máu của thằng bé kia... đã bôi trơn khay cửa."*
Paradox. Đóng cửa bằng cách phá khóa. Mở cửa bằng cách bôi trơn.
*Đã nếm được máu chúa tể. Còn thiếu... xương. Còn thiếu... da. Còn thiếu... cả bộ xác.*
"Nó muốn ăn tôi toàn bộ." Tuấn nghĩ, lòng bàn tay run run nắm chặt mảnh vỡ. "Nó muốn ăn Hương. Ăn Tâm. Ăn cả thế giới này."
— Tuấn... — Hương gọi nhẹ, tay vuốt tóc anh. — Chúng ta phải đi thôi. Nơi này... nó không an toàn. Hằng bà ấy... bà ấy có thể quay lại. Hải thằng kia... có thể mang người khác về.
Tuấn gật gù. Cơ thể cứng như gỗ. Mỗi cử động là một cơn đau dữ dội lan từ ngực ra tứ chi. Anh cố gắng nâng người lên, op một tay vào vai Hương.
— Lên... — Anh khàn giọng. — Đi... về nhà...
Hương gù lưng, đỡ anh dậy. Một tay ôm eo anh, một tay nắm chặt tay anh — tay cầm mảnh vỡ. Cô nhỏ nhắn, gầy yếu, nhưng lưng cô thẳng như cột. Cô không khóc nữa. Mặt cô xám xịt, quyết tâm.
Hai người di chuyển chậm chạp trong đống phế tích. Qua người Quân.
Quân nằm úp mặt, người đã cứng. Da mặt, da tay, nơi quần áo không che kín đều đen xém, nứt nẻ như than củi. Mùi khói từ người anh ta nồng nàn đến buồn nôn. Cái que sắt "cần câu hồn" rơi cạnh người, đầu dây điện vẫn còn cháy đen, mùi nhựa chảy.
Tuấn dừng lại. Gối đầu Hương.
— Để em... để em nhìn lại một lần... — Hương thì thào, giọng run.
Cô lùi ra, quỳ xuống bên người Quân. Cô伸出手 (bỏ qua từ tiếng Việt), run run lật người anh ta ngửa lên.
Mặt Quân. Mắt kính vỡ một bên, lưỡi kính còn lại lòe loẹt ánh sáng xám. Miệng khép hờ, vẫn còn nụ cười đó. Nụ cười méo mó, răng máu melem, nhưng khóe miệng cong lên. Nhìn như đang chúc ngủ ngon. Nhìn như đang nói: *"Xong việc. Các cậu về đi. Tao lo phần sau."*
Nước mắt Hương rơi xuống mặt Quân. Rơi vào kính vỡ. Rơi vào má đen xém.
— Quân ơi... — Cô thì thào, tay vuốt má anh ta, ngón tay cháy xé vì da cháy. — Tại sao... tại sao anh lại ngu như vậy... Em bảo anh đừng mạo hiểm... Em bảo anh...
Cô khóc lại. Tiếng khóc nhỏ, nghẹn, như đứa trẻ mất đi đồ chơi yêu thích nhất.
Tuấn đứng nhìn, op vào tường nứt. Tim anh đau không phải vì vết thương. Đau vì sự bất công. Quân — kẻ luôn nói đùa, luôn lố bịch, luôn tính tiền trước khi làm gì, luôn bảo *"đời này ngắn, hưởng thở đi các bác ơi"* — lại là người trả giá cao nhất. Bằng mạng. Bằng cái xác cháy đen.
"Đáng đồng tiền bát gạo." Tuấn nhớ lời cuối cùng. "Anh đã tính toán rồi. Giá mạng anh... đổi lấy mạng chúng tôi. Đúng tiêu chuẩn anh luôn đặt ra. Lợi nhuận tối đa."
Anh cúi người, run run nhặt cái que sắt "cần câu hồn" lên. Nhựa chảy dính vào tay, nóng hổi. Anh soi kỹ. Không phải que sắt tùy hứng. Đầu que có khắc những chữ.Runic? Không. Là ký tự Việt Nam cổ, viết tay, nhỏ xíu, chìm sâu vào kim loại: *Phá Ma — Phiên Bản Beta 1.0 — Trần Minh Quân Chế Tạo.*
Dưới đó, một dòng nhỏ hơn, khắc lách cách: *Nếu đọc được dòng này nghĩa là tao đã đi trước. Mày nhớ thanh toán tiền vật liệu hộ tao nhé, bé Tuấn. Giá cao lắm. Điện giá cao. Nhưng bạn tri kỷ... không giá.*
Tuấn nắm chặt que sắt. Ngón tay trắng bệch. Mảnh vỡ đá trong tay kia đập mạnh hơn, *thump-thump-thump*, như muốn nhảy ra khỏi da thịt.
— Tuấn... — Hương đứng dậy, lau mặt, mắt đỏ hoe. — Đi thôi. Để anh ấy yên nghỉ ở đây... Chúng ta sẽ quay lại. Sẽ mang anh ấy về quê. Làm đúng lễ. Đúng pháp sự.
Tuấn gật gù. Anh cất que sắt vào balo rách nát của mình — balo đã theo anh qua bao nhiêu lần chạy trốn. Anh op vai Hương, hai người lê bước ra khỏi ngôi đền sụp đổ.
Gió ngoài trời thổi mạnh hơn. Mang theo mùi đất ướt, mùi lá khô, và một chút mùi tanh còn sót lại. Mây đen áp sát, sấm rumbles xa xôi, như trống trận báo hiệu điều gì đó chưa kết thúc.
***
Về đến ngôi nhà trọ cũ ở ngõ hẻm, đã gần hai giờ sáng.
Ngôi nhà im ắng, chỉ có tiếng tivi láng giềng vọng xa, và tiếng gió gào qua khe cửa sổ. Hương giúp Tuấn vào phòng, đặt anh lên giường gỗ cũ. Cô vội vàng lấy hộp y tế, khăn sạch, nước oxy, bông y tế.
— Cởi áo ra. Em xử lý vết thương. — Hương ra lệnh, giọng cứng rắn che giấu sự run rẩy.
Tuấn nghe lời. Cởi áo phông máu melem, để lộ người gầy gò, xương sườn rõ rệt. Ngực, bụng, lưng đầy vết xước, vết bầm tím đen, và một vết lớn ở ngực — nơi Hằng dùng gậy đâm, nơi máu phun ra để喂 đĩa. Vết miệng hở hằn, da thịt úa ra, không chảy máu nhiều nữa (đã được hút sạch), nhưng sâu, nhìn thấy được xương sườn.
Hương hít mạnh, tay run run cầm bông tẩm oxy. — Đau thì nói. Đừng nhẫn nhịn.
— Không đâu... — Tuấn nói dối, hàm răng cắn chặt. — Chỉ... ngứa một chút.
Hương không nói. Chỉ làm việc. Sát trùng, lau máu khô, bôi thuốc, băng bó. Mỗi động tác nhẹ nhàng, tỉ mỉ. Mà trong đầu cô, hình ảnh Quân cháy đen không ngừng lóe lên.
Xong ngực, cô chuyển sang tay phải anh. Băng tay đã bẩn, ướt máu. Cô cởi băng.
Mảnh vỡ đá nằm đó. Nằm yên trong lòng bàn tay anh, đã được vết thương nhỏ hút sạch máu. Nó không còn nóng rực như trước, mà ấm áp, như một viên đá được sưởi dưới nắng. Nhưng mạch đập *thump-thump* vẫn rõ rệt, rung lên mạch máu của Tuấn.
Hương ngước nhìn anh. — Cái này... anh định làm gì?
— Giữ. — Tuấn nhắm mắt, mỏi mệt. — Không thể vứt. Không thể cho Hằng. Nó... là chìa khóa. Hoặc là... cái bẫy.
— Nó đang hút máu anh. — Hương nói thẳng, ánh mắt sắc bén. — Em thấy rõ. Máu anh chảy vào nó. Nó lớn lên không? Hay là... nó đang thay thế tim anh?
Tuấn im lặng một lúc. — Không biết. Nhưng nếu buông nó... tim anh có thể ngừng đập.
Hương cau mày. — Vậy em cắt tay anh ra? Mang nó riêng?
— Đừng. — Tuấn nắm chặt tay, mảnh vỡ kẹt giữa ngón tay. — Nó gắn liền. Cắt tay... là chết ngay.
Hương thở dài, bồi hồi. Cô băng lại tay anh, che kín mảnh vỡ dưới lớp băng trắng. — Tạm thời vậy. Sáng mai... sáng mai em tìm cách. Em sẽ hỏi Mai. Hoặc Lan bà. Ai đó sẽ biết.
— Mai... — Tuấn nhắc tên. — Cô ấy biết không?
— Cô ấy biết nhiều hơn em nghĩ. — Hương dọn dẹp hộp y tế. — Cô ấy và Tâm... có liên hệ. Trước khi Tâm... mất tích.
Tuấn mở mắt, nhìn Hương. — Em biết chuyện đó? Từ khi nào?
Hương ngồi xuống giường, gối đầu vào vai anh, tránh chỗ băng bó. — Từ lâu. Từ khi Tâm bắt đầu đi theo nhóm "thiền huyền bí" đó. Em đã theo dõi. Em đã thấy Mai đến tận nhà đưa cho Tâm một cuốn sách cũ. Em đã nghe Tâm nói chuyện trong giấc mơ. Em... em sợ nên không dám nói với anh. Em sợ anh gục ngã.
Tuấn nắm chặt tay Hương (tay trái). — Em nên nói sớm hơn. Chúng ta là đội. Đừng giấu nhau.
— Em biết. — Hương thì thào. — Xin lỗi. Em nghĩ... em có thể gánh một mình. Nhưng em không thể. Quân... Quân đã gánh thay em. Thay anh. Thay tất cả.
Cô nấc một cái, nhưng không khóc. — Anh ấy để lại thứ gì đó. Trong balo anh ấy. Em thấy khi anh nhặt que sắt đó. Có vẻ... anh ấy chuẩn bị kỹ rồi.
Tuấn ngồi dậy, 무시 đau đớn,伸手 (bỏ qua) lấy balo Quân đặt ở góc giường — balo to, mập mạp, luôn đầy đắp đồ điện tử rác rưởi, dây cáp, ổ cứng, cái máy hàn tin cũ kĩ. Anh mò tay vào ngóc ngách.
Rút ra một ổ cứng di động nhỏ, bọc keo dán dày đặc, viết chữ bút mực: *BẢO HỘM KẺ NGU — KHÔNG MỞ TRƯỚC KHI CHẾT (HOẶC KHI CẤP BÁCH).*
Dưới đó, một dòng nhỏ hơn, chữ viết vội: *Mật khẩu: TenLuaDenMeMayTinhCuaTao.*
Tuấn cười khẽ, giọng khàn khàn. — "Tên lúa đen mẹ máy tính của tao". Đúng chất Quân.
Anh cắm ổ cứng vào laptop cũ của mình (máy vẫn may mắn sống sót trong balo anh). Màn hình sáng lên, dòng lệnh nháy nháy. Anh gõ mật khẩu.
*Access Granted.*
Một thư mục duy nhất hiện ra: *KẾ HOẠCH "CHÁY MÙA HÈ".*
Bên trong: hàng chục file video, file text, sơ đồ kỹ thuật, bản vẽ tay.
Tuấn mở file text đầu tiên: *README_FIRST.txt*.
Nội dung:
*“Nếu mày đọc được này, nghĩa là tao đã "chuyển đổi trạng thái" (chết đó, nói cho sang). Đừng khóc, đừng tang, đừng làm lễ phù phù. Tao không thích mùi hương. Tao chỉ cần mày sống.
Chiếc đĩa đó... tao nghiên cứu được một thời gian. Nó không phải đồ ma quỷ. Nó là... ổ cứng. Một ổ cứng sinh học/quânt tử. Nó lưu trữ thông tin. Linh hồn. Ký ức. Cảm xúc. Mọi thứ. Và nó chạy bằng năng lượng sinh học. Máu. Xương. Da. Cả bộ xác.
Hằng bà ấy muốn dùng nó để "mở cửa". Cửa đó không phải cửa trời. Là cửa vào *kho dữ liệu trung tâm* của nó. Nơi chứa tất cả linh hồn nó đã hút. Bà ấy muốn kiểm soát đám ma. Tao hiểu bà ấy.
Nhưng nó có lỗ hổng. Nó cần "Chìa Khóa Admin" để mở cửa lớn. Chìa khóa đó là máu của dòng dõi "Chúa Tể" — dòng Nguyễn (mày và Tâm). Nhưng nó cũng cần "Mã Xác Thực" — một luồng năng lượng mạnh, đột ngột, để override hệ thống bảo mật.
Tao đã tính toán. Dòng điện cao áp từ lưới điện dân dụng (cải tiến nhẹ) đủ để tạo ra xung EMP cục bộ + nạp quá tải cho đĩa. Nó sẽ đơ hệ thống vài giây. Đủ để mày làm cái gì đó. Như... đập nát khóa. Hoặc... cắm mảnh vỡ vào ổ cắm chính.
Mảnh vỡ trong tay mày? Đó là "Boot Sector" (Khởi động). Nó tách ra khi đĩa bị sốc điện. Nó chứa "BIOS" của hệ thống. Ai nắm nó, ai nắm quyền Root.
Hãy cẩn thận. Hằng bà ấy biết mày có mảnh vỡ. Bà ấy sẽ tìm. Và bà ấy không ngại đốt cả thành phố để lấy nó.
P.S: Tiền điện tháng này tao để trong túi áo khoác. Mày nhớ đóng hộ chủ trọ. Và... chỗ cả nợ trà đá quán cô Ba. Tao để 500k trong túi bên. Không cần trả, coi như quà tặng cuối cùng.
P.P.S: Nếu mày gặp Mai cô điên kia, hãy nói cho cô ấy: "Mật mã 7341". Cô ấy sẽ hiểu. Đó là ngày sinh nhật của... người cô ấy thương. Cũng là ngày tao quyết định làm thiết bị này.
Chúc mày sống sót. Và đừng quên: Điện giá cao. Nhưng bạn tri kỷ... không giá.*
Tuấn đọc xong. Màn hình laptop mờ đi trước mắt. Không phải vì sáng. Vì nước mắt."Ngốc. Ngốc đến tim gan." Anh thì thào, giọng nghẹn. "Viết cái gì mà dài dòng vậy... Cứ để một lời: 'Tao đi trước, mày lo phần sau' là xong."
Hương đọc ngang vai, vai run lên. Cô che miệng, nước mắt rơi rơi trên vai anh.
— Anh ấy... anh ấy biết trước... — Hương nghẹn ngào. — Anh ấy biết mình sẽ chết... Vẫn làm. Vẫn cười.
— Quân không tin vào "số mệnh". — Tuấn tắt laptop, ôm ổ cứng chặt vào ngực. — Anh ấy chỉ tin vào... xác suất. Và anh ấy tính ra xác suất sống của chúng tôi... cao hơn xác suất sống của anh ấy. Nên anh ấy... all-in.
All-in. Cược tất cả. Là anh ấy.
Tuấn nhìn mảnh vỡ băng trong tay phải, nhìn ổ cứng trong tay trái. Boot Sector. BIOS. Root Access.
Hằng muốn mở cửa. Muốn kiểm soát kho dữ liệu linh hồn.
Tuấn nắm "chìa khóa vật lý" (mảnh vỡ) và "mật mã admin" (máu mình/hệ thống Quân để lại).
Cuộc chơi chưa kết thúc. Ván bài mới vừa bắt đầu.
— Hương. — Tuấn gọi, giọng đột ngột trầm ổn, không còn run rẩy. — Sáng mai em không đi làm. Em ở nhà. Khóa kín cửa. Không mở cho ai. Kể cả Mai, cả Lan bà. Chỉ mở cho... em biết ai.
Hương ngước nhìn, mắt vẫn đỏ nhưng ánh mắt kiên định. — Anh định làm gì?
— Tìm Tâm. — Tuấn nói, từng chữ một. — Tìm Hằng. Đóng cái cửa đó vĩnh viễn. Và... đưa Quân về quê.
Hương gật gù. — Em đi cùng anh. Luôn cùng anh.
— Không. — Tuấn lắc đầu, nắm chặt tay cô. — Lần này... em ở lại. Bảo vệ "Boot Sector" này — tim anh. Nếu anh không về... em là người duy nhất biết cách dùng nó. Cách hủy nó. Cách... đưa Tâm về.
— Tuấn! — Hương gào thét, ôm chặt anh. — Anh không được nói như thế! Anh hứa! Anh hứa sẽ về! Cùng Tâm! Cùng em!
Tuấn vuốt tóc cô, môi mím chặt. — Anh hứa... anh sẽ cố gắng. Nhưng hứa hẹn... là thứ của người sống. Anh không chắc mình còn là "người" nữa. Máu anh đã cho nó uống. Xương anh... nó đang chờ. Da anh... nó đang chờ.
— Em không chấp nhận! — Hương gầm, lần đầu tiên giọng cô to lớn, đầy uy lực. — Anh là Nguyễn Minh Tuấn! Là bạn trai em! Là anh trai Tâm! Là người bạn của Quân! Không phải đồ ăn của cái đĩa điên kia! Anh nghe chưa?!
Tuấn nhìn cô. Trong ánh đèn ngùn ngụt, mặt Hương xanh xao, mắt đỏ hoe, răng cắn chặt môi xuống chảy máu. Cô đẹp. Đẹp đến đau lòng. Đẹp đến mức anh muốn sống. Sống thật lâu. Để nhìn cô già đi. Để nhìn cô cười.
— Được. — Tuấn gật gù, giọng hơi trầm. — Anh là Nguyễn Minh Tuấn. Anh sẽ về. Với Tâm. Với em.
Cô gật gù liên tục, nước mắt rơi không ngừng. — Vâng. Về. Phải về.
Hai người ôm nhau chặt trong đêm sâu. Ngoài kia, sấm chớp bắt đầu rạch ngang bầu trời. Mưa rơi. To. Nhanh. Rơi vào mái tôn, vào cửa sổ, rửa sạch máu bùn, rửa sạch mùi khói, nhưng không rửa sạch được nỗi đau, và không dập tắt được ngọn lửa hận thù, cũng không làm nguội mảnh vỡ đá đang đập *thump-thump* trong lòng bàn tay Tuấn.
***
Sáng hôm sau. Mưa đã tạnh. Trời xám xịt, u ám.
Tuấn thức dậy sớm. Người cứng nhắc, đau nhức khắp nơi, nhưng đầu óc trong trẻo một cách đáng sợ. Anh ngồi dậy, Hương vẫn ngủ gật gù bên cạnh, tay vẫn nắm chặt tay anh (tay trái).
Anh nhẹ nhàng rút tay ra, mặc áo khoác dày, đeo balo (chứa laptop, ổ cứng Quân, que sắt "cần câu hồn"), tay phải băng bó kín mảnh vỡ. Anh viết một tờ giấy để trên bàn: *"Đi xử lý việc riêng. Về sớm. Ăn cơm nguội trong tủ lạnh. Tuấn."*
Ra khỏi nhà, không khí mùi mưa và bùn đất. Anh đi bộ. Không xe ô tô, không xe máy. Chỉ đi bộ. Cần thời gian để suy nghĩ. Cần cảm nhận chân đất.
Đi qua quán trà đá cô Ba. Cô Ba già nua, ngồi hớ hênh pha trà, thấy Tuấn vẫy tay chào: — Con Tuấn dậy sớm hôm nay? Mặt con xanh xao ghê. Đêm qua nghe sấm sét rền rĩ ghê gớm, tưởng trời sập.
Tuấn cười gượng, giọng khàn: — Đêm qua có chút việc cô Ba ơi. Con ổn. Cô Ba cho con ly trà đá không đường. Nợ Quân... con trả hộ.
Cô Ba nhăn mặt, nhưng vẫn lấy ly cho: — Thằng Quân kia... hôm qua nó đến uống trà, nói là "cô Ba ơi, tao cảm thấy hôm nay may mắn lắm, tao trả nợ hết, để tiền ở góc kia". Nó để 500k. Cô giữ giùm. Nay con nói trả... cô trả cho con 500k kia, con mang đi tiêu. Coi như thằng Quân tặng con cuối đời.
Tuấn nhìn ly trà, nhìn tờ 500k dưới đáy bát. Tim đau nhói một cái. Anh uống cạn ly trà, mùi trà đắng, ngọt hậu, lẫn mùi nước mắt.
— Cảm ơn cô Ba. — Anh để ly xuống, quay lưng đi. — Con đi đây.
Đi đến ngã tư đường lớn. Taxi, xe ôm, xe buýt. Anh không lên xe. Anh quay vào con hẻm nhỏ sau chợ — nơi Mai cô "điên" ở.
Ngôi nhà cũ nát, tường bong tróc, cửa sổ kín mít bằng báo giấy. Mùi thuốc lá, mùi rượu rẻ, mùi hương thảo kỳ lạ bốc ra từ khe cửa.
Tuấn gõ cửa. Ba gõ. Nhẹ. Chậm.
Cửa mở. Không phải Mai. Là một cô gái trẻ, tóc ngắn bồng bềnh, mặc áo khoác jean rách, mắt thâm quầng, môi khô nứt. Trần Thị Lan? Không, Lan là bà già hàng xóm. Đây là... Nguyễn Thị Mai. Người được mô tả "có phần điên rồ, thường xuyên nói những điều không ai hiểu".
Mai nhìn Tuấn. Ánh mắt không ngạc nhiên. Chỉ... chờ đợi.
— Mày đến muộn. — Mai nói, giọng khàn, nhanh. — Trời đã sáng. Cửa đã hở. Nó đã ngửi được mùi máu. Nó đang đói.
Tuấn không chào hỏi. — Cho ta vào.
Mai lùi ra, để anh vào. Phòng trong tối om, chỉ có nến thơm cháy lung linh. Tường dán khắp giấy báo, vẽ đầy ký hiệu, sơ đồ, hình vẽ ma quỷ, con người, chiếc đĩa. Một bàn thờ nhỏ ở góc, không phải thờ Phật, thờ... "Họ". Những bức ảnh đen trắng của những người không đầu, hoặc đầu to lớn.
— Quân đã làm tốt việc của hắn. — Mai nói, đóng cửa, khóa chặt. — Điện cao áp. Xung EMP. Đổ vỡ "Firewall" của nó. Cho mày kịp đập nát "Encryption Key". Nhưng... hắn đã chết. Và "Boot Sector" đang ở tay mày.
Tuấn đứng giữa phòng, mắt soi xung quanh. — Mày biết hết?
— Ta biết nhiều hơn mày nghĩ. — Mai cười, nụ cười méo mó, răng vàng ố. — Ta là người "giữ lửa". Người nhìn thấy những gì người khác không thấy. Tâm... em gái mày... cô ấy từng đến đây. Cô ấy cho ta mảnh vỡ này. — Mai chỉ vào một khay nhỏ trên bàn, nơi đặt một mảnh đá xám xịt, y hệt mảnh trong tay Tuấn, nhưng to hơn, bằng ngón cái. — Cô ấy nói: "Khi anh trai tôi cần, hãy đưa cho anh ấy. Nó là chìa khóa. Cũng là cái bẫy."
Tuấn bước tới, nhìn mảnh đá kia. Nó không đập. Nó lạnh. Chết yểu.
— Mảnh của em... là "Boot Sector" chính. — Mai thì thào, tiến gần, ánh mắt lóng ánh sáng kỳ dị. — Mảnh của ta... là "Backup". Hằng bà ấy muốn cả hai. Ghép lại -> "Master Key". Mở cửa hoàn toàn. Giải phóng tất cả linh hồn trong ổ cứng. Bà ấy sẽ thành "Thần" của thế giới mới.
— Và ta? — Tuấn hỏi, giọng lạnh. — Ta làm gì?
— Ta... — Mai quay lưng, nhìn bức tường vẽ đầy ký hiệu. — Ta sẽ chọn phía mình. Phe "người". Hoặc phe "ma". Tùy... ai trả giá cao hơn. Hoặc... ai đẹp trai hơn.
Cô quay lại, nháy mắt. — Mày đẹp trai. Nhưng mày nghèo. Hằng bà ấy giàu. Nhưng già. Mày trẻ. Mày có máu "Chúa Tể". Giá mày... cao.
Tuấn nắm chặt tay phải (mảnh vỡ). — Ta không bán. Ta đến đây... hỏi một việc.
— Hỏi đi. — Mai ngồi xuống ghế sổ cũ, gác chân lên bàn. — Nhưng nhớ: Thông tin... tốn tiền. Hoặc... máu.
— "Mật mã 7341". — Tuấn nói rõ từng chữ. — Quân để lại lời nhắn: nói cho Mai cô điên kia biết "Mật mã 7341". Đó là gì?
Không khí trong phòng im hẳn. Ngay cả ngọn nến cũng ngừng run.
Mai ngừng cười. Mặt cô trở nên trắng bệch. Tay run run lấy gói thuốc lá trên bàn, gấp gáp đắp một điếu, tay run không bật được lửa.
Tuấn bật hộ cô lửa. Phốc. Lửa lên. Mai hít sâu, khói bốc lên che mờ mặt cô.
— 7341... — Mai khói ra, giọng thay đổi hẳn. Không còn điên rồ. Không còn lố bịch. Chỉ còn... đau đớn. Sâu thẳm. — 7 tháng 3, năm 41... Năm 1941. Ngày... ngày anh ấy ra đi. Ngày... cha ta mất tích.
— Cha mày? — Tuấn hỏi.
— Cha *chúng ta*. — Mai sửa, ánh mắt nhìn thẳng vào Tuấn. — Nguyễn Văn Hiếu. Người đã tìm ra chiếc đĩa đầu tiên. Người đã *đóng* nó lại. Người đã hy sinh... "xương, da, cả bộ xác"... để khóa nó. Quân... thằng nhỏ Quân... hắn tìm ra nhật ký của cha. Hắn biết lịch sử. Hắn biết... mày và Tâm... là hậu duệ trực hệ. Máu "Chúa Tể" không phải danh xưng. Là *di truyền*. Là *khóa sinh học*.
Tuấn sững sờ. — Cha... là người đóng cửa? Vậy Hằng... Hằng muốn mở lại cái cha đã đóng?
— Hằng... — Mai cười khổ, bật tàn thuốc vào khay. — Hằng là... em gái cha. Cô dì của mày. Cô dì của ta. Người đã phản bội cha. Người đã bán linh hồn cho nó... để đổi lấy thanh xuân vĩnh cửu. Sắc đẹp vĩnh cửu. Quyền lực vĩnh cửu.
"Cô dì." Từ ngữ nặng nề đè bẹp Tuấn. Hằng là cô dì. Dòng máu cùng một nguồn. Một bên chọn đóng cửa. Một bên chọn mở cửa. Và thế hệ này... Tuấn và Tâm, Mai... phải gánh hậu quả.
— Vậy "Mật mã 7341" là gì? — Tuấn hỏi, tim đập nhanh. — Là mật khẩu? Là ngày? Là tọa độ?
— Là *ngày sinh* của người giữ chìa khóa cuối cùng. — Mai nói, giọng thấp. — Của cha. Của người đã hy sinh. Để mở "Kho Dữ Liệu Trung Tâm" (Core Database) — nơi chứa linh hồn của cha, của những người vô tội, của... Tâm... — Mai nhìn thẳng mắt Tuấn. — Nếu mày có đủ hai mảnh vỡ (Boot + Backup). Nếu mày có máu Chúa Tể. Nếu mày nhập đúng ngày 7/3/1941... Cửa sẽ mở. Mày sẽ thấy tất cả. Mày sẽ *chọn* ai được về. Ai phải ở lại.
— Tâm... — Tuấn thì thào. — Tâm có thể về?
— Có thể. — Mai gật gù. — Nhưng quy tắc của đĩa: *Để một người về... một người phải đi.* Đổi mạng. Công평. Fair trade.
Tuấn nắm chặt tay. Mạch đập *thump-thump* dữ dội. — Ta chọn... Tâm về. Ta đi.
— Ngốc. — Mai lắc đầu. — Mày không có quyền chọn *thay* Tâm. Tâm phải tự chọn. Hoặc... mày phải tìm cách *hack* hệ thống. Quân... thằng nhỏ kia... hắn để lại một chương trình. "Virus". Tên là *HOPE.exe*. Nó nằm trong ổ cứng hắn给 mày. Nó có thể... đảo ngược quy tắc. *Một người về, không ai phải đi.* Nhưng... nó cần năng lượng khổng lồ. Năng lượng của... "Chúa Tể" hoàn chỉnh. Tức là... mày phải cho nó ăn *cả bộ xác* mày. Hoặc... máu của *hai* Chúa Tể. Mày và Tâm.
— Nếu Tâm chưa về thì lấy máu đâu? — Tuấn hỏi gay gắt.
— Vì vậy... mày phải mở cửa trước. Tìm Tâm. Lấy máu Tâm. Kết hợp máu mày. Chạy *HOPE.exe*. Rồi... hy vọng nó chạy được trước khi mày thành "xương, da, cả bộ xác" cho nó. — Mai đứng dậy, đi đến tủ áo, lấy ra một cuốn sách cũ nát, ném cho Tuấn. — Nhật ký của cha. Đọc đi. Hiểu rõ lịch sử. Hiểu rõ *tại sao* cha chọn chết. Hiểu rõ *tại sao* Hằng chọn sống.
Tuấn接着 cuốn sách, nặng trĩu trong tay. Không phải trọng lượng giấy. Là trọng lượng số phận.
— Một chuyện nữa. — Mai nói, khi Tuấn quay lưng đi. — Hằng bà ấy... không chỉ muốn mở cửa. Bà ấy muốn *xóa* cửa. Xóa ranh giới. Trộn lẫn hai thế giới. Bà ấy tin rằng... khi đó, bà ấy sẽ là "Vua" của hỗn loạn. Và bà ấy đã chuẩn bị... "Lễ Hội Mở Cửa". Vào đêm *Rằm Tháng Bảy* năm nay. Còn... ba tuần nữa.
Ba tuần. 21 ngày.
Tuấn dừng ở cửa, không quay đầu. — Ba tuần. Đủ.
— Đủ cho mày chết mấy lần. — Mai nói từ phía sau. — Đi đi, cháu trai cha. Đi tìm em gái. Đi... hack cái số phận này.
Tuấn ra khỏi nhà Mai. Ánh sáng ban ngày chói lóa, làm anh nhức nhối. Anh mở cuốn Nhật Ký ra, lướt nhanh trang đầu.
*"Ngày 7/3/1941. Trời mưa. Tương tự hôm nay. Tôi tìm thấy nó trong hang động sâu nhất. Nó kêu tên tôi. Nó hứa cho tôi quyền lực. Tôi差点 (gần) đồng ý. Nhưng tôi nhìn thấy... giá phải trả. Là linh hồn con tôi. Là linh hồn cháu tôi. Là linh hồn tất cả dòng dõi Nguyễn. Tôi không thể. Tôi đã dùng máu, xương, da, cả bộ xác... để làm khóa. Tôi hy vọng... con cháu tôi không bao giờ phải tìm thấy nó. Nhưng số phận... hay là nó... không chịu buông tha."*
Chữ viết mờ nhạt, lem máu.
Tuấn gật gù, cất cuốn sách vào balo. Anh nhìn về phía chân trời, nơi mây đen vẫn cuộn trào, nơi sấm sét vẫn rumbles xa xôi.
Ba tuần. Tìm Tâm. Lấy mảnh vỡ Backup từ Mai (hoặc cướp từ Hằng). Ghép đôi. Mở cửa. Chạy HOPE.exe. Hy vọng.
"Quân ơi..." Tuấn thì thào, bước đi nhẹ nhàng, nhanh hơn. "Anh đã để lại một trò chơi hacker điên rồ. Mày biết tao không thể cưỡng lại được trò chơi nào. Đặc biệt... khi giải thưởng là em gái tao."
Anh nắm chặt tay phải. Mảnh vỡ đập *thump-thump*. Như một cái đồng hồ đếm ngược.
*Tick. Tock. Tick. Tock.*
Cuộc chơi đã bắt đầu. Và lần này... Tuấn không định thua.
***
Cùng lúc đó, ở một nơi nào đó sâu trong rừng già, ngôi đền cổ kính được xây lại từ gỗ lim, đá xanh.
Đỗ Minh Hằng ngồi trên chiếc ghế bành bằng xương voi, mặc áo đen tuyền, tóc trắng xoá búi cao. Trước mặt bà, chiếc đĩa lớn — đĩa chính — đặt trên bàn đá, được bao quanh bởi bảy người đàn ông mặc áo choàng đen, quỳ gối, miệng niệm kinh lạ.
Hải quỳ ở một bên, người run run, mặt bầm dập, tay chân bị gãy vài chỗ (do sóng xung kích và do "giáo dục" của Hằng sau khi hắn bỏ chạy).
— Thất bại. — Hằng nói, giọng bình thản như nói về thời tiết. — Quân nhỏ kia... đã hy sinh. Tuấn nhỏ kia... đã phá khóa. Nhận được Boot Sector. Và... máu Chúa Tể đã bôi trơn khay cửa.
Một người đàn ông quỳ đầu thấp: — Sư phụ... chúng ta có nên điều động "Hồn Thi" để truy tìm không?
Hằng lắc đầu, ngón tay gõ nhẹ trên bàn đá. — Không vội. Cỏn con sâu đất. Để nó tự bò ra. Nó có Boot Sector. Nó có máu Chúa Tể. Nó *là* chìa khóa. Chỉ cần chờ nó đến nơi đặt ổ khóa chính.
Bà quay sang Hải, ánh mắt lạnh lùng như dao. — Hải. Mày còn dùng được tay không?
Hải run run: — Dạ... còn... còn một tay. Tay kia... gãy.
— Tốt. — Hằng vứt cho hắn một cuốn sách cũ, một con dao găm, và một lọ nước màu đỏ sẫm. — Mày đi tìm Mai. Lấy Backup Sector. Lấy cả mạng cô ấy. Nước này... uống một giọt là đủ lực bẻ gãy sắt. Nhưng uống nhiều... mày sẽ thành quái vật. Mày chọn.
Hải nhận lấy, cúi đầu sấp mặt: — Vâng. Sư phụ. Con đi ngay.
Hải lê bước ra khỏi đền, dáng đi kù khò, nhưng trong mắt hắn lóe lên ánh sáng tham lam, tàn bạo. Hắn uống thử một ngụm nước đỏ. Cổ hắn phồng lên, da xanh xao bỗng chuyển đỏ tươi, gân xanh nổi bật. Hắn cười, tiếng cười khàn khàn vang trong rừng già.
Trong đền, Hằng nhìn chiếc đĩa. Bà伸出手 (bỏ qua), ngón tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh.
— Tuấn con... — Bà thì thào, nụ cười răng cửa hiện lên. — Cha con đã để lại một ván cờ. Con nghĩ con thắng? Ha ha... Ván cờ này... bắt đầu từ trước khi con chào đời. Và người cầm quân trắng... luôn là ta.
Bà khép mắt, niệm chú. Chiếc đĩa sáng lên, màu đỏ tươi như máu, nhịp đập *thump-thump* vang vọng khắp không gian, cộng hưởng với mảnh vỡ trong tay Tuấn, cộng hưởng với mảnh vỡ Backup ở Mai, cộng hưởng với tim đập của Tâm... ở nơi nào đó, trong bóng tối.
*Thump. Thump. Thump.*
Tiếng trống chiến.