Mùi khói hương lẫn mùi đất ẩm, mùi mồ hôi người đông đúc chen chúc ngập mũi Tuấn trước khi anh kịp mở mắt. Không phải mùi biển, không phải mùi máu, cũng không phải mùi mốc gác xép. Mùi của lễ hội. Mùi của rằm tháng Bảy.
Anh nằm úp mặt trên nền gạch đá lạnh, mát lạnh thấm xương. Cổ tay đau nhức, vết thương đã khô máu căng da, kéo mỗi khi anh động đậy. Não bộ như bị hãm vào bát nước lạnh: rỗng tuếch, nặng nề, những mảnh ký ức rời rạc lơ lửng mà không nối đuôi được nhau. Gác xép. Chiếc đĩa đen. Hằng. Giọng nói lồng ghép. *Mẹ... đã về...*
— Thức tỉnh đi, anh Tuấn ơi. Đừng ngủ, sau này không dậy được đâu.
Giọng Quân. Khàn, thấp, run run một chút che lấp bằng sự nguỵ biện hài hước quen thuộc. Một bàn tay ấm, sần sùi vỗ nhẹ vào má anh.
Tuấn nháy mắt. Ánh trăng rằm trắng xóa, tròn trịa như một con mắt khổng lồ nhìn thẳng xuống, chói lóa làm anh nhức nhối. Anh nâng tay che mắt, ngồi dậy từ từ. Đầu óc quay cuồng.
Không phải gác xép. Là sân đền cũ. Chùa làng. Gác xép cách đây... bao lâu? Bao nhiêu dặm?
Quân ngồi phệt bên cạnh, khuôn mặt mập mạp bị ánh trăng vẽ thêm vài nếp nhăn lo lắng. Kính cận trượt xuống mũi, lăng xăng tóc bù xù. Anh mặc áo phông cũ, ướt sũng mồ hôi, vết bùn bẩn dính đầy tay áo.
— Cậu... cậu sao rồi? — Tuấn giọng khàn, cổ họng như bọc cát. — Chúng ta... ở đâu?
— Ở giữa lòng ma trận, anh ơi. — Quân chỉ ngón tay cái về phía trước. — Rằm tháng Bảy. Lễ Vượt Hỏa. Cả làng đều ở đây. Mà theo ý tôi, đây là lễ *Vượt Hố* cho chúng ta đấy.
Tuấn quay đầu theo hướng chỉ. Tim đập một nhịp, ngừng hẳn rồi đập lại dữ dội.
Sân đền rộng lớn, bình thường chôn vùi trong cỏ dại bây giờ chen chúc người đầu người cuối. Dân làng. Nhưng không phải bộ dạng ngày thường. Áo choàng đen, khăn quàng trắng, khuôn mặt trắng bệh dưới ánh trăng, đôi mắt nhếch lên nhìn về phía tiền sàn nơi bàn thờ lớn. Không tiếng nói, không tiếng ho, chỉ có tiếng thở dồn dập, đều đặn, kỳ dị như một cỗ máy hít thở chung.
Giữa không gian tĩnh lặng đó, trên những bậc đá cao nhất, Đỗ Minh Hằng đứng.
Cô không còn là bà già gù lưng, tay nắm gậy gõ trong quán bói. Cô đứng thẳng, lưng thon gầy nhưng cứng như sắt trong bộ áo choàng đen cao cấp, viền thêu bạc lấp lánh dưới ánh trăng. Tóc trắng bạc được búi gọn, không một sợi rối. Đôi mắt vàng kim — màu mắt của *Thứ Đó* — quét qua đám đông rồi dừng lại, neo chặt vào Tuấn.
Tay cô cầm một vật thể tròn, phẳng, lóng lánh. Không phải chiếc đĩa đen xốp, chết chóc ở gác xép. Chiếc này trong suốt như tinh thể, bên trong có những vệt sáng màu xanh lam, đỏ tía, vàng kim xoay tròn không ngừng, phát ra một tiếng *hùng hùng* thấp thoáng, nghe không bằng tai mà cảm giác bằng xương, bằng huyết mạch.
Chiếc đĩa thật. *Đĩa Mở Cửa.*
— Minh Tuấn. — Giọng Hằng vang lên, không to, nhưng lướt qua gió, lướt qua tiếng thở của cả làng, đâm thẳng vào tai anh. — Con đã ngủ đủ giấc. Giờ đến lúc... làm việc.
Tuấn run rẩy. Anh quay sang tìm Hương.
Cô ngồi im lặng bên cạnh Quân, gù lưng, hai tay ôm gối. Tóc dài rối bù che mờ mặt. Nhưng khi ánh trăng chiếu tới, Tuấn thấy. Mắt Hương. Mở to. Trắng xóa. Không đồng tử. Nhìn thẳng vào hư vô.
— Hương... — Tuấn siết chặt tay cô. Lạnh. Lạnh như băng. — Hương, nghe anh. Anh ở đây. Tuấn ở đây.
Hương không quay đầu. Môi cô khép lại, giọng nói như tiếng gió lướt qua khe cửa, phẳng phẳng, không cảm xúc:
— *Mùi máu... dày đặc... Nó đang đói... Nó muốn ăn...*
— Hương! — Tuấn lắc vai cô, nỗi sợ hãi đâm chồi thành cơn giận vô lý. — Nhìn anh! Anh là Tuấn! Em gái anh... Tâm... Tâm đâu rồi?!
Tên *Tâm* như một cái chìa khóa. Hương run một cái. Đôi mắt trắng xóa nhấp nháy. Cô quay đầu chậm rãi, nhìn *xuyên qua* Tuấn, nhìn về phía Hằng trên cao.
— *Em ấy... ở đó... Em ấy đang chờ... Chờ anh thay chỗ...*
— Thay chỗ gì? — Tuấn gầm, giọng khàn giụa. — Quân! Cậu biết gì không? Cậu nói đi!
Quân cười khổ, gãi gãi đầu, tránh ánh mắt Tuấn.
— Tôi... tôi cũng mới biết được một lúc trước. Khi tỉnh dậy đã bị trói ở phía sau đền. Thịnh... Thịnh anh ấy... — Quân nuốt nước miếng, giọng trầm xuống. — Thịnh anh ấy đang đứng bên cạnh Hằng. Cái cách anh ta nhìn tôi... không nhận ra tôi. Mắt anh ta cũng... cũng như mắt Hương vậy. Trắng xóa. Bị khống chế.
Tuấn ngoái nhìn. Lê Văn Thịnh đứng một bên bậc đá, người to lớn, râu quai nón rậm rạp che mờ nửa mặt. Anh mặc vest cũ, người đứng như một tảng đá. Ánh mắt trắng ngần quét qua đám đông, dừng lại ở Tuấn không một chút nhận diện, không một chút cảm xúc. Cựu cảnh sát. Cựu người điều tra cái chết của Tâm. Bây giờ chỉ còn là một con rối.
— Hằng đã dùng cái đĩa kia... — Quân thì thào, nghiêng đầu sát tai Tuấn. — Để "nạp" linh hồn vào xác người. Cả làng này... có lẽ đều đã "xong" rồi. Chúng ta là món tráng miệng.
— *Đúng. Các con... là món tráng miệng ngon nhất.*
Giọng nói vọng từ trên cao, nhẹ nhàng, ngọt ngào như độc dược. Hằng bước xuống một bậc đá. Chiếc đĩa trong tay cô sáng lên rực rỡ, ánh sáng quét qua mặt Tuấn, nóng rát.
— *Nhưng trước hết... ta cần hoàn thành nghi lễ. Nghi lễ bị bỏ ngang chín năm trước.*
Chín năm trước. Năm Tâm chết. Năm Tuấn rơi vào hố đen.
Hằng vẫy tay. Haishadows đen từ góc đền lướt ra — Hải và một người đàn ông to lớn khác Tuấn không nhận ra. Chúng kéo một thân người nhỏ nhàn, lùi lùi lên bậc đá.
Áo quần rách rưới. Tóc bù xù che mặt. Chân trần đẫm bùn. Nhưng dáng đi, cái cách người đó co ro, run rẩy... Tuấn nhận ra ngay. Xương sống. Cái cách thở khò khè. Cái sẹo nhỏ trên cổ tay trái — vết cào khi hai anh em leo cây hồng xi năm xưa.
— **Tâm!** — Tuấn gầm, xông lên.
*Răng rắc.*
Hai người dân làng nhảy ra từ bóng tối, đè bẹp anh xuống nền gạch đá. Mạnh. Quá mạnh. Xương sườn anh kêu kêu khàn. Mùi hôi thối của chúng xộc vào mặt.
— *Để anh ấy xem.* — Hằng cười, giọng lồng ghép vang lên trong đầu Tuấn, khiến anh đau nhức muốn vỡ óc. — *Để anh ấy biết... anh ấy đã thất bại như thế nào. Và sẽ thất bại như thế nào lần nữa.*
Hải — kẻ có vết sẹo dài trên mặt, áo khoác da đen — đẩy cô gái nhỏ nhàn đến trước mặt Hằng. Cô ngã lăn ra, tóc bật ra露出 một gương mặt gầy gò, da nhợt, mắt thâm quầng sâu hốc, nhìn chòng chọc, rỗng tuếch. Nhưng khi ánh trăng chiếu đầy đủ...
Tuấn ngừng thở. Tim anh co lại, đau buốt như bị kim đâm.
Đôi mắt đó. Màu nâu đậm, sâu thẳm. Hệt hệt anh. Hệt hệt mẹ.
— *Em...* — Tuấn thì thào, giọng rạn nứt. — *Tâm... em gái anh...*
Cô gái ngước nhìn lên. Môi khô nứt nẻ động đậy, giọng khàn như cát xát:
— *Anh... anh Tuấn... Tâm... đau... Tâm... không muốn về...*
— *Im lặng!* — Hằng một cái vung tay. Không chạm, nhưng Tâm ngã lăn ra, co quắp như bị dòng điện giật. — *Vật cúng không được nói năng. Vật cúng chỉ cần... tồn tại.*
Hằng cúi xuống, ngón tay dài, móng sắc nhọn v**t v* má Tâm. Cười. Nụ cười nở rộng đến tai, mắt vàng kim lóe sáng.
— *Chín năm trước. Rằm tháng Bảy cũng như hôm nay. Tâm — sinh ngày mồng Một tháng Bảy âm lịch, giờ Ty, năm Giáp Tuất. "Thiên Quý Nhập Mệnh", "Văn Khúc Hóa Kỵ". Sinh ra đã là Vật Cúng Hoàn Hảo. Linh hồn trong sáng, không nghiệp chướng, không ô uế. Đủ mạnh để chứa đựng... **Ta**.*
— *Nhưng...* — Hằng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tuấn, nụ cười tan biến, thay vào đó là sự chạnh lòng, lạnh lẽo. — *Nhưng con nhỏ này... quá cứng đầu. Quá... yêu anh trai mình. Con đã lấy dao... đâm nát chiếc đĩa cũ. Đĩa Giam — vật chứa linh hồn Ta. Con đã phá vỡ nghi lễ. Làm Ta phân liệt. Phần lớn linh hồn Ta bị hút vào đĩa đen kia — chiếc đĩa "Nuốt Ký Ức" Tuấn cầm. Phần nhỏ... Ta phải trú ẩn trong xác này, chờ đợi. Chín năm. Chín năm dài dằng dặc trong thân xác già nua, b*nh h**n, nhục nhã.*
Cô chỉ chỉ vào xác mình, rồi chỉ vào chiếc đĩa tinh thể trong tay.
— *Giờ, nhờ Tuấn đã "kết nối thành công" ở gác xép, Ta đã lấy lại được bản thể. Chiếc đĩa này — Đĩa Khí — đã hấp thụ đủ linh hồn làng, đủ máu, đủ sợ hãi. Ta đã tròn vỏn. Chỉ thiếu... một xác mới. Một xác mạnh. Khỏe. Nam giới. Có máu ruột liên quan đến Vật Cúng ban đầu.*Ánh mắt vàng kim khoan vào Tuấn.
— *Và người đó... chính là con. Nguyễn Minh Tuấn. Anh trai của Vật Cúng. Người đã mở cửa. Người đã cho Ta ăn ký ức. Người đã mời Ta... về nhà.*
— *Đừng nghe bà ta nói!* — Quân gầm từ dưới đất, bị hai kẻ dân làng gù éo cổ. — *Tuấn ơi, đừng tin! Bà ta nói dối! Bà ta muốn lấy xác cậu thôi!*
— *Nói dối?* — Hằng quay sang, mắt nhìn Quân như nhìn một con sâu. — *Thì thử hỏi coi... tại sao Tuấn lại tìm được chiếc đĩa? Tại sao Tuấn lại đến Làng Cổ Lam? Tại sao Hương lại có "linh cảm"? Tại sao Thịnh lại điều tra vụ án mà không ra gì? Ai đã dẫn dắt họ? Ai đã gieo mầm?*
Cô vung tay. Chiếc đĩa tinh thể bay lên, lơ lửng giữa không trung, xoay tròn nhanh hơn. Tiếng *hùng hùng* to lớn, rung lên ngực mỗi người.
*Hình ảnh lướt qua đầu Tuấn. Không phải ký ức của anh. Là ký ức của Hằng. Hoặc của Thứ Đó.*
Một căn nhà nhỏ, đêm rằm tháng Bảy chín năm trước. Mưa bão. Một cô gái nhỏ (Tâm) đứng trước bàn thờ gia tiên, tay cầm con dao ăn trái cây, đâm liên tục vào một chiếc đĩa gỗ cũ kỹ, đen xỉn. Miệng cô reo: *"Mẹ ơi, con không cho mẹ ăn anh Tuấn đâu! Con phá hủy nó! Con phá hủy nó!"*
Máu từ tay cô gái vẩy ra. Chiếc đĩa gỗ nứt, bộc phát ra một cột khói đen khổng lồ. Một tiếng gào rú chấn động trời đất. Linh hồn trong đĩa tách làm hai. Phần lớn bay vào một vật thể đen nhỏ bé trên bàn học — *chiếc đĩa Nuốt Ký Ức*. Phần nhỏ bay vào cơ thể người phụ nữ trung niên đứng ở cửa sổ — *Đỗ Minh Hằng*.
Tiếng cười của Hằng vang lên trong ký ức: *"Tốt lắm... Tốt lắm... Con gái Tuấn... Con đã cho Ta tự do một nửa... Chín năm sau, Ta sẽ lấy nửa còn lại... Cùng với xác anh con..."*
Ký ức tan biến. Tuấn hoảng loạn, run rẩy, nước mắt chảy ròng ròng không kìm nén.
— *Tâm... em đã... em đã làm vậy... để bảo vệ anh...* — Tuấn thì thào, giọng nghẹn ngào. — *Em đã hy sinh... linh hồn em... để anh sống...*
— *Hy sinh?* — Hằng cười lớn, tiếng cười gào thét làm trời đất rung chuyển. — *Con nhỏ đó không hy sinh! Con đã *phá hoại*! Con đã làm Ta mất chín năm! Chín năm Ta phải nuốt chửng trong xác già, phải lừa dối, phải giết người, phải dựng lên cả một cái bẫy khổng lồ để引 con về đây! Và hôm nay... hôm nay Ta sẽ lấy lại tất cả!*
Cô giơ tay lên. Chiếc đĩa tinh thể ngừng xoay. Một chùm sáng xanh lam chụp thẳng vào Tâm.
— *Nghi lễ hôm nay: **Hoàn Hồn Đại Pháp**. Dùng xác anh trai (Tuấn) làm lô, dùng linh hồn em gái (Tâm) làm hỏa, dùng máu dân làng làm dầu. Đốt cháy xác cũ, đúc ra Thân Thần mới! Ta sẽ thành thần! Ta sẽ sống mãi mãi!*
— *Không!* — Tuấn gồng mình, siết răng, tận dụng sức lực tuyệt vọng đẩy lùi hai kẻ đè mình. — *Anh không cho! Anh sẽ không cho em chết!*
— *Con không có quyền chọn.* — Hằng lạnh lùng. — *Chỉ có một cách dừng lại. Con tự nguyện bước vào lô. Cho Ta nhập thể. Tâm sẽ được thả. Hương sẽ được chữa. Quân, Thịnh, Mai... cả làng sẽ được giải thoát. Con làm không?*
Tuấn nhìn Hương. Mắt trắng xóa, không thần. Nhìn Quân. Mặt xanh xao, mí mắt sưng vì bị đập. Nhìn Thịnh. Đứng như tượng, không phản ứng. Nhìn Mai — cô gái tóc ngắn đứng im lặng một góc, môi mím chặt, tay nắm chặt một cái chuông nhỏ, run run.
Rồi nhìn Tâm. Em gái. Em gái đã chết chín năm. Em gái đang sống lại trước mặt anh, gầy gò, đau khổ, bị dùng như đồ vật.
— *Làm... anh làm...* — Tuấn thì thào, đầu gối run rẩy sắp quỳ xuống.
*Rầm!*
Một tiếng động lớn vang lên từ phía sau đền. Gỗ vỡ. Gạch bay. Khói bụi bốc lên.
Mọi ánh mắt quay sang. Một thân người to lớn, nhanh như chớp, xông thẳng vào trung tâm sân đền. Không phải người làng. Không phải Hải.
Là một người đàn ông trung niên, áo khoác da đen, râu ria, mắt sáng rực rỡ nồng nàn say sưa. Tay cầm một thanh gươm ngắn, lưỡi dao vẫn còn ướt đỏ.
— *ĐỪNG ĐỘNG! TA LÀ NGƯỜI CẨM QUYỀN TẠI ĐÂY! —* Người đàn ông gầm, giọng say sưa nhưng dứt khoát. *— *TẤT CẢ CÁC NGƯỜI... ĐỀN CÁI TAY LÊN ĐẦU! POLICE! CÔNG AN!*
Hằng nhíu mày, mắt vàng kim lóe lên vẻ khinh thường.
— *Nguyễn Đức Minh... Kẻ lang thang say rượu... Con cũng dám nhúng tay?*
— *Tôi không say! Tôi... tôi thấy ma! Tôi thấy ma thật! —* Đức Minh lay lắt, nhưng tay cầm gươm không run. *— *Hằng ơi, năm nào cậu lừa tôi mua cái bùa "Trường Sinh Bất Lão" năm trăm triệu, kết quả tôi差點 chết sỏi thận! Hôm nay tôi đến... để thu nợ! Và để bắt giữ tên phản diện nữ này!*
Hắn vung gươm chém vào không trung, tư thế ngây ngô, đe dọa.
Đám đông làng im lặng. Không ai động. Không ai sợ. Chúng chỉ quay đầu nhìn hắn như nhìn một con ruồi phiền toái.
Hải — tay sai của Hằng — cười khẩy, bước ra chặn đường. Vết sẹo trên mặt nhăn lại.
— *Anh say rượu à? Về ngủ đi. Đừng làm phiền cô Hằng làm việc.*
— *Tôi... TÔI KHÔNG SAY! —* Đức Minh gầm, xông thẳng vào Hải. *— *TAO SẼ CHÉM CHÉT MẤY NỮA MÁ!*
Hải không né. Chỉ nhẹ nhàng nâng tay, chặn cái chém say sưa, rồi... *Cục*.
Một cú đấm thẳng vào bụng. Đức Minh bay ngửa ra xa năm sáu mét, đập vào tường đền, rơi xuống, ho khan đặc, máu vôm ra người. Gươm rơi xa.
— *Rác rưởi.* — Hải cười khổ, quay lưng, nhìn Hằng. — *Cô Hằng, làm tiếp đi. Đừng để kẻ này làm phiền.*
Hằng gật đầu, quay lại Tuấn. Chiếc đĩa tinh thể sáng rực.
— *Giờ thì... con quyết định đi. Tuấn. Chọn đi. Xác mình... hay mạng bạn bè?*
Tuấn nhìn Đức Minh gù lưng khóc lóc trong bụi bặm, say rượu, ngây ngô, nhưng đôi mắt lại long long ánh sáng kỳ lạ — ánh sáng của người *thấy được* ma quỷ, của người *biết* sự thật mà không ai tin. Một kẻ lang thang, một kẻ bị lừa, một kẻ điên... nhưng hắn đã dám xông vào.
*Điên. Chúng ta đều điên. Nhưng điên đúng chỗ... có lẽ là cách duy nhất.*
Tuấn bật cười. Giọng khàn, khô khan, vang vọng trong sân đền tĩnh lặng.
— *Chọn cái gì? Bà cho anh chọn à? Bà nghĩ anh là anh chín năm trước à? Người anh hùng hy sinh?*
Anh nâng đầu, mắt đỏ hoe, nhìn thẳng vào mắt vàng kim của Hằng. Không sợ. Chỉ có... lạnh. Lạnh như băng vạn năm.
— *Anh chọn... **cả hai đều không**. Anh chọn... **phá hủy cái đĩa đó**.*
Hằng sững lại. Nụ cười đóng băng.
— *Con nói gì?*
— *Anh nói... phá hủy nó.* — Tuấn nói từng chữ, rõ ràng, vang dội. — *Chín năm trước em gái anh đâm nát đĩa Giam. Hôm nay... anh sẽ đâm nát đĩa Khí. Dù có mất mạng, dù có mất ký ức, dù có mất hồn... anh cũng sẽ không để bà dùng nó.*
Anh đột ngột quay sang Quân, hét lớn:
— *QUÂN! MÁY PHÁT SÓNG! THUỘC NỔ! CÁC ĐỒ CHỖI NHÓ CẦU CẬU CẬN CẦU CẦU CẦU! LÀM GÌ CÓ ĐỂ NỔ CÁI ĐĨA KIA!*
Quân sững người. Mặt mập mạp đỏ bừng. Hai kẻ đè hắn lúng túng một chút vì sự bất ngờ.
— *Anh... anh Tuấn ơi... mày bảo tôi làm nổ cái đĩa *thần thánh* kia à? Tôi là kỹ sư điện tử, không phải kh*ng b*! Tôi có C4 đâu! Tôi chỉ có... —* Hắn lúng túng, tay run run mò vào túi áo, móc ra một thứ gì đó lấp lánh. *— *Tôi chỉ có... cái chìa khóa USB này thôi! Chứa virus tôi viết để hack camera giám sát! Và... cái nắp chai bia này!*
— *ĐỦ RỒI! —* Tuấn gầm. *— *NÉM VÀO ĐĨA KIA! NÉM TẤT CẢ CÁC CÁI RÁC RƯỢI CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU CẦU C