Chạy Trốn Thần Thoại

Chương 9: Bị truy đuổi

Thiên và Hạ chạy băng băng qua những tán cây rậm rạp, từng nhành cây quất vào mặt, nhưng họ không dừng lại. Hơi thở gấp gáp, tim đập nhanh như trống, cả hai biết rằng sự sống của mình phụ thuộc vào việc chạy trốn khỏi Phong Vũ và những thuộc hạ của hắn.

“Phải đi đâu bây giờ?” Hạ thở hổn hển, đôi mắt nâu sáng rực lên trong bóng tối. “Chúng ta không thể cứ chạy mãi thế này!”

“Chúng ta cần tìm một nơi ẩn nấp,” Thiên đáp, giọng nói đầy quyết tâm. “Nếu bọn họ tìm thấy mảnh ghép, mọi thứ sẽ kết thúc.”

Hạ gật đầu, nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. Cô biết rằng họ không chỉ bị truy đuổi bởi những kẻ tàn nhẫn mà còn bởi chính bóng tối đang lấn át thế giới. Thiên, với khả năng tiên tri của mình, đã nhìn thấy viễn cảnh tăm tối đang đến gần, và cả hai đều hiểu rằng thời gian không còn nhiều.

“Đi theo tôi!” Thiên dẫn đường, lòng dũng cảm dâng trào. Anh biết rõ rằng mình cần phải lãnh đạo, nhưng không thể không lo lắng về tương lai.

Họ tiến vào một khu rừng rậm rạp hơn, nơi ánh sáng chỉ len lỏi qua những tán lá. Thiên cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, như thể những bóng đen đang rình rập từ mọi phía. “Hạ, hãy chuẩn bị!” anh thì thầm.

Một tiếng động lớn vang lên, như thể có thứ gì đó đang đuổi theo họ. Thiên quay lại, thấy một bóng đen đang lao tới. “Chạy nhanh hơn!” anh hét lên.

Hạ không cần thêm lời khuyên. Cô chạy hết sức mình, lòng đầy hoảng loạn. Nhưng rồi, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ bóng tối. “Chạy đi, nhưng không thoát được đâu!”

Thiên cảm thấy sự tức giận trào dâng. Hắn biết đó là Phong Vũ, kẻ mà họ đang tìm cách ngăn chặn. “Không thể để hắn chiếm được mảnh ghép!” Thiên nghĩ. Họ đã mất quá nhiều thời gian và công sức để có được nó.

Bỗng, một ánh sáng lấp lánh lóe lên từ tay Hạ. “Thiên, tôi có thể gọi một sinh vật bảo vệ!” cô nói, cố gắng bình tĩnh.

“Nhanh lên!” Thiên thúc giục. “Chúng ta không còn nhiều thời gian!”

Hạ nhắm mắt lại, tập trung tinh thần. Những hình ảnh từ quá khứ hiện lên trong tâm trí cô, những sinh vật huyền bí mà cô đã gặp trước đây. “Hãy đến với tôi!” cô thì thầm, ánh sáng từ tay cô bắt đầu lan tỏa.

Một sinh vật nhỏ bé, giống như một con chim lửa, xuất hiện từ trong ánh sáng. Nó bay lượn quanh họ, tạo thành một lớp khiên bảo vệ. “Đi nào!” Thiên kêu lên, lao về phía trước.

Họ tiếp tục chạy, lòng tràn đầy hy vọng. Nhưng tiếng cười của Phong Vũ vẫn vang vọng trong không gian. “Đừng nghĩ rằng các ngươi có thể thoát khỏi tay ta! Bóng tối sẽ nuốt chửng các ngươi!”

Bỗng, một cơn gió mạnh thổi qua, khiến Thiên và Hạ loạng choạng. Họ thấy một bóng đen lớn từ từ hiện ra trước mặt. Đó là Hắc Tôn, một trong những thuộc hạ của Phong Vũ. Hắn đứng chắn ngang đường đi, vẻ mặt tự mãn.

“Các ngươi không thể trốn thoát,” hắn nói, giọng lạnh lẽo như băng. “Mảnh ghép đó sẽ thuộc về ta.”

Thiên cảm thấy sự tức giận dâng trào. “Chúng ta sẽ không để mảnh ghép rơi vào tay các ngươi!”“Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng này!” Hắc Tôn gầm lên, lao về phía họ với tốc độ chóng mặt.

“Hạ, chuẩn bị!” Thiên hô lớn, lòng đã sẵn sàng cho cuộc chiến. Hạ nhanh chóng triệu hồi ánh sáng từ tay mình, tạo thành một tấm khiên.

Hắc Tôn tấn công, nhưng tấm khiên của Hạ đã kịp thời ngăn chặn đòn đánh. “Chúng ta không thể thua!” Thiên hét lên, cảm nhận được sức mạnh từ Hạ.

Một cuộc chiến không thể tránh khỏi diễn ra giữa họ. Thiên và Hạ phải dùng hết sức để chống lại Hắc Tôn, nhưng hắn không dễ dàng bị đánh bại. Hắn tấn công liên tục, và mỗi lần đều làm rung chuyển cả khu rừng.

“Chúng ta cần một kế hoạch!” Hạ la lên, trong khi ánh sáng từ tay cô bắt đầu yếu dần.

“Cố lên, Hạ! Tập trung!” Thiên động viên, cảm nhận được nỗi lo lắng trong cô. Anh biết rằng họ không thể để Hắc Tôn chiến thắng.

“Để tôi cố gắng giữ hắn lại!” Hạ nói, tập trung năng lượng. “Ngươi hãy tìm cách tấn công từ phía sau!”

Thiên gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Hắn không thể để Hắc Tôn giành chiến thắng. Anh lặng lẽ di chuyển ra sau, tìm một vị trí thuận lợi để tấn công.

Hắc Tôn tiếp tục tấn công Hạ, nhưng cô đã chuẩn bị sẵn. “Ánh sáng của quá khứ, hãy bảo vệ ta!” Hạ hét lớn, ánh sáng từ tay cô bùng nổ, tạo ra một làn sóng mạnh mẽ.

Thiên thấy thời cơ đã đến. Anh nhanh chóng lao về phía Hắc Tôn, chuẩn bị cho một cú tấn công bất ngờ. “Đây là kết thúc của ngươi!” anh quát lớn, vung vũ khí lên.

Nhưng đúng lúc đó, Hắc Tôn quay lại, ánh mắt vàng rực lên đầy thách thức. “Ngươi nghĩ rằng mình có thể đánh bại ta sao?”

Thiên cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Hắn không thể để Hắc Tôn cản đường mình. “Tôi sẽ không từ bỏ!” Thiên hét lớn, ra sức tấn công.

Cuộc chiến diễn ra trong giây phút căng thẳng, nhưng rồi một tiếng nổ lớn vang lên. Hắc Tôn đã bị ánh sáng của Hạ đánh trúng, nhưng hắn vẫn đứng vững, vẻ mặt đầy tức giận. “Chúng ta chưa xong đâu!”

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!” Hạ thở hổn hển, mắt đầy lo lắng. “Hắn sẽ không tha cho chúng ta!”

Thiên nhìn quanh, cảm nhận được bóng tối đang dần gần lại. “Đi nào!” anh kéo Hạ chạy tiếp, lòng không ngừng lo lắng.

Bóng tối đang bủa vây, nhưng họ biết rằng họ phải tìm cách bảo vệ mảnh ghép và trốn thoát khỏi bàn tay của Phong Vũ. Họ không thể để tương lai của thế giới bị hủy diệt bởi những thế lực tăm tối.

Nhưng trong lòng Thiên, một câu hỏi lớn vẫn hiện hữu: “Liệu họ có thể tìm ra cách ngăn chặn Phong Vũ trước khi quá muộn?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn