Chạy Trốn Thần Thoại

Chương 7: Mảnh ghép đầu tiên

Mùi ẩm mốc xộc vào mũi khi Thiên và Hạ tiến sâu vào ngôi đền cổ. Bước chân họ vang vọng trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ những viên đá ẩm ướt. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng chỉ đủ để tạo ra những bóng đen nhấp nhô, như những linh hồn lẩn khuất trong góc tối.

“Nghe thấy không?” Hạ thì thầm, ánh mắt chăm chú quét quanh. “Có gì đó… rất lạ.”

Thiên gật đầu, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Có lẽ đó là linh hồn mà Vân Dương đã nói đến. Chúng ta phải cẩn thận.”

Họ bước vào một gian phòng lớn, nơi có những bức tranh cổ khắc họa những cuộc chiến giữa các vị thần. Giữa trung tâm, một bàn thờ cũ kỹ với một mảnh ghép hình tròn, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. “Đó là nó!” Thiên reo lên, nhưng niềm vui chưa kịp nở rộ thì một tiếng gầm lớn vang lên, khiến cả hai bối rối.

Từ bóng tối, một sinh vật khổng lồ xuất hiện, với đôi mắt đỏ rực như lửa. Nó có hình dáng kỳ dị, với những chiếc vuốt dài và bộ lông xù xì. “Kẻ xâm phạm!” nó gầm lên, âm thanh như sấm rền. “Các ngươi không có quyền động vào mảnh ghép này!”

Hạ lùi lại, nhưng Thiên đã đứng vững. “Chúng tôi không đến đây để gây hại. Chúng tôi chỉ muốn cứu lấy linh hồn!”

“Lời nói không có giá trị!” Sinh vật quát, đôi mắt nó như lửa đốt. “Chỉ có sức mạnh mới quyết định được số phận.”

“Hãy để chúng tôi thử thách!” Thiên không chần chừ, giọng anh đầy quyết tâm. “Nếu chúng tôi thắng, hãy cho chúng tôi mảnh ghép!”

“Và nếu các ngươi thua?” Sinh vật đáp lại, nụ cười của nó mang theo sự khinh bỉ.

“Chúng tôi sẽ rời đi và không bao giờ trở lại,” Hạ nói, giọng cô như một lời hứa.

“Rất tốt,” sinh vật nói, ánh mắt rực lửa. “Hãy chứng minh sức mạnh của mình.”

Ngay lập tức, không khí xung quanh họ biến đổi, một vòng tròn ánh sáng hiện ra dưới chân. Thiên cảm nhận được sức mạnh của nó, như một cơn lốc xoáy cuốn lấy tâm trí. “Hạ, chuẩn bị sẵn sàng!” anh hô lớn.

“Chúng ta có thể làm được!” Hạ đáp, đôi mắt cô sáng lên với niềm tin.

Sinh vật lao tới, tốc độ như chớp. Thiên né sang bên, rút vũ khí ra. “Hạ, hãy tạo một bùa chú bảo vệ!”

Hạ gật đầu, tay cô bắt đầu vẽ những ký tự trong không khí. Một luồng sáng bắt đầu hình thành, nhưng sinh vật đã đến gần, nó vung vuốt lên, như muốn xé toạc mọi thứ trước mặt. Thiên kịp thời nhảy lên, dùng vũ khí chặn lại.

“Đừng chần chừ!” Hạ hét lên. “Nhanh lên!”

Thiên cảm nhận được sức mạnh của Hạ, và như có một kết nối vô hình, anh có thể thấy được hình ảnh tương lai: họ sẽ thắng, nếu họ cùng nhau chiến đấu. “Chúng ta không thể để nó chạm vào chúng ta!” anh nói, dồn hết sức mạnh vào cú đỡ.Bằng một động tác nhanh nhẹn, Hạ hoàn thành bùa chú. Ánh sáng từ tay cô phóng ra, bao bọc lấy họ. Sinh vật dừng lại, ánh mắt ngạc nhiên. “Ngươi… không thể!”

“Chúng ta sẽ không dễ dàng bị đánh bại!” Thiên quát, dồn hết sức vào một cú tấn công.

Ánh sáng từ bùa chú bùng lên, và ngay lập tức, sinh vật bị đẩy lùi, gầm lên tức giận. “Các ngươi… sẽ phải trả giá!”

“Không có giá nào cao hơn việc bảo vệ những linh hồn này!” Hạ đáp lại, lòng cô tràn đầy sức mạnh.

Họ tiếp tục chiến đấu, mỗi cú đánh đều mang theo quyết tâm. Thiên cảm nhận được sự liên kết mạnh mẽ giữa họ, và điều đó khiến anh tự tin hơn bao giờ hết. “Chúng ta có thể làm được! Hạ, hãy tập trung!”

“Được rồi!” Hạ đáp, tay cô vẽ thêm những ký tự, tạo ra một luồng sức mạnh mới. “Hãy cùng nhau!”

Sinh vật lại tấn công, nhưng lần này, Thiên đã sẵn sàng. Anh né sang bên, lao về phía trước, trong khi Hạ phóng ra ánh sáng từ bùa chú. Mọi thứ diễn ra như trong một giấc mơ kỳ diệu, và cuối cùng, sinh vật bị đẩy lùi hoàn toàn.

“Ngươi… không thể thắng!” nó gầm lên, nhưng rõ ràng nó đã bắt đầu hoảng loạn.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Thiên hét lên, sức mạnh trong anh dâng trào. “Hãy cho chúng tôi mảnh ghép!”

Sinh vật dừng lại, ánh mắt nó chuyển từ tức giận sang sợ hãi. “Được… nếu các ngươi thắng, ta sẽ cho phép.”

“Chúng ta đã thắng!” Hạ khẳng định, giọng nói của cô tràn đầy tự tin.

Bất ngờ, một ánh sáng chói lòa bùng lên từ mảnh ghép trên bàn thờ. “Đây là mảnh ghép đầu tiên,” nó nói, giọng nói giờ đã trở nên nhẹ nhàng hơn. “Hãy sử dụng nó khôn ngoan, và hãy nhớ rằng bóng tối luôn rình rập.”

Thiên và Hạ nhìn nhau, sự phấn khích tràn đầy trong ánh mắt. “Chúng ta đã làm được!” Hạ thốt lên, nhưng niềm vui chưa kịp nở thì một tiếng động lớn vang lên từ sâu trong bóng tối.

“Phong Vũ không bao giờ tha cho các ngươi!” Sinh vật kêu lên, ánh mắt nó đầy lo âu.

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!” Thiên nói, lòng anh tràn đầy cảm giác hồi hộp. “Đi nào, Hạ!”

Họ lao ra khỏi ngôi đền, trong lòng mỗi người đều có một cảm giác rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Bóng tối đang chờ đợi, và họ cần chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn