Chạy Trốn Thần Thoại

Chương 2: Nhiên Hạ xuất hiện

Thiên và Hạ bước vào bên trong ngôi đền cổ, nơi những bóng tối dường như chực chờ nuốt chửng mọi ánh sáng. Mùi ẩm mốc và bụi bặm nồng nặc, tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó vang lên từng nhịp đều đặn, như một nhịp tim đang đập trong sự tĩnh lặng. Ánh sáng le lói từ những khe hở trên tường làm nổi bật lên những bức tượng cổ, hình dáng kỳ dị của chúng khiến Thiên cảm thấy như đang bị theo dõi.

"Chúng ta phải cẩn thận," Hạ thì thầm, đôi mắt nâu sáng của cô quét qua từng góc tối. "Cảm giác ở đây thật kỳ lạ."

Thiên gật đầu, nhưng sự tò mò trong lòng anh mạnh mẽ hơn nỗi lo sợ. "Chúng ta cần tìm mảnh ghép. Hệ thống đã chỉ dẫn vị trí cụ thể, và nó ở đâu đó trong này."

Khi họ tiến sâu hơn vào ngôi đền, tiếng động lúc nãy lại vang lên. Lần này, âm thanh rõ ràng hơn, như có ai đó đang di chuyển. Hạ khẽ nắm chặt tay Thiên, hơi thở của cô trở nên gấp gáp.

"Chắc chắn có ai đó ở đây," cô nói, giọng run rẩy.

Thiên dừng lại, cố gắng tập trung. Hình ảnh trong đầu anh hiện lên, những viễn cảnh u ám về những sinh vật huyền bí mà anh đã từng nghe kể. Anh không thể để mình hoang mang. "Hạ, hãy giữ bình tĩnh. Chúng ta phải tiếp tục."

Họ di chuyển chậm rãi, từng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Một bức tường đá lớn chặn lại trước mặt họ, trên đó khắc những hình ảnh về các vị thần cổ đại. Thiên cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ tỏa ra từ những hình chạm này.

"Bức tường này có thể là một phần của bí mật," anh nói, áp tay lên bề mặt thô ráp. "Có thể có cách mở nó."

Hạ nhìn quanh, đôi mắt cô dừng lại ở một chiếc đèn cổ treo lơ lửng. "Cậu nghĩ nếu thắp đèn lên thì có thể kích hoạt điều gì đó không?"

"Chúng ta có thể thử," Thiên đáp, nhưng ngay khi anh quay lưng lại, tiếng động lại vang lên, lần này gần hơn.

"Chạy!" Hạ hét lên, và cả hai lập tức lao về phía ánh sáng mờ ảo ở cuối hành lang. Họ không dám quay lại nhìn.

Khi đến nơi, họ thấy một căn phòng rộng lớn, giữa phòng là một cái bàn đá lớn, trên đó đặt một chiếc hộp cổ kính. "Có thể mảnh ghép ở trong đó," Thiên phấn khích.Nhưng khi họ tiến lại gần, một bóng dáng từ trong bóng tối xuất hiện. Một sinh vật cao lớn, da nhợt nhạt, đôi mắt đỏ như máu. Hắn ta cười khẩy, nụ cười đầy mỉa mai. "Hai đứa nhóc không nên ở đây."

"Chúng tôi chỉ muốn tìm mảnh ghép," Thiên đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. "Tránh đường cho chúng tôi."

"Ngươi nghĩ mình có quyền yêu cầu ta tránh đường?" Hắn ta bước tới, đôi tay dài như những nhánh cây khô quắt. "Cả hai sẽ không rời khỏi đây."

Hạ siết chặt tay Thiên, nhưng anh cảm nhận được một sức mạnh từ cô. "Chúng ta không sợ ngươi. Chúng ta sẽ chiến đấu nếu cần."

"Ngươi sẽ phải hối hận vì đã đến đây," hắn ta cười lớn, và ánh sáng trong phòng dường như tắt ngấm, chỉ còn lại những đôi mắt đỏ rực.

Thiên cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. "Hạ, chuẩn bị nhé!"

Nhưng trước khi họ kịp phản ứng, hắn đã lao tới, tay vung lên như một cơn gió đen kịt. Thiên cảm thấy không khí xung quanh mình trở nên nặng nề, như bị một áp lực vô hình đè nén.

"Chạy!" Hạ hét lên, và cả hai ngay lập tức quay lưng lại, chạy về phía lối ra. Họ không thể để bị bắt.

Trong đầu Thiên, hình ảnh mảnh ghép hiện lên, nhưng giờ đây, nó không chỉ là một phần của cổ vật, mà còn là hy vọng duy nhất của họ. Họ cần nó để ngăn chặn những thế lực đang đe dọa sự sống còn của thế giới.

Khi họ chạy qua những hành lang tối tăm, tiếng cười của sinh vật đuổi theo vang vọng, như một lời nhắc nhở rằng họ không hề an toàn. "Chúng ta không thể để hắn bắt được!" Thiên thầm nghĩ.

Một lựa chọn phải được đưa ra, và cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Mảnh ghép không chỉ là một phần của cổ vật, mà còn là chìa khóa để giải phóng những bí mật mà họ sắp khám phá. Thiên và Hạ không thể lùi bước. Họ phải tiếp tục, bất chấp mọi hiểm nguy đang chờ đợi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn