Chạy Trốn Khỏi Lòng

Chương 20: Chạy Trốn Khỏi Lòng

Trước

Minh Tuấn và Minh Khôi lặng lẽ đứng trong bóng tối, cảm nhận nhịp tim của nhau, sự hồi hộp hiện hữu trong không khí. Bóng người kia đến gần, ánh đèn từ chiếc xe ô tô rọi sáng, làm hiện lên gương mặt quen thuộc. Minh Khôi bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.

“Đó là ai?” Minh Tuấn thì thầm, đôi mắt anh không rời khỏi hình bóng đang tiến lại gần.

“Là Huy, bạn cũ của anh,” Minh Khôi đáp, giọng thấp, nhưng sự lo lắng vẫn không thể giấu nổi. “Nếu hắn đến đây, có thể là có chuyện gì đó nghiêm trọng.”

“Chúng ta có nên ra gặp không?” Minh Tuấn hỏi, trong lòng tràn ngập mâu thuẫn. Anh muốn tìm hiểu thêm, nhưng cũng không muốn rơi vào tình huống nguy hiểm.

“Chưa phải lúc,” Minh Khôi nói, một tay nắm chặt tay Minh Tuấn, như để truyền cho anh sự can đảm. “Hãy chờ xem hắn muốn gì đã.”

Huy dừng lại, nhìn quanh như thể đang tìm kiếm ai đó. Minh Khôi và Minh Tuấn nín thở, cố gắng ẩn mình trong bóng tối. Huy nhìn chăm chú vào chiếc xe, rồi rút điện thoại ra, cúi xuống như đang nhắn tin.

“Chúng ta cần thông tin,” Minh Khôi lầm bầm. “Hắn có thể biết điều gì đó về tổ chức.”

“Nhưng nếu hắn không đứng về phía chúng ta thì sao?” Minh Tuấn lo lắng. “Hắn có thể tố cáo chúng ta.”

“Đó là rủi ro chúng ta phải chấp nhận,” Minh Khôi nói, mắt anh không rời khỏi Huy. “Anh ta từng là một phần của hệ thống, nhưng không chắc hắn còn trung thành với họ.”

Thời gian trôi qua như một cơn gió thoảng, Huy đứng đó, ánh đèn chiếu lên gương mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa điều gì đó sâu thẳm. Cuối cùng, hắn quay đi, bước về phía chiếc xe, ánh mắt thoáng qua chỗ Minh Tuấn và Minh Khôi, nhưng không dừng lại.

“Chúng ta phải hành động,” Minh Khôi thì thầm, quyết tâm trong giọng nói. “Theo dõi hắn.”

Họ lặng lẽ bước theo Huy, giữ khoảng cách an toàn. Minh Tuấn cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng đầy háo hức. Một phần anh muốn biết rõ về tổ chức bí mật, phần khác lại sợ hãi về những gì có thể xảy ra.

Huy lên xe, và chiếc xe rời đi. Minh Khôi lập tức kéo Minh Tuấn chạy theo, cố gắng bắt kịp. “Nhanh lên! Chúng ta không thể để hắn trốn thoát.”

“Đến đâu bây giờ?” Minh Tuấn thở hổn hển.

“Chúng ta cần đến nơi hắn dừng lại,” Minh Khôi đáp, trong khi nhịp tim của họ đập loạn xạ. “Có thể hắn sẽ dẫn chúng ta đến tổ chức.”

Chiếc xe chạy qua những con phố vắng vẻ, ánh đèn đường lờ mờ. Minh Tuấn cảm thấy như mình đang lạc vào một cuộc phiêu lưu, nhưng đồng thời cũng không thể ngăn nổi sự lo lắng dâng lên.

Cuối cùng, chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ, trông như một nơi đã bị bỏ hoang từ lâu. Huy bước ra, nhìn quanh một lượt rồi tiến vào trong. Minh Khôi và Minh Tuấn nhanh chóng lẩn vào bóng tối, trốn sau những chiếc xe cũ.

“Chúng ta phải vào trong,” Minh Khôi nói, đôi mắt anh sáng lên với quyết tâm.

“Nhưng… nếu có người bên trong?” Minh Tuấn hỏi, nhưng anh biết mình không thể từ chối.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Minh Khôi khẽ gật đầu. “Hãy làm theo anh.”

Họ tiến lại gần cửa ra vào, Minh Khôi đưa tay lên gõ nhẹ, nhưng không có ai đáp lại. Sau một lúc, họ quyết định đẩy cửa vào. Cánh cửa kêu lên một tiếng kẽo kẹt, bên trong tối om và tĩnh lặng.

“Cẩn thận,” Minh Khôi thì thầm. Họ bước vào, từng bước chân nhẹ nhàng như không muốn đánh thức những bóng ma của quá khứ.

Khi ánh mắt đã quen với bóng tối, họ nhận ra nơi này từng là một trung tâm hoạt động sôi nổi, giờ chỉ còn lại những dấu hiệu của thời gian. Những bức tường nứt nẻ, những tấm bảng vỡ vụn, tất cả đều mang một vẻ u ám.

“Chúng ta phải tìm Huy,” Minh Khôi nói, giọng điệu quyết tâm hơn bao giờ hết. “Có thể hắn đang ở đây.”“Cẩn thận, có thể có người khác bên trong,” Minh Tuấn khẽ nhắc nhở, lòng anh dâng lên cảm giác hồi hộp.

Họ men theo hành lang, từng bước đi như thể đang bước vào một cuộc chiến không biết trước. Minh Khôi dừng lại, lắng nghe. Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau cánh cửa.

“Có người!” Minh Khôi thì thầm, ánh mắt anh sáng lên. “Chúng ta phải vào đó.”

“Nhưng nếu đó là kẻ thù?” Minh Tuấn lo lắng, nhưng ánh mắt kiên định của Minh Khôi đã khiến anh chấp nhận.

Cả hai quyết định mở cửa, bên trong là một căn phòng rộng lớn, ánh sáng le lói từ những chiếc đèn hỏng. Huy đang đứng đó, nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt, vẻ mặt nghiêm túc.

“Chúng ta không còn thời gian nữa,” Huy nói, giọng điệu có phần gấp gáp. “Họ đã biết chúng ta đang tìm kiếm tổ chức.”

“Chúng ta cần hành động ngay bây giờ,” người đàn ông kia đáp lại, ánh mắt đầy sự căng thẳng.

Minh Khôi và Minh Tuấn lặng lẽ đứng bên ngoài, nghe từng lời nói.

“Phải làm gì đó trước khi họ tìm thấy chúng ta,” Huy nói, vẻ mặt hắn đầy lo âu. “Chúng ta không thể để lộ kế hoạch.”

“Có thể liên lạc với những người khác không?” người đàn ông hỏi.

“Không, quá nguy hiểm. Nhưng chúng ta cần một kế hoạch mới,” Huy nhấn mạnh.

“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này,” người đàn ông kia nói. “Nếu không, tất cả sẽ bị hủy hoại.”

Minh Khôi quay sang Minh Tuấn, ánh mắt họ gặp nhau, một sự thấu hiểu lặng lẽ. Họ cần phải can thiệp, không thể đứng yên nhìn Huy và người lạ kia.

“Chúng ta phải vào,” Minh Khôi thì thầm, sự quyết tâm trong giọng nói khiến Minh Tuấn cảm thấy tràn đầy sức mạnh.

“Được,” Minh Tuấn gật đầu, lòng anh không còn chần chừ. Họ bước vào phòng, ánh mắt Huy và người lạ lập tức dồn về phía họ.

“Hai người…” Huy trố mắt nhìn, sự ngạc nhiên hiện rõ. “Các cậu làm gì ở đây?”

“Chúng tôi đã theo dõi anh,” Minh Khôi nói, giọng điệu mạnh mẽ. “Chúng tôi muốn tham gia cùng anh.”

Người đàn ông lạ mặt nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ. “Các cậu có chắc không? Đây không phải trò chơi.”

“Chúng tôi biết,” Minh Tuấn lên tiếng, sự kiên định trong ánh mắt anh khiến không ai có thể nghi ngờ. “Chúng tôi muốn chiến đấu.”

Huy trao đổi ánh mắt với người đàn ông kia, rồi gật đầu. “Nếu đã vậy, hãy cùng nhau tìm ra kế hoạch.”

“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” người đàn ông nói, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc. “Họ sẽ không để yên cho chúng ta.”

Minh Khôi và Minh Tuấn cảm thấy như những mảnh ghép đã bắt đầu lắp lại với nhau, nhưng phía trước vẫn còn nhiều thử thách. Họ không chỉ phải đối mặt với tổ chức, mà còn với những nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng mình.

“Chúng ta sẽ không chạy trốn khỏi lòng mình nữa,” Minh Khôi khẳng định, và cả hai cảm nhận được sức mạnh của tình yêu đang lớn dần, sẵn sàng đưa họ vào một hành trình mới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn