31.
Tự anh không chịu ở bên tôi.
Giờ lại không cho tôi đến gần người khác sao?
Thiệu Bạch ngước mắt nhìn tôi, sau đó cười lạnh.
"Tôi chỉ có ý tốt nhắc nhở thôi."
"Cậu ta chơi bời phóng túng.Không phải kiểu người em kiểm soát nổi."
"Tin hay không tùy em."
Tôi siết ch ặ t nắm tay.
Thiệu Bạch lúc nào cũng cười, dù nụ cười ấy giả tạo đến đâu, anh ấy cũng chưa từng cay nghiệt như vậy.
Lúc này hai chúng tôi ngồi trên ghế sofa, ánh đèn trắng lạnh lẽo phủ xuống, mặt ai cũng nhợt nhạt.
Đã từng có lúc, chúng tôi ngồi bên chiếc bàn tròn nhỏ kia đầu chạm đầu ăn mì.
Cười đùa không ngớt.
Còn bây giờ, vẫn là căn phòng ấy, vẫn là hai con người ấy, nhưng giữa chúng tôi chỉ còn lại lạnh lẽo và gượng gạo.
Không ai nói thêm lời nào.
Cứ thế, im lặng nhìn nhau đến khi trời sáng.
Đến lúc bình minh lên.
Thiệu Bạch biến mất trong ánh nắng, không nói một lời, thậm chí còn không thèm nhìn tôi.
Tôi ngả người ra sau ghế, đột nhiên thấy vô cùng mệt mỏi.
Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên một tiếng.
"Ting!"
Tôi mở WeChat.
Là tin nhắn của Hạ Thành Nam.
Hạ Thành Nam:
"Tối nay có rảnh không?"
"Quán bánh bao nước trước cổng trường vẫn còn mở đấy."
"Muốn đi ăn thử không?"
32.
Thiệu Bạch nói đúng, Hạ Thành Nam thật sự rất biết cách khiến người khác rung động.
Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn trả lời:
"Được."
Sáu giờ tối, lúc xuống lầu, Hạ Thành Nam đã đứng đợi sẵn.
Cậu ấy tựa người vào chiếc Mercedes G-Class đen, áo thun đen, góc áo sơ vin vào quần jeans.
Đầu thuốc ánh đỏ.
Hạ Thành Nam nhả ra một làn khói trắng, ngẩng đầu nhìn tôi, hai mắt bỗng sáng lên.
"Hôm nay ăn diện thế?"
Tôi cười cười, rồi theo cậu ấy lên xe.
Quán bánh bao nước trước cổng trường là nơi chúng tôi thường lui tới nhất thời cấp ba.
Tôi đã quên mất mùi vị, chỉ nhớ ngày ấy thấy ngon vô cùng.
Tôi quay sang hỏi:
"Bây giờ cậu vẫn thường tới đó sao?"
Hạ Thành Nam đạp ga, xe lướt đi.
"Tớ cũng mới phát hiện lại thôi. Không ngờ mười năm rồi mà quán vẫn còn."
"Ông chủ không già đi tẹo nào. Chút nữa cậu nhìn sẽ thấy."
Tôi gật đầu.
Hạ Thành Nam cười:
"Cậu còn nhớ hồi đó thích nhất bánh bao tôm của quán này không?"
"Tớ từng định mua cho cậu. Nhưng bánh cứ dính vào xửng hấp."
"Vừa nhấc lên là rách hết, bị bỏng mấy lần liền mà vẫn không lấy được cái nào nguyên vẹn."
"Cuối cùng cũng chẳng đưa cho cậu được."
Tim tôi khẽ rung động.
Đúng thật, ngày ấy tôi thích nhất bánh bao nhân tôm ở quán này.
Mẹ tôi luôn bảo đồ ăn ngoài không sạch không cho tôi ăn nên ôi đều lén chạy đi mua.
Không ngờ, Hạ Thành Nam vẫn nhớ chuyện đó.
Cậu ấy bật cười, giọng khàn khàn do vừa hút thuốc.
"Tớ ăn thử rồi, vẫn là hương vị ngày xưa."
33.
"Cẩn thận."
Rất nhanh chúng tôi đã tới nơi, Hạ Thành Nam vén rèm cửa cho tôi đi trước.
Quán đã được sửa sang lại hoàn toàn, không còn cũ kĩ, bàn ghế nhựa xiêu vẹo như năm nào.
Tường được sơn mới, còn vẽ thêm tranh minh họa, mang dáng vẻ hiện đại hơn rất nhiều.
Nhưng vừa bước vào, bố cục quen thuộc vẫn còn nguyên, ký ức xưa lập tức ùa về.
Học sinh vẫn chưa tan lớp.
Trong quán khá vắng.
Tôi vừa nhìn ngó xung quanh, Hạ Thành Nam đã gọi món xong.
"Cho cháu hai phần bánh bao tôm."
"Một phần nhân thịt."
"Thêm dưa leo, sứa trộn, tàu hũ ky nhé?"
"Được đấy."
Tôi gật đầu.
"Ổn mà."
Khi bánh bao được mang lên, ông chủ còn tặng thêm một chai nước ngọt thủy tinh.
"Lại tới ăn bánh à?"
"Uống nước đi, chú mời."
Hạ Thành Nam ngẩng đầu cười:
"Ông chủ vẫn nhớ cháu sao?"
Ông chủ mở to mắt:
"Ôi chao!"
"Cậu đẹp trai thế này sao mà quên được."
"Bạn gái cũng xinh nữa. Phúc khí tốt thật đấy."
Hạ Thành Nam nheo mắt, khóe môi nhếch lên.
"Phúc khí của cháu đúng là không tệ."
Nghe những lời ấy, tôi chợt nhớ đến bà chủ quán nướng lần trước, khi đó bà ấy cũng nhận nhầm tôi và Thiệu Bạch là người yêu.
Cũng từng khen Thiệu Bạch đẹp trai. Vừa nghĩ tới Thiệu Bạch, tâm trạng tôi lập tức chùng xuống.
Hạ Thành Nam nhận ra, mở nắp nước ngọt đưa cho tôi.
"Sao thế?"
"Không vui vì tớ lợi dụng cơ hội chiếm tiện nghi à?"
Tôi miễn cưỡng cười.
"Với gương mặt này của cậu, nếu có ai chiếm tiện nghi thì chắc là tôi mới đúng."
"Vậy là vì tôi...hay vì Thiệu Bạch?"
Lời nói ấy giống như lưỡi d a o nháy mắt rạch toạc vỏ bọc tôi cố công che giấu.
Tôi khựng lại, vội xua tay.
"Cậu nói gì thế?"
"Tôi với Thiệu Bạch..."
"Không có quan hệ gì cả."
"Ồ?"
Hạ Thành Nam rút điếu thuốc.
"Nếu tôi hút thuốc, cậu có ngại không?"
Tôi lắc đầu.
"Cứ tự nhiên."
Khói trắng dần tỏa, ánh mắt Hạ Thành Nam càng trở nên sâu thẳm.
Cậu ấy nhìn tôi thật lâu, rồi chậm rãi hỏi:
"Vậy..."
"Cậu và Thiệu Bạch thân đến mức nào?"
34.
"Chắc... cũng bình thường thôi."
Tôi cúi đầu khuấy khuấy ống hút trong ly.
"Anh ấy là... chủ nhà của tôi."
"À."
Hạ Thành Nam gật đầu.
"Hôm đó thấy cậu cuống như thế, tôi còn tưởng cậu là bạn gái anh ấy cơ."
Hạ Thành Nam ngừng một chút rồi hỏi:
"Cậu hiểu Thiệu Bạch không?"
Tôi thành thật lắc đầu.
"Không hiểu."
"Còn cậu? Hai người là bạn đại học à?"
Hạ Thành Nam khẽ đáp:
"Ừ."
"Còn ở chung ký túc xá nữa."
"Chuyện của anh ấy, tôi đều biết."
Tôi biết Hạ Thành Nam đang chờ tôi hỏi tiếp.
Tôi không muốn hỏi, nhưng lại không khống chế nổi bản thân.
Tôi muốn hiểu Thiệu Bạch, muốn đến gần anh ấy hơn.
"Vậy cậu có biết..."
Tôi ngập ngừng.
"Thiệu Bạch..."
Lời còn chưa dứt.
Hạ Thành Nam đã tiếp lời.
"Chuyện trầ m cả m ấy hả?"
Cậu ấy rít mạnh hơi thuốc.
"Tớ biết."
"Tớ còn biết vì sao anh ấy mắc bệnh nữa."
"Cậu muốn nghe không?"
Tôi do dự một lúc.
Rồi khẽ gật đầu.
"Anh ấy à..."
Giọng Hạ Thành Nam mang theo ác ý được che giấu rất kỹ.
"Là vì bị bạn gái đá, nên mới thành ra như bây giờ."
Tim tôi bỗng hụt mất một nhịp.
Giữa ngày hè oi ả, tôi lại như rơi xuống hầm băng.
Tôi không muốn nghe nữa.
Vội nâng ly nước lên uống một ngụm.
"Ra là vậy..."
Nhưng Hạ Thành Nam không định buông tha.
Cậu ấy tiếp tục nói:
"Năm tốt nghiệp đại học. Bạn gái anh ấy muốn ra nước ngoài phát triển."
"Thế là chia tay."
"Từ đó Thiệu Bạch trở thành như vậy."
"Vì một người phụ nữ mà mắc trầm cảm."
"Anh Thiệu đúng là si tình thật."
Hạ Thành Nam ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.
"Có lẽ đến giờ anh ấy vẫn chưa quên được bạn gái."
"Nếu không cũng chẳng đến mức bao nhiêu năm rồi vẫn chẳng yêu ai."