24.
Câu nói ấy, không biết là nói với tôi.
Hay là nói với chính anh ấy.
Tim tôi khẽ thắt lại.
Bia vừa uống xuống bụng dường như hóa thành tảng băng lạnh ngắt.
Khiến toàn thân rét buốt.
Xiên nướng thơm nức mùi thì là và gia vị lúc nãy còn hấp dẫn biết bao, giờ lại chẳng còn chút hứng thú.
Chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Hai két bia gọi ra ban đầu.
Thiệu Bạch một mình xử lý mất một nửa.
Ngoài việc đi vệ sinh hai lần, sắc mặt anh ấy vẫn không đổi.
Không biết uống rượu cơ đấy?
Tôi nhìn Thiệu Bạch.
Anh ấy vẫn lặng lẽ tự rót tự uống.
Ánh đèn vàng ấm áp dường như không thể chạm tới Thiệu Bạch.
Quanh Thiệu Bạch như tồn tại lớp kết giới vô hình, ngăn cách anh ấy với thế giới.
Cũng ngăn cách anh ấy với tôi.
Có lẽ, chúng tôi không thuộc cùng một thế giới.
Không sao cả.
Dù gì Thiệu Bạch cũng chỉ là hàng giao nhầm của vỏ ốc biển xui xẻo kia.
Ngay từ đầu đã chẳng phải điều tôi mong muốn.
Giao sai hàng thôi mà.
Tôi có gì phải buồn?
Cốc bia một lít, bọt trắng óng ánh va đập từng lớp, tôi ngửa đầu uống cạn.
Rượu vào, sầu càng sầu thêm, càng sầu càng muốn uống.
Két bia còn lại gần như đều do tôi xử hết.
Cuối cùng vẫn là bà chủ quán đỡ tôi vào nhà vệ sinh.
"Ôi trời, không ai uống kiểu này đâu!"
"Mai thế nào cũng đau đầu cho xem!"
Thiệu Bạch bước tới đón tôi.
"Yếu mà thích ra gió."
"Tôi còn tưởng em ngàn chén không say."
Anh ấy cau mày, dáng vẻ ấy thật đẹp.
Tôi say đến mơ màng, cười ngốc đưa tay chạm lên mặt anh ấy.
"Thiệu Bạch..."
"Anh đẹp thật đấy."
Thiệu Bạch khựng lại, rồi bất đắc dĩ quay lưng cõng tôi.
"Vương Dung Dung."
"Sao em lại là sâu rượu thế này?"
"Không uống được còn uống lắm thế?"
Tôi vỗ mạnh lưng anh ấy.
"Ai bảo tôi không uống được?"
"Tôi là người Sơn Đông đấy!"
"Uống rượu như uống nước!"
"Lúc tôi uống rượu thì anh còn..."
"Còn đang uống Coca ấy!"
Thiệu Bạch bị tôi đập lảo đảo.
"Ba bát rượu qua đồi còn ngã. Sau này tuyệt đối không được để em uống nữa."
Tôi lập tức nổi giận.
"Anh dựa vào đâu mà quản tôi?"
Thiệu Bạch không trả lời.
25.
Thiệu Bạch nhìn thì thư sinh nhưng lưng lại rất rộng cũng rất ấm.
Thật kỳ lạ.
Trên người anh ấy chỉ có mùi hương lành lạnh hoàn toàn không dính chút khói thịt nướng.
Tôi áp gương mặt nóng bừng lên cổ anh ấy thỏa mãn thở dài:
"Mát quá..."
"Dễ chịu thật."
Bàn tay đỡ chân tôi bất giác siết lại mồ hôi rịn ra, giọng anh ấy trầm xuống một bậc.
“Vương Dung Dung ngoan nào."
"Sao em còn quậy nữa vậy?"
Tôi không vui lầm bầm bên tai anh ấy:
"Sao anh lại gọi tôi là Vương Dung Dung?"
"Trước giờ anh toàn gọi tôi là Dung Dung mà."
Lần này ngay cả cổ anh ấy cũng không còn lạnh nữa, nóng hổi như mặt tôi, còn hơi đỏ lên.
Giọng Thiệu Bạch mang theo chút đè nén.
"Dung Dung."
"Đừng quậy nữa."
"Ồ."
Tôi nhích người lên một chút, ngoan ngoãn nằm yên trên lưng anh ấy.
Thiệu Bạch cũng không nói gì thêm, chỉ chậm rãi cõng tôi về nhà.
Đêm khuya vắng lặng, con hẻm yên tĩnh không một tiếng động.
Đèn đường hai bên tỏa ra quầng sáng mờ ảo, thiêu thân không biết mệt mỏi lao vào chụp đèn thủy tinh.
Chúng tôi cứ thế im lặng đi một đoạn đường.
Nằm trên lưng Thiệu Bạch, tôi bỗng cảm thấy mình rất gần anh ấy.
Nhưng cũng dường như rất xa.
"Thiệu Bạch."
Tôi khẽ gọi.
"Anh có thể, đừng đi nữa được không?"
Không biết Thiệu Bạch có hiểu ý tôi hay không, nhưng tôi cảm thấy anh ấy hiểu.
Thiệu Bạch khẽ cười không đáp lời tôi.
26.
Ngày hôm sau tỉnh lại, trời đã sáng.
Tôi nằm ngay ngắn trên giường, quần áo vẫn còn nguyên, chăn được đắp đến tận cổ.
Trên tủ đầu giường có một cốc nước.
Tôi nhấp thử một ngụm.
Ngọt ngọt, là vị mật ong.
Tôi lại nằm xuống.
Lặng lẽ nhìn trần nhà.
Gương mặt mang theo nụ cười của Thiệu Bạch hiện lên trước mắt.
Nụ cười ấy luôn mang cảm giác xa cách.
Lịch sự.
Khách sáo.
Giống như đang từ chối tất cả mọi người.
Có lẽ...tôi hơi thích Thiệu Bạch rồi.
Chưa đến mức yêu sâu đậm. Nhưng chắc chắn là có thiện cảm.
Tôi tin rằng.
Ít nhiều anh ấy cũng có chút cảm giác với tôi.
Chỉ là...chút cảm giác ấy vẫn chưa đủ.
Chưa đủ để kéo anh ấy hoàn toàn trở lại thế giới này.
Chưa đủ để khiến anh ấy cam tâm tình nguyện sống tiếp thật lâu.
Có lẽ tôi quá ích kỷ.
Đối với Thiệu Bạch, biết đâu sống mới là khổ, biết đâu rời đi mới là giải thoát thật sự.
Nhưng tôi muốn anh ấy sống.
Muốn anh ấy được vui vẻ.
Muốn anh ấy sống thật hạnh phúc.
"Haizz..."
Tôi đưa tay che mắt, rõ ràng so với lần đầu gặp mặt.
Trạng thái của Thiệu Bạch đã tốt hơn rất nhiều.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Làm thế nào...
Mới có thể khiến anh ấy cam tâm ở lại?
Tôi bật dậy.
Mở máy tính bắt đầu tra cứu tài liệu. Dù thế nào đi nữa tôi nhất định phải thử.
Nhỡ đâu được thì sao?
Nhỡ đâu tôi thật sự có thể giữ anh ấy lại thì sao?