Chàng Trai Ốc Biển

Chương 1

Sau

Bạn tôi đi biển, lúc về tặng tôi một vỏ ốc biển rất to.
Tôi hào hứng ôm vỏ ốc, sau đó thành tâm ước:
“Ước gì có chàng trai từ vỏ ốc bước ra, mỗi ngày lo cơm nước quét dọn thì hay biết mấy.”
Không ngờ, điều ước ấy lại thành sự thật.
Chỉ có điều, thật xui xẻo! Cái quái gì đây?!
Đây nào phải “tiên ốc” đảm đang hiền lành, rõ là tổ tông chuyên gây họa!
Ngày nào cũng đòi sống đòi ch ế t, khiến tôi thót cả tim, không phá nhà, thì quậy tung trời.
Tóm lại chẳng lúc nào chịu yên.
Tôi nhìn căn phòng bày bừa như mới có bão nhiệt đới quét qua, chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào thét.
01.
Trước khi đi, Trương Phương Phương còn ngứa đòn bảo tôi:
“Cậu có thể áp vào tai nghe thử. Tuy dân văn phòng không được đi du lịch, nhưng ít ra vẫn có thể nghe tiếng biển nha~”
Nói xong, cô nàng xách túi Hermes đỏ, vui vẻ tung tăng bỏ đi.
Trương Phương Phương là bạn thân báo đời của tôi.
Trước đây cả hai đều là nhân viên quèn nghèo khổ như nhau, từng thề sống thề ch ế t:
Ai giàu trước thì người đó là chó, kết quả sau Tết, con nhỏ đó phản bội, lén tôi bám được đại gia. Ném đơn xin nghỉ việc thẳng vào mặt sếp sau đó xách vali du lịch vòng quanh thế giới.
Còn tôi vẫn là trâu bò tư bản cặm cụi tăng ca.
Vỏ ốc biển khổng lồ này chính là quà Trương Phương Phương đến Maldives mang về cho tôi.
Tôi cầm lên ngắm nghía, rỗng tuếch, không có thịt, chắc chỉ để trang trí.
Tôi cảm thấy chẳng cần áp vào tai nghe làm gì. Chỉ cần áp vào đầu Trương Phương Phương thôi cũng nghe được sóng biển rì rào rồi.
Tôi ghen tị phát đ iê n, nghiến răng ken két.
Ốc biển cái gì chứ, còn chẳng bằng ốc đồng, ít ra còn có thể đem xào sả ớt làm mồi nhậu.
Nghĩ tới đây, tôi chợt nảy ra một ý.
Người ta có nàng tiên ốc giúp việc, dọn nhà, làm vợ.
Thế..ốc biển có được không?
Tôi cười khẩy, giơ vỏ ốc lên cao.
“Này này!”
“Ốc biển, mày biến ra cho tao anh chàng đẹp trai, cao ráo, sáu múi... à không, tám múi nhé!”
“Mỗi ngày nuôi tao, làm việc nhà cho tao được không?”
Vỏ ốc im lặng. Không đáp lại một tiếng.
Đồ vô dụng! Tôi trợn mắt sau đó ném thẳng nó lên bàn.
 02.
Nửa đêm.
Vỏ ốc báo mộng cho tôi.
“Mẹ nóa, chị hai đừng ngủ như lợn nữa!”
“Không phải chị hai muốn tám múi sao?”
“Tám múi tới rồi chị hai ưi!”
Tôi mơ mơ màng màng mở mắt.
Cốp!
Vỏ ốc đập thẳng vào trán tôi.
“Đơn hàng của chị hai tới rồi!”
“Dậy nhận hàng ngay cho tôi!”
Tôi ăn đau, tỉnh cả ngủ.
Đ ệ t!
Không phải tôi đang nằm mơ đấy chứ?
Tôi quay đầu nhìn.
Vỏ ốc đang nằm yên bên gối. Rõ ràng trước khi ngủ tôi đã đặt nó trên bàn rồi mà!
Đúng lúc ấy, trong bếp bỗng ‘RẦM!’ một tiếng, tôi ôm cái trán đau nhức, rón rén xuống giường.
Không phải chứ?
Hiệu suất giao hàng nhanh vậy sao? Tôi nhanh chân đi xuống bếp.
Đèn trong bếp đang sáng, bỗng dưới chân truyền đến cảm giác nhớp nháp khó tả.
Tôi cúi xuống nhìn.
Màu đỏ.
Giống m á u.
Một dự cảm chẳng lành.
Con ốc ngu ngốc này...không phải chỉ nghe thấy “tám múi” rồi đi đào cơ bụng của người khác mang tới đấy chứ?!
Tôi run rẩy ngó thử vào bếp, có một người đàn ông nằm trên sàn, rất đẹp trai, chỉ có điều mặt mày trắng bệch.
Cổ tay anh ta còn đang chảy m á u, m á u chảy ào ào, dưới cánh tay đọng thành một vũng m á u nhỏ, má u mảnh còn len theo khe cửa chảy ra ngoài. 
Tôi bây giờ chỉ muốn hét lên ‘TRỜI ƠI CỨU TÔI! KINH KHỦNG QUÁ!!!’
Có lẽ vì mất m á u quá nhiều.
Anh ấy chỉ kịp mở mắt nhìn tôi một cái sau đó ngất lịm.
Tôi run rẩy quay đầu nhìn vỏ ốc.
“Con mẹ nó! Mày giao nhầm hàng rồi phải không?!”
Vỏ ốc ngu ngốc kia vẫn không phản ứng.
Tôi nhắm mắt 3 giây rồi lại mở mắt, người đàn ông kia vẫn nằm đó.
Tôi vội vàng lao tới giữ ch ặ t cổ tay anh ấy, cởi áo ngủ quấn quanh vết thương.
Tay run tới nỗi suýt rơi cả điện thoại, tôi mở bàn phím.
Bấm 110.
Xóa.
Đổi thành 120.
Sau đó hét vào điện thoại:
“Chung cư Long An giai đoạn 3, tòa 28, đơn nguyên 2, phòng 302 đường Trùng Khánh!”
“Có người c ắ t cổ tay tự sát!!”
 03.
Đêm hôm đó thật hỗn loạn, tôi mặc đại một bộ đồ vào, mang dép lê chạy khắp nơi làm thủ tục, đóng tiền, ký giấy.
Đến tận khuya mới có thể ngồi xuống nghỉ trong phòng bệnh.
Bác sĩ nói:
“May mà cô đưa tới kịp.”
“Chậm thêm nửa tiếng nữa, m á u chảy hết rồi.”
Nói xong còn nghiêm mặt giáo dục tôi:
“Vợ chồng trẻ có chuyện gì cứ từ từ nói.”
“Nhìn cổ tay cậu ấy xem, rạch thêm chút nữa sẽ đứt luôn bàn tay rồi đấy.”
Tôi cười méo xệch:
“Bác sĩ.., tôi không quen anh ấy.”
Ông bác sĩ không đồng tình nhìn tôi, thở dài một tiếng, rồi quay người đi mất.
Ánh mắt ấy rõ ràng như đang nói ‘hết thuốc chữa rồi’ vậy.
Tôi nghẹn lời, không biết giải thích thế nào. Đây chính là cái giá của tham lam sao?
Một đêm thức trắng, mất mấy nghìn tệ viện phí.
Lại còn bị mắng một trận.
Điều vô lý nhất chính là anh chàng này chẳng liên lạc được với người thân, điện thoại cũng không mang theo.
Tôi chỉ có thể chờ anh ấy tỉnh lại.
Tôi lấy vỏ ốc trong túi ra, nước mắt lưng tròng.
“Đại ca...”
“Tôi biết sai rồi.”
“Tôi không cần tám múi nữa.”
“Đại ca đại nhân đại lượng tha cho cái miệng ngu ngốc của tôi đi.”
Vỏ ốc vẫn bất động.
Tôi khóc xong rồi lại nhét nó vào túi.
Tôi ngồi canh đến tận bình minh, vừa lạnh vừa mệt, cuối cùng không chịu nổi nữa, ngủ gật mất.
“Khụ...”
“Khụ khụ...”
Tiếng ho yếu ớt kéo tôi tỉnh lại, tôi mơ màng mở mắt.
Một gương mặt phóng đại xuất hiện ngay trước mặt, da trắng, mắt phượng hơi xếch, môi mỏng tái nhợt không chút huyết sắc.
Trời đất...thật sự đẹp vô nhân tính mà.
...
Tôi lập tức bật dậy, vừa lau nước dãi vừa đỏ mặt xin lỗi:
“Xin lỗi! Xin lỗi!”
“Tôi không cố ý ngủ quên!”
Nói xong tôi mới thấy có gì không đúng.
Tôi ngẩn người nhìn.
Người đàn ông kia khẽ cười, nụ cười còn mang theo áy náy.
“Xin lỗi.”
“Hình như tối qua...”
“Đây không phải nhà tôi?”
 04.
Tôi gật đầu.
“Đúng vậy.”
“Tối qua anh đột nhiên xuất hiện trong nhà tôi.”
“Ngay trong đêm, tôi phải đưa anh vào viện.”
Nói tới đây, tôi nhấn mạnh:
“Tiền xe cấp cứu hai trăm tám mươi tệ một chuyến.”
“À...”
Anh ấy hơi ngượng ngùng.
“Xin lỗi.”
“Một lát nữa tôi chuyển lại cho cô.”
Nói xong lại khẽ nhíu mày.
“Tại sao tôi lại xuất hiện ở nhà cô nhỉ?”
Tôi siết ch ặ t vỏ ốc trong túi, chột dạ đáp:
“Làm sao tôi biết được, chuyện này phải hỏi anh mới đúng.”
Anh ấy trầm ngâm suy nghĩ rất lâu, nhưng rõ ràng chẳng nghĩ được gì, cuối cùng chỉ đành chăm chú nhìn tôi.
Ánh mắt chân thành quá, khiến tôi không nỡ nghi ngờ.
“Tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra. Dù sao tối qua cũng làm phiền cô quá.”
“Phiền cô để lại số tài khoản. Sau khi xuất viện, tôi sẽ chuyển toàn bộ tiền lại cho cô.”
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu lên gương mặt trắng bệch của anh ấy.
Tôi có ảo giác, người này sắp cưỡi hạc về trời rồi.
Một người đẹp như vậy, chắc chắn không phải người xấu. Ít nhất lúc đó, tôi hoàn toàn tin như thế.
Chẳng hề nghi ngờ người này sẽ quỵt tiền, tôi để lại số tài khoản rồi chuẩn bị quay người rời đi.
Trước khi đi còn không quên quay đầu khuyên nhủ:
“Anh trai à, đời này chẳng có chuyện gì không vượt qua được.”
“Còn trẻ như vậy, đừng nghĩ quẩn nữa.”
Anh ấy thoáng ngẩn ra, sau đó khẽ bật cười, nụ cười ấy thật đẹp, như tuyết đầu mùa.
“Được.”
“Sau này tôi sẽ không thế nữa.”
 05.
Vỏ ốc con bạn báo đời tặng, quả nhiên cũng là một vỏ ốc báo đời.
Mang dép lê lẹp xẹp về đến nhà, tôi đứng trước cửa.
Vèo!
Vỏ ốc rơi thẳng vào thùng rác.
“Đại ca, tạm biệt nhé!”
“Tốt nhất là cút luôn cho khuất mắt tôi!”
Cái thứ qu  ỷ gì không biết!
Tôi cứ nghĩ chuyện này đến đây là kết thúc, nhưng tôi đã quá ngây thơ.

One month later…
Nửa đêm.
Cái giọng nóng nảy quen thuộc lại oang oang.
“Con mẹ nóa! Tám múi tới rồi chị hai!”
“Mau dậy nhận hàng!”
Ngay sau đó là cảm giác đau điếng quen thuộc chỗ trán.
Tôi run rẩy mở mắt.
Vỏ ốc chính tay tôi đã ném vào thùng rác từ tháng trước, lại đang ngoan ngoãn nằm cạnh gối.
Tôi hít sâu một hơi.
Cầm vỏ ốc xuống giường.
Lần này, không phải lại anh chàng c ắ t cổ tay kia chứ?
Một tháng một lần, đúng giờ hơn cả bà dì nữa.
M á u trong người anh ấy nhiều đến mức đủ để xả lãng phí kiểu đó mãi sao?
Tôi căng thẳng đẩy cửa phòng.
Quả nhiên.
Vẫn là anh ấy.
Chỉ có điều lần này không c ắ t cổ tay nữa, mà đổi sang uống thuốc.
Anh ấy nằm dưới sàn nhà bếp, miệng sùi bọt trắng. Trước khi ngất đi còn kinh ngạc nhìn tôi một cái.
Sau đó...
Rầm!
Đầu đập mạnh xuống sàn.
Ngất luôn rồi.
Tôi thành thạo rút điện thoại.
Bấm 120.
“Chung cư Long An, khu 3, tòa 28, đơn nguyên 2, phòng 302!”
“Có người uống thuốc t ự t ử rồi!!”
 06
Một buổi sáng quen thuộc.
Một cảm giác quen thuộc.
Tỉnh dậy trên ghế cạnh giường bệnh của một anh đẹp trai quen thuộc.
Bác sĩ quen thuộc lại mắng chúng tôi một trận sau đó chán ngán bỏ đi với độ “hết cứu” của hai người này.
Tôi gượng cười:
“Đại ca à...tôi xin anh đấy. Đừng đến nhà tôi t ự t ử nữa được không?”
Trên mặt người đàn ông kia vẫn là vẻ áy náy quen thuộc.
Lần này còn chân thành hơn lần trước.
“Xin lỗi.”
“Tôi cũng không biết tại sao mỗi lần t ự t ử lại xuất hiện ở nhà cô..lần sau cô không cần cứu tôi đâu.”
Nghe xong, tôi lập tức nhào tới bám lấy, khóc muốn trôi cả bệnh viện:
“Không cứu là tôi vào tù! Đại ca, tôi xin anh!”
“Rốt cuộc có chuyện gì nghĩ không thông vậy?”
“Đừng hành hạ tôi nữa!”
“Anh có khỏe mạnh tới đâu thì vài lần nữa cũng chịu không nổi!”
“Chưa chắc anh ch ế t, nhưng tôi chắc chắn sẽ đột tử trước anh!”
“À...”
Anh ấy áy náy nhìn tôi, lại có chút luống cuống.
“Xin lỗi... xin lỗi...tôi sẽ không t ự s á t nữa.”
“Cô đừng khóc.”
“Lần này tốn bao nhiêu tiền?”
Tôi nước mắt lưng tròng nhìn anh ấy:
“Năm ngàn tệ!”
“...”
“À nhầm.”
“Tám ngàn!”
May mà lần này anh ấy mang điện thoại, nghe xong lập tức chuyển cho tôi mười ngàn.
“Tôi rất xin lỗi. Cô mau về nghỉ ngơi đi.”
“Thức cả đêm rồi.”
Tôi lặng lẽ chuyển lại hai ngàn.
Chân thành nhìn anh ấy:
“Đại ca, tôi không vất vả. Chỉ cần anh đừng đến nhà tôi t ự t ử nữa.”
“Anh bảo tôi đưa thêm tiền cho anh cũng được.”
Thiệu Bạch bất lực bật cười.
“Được.”
 07.
Lại một tháng trôi qua.
Nửa đêm.
Khi tràng mắng quen thuộc vang lên, lần này tôi không nổi giận nữa.
Chỉ thấy mình mệt mỏi vô cùng.
“Chị hai! Mau dậy”
“Người giúp việc tới rồi!”
“Mau dậy!”
Tôi cam chịu vén chăn xuống giường. Nhà bếp truyền đến tiếng đổ vỡ loảng xoảng.
Choang!
Rầm!
Loảng xoảng!
Tôi ngáp dài, chợt nghĩ không lẽ anh ấy định lấy mảnh sứ c ắ t cổ tay?
Tôi đẩy cửa bếp, Thiệu Bạch đang cầm nửa cái bát trên tay.
Dưới chân đầy mảnh sứ vỡ.
Anh ấy ngẩng đầu lên, lại là nụ cười áy náy quen thuộc.
Ánh đèn chiếu xuống khiến mặt Thiệu Bạch càng thêm tái nhợt.
“Xin lỗi.”
“Tôi không giỏi rửa bát lắm.”
Khoảnh khắc đó, tôi chẳng còn sức để tức nữa.
Tôi chỉ thấy...mệt.
Rất mệt…
Tôi tựa cửa, mặt không cảm xúc:
“Đại ca, lần này anh định đập nát nhà tôi. Sau đó để tôi tức quá gi ế t anh đúng không?”
“Rốt cuộc tôi đã đắc tội gì với anh?”
Thiệu Bạch lúng túng lau xà phòng trên mặt, ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt vô cùng chân thành.
“Tôi cũng không biết. Tỉnh dậy đã ở đây rồi.”
“Trong đầu luôn có tiếng nói, bảo tôi phải làm việc nhà, phải rửa bát.”
“Tôi không khống chế được.”
Phía sau Thiệu Bạch, tủ bếp mở toang, bên trong trống trơn, không còn nổi một cái bát.
Quả thật, giờ không cần rửa nữa, vì tất cả đều đã bị anh ấy đập sạch.
Tôi từ từ trượt xuống theo cửa, ngồi bệt xuống đất.
Hôm qua, tôi vừa đóng tám ngàn tiền thuê nhà.
Hiện tại, toàn bộ tài sản chỉ còn lại 51 tệ 8 hào 2 xu.
Tôi hối hận rồi.
Thật sự vô cùng hối hận. Giá như hôm đó tôi không nói linh tinh. 
Nếu có thể quay lại, tôi nhất định sẽ vả cho bản thân một cái thật mạnh.
Ai bảo mày nhiều chuyện!
Ai bảo mày tham lam!
Ai bảo mày đòi trai đẹp tám múi!

Sau