Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 67: Blog du lịch 10

12:48 ngày 8 tháng 10 năm 2024, đăng tại Vân Nam.

Chào buổi trưa mọi người, cả nhà ăn cơm chưa?

Tôi vừa ăn xong, giờ đang nằm trên ghế ở homestay tắm nắng.

Đúng vậy, tôi vẫn ở Đại Lí.

Dường như sau khi tới Vâ Nam, đây là nơi tôi ở lại lâu nhất.

Ở bài đăng trước, tôi đã trưng cầu ý kiến của mọi người về việc tôi muốn mở quán café ở Đại Lí. Tôi đã nhận được rất nhiều bình luận và tin nhắn, rất nhiều người bạn ngày xưa nhìn ra, khi viết bài đăng trước, tôi đang trong trạng thái quá đà, thậm chí giờ nghĩ lại tôi vẫn nhìn ra được sự kích động trong từng con chữ.

Có một bình luận nói, tôi muốn mở quán café là vì tôi thích Đại Lí, không muốn rời khỏi đây, tôi nghĩ kĩ lại, nói đúng quá chừng.

Cũng may, cũng may mọi người đã ngăn tôi lại.

Vô cùng cảm ơn cả nhà, vậy nên hôm nay tôi tới để nói với mọi người kết quả chiến đấu tư tưởng mấy ngày qua: Tôi tạm thời từ bỏ.

Tôi từ bỏ ý định mở quán café, tôi có ý tưởng mới rồi.

Tôi định mở homestay ở thành cổ Đại Lí.

Đừng chửi tôi vội nhé, để tôi kể xong đã, tôi muốn mở homestay thế nào ha.

Kể dần nhé, ừm… Đầu tiên nói về bố cục và tu sửa.

Tôi hy vọng homestay của tôi là kiểu nhà truyền thống của dân tộc Bạch, hai tầng, hành lang tứ phía, nhất định phải có một cái sân thật to.

Một cái có khi không đủ, tôi muốn phải có hai cái sân.

Trong sân phải trồng cây, một cây là hoa đinh hương vàng, cây còn lại là hoa quế.

Dưới cây có xích đu độ cao vừa phải, hoặc là hành lang.

Ban ngày có thể nằm tắm nắng hoặc ngủ trưa dưới gốc cây, mở mắt ra là có thể thấy tán cây trên đỉnh đầu như những mảnh ghép hình, xáo động không theo quy luật nào, tia nắng len lỏi qua kẽ lá, đó là bột vàng rắc xuống cho mảnh ghép.

Khi bột vàng rơi xuống người bạn, xuống mặt, tay, lên mắt, lúc này bạn sẽ cảm thấy mình là người giàu có nhất thế gian này.

Buổi tối có thể nghe nhạc, ngây người dưới gốc cây, ánh trăng cao vời vợi được đêm đen bao phủ, được tán cây xẻ làm nhiều mảnh, những mảnh vụn trăng rải rác trên bầu trời, hoá thành hàng nghìn vì tinh tú.

Đương nhiên, bạn cũng có thể mời bạn bè tới nói chuyện, uống rượu. Đã uống thì phải uống rượu hoa tươi nhà tự ngâm ở Vân Nam, hoa hồng là loài hoa thiên lạnh, hoa quế thiên nóng, nhưng mặc kệ nó là gì, khi được lên men đều làm lục phủ ngũ tạng người uống rạo rực. Tựa như chỉ vừa mở miệng là hoá đã bung nở.

À phải rồi, nhắc tới hoa quế tôi lại nhớ đến trăng, nhưng tôi thề đây không phải ẩn ý gì đâu, mà là trăng ở Đại Lí thật sự quá say đắm lòng người.

Mỗi khi tới đợt giao thoa hè thu, ánh trăng chiếu xuống, cánh hoa sẽ rơi đầy sân, mỗi khi chuyển từ đông tới xuân, cành cây lại len lỏi theo ánh sáng, đâm chồi nảy lộc, báo hiệu mùa màng tốt tươi.

Cứ bốn mùa lặp lại như vậy.

Nếu có cơ hội, mong bạn hãy tới Đại Lí, chắc chắn bạn sẽ thích mặt trăng như vậy.

Giữa khu sau và trước của homestay, ngoại trừ xây đường đi để kết nối ra còn có thể trồng dây leo, những cành cây chi chít lan toả.

Tôi muốn trồng rất nhiều hoa trên mảnh đất màu mỡ dưới chân tường.

Nơi đây là Đại Lí nhà nhà đều có hoa, hoa nở vô cùng vô tận không phải chuyện hiếm thấy, tôi muốn màu sắc rực rỡ, ấm nóng, như đỏ cam hay vàng quýt.

Bạn từng nghe tới hoa pháo chưa? Hoặc là cây trúc pháo, dây hoa lửa?

Có lẽ các bạn phía Bắc quen với hoa đón xuân hoặc cây thường xuân hơn đúng không?

Tóm lại, thực vật dây leo khiến người ta ngưỡng mộ nhất, chúng sống vô tư, mượn sức khắp nơi, men theo cành trúc, luồn lên tường trắng, nhẹ nhàng tạo thành một tấm lưới. Giữa những đốm xanh tươi, những đoá hoa rực rỡ đó sẽ xuất hiện, rạng ngời, bắt mắt, bá đạo.

Gió lướt tới, người biết đầu tiên không phải con người mà là những dây hoa leo, bởi vì mạng lưới xanh bắt đầu rung động.

Nếu có cơ hội, mong bạn hãy tới Đại Lí, chắc chắn bạn sẽ thích hoa cỏ như này.

Để tôi nghĩ thêm, ngoại trừ thực vật ra, tôi còn muốn nuôi động vật.

Tôi mong homestay của tôi nhất định phải kiêm chức năng như sở thú.

Đầu tuôi, tôi muốn nuôi một chú chó.

Tôi thích Corgi, chân ngắn, đầu to tròn, tai rộng, đồ chơi chúng thích nhất là ném bóng phát sáng  xuống đất.

Chúng có thể chỉ là một chú chó có thân hình không đẹp, có thể là một chú chó bị người ta ghét bỏ vì có khuyết tật bẩm sinh, không sao.

Tai không vểnh lên được cũng không sao, rủ xuống cũng rất đáng yêu. Không thích ăn cơm cũng không sao, tôi sẽ đích thân nấu viên rau củ thơm nghi ngút cho chúng. Vóc dáng xấu cũng không sao, tôi sẽ đưa chúng đi tập thể thao, làm cho chúng khăn choàng cổ nhỏ, còn cạo lông ở mông hình trái tim cho chúng. Như vậy là được rồi, chắc chắn sẽ mê hoặc hết lũ cún con trong thành cổ.

Sau đó tôi còn muốn nuôi một con gà.

Một con gà mái biết đẻ trứng, không biết gáy, chỉ có con gà như vậy mới là chú gà xuất sắc, có thể được nhận nuôi, có thể khiến tôi cam tâm tình nguyện thay bỉm cho nó.

Tôi sẽ lạnh lùng lấy trứng của nó đi (sorry), nhưng sẽ không cưỡng ép bẻ gãy mỏ của nó. Tôi sẽ làm cho nó cái ổ gà ấm áp bằng lông, còn cho nó một cái gối ôm nhỏ làm bạn đồng hành.

Tôi sẽ không ăn chân gà rút xương mà tôi thích trước mắt nó, tôi thề, xin hứa.

Để tôi nghĩ thêm…

Nuôi thêm thú bò sát thì sao nhỉ?

Rùa cá sấu? Có ai từng nuôi rùa cá sâu chưa?

Lúc nhỏ xem thế giới động vật cứ thấy con này nhìn xù xì, hắc ám, rất “hoang dã”, cảm giác cứ sợ sợ sao ấy, nhưng thật ra rùa cá sấu không đáng sợ như vậy. Đa số thời gian nó đều yên tĩnh, du ngoạn trong thế giới của mình, vô cùng khoan khoái, thảo nào cứ nói loài rùa thọ lâu, như vậy không trường thọ cũng lạ.

Khi nó thò đầu ra, nhìn từ góc bên sẽ thấy rất hài hước.

Tôi sẽ cho nó ăn trứng gà (sorry), bổ sung dinh dưỡng cho nó đúng theo thực đơn, nhưng sẽ không cho phép nó ăn hai con cá koi nhỏ ở tầng nước bên trên trong bể.

Đó là đồng nghiệp, không phải đồ ăn.

Tôi mong những loài vật may mắn này có thể đồng hành với homestay của tôi thật dài lâu. Mỗi khi có khách tới, chỉ riêng việc bàn về chúng nó đã có vô số đề tài chung rồi.

Tình bạn không phải cứ thế được gây dựng lên sao?

Nếu có cơ hội, mong bạn hãy tới Đại Lí.

Nhớ cho gà ăn giúp tôi nhé.

Kể tiếp về con người nè.

Khu trước và sau của homestay có hai cái sân, khu trước tôi định cho khách ở ngắn hạn, khu sau cho khách ở lâu dài và bản thân.

Đại Lí mà, luôn có nhiều người như tôi, tới đây rồi là không muốn đi nữa. Tôi mong mọi người đều có nơi dừng chân yên ổn, thư thái, có tổ ấm nhỏ bé của mình.

Tôi chưa bao giờ nghĩ kinh doanh homestay là một vụ mua bán không thể tái mua bán được, hơn nữa tôi tin chắc rằng chỉ cần tới Đại Lí một lần, chắc chắn sẽ có vô số lần, vậy nên tôi mong cho dù là lần nào, tốt nhất vẫn là mỗi lần, khách đều sẽ bước vào homestay của tôi ngay khi tới Đại Lí, ngay khi đẩy cánh cửa gỗ ra, ngay khi đi theo ánh đèn đó.

Ngoại trừ khoảng sân trong lành, cách trang trí đẹp đẽ, hoa cỏ như vườn thực vật, những chú động vật nhỏ có thể nâng cao giá trị cảm xúc bất cứ lúc nào, và còn có bồn cầu thông minh cực kỳ êm ái và tấm đệm nằm xuống là không muốn dậy, tôi còn có thể bỏ ra gì nữa? Còn có thể tạo ra gì nữa?

Tôi nghĩ, tôi sẽ tạo ra cảm nhận.

Ở Đại Lí, non nước cho tôi cảm nhận, gió cho tôi cảm nhận, mặt trời và ánh trắng cho tôi cảm nhận.

Không chỉ vậy, thứ cho tôi cảm nhận nhiều nhất chính là con người.

Tôi chưa bao giờ gặp được nhiều người thú vị như vậy như khi ở Đại Lí.

Tôi sẵn sang giảm giá homestay cho những người thú vị, chỉ cần bạn tới, để tôi quen biết bạn, để tôi cảm nhận được sự thú vị của bạn. Giữa người với người tạo ra cảm nhận kết nối, điều đó quý giá hơn nhiều so với tiền bạc.

Tôi biết bạn đang lo lắng điều gì, chắc chắn bạn đang lo mình không đủ thú vị, và không biết định nghĩa thú vị là gì?

Để tôi lấy ví dụ cho bạn, nói cho bạn nghe về những người ví dụ tôi quen ở Đại Lí.

Tôi quen một cặp chị em song sinh, chị là người cuồng công việc, em là ca sĩ. Hai chị em trông y hệt nhau, thú vui lớn nhất ngày thường của họ là tráo đổi thân phận với nhau, sau đó cố tình để bạn bè đoán xem ai là ai.

Bất kể bạn đoán gì, họ đều nói bạn đoán sai rồi.

Điên thật đấy.

Tôi còn quen một ca sĩ khác.

Một chàng trai rất đẹp trai, fan nhiều vô kể. Nếu bạn tới Đại Lí, tìm được quán rượu đông nhất, vào thời điểm náo nhiệt nhất, người biểu diễn trên sân khấu rất có thể là anh ấy.

Nhưng khi ở trên sân khấu và khi xuống dưới sân khấu, người này như hoàn toàn thay đổi. Ở trên sân khấu, anh ấy dịu dàng, tạo nhã, nụ cười như được tạc ra, vừa hay có thể để lộ cả hàm răng trắng. Khi xuống dưới sân khấu, anh ấy lại có phần nhảm nhí, không còn vỏ bọc thần tượng. Anh ấy sẽ nói, tôi cứ để lộ răng đấy, cô biết tôi trồng răng sứ hết bao nhiêu tiền không? Tôi cứ để lộ ra đấy, có đồ quý thì không giấu được.

Anh ấy thì thầm với tôi, anh ấy thích một cô diễn viên kịch nói ở một nhóm kịch trong thành cổ, nhưng không dám nói ra. Cách thức bày tỏ tình yêu của anh ấy là đấu võ mồm, cãi nhau, cảm thấy có thể cãi ra được tình cảm.

Tôi cạn lời.

Xin đấy, nếu có cơ hội, hy vọng bạn tới Đại Lí, tới nghe buổi biểu diễn ở quán rượu đó, rồi xem màn kịch nói gây cười nhất của cô diễn viên ấy.

Xin hãy nói với cô gái trên sân khấu, có một kẻ ngốc thích cô từ lâu, anh ấy chỉ không dám bày tỏ, mỗi bài hát của anh ấy đều cất giọng vì cô.

Còn nữa, tôi còn quen một ông chủ mở chuỗi nhà hàng đồ Vân Nam.

Người này cũng rất thú vị.

Ban đầu tôi thấy vẻ ngoài người này cũng được, thích nói đùa, khi nói chuyện luôn mang theo sự hài hước, vô vàn ưu điểm tập hợp ở con người này. Chắc chắn anh là người làm ăn vừa kiêu ngạo lại tinh tế, vô cùng khó hoà hợp, vô cùng khó thuyết phục, một người cực kỳ khiến người ta khó chịu. Nhưng sau này mới nhận ra, người này không tinh tế, thậm chí còn không thông minh.

Anh ấy là cực kỳ hướng ngoại, bạn bè nhiều vô kể, trọng tình cảm, tình nghĩa, dường như trong từ điển của anh ấy không có từ “chịu thiệt”. Anh ấy muốn bỏ ra thì sẽ cam tâm tình nguyện hy sinh, nhưng không mong được hồi đáp, tiền bạc, thời gian, sức lực, tình cảm, bất kể là thứ gì.

Tôi luôn khâm phục người chân thành, thẳng thắn. thuộc kiểu “nguyên thuỷ”.

Còn một chuyện nữa rất buồn cười, rất “không thẳng thắn”. Anh ấy chế nhạo tôi đeo vòng thuỷ tinh, cảm thấy tôi tin vòng thuỷ tinh có thể mang lại vận may là điều ngu ngốc, nhưng bị tôi phát hiện thật ra anh ấy cũng có vòng thuỷ tinh, còn để ở dưới gối, sợ bị người ta nhìn thấy.

Cũng không biết rốt cuộc như vậy có được xem là thành tâm không.

Bên trên là tưởng tượng của tôi về homestay, cũng là cảm nhận về con người sau khi tôi tới Đại Lí.

Nói tới đây chắc tôi đã nói rõ lắm rồi, cũng đã có câu trả lời cho câu hỏi mở đầu bài viết này: Rốt cuộc tại sao tôi lại yêu Vân Nam đến vậy? Không muốn rời Vân Nam đến thế?

Một cô gái tặng tôi vòng thuỷ tính, xem bói cho tôi, cô ấy dùng thế giới quan của mình để giải thích với tôi. Cô ấy nói, vị trí địa lí của Vân, kinh độ vĩ độ của nơi này, cả địa hình cao so với mặt nước biển nữa, chúng vô cùng thích hợp cho cây cối, động vật sinh trưởng, có khả năng chữa lành tự nhiên. Cộng thêm các phong tục tập quán của nhiều dân tộc thiểu số, họ luôn chất chứa quan niệm về “vạn vật đều có linh tính”, vậy nên đặt chân tới mảnh đất này, cô sẽ thấy chân mình như giẫm vào bùn sâu, được ánh nắng bao bọc, không sao rút ra được.

Tôi không thể tán đồng thêm được gì nữa.

Nếu có cơ hội, mong bạn hãy tới Đại Lí, chắc chắn bạn sẽ hiểu tại sao tôi đồng tình.

Ok, tôi phải nói thật rồi.

Thật ra tôi không định mở homestay, những gì tôi vừa miêu tả đều là một homestay đã tồn tại, nó nằm ở thành cổ Đại Lí.

Nó tên là homestay Money.

Một cái tên thật tầm thường, nhưng những con người ở đây lại không tầm thường chút nào.

Dường như mọi người đều có thứ mình theo đuổi, mặc dù có lẽ đối với người khác, thứ này rất kỳ lạ, khó lí giải, nhưng có làm sao? Tôn trọng sự kỳ lạ của mình là một bài học có giá trị sâu sắc.

Tôi thường nghĩ, còn tôi thì sao?

Rốt cuộc tôi muốn theo đuổi điều gì ở Đại Lí? Tôi muốn gì? Là thứ Đại Lí có thể cho tôi sao?

Tôi đoán, chắc phải chậm lại, phải dừng lại.

Ví dụ như hiện giờ, tôi đang nằm dưới gốc cây, cảm nhận ánh mặt trời nhảy nhót trên người, cây hoa quế trê đỉnh đầu đã sắp hết mùa hoa nở, cây hoa đinh hương vàng trong sân lại đang đâm chồi. Tay tôi gác sang một bên, mũi chú chó con mát lạnh, chạm vào lòng bàn tay tôi, tôi có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của nó, từ đó có thể nhận ra nó đang vờ ngủ. Thật ra nó không buồn ngủ, chỉ là nó chê tôi cho nó chơi bóng lâu quá, chê tôi phiền.

Tôi còn được học một câu Vân Nam, gì nhỉ, cứ thong thả đê, ung dung đê.

Đại khái là vậy chăng?

Tôi không có việc gì gấp khác cần giải quyết, tôi có thể thoải mái nằm ở đây.

Tôi cảm nhận được sự tĩnh lặng và yên ổn, đây chính là thứ Đại Lí cho tôi, vậy là đủ rồi.

Mặc dù tôi vô cùng biết rõ, khi tôi rời đi, tôi sẽ phải tiếp tục quay về cuộc sống chen chúc, mệt mỏi vì cuộc sống vốn có, không được nghỉ giây phút nào, nhưng tôi đã cắm một dây deo tại đất Đại Lí.

Sự to do và khoan dung của Đại Lí sẽ khiến bạn tin rằng bạn có thể tìm được vị trí của mình ở Đại Lí.

Cho dù bạn không tìm thấy, cũng không để lại, vậy cũng chẳng sao, bạn có thể đi dọc theo dây leo đó tới đây khi bạn nhớ nơi này.

Đương nhiên, nơi yên lòng đâu chỉ có Đại Lí?

Cuối cùng, khi bạn không tìm nữa, cũng có thể cho mình một lí do để tạm nghỉ, không cần nỗ lực đuổi theo, dừng lại, chậm lại, tâm hồn bạn chợt thoải mái, hít sâu một hơi.

Tôi nghĩ, bất kể ở đâu, đó cũng chính là nơi dừng chân thuộc về bạn.

Một lần nữa phải cảm ơn những bình luận và tin nhắn mọi người gửi cho tôi từ bài trước, những người bạn đã đưa ra ý kiến cho tôi, cảm ơn mọi người.

Nói lại lần nữa, Vùng đất dâu tây dại chưa bao giờ nhận quảng cáo, hôm nay có lẽ là một ngoại lệ, mặc dù homestay Mã Ni không cho tôi bất kỳ phí quảng cáo nào, tôi cũng mong có thể PR giúp họ.

Khoảng thời gian trước, tôi gặp chuyện không vui lắm ở đây, tôi muốn dùng chút sức lực bé nhỏ của mình để giúp homestay vượt qua ải khó khăn.

Tôi thật sự rất thích nơi này, thích người mình gặp ở đây.

Nếu có cơ hội, mong bạn hãy tới Đại Lí, tới homestay Mã Ni.

Bạn sẽ biết, sự yêu thích của tôi không phải là giả.

Nói tới đây thôi.

Có lẽ tôi sẽ ở Đại Lí thêm vài ngày. Đại Lí sẽ không phải trạm dừng chân cuối cùng của tôi, nhưng tôi sẽ để Đại Lí trong tim, và sẽ thường quay lại nơi đây.

Biết đâu chúng ta lại gặp nhau?

Thật may mắn khi Vùng đất dâu tây dại giúp tôi quen được mọi người, mặc dù có lẽ cả đời chúng ta sẽ không gặp mặt, nhưng tâm hồn và nhịp tim sẽ nhận ra nhau.

Chúc mọi người gặp nhiều may mắn.

Xuân về nắng ấm, phúc lành dài lâu.

Cũng mong mọi người đều có thể tìm được chốn dừng chân của mình, yêu thương.

Tới gặp tôi: “Chào buổi trưa Mặt trăng, tôi cũng vừa ăn xong, trưa cô ăn gì đấy?”

Vùng đất dâu tây dại: “Chào buổi trưa nha, trưa tôi ăn sườn chiên, củ kiệu xào thịt hun khói, đậu phụ sốt lòng đỏ trứng, rau tương tư xào tỏi…. Đều là món bình dân, bạn trai tôi làm đấy, hihi.”

Miêu meo meo: “Bạn trai? Bạn trai? Cuối cùng cô cũng nói sự thật rồi, aaaaaa, tôi thấy cô bất thường lâu rồi mà cô đâu nhận.”

Vùng đất dâu tây dại: “Tôi không cố tình lừa mọi người, thật đấy, trước đó thật sự là bạn, sau thì… *icon đẩy gọng kính*.”

Thúc Thúc sẽ thành công: “Đầu tiên, chúc mừng cho Mặt trăng, cô đã tìm được chốn dừng chân của mình. Thứ 2, cảm ơn lời chúc của Mặt trăng, chắc chắn tôi sẽ thành công. Cuối cùng, tôi cần biết toàn bộ thông tin về bạn trai của Mặt trăng, ngay lập tức! Người này là ai, mau ra đây.”

Vùng đất dâu tây dại: “Ha ha ha, đừng như vậy, chỉ là một người quen trong chuyến đi, một người tốt mà thôi. Ps, chắc chắn cô sẽ thành công.”

Sarah Wei: “Homestay Mã Ni đúng không, tôi nhớ rồi, Mặt trăng đúng là thật long PR, chắc là thích lắm đây, tháng sau tôi tới Vân Nam, chắc chắn sẽ ở đó.”

Vùng đất dâu tây dại: “Cảm ơn nha, homestay Mã Ni không chỉ có ở Đại Lí đâu, ở cổ trấn Hoà Thuận tại Đằng Xung, cổ trấn Phúc Hà ở Lệ Giang cũng có, phục vụ quý khách mọi lúc, yêu thương.”

Người sợ xã hội tới tìm bạn đây: “Các bạn ơi, tôi có suy đoán gan dạ này, chắc ông chủ homestay không phải bạn trai của Mặt trăng đâu nhỉ? Càng nghĩ càng thấy hợp lí.”

Chẳng đợi xuân: “Không phải.”

Người sợ xã hội tới tìm bạn đây: “??? Bạn là ai?”

60335811350: “Không đúng, bạn trên nói sai rồi. Vừa nãy tôi xem mấy bài đăng trước của Mặt trăng, tôi phát hiẹn lần đầu cô ấy nhắc tới người bạn này là ở Đằng Xung, về sau khi ở Thuỵ Lệ và Đại Lí, người này cũng xuất hiện, trong những người thú vị ở bài đăng hôm nay, trùng hợp có nhắc tới chuỗi cửa hàng ở Vân Nam, cộng thêm việc Mặt trăng nói bạn trai biết nấu ăn, vậy nên liệu có khi nào là ông chủ nhà hàng không?”

Thần Lí Lí: “Đúng, tôi cũng đoán vậy, hơn nữa hôm nay Mặt trăng miêu tả ông chủ đó đều là lời khen, rất đáng để thăm dò. Từng con chữ đều có bong bóng hồng hết, chắc ai từng yêu rồi sẽ hiểu, đó chính là sự tán thưởng dành cho bạn trai.”

Hoa sen nguy hiểm: “Gối, mọi người có đọc nghiêm túc không đấy, gối, Mặt trăng từng xem gối của anh ấy, quan hệ gì vậy. Gối đấy!!!!”

Ải núi khó vượt: “Má, trời sụp rồi, cứ cảm thấy ông chủ nhà hàng bị hói là sao… Làm sao giờ… Mặt trăng, hay là cô đăng ảnh bạn trai lên đi, chúng tôi cần kiểm tra.”

Can u feel he love: “Mặt trăng, mấy ngày nữa cô sẽ ở đâu thế? Đại Lí còn nơi nào nên đi không Chờ ảnh mới của cô.”

Vùng đất dâu tây dại: “Thật ra tôi đi gần hết rồi, điều đáng tiếc duy nhất là tôi vẫn chưa ngắm Nhĩ Hải về đêm, có lẽ tiếp theo sẽ thử thách đạp xe đêm quanh Nhĩ Hải? Tôi sẽ điên cuồng chụp ảnh.”

Chẳng đợi xuân: “Sao em không trả lời mấy bình luận trên?”

Chẳng đợi xuân: “Hỏi em đấy, có phải bạn trai em hói đầu không?”

Chẳng đợi xuân: “Chưa thấy em PR cho anh bao giờ.”

Chẳng đợi xuân: “Ké nhé, những ai theo dõi Mặt trăng và vùng đất dâu tây dại, khi tới cửa hàng Xuân ở Vân Nam sẽ được giảm 50%, chụp màn hình là được, toàn bộ các chi nhánh được áp dụng được, cũng có thể gặp ông chủ bất cứ lúc nào. *Icon mỉm cười*.”

Vùng đất dâu tây dại: “Anh đúng là điên thật rồi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn