Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 58: Blog du lịch 1

14:02, ngày 9 tháng 9 năm 2024, đăng tại Vân Nam.

Hello, chào các đồng chí chiến hữu, đã lâu không gặp.

Tôi đang ở Đằng Xung, Vân Nam, tôi tới đây du lịch đấy!

Từ hôm nay, tôi sẽ cập nhật blog du lịch Vân Nam tại Vùng đất dâu tây dại, đây là blog đầu tiên.

Blog không có thời gian đăng tải cố định, đi tới đâu thì cập nhật tới đó. Lâu lắm rồi tôi không viết gì đó, có lẽ bút lực sẽ hơi tệ. Tôi cố gắng viết, mọi người cố gắng đọc ha.

Nửa đêm qua tôi đã hạ cánh tới Đằng Xung.

Nói thẳng ra thì trạm đầu tiên của chuyến du lịch Vân Nam khiến tôi có trải nghiệm ban đầu không tốt lắm.

Nơi này là thành phố quan trọng bậc nhất vùng biên giới xa xôi trong bút ký của Từ Hà Khách, tạm thời tôi chưa tìm được lý do khiến nó được mệnh danh là bậc nhất. Chỉ bởi vì con người thật sự là loài động vật nông cạn, khi không được đáp ứng nhu cầu sống cơ bản thì con người không thể phát triển lên các nhu cầu cao hơn, lý thuyết Maslow vẫn luôn đúng trong mọi hoàn cảnh — vì nó phản ánh một quy luật phổ quát về hành vi con người.

Tôi không quen lắm với giọng địa phương của bác tài xế, không quen với những trận mưa phùn lắt nhắt ở đây, không quen với bầu không khí ẩm ướt, không quen với những vũng nước ngập ống quần, còn cả hệ sinh thái tự nhiên quá đỗi phát triển nữa. Tối qua, tôi tận tay chạm vào con nhện siêu to bên cạnh cửa sổ homestay, chân nó dài lắm, hy vọng tôi không bẻ gãy xương nó.

Nơi tôi ở nằm ở cổ trấn Hoà Thuận.

Cũng như đa số du khách tới đây, tôi ôm mộng tưởng lãng mạn, cảm giác mờ ảo về “cổ trấn”, cho dù biết đa số cổ trấn, thành cổ tại Trung Quốc gần đây đều chỉ là danh xưng, chúng đều bị thương mại hoá hoàn toàn, nhưng tôi vẫn hy vọng tìm được chút dấu vết thời gian trong những khe hở của đá xanh.

Thời gian mộng tưởng của tôi là thời gian lập thể, mấy tram năm trước có người đi qua con ngõ này, tôi của mấy tram năm sau, ở thời gian, địa điểm khác nhau, lại tới cùng một nơi, có lẽ sẽ có lúc nào đó bị “giật điện”.

Đúng vậy, khi còn nhỏ có ai chưa từng xem vài bộ phim xuyên không chứ?

À phải rồi, nhắc mọi người một câu nha, cổ trấn Hoà Thuận là thắng cảnh mất phí.

Bất ngờ lắm đúng không? Tôi cũng bất ngờ, hơn nữa trước đó khi xem review, so sánh với đa số thành cổ, cổ trấn miễn phí của Trung Quốc, tôi không khỏi thấy, Hoà Thuận thật sự là nơi lý tưởng.

Nhưng nói thật là tôi không hiểu lắm, mức độ bảo tồn, trùng tu của cổ trấn đều ở mức rất cao, cổ trấn được xây dựng giáp núi, các nhà dân, homestay truyền thống được lưu giữ hoàn hảo trong cổ trấn Hoà Thuận phải tới hơn một nghìn căn.

Phong cách kiến trúc của chúng cũng khác nhau, kiến trúc truyền thống của vùng An Huy thời Minh-Thanh lại xen lẫn văn hoá phương Tây. Ví dụ như tôi nhìn thấy một tông đường phong cách Trung Quốc lại có cánh cửa kiểu La Mã.

Rất kỳ lạ nhưng lại hợp lý vô cùng.

Bởi vì nơi này là nơi giao thoa của nhiều nền văn hoá, văn hoá Trung Nguyên, văn hoá phương Tây, còn có văn hoá Nam Chiếu và các vùng lân cận… Điển hình là mỗi lối vào các con ngõ đều có bệ nhỏ như sân ga, mấy trăm năm qua, con người đưa gu thẩm mỹ mới mẻ và tư duy tiên tiến tụ họp tại đây, điều chỉnh, rồi lại xuất phát lại từ nơi đây.

Sáng nay tôi dậy rất sớm, cố tình đi tới nơi có địa hình khá cao, leo lên sân thượng của một quán café, quan sát toàn cảnh cổ trấn.

Nói thêm một câu nhé, Bảo Sơn là khu sản xuất hạt café lớn của Vân Nam, vậy nên café ở Đằng Xung có chất lượng tuyệt hảo, chọn bừa quán nào đó cũng đều ổn.

Vừa nãy tôi có nói trải nghiệm ban đầu của tôi ở nơi này không ổn lắm, tôi không sợ bị mọi người cười chê đâu, rạng sáng hôm qua tôi đã đổi ý, thậm chí còn muốn về nhà.

Cũng may, cũng may tôi không hành động luôn.

Chủ nghĩa lãng mạn thường cho rằng, tình yêu được tạo nên từ khoảnh khắc này tới khoảnh khắc khác, tựa như những vì tinh tú nằm chi chít nhau, lần lượt va vào nhau trong vũ trụ bao la, rộng lớn, bùng phát ra ánh sáng khiến người ta kinh ngạc.

Nhưng tôi thấy, không chỉ tình yêu, bạn tới một nơi, một thành phố xa lạ, có lẽ sẽ hiểu nhầm, khó chịu nhiều về nó, tuy nhiên chỉ cần bạn sẵn sàng đợi, không chừng bạn sẽ đợi được khoảnh khắc ấy.

Sáng nay, khi trời tờ mờ sáng, tôi mở cửa sổ homestay ra, khi cơn gió ẩm ướt bổ nhào lên mặt tôi, tôi nhìn thấy thế giới đang tỉnh giấc.

Cổ trấn là ông lão tinh thần sảng khoái, tích cực dưỡng sinh, luôn ngủ sớm dậy sớm. Đường lát đá xanh là mạch dẫn, nước mưa tích lại từ hôm trước là dòng máu chảy bên trong. Mỗi mái nhà, mỗi viên ngói đều đang toả ra ánh sáng chói mắt dưới nắng mai.

Con người xuyên qua từng mạch đập.

Khoảnh khắc này, tôi nhận ra cổ trấn Hoà Thuận đang chảy, nơi này có sức sống mãnh liệt mà tôi khao khát nhất, mang trong mình sự bền bỉ không phai theo năm tháng và trái tim bình lặng.

Tôi sẵn sàng dừng lại đây mấy ngày vì thời khắc này, ngắm nhìn thêm cảnh vật hài hoà, non nước hữu tình, đất trời rực rỡ.

Lần cập nhật sau sẽ kể tiếp nhé!

____

Bình luận của Karenmiia: “Trời ơi, đây là ai, đây là ai đây! Mặt trăng nhỏ, cô quay lại rồi!Tôi tưởng cô sẽ không đăng nhập tài khoản này nữa chứ, tôi không nỡ huỷ theo dõi, cũng may, cũng may là không huỷ!”

Vùng đất dâu tây dại: “Tôi không bỏ tài khoản đâu, tôi cũng không nỡ nên mới quay lại!”

Ăn cơm thì nhớ gọi tôi: “Mặt trăng nhỏ! Mấy ngày trước tôi còn nhớ tới cô, lần trước tôi gửi tin nhắn cho cô nhưng cô không trả lời, gần đây cô bận gì thế? Tôi nhớ công ty cô làm việc đỉnh lắm, bây giờ cô làm nghề tự do rồi đúng không? Hay là đã tự do tài chính tới mức không cần đi làm nữa? Vân Nam vui không? Tôi ngưỡng mộ cô quá.”

Vùng đất dâu tây dại: “Gần đây…. Tôi bận linh tinh thôi, ha ha.”

Thỏ ngốc có phúc của thỏ ngốc: “Mặt trăng nhỏ, chắc chắn cô đã đi rất nhiều nơi đúng không? Thật sự rất ngưỡng mộ cô, từ trước tới nay tôi luôn cảm thấy cô là cô gái gia đình có điều kiện, học lực tốt, không có áp lực cuộc sống, được chứng kiến rất nhiều điều. Có phải cô cũng đã tới những nơi khác của Vân Nam không? Đều là thành cổ, vậy cổ trấn Hoà Thuận và thành cổ Lệ Giang, Đại Lí có gì khác nhau?”

Vùng đất dâu tây dại: “Cổ trấn Hoà Thuận rất yên tĩnh, theo tôi thấy thì mức độ thương mại hoá của nó không nghiêm trọng lắm, đậm hương vị cuộc sống, trở thành khu du lịch thu phí cũng đáng với giá vé vào. Nếu cô muốn tìm nơi có nhịp sống chậm để nghỉ ngơi thì Hoà Thuận là nơi thích hợp. Đại Lí với Lệ Giang thì… tôi từng tới đó, mấy ngày nữa sẽ lại tới hai nơi đó lần nữa, tới lúc ấy sẽ đăng bài và ảnh sau nha!”

Sóc chuột (Bản giảm cân): “Blog du lịch là tôi nghiền xem lắm! Tôi vẫn quan tâm tới vấn đề ăn uống nhất, gần đó có nhiều đồ ăn ngon không? Có nơi nào cô gợi ý tới không?”

Vùng đất dâu tây dại: “Cổ trấn có rất nhiều hàng quán, tối qua tôi ăn đồ nướng, nước chấm ngon lắm, mang đậm hương vị Vân Nam, nhưng tôi quên hỏi nước chấm làm từ gì rồi… Trưa nay tôi ăn ở một quán đồ Vân Nam, tôi tìm thì là chuỗi cửa hàng, có rất nhiều chi nhánh ở nhiều thành phố tại Vân Nam, chủ yếu là các món kết hợp, ông chủ thì trẻ lắm, có thể nhìn ra là người làm ăn kinh doanh dùng mạng xã hội nhiều, check-in, đánh giá tốt sẽ được tặng bánh hoa tươi. Nói tóm lại thì mùi vị các món ở đó đều khá ổn, nhưng vấn đề vệ sinh không được chú trọng lắm, tôi để hình ở đây, tên quán thì thôi không tiết lộ nữa nhé!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn