Trì Tiêu, đàn ông phải có trách nhiệm.
Nghĩ kỹ rồi hẵng làm, làm rồi phải chịu trách nhiệm.
Trì Tiêu, con nghe bố nói con nhé, khi con do dự chuyện gì đó, con cứ tới nơi thật cao hóng gió.
Con đừng xem thường cơn gió ấy, nhất là gió ở cao nguyên. Cơn gió ấy đủ mạnh để có thể thổi hết cơ thể con, khi con ở nơi vừa xa lạ lại thiếu khí, cô thân thế thân, không có thứ gì, con sẽ có cảm giác dường như mình có được mọi thứ nơi trần thế, công thành danh toại gì đó đều không tồn tại, đất trời chỉ còn mình con thôi.
Đúng, ghi nhớ cảm giác này.
Nếu con có thể chấp nhận, có thể cam tâm tình nguyện, thậm chí cảm thấy cảm giác khó chịu này không là gì so với “không thể ở bên cô ấy”, vậy con đã đưa ra lựa chọn rồi.
Vậy thì đừng nói gì hết, cứ chạy về phía cô ấy thôi, dù sao ban đầu bố con cũng theo đuổi mẹ con như vậy.
…
Huyện Trung Điện của ngày ấy giờ đã đổi tên thành Shangri-La.
Sau ba mươi năm, nói thay đổi thì quả thực đã thay đổi rất nhiều, nhưng nếu nói điều gì đó vĩnh viễn không thay đổi, vậy thì nơi này vẫn luôn là chốn bồng lai tiên cảnh.
Trì Tiêu thường nhớ tới cảnh cả nhà nói cười khi anh còn nhỏ, bố luôn thích nhắc tới ngày tháng “lãnh mạn” ở huyện Trung Điện khi chưa kết hôn, luôn kể về đồng cỏ xanh mênh mông bát ngát, cánh chim đại bàng sải cánh giữa tầng mây, sếu cổ đen dừng bước trong hồ nước, bò Tây Tạng đi thành từng đàn phía xa xa, và cả những ngọn gió lồng lộng trên bầu trời cao vời vợi.
Mẹ nói, anh lúc nào cũng nhắc tới mấy chuyện này, tóm lại đang hoài niệm hay hối hận?
Bố anh luôn thâm tình nhìn mẹ, nói, anh không hối hận, anh đang cảm ơn, anh phải luôn ghi nhớ những ngày tháng đó, nó khiến anh nghĩ thông suốt mọi chuyện, khiến anh hạ quyết tâm, cũng khiến anh hiểu ra, đối với anh, thứ gì là quan trọng nhất trong cuộc đời này.
Khi vừa tới thành cổ Độc Khắc Tông, Trì Tiêu nghĩ, rốt cuộc là duyên phận gì vậy.
Ông trời đã có sắp xếp riêng cho từng người, Phật sẽ soi sáng từng sinh linh trên thế gian, đương nhiên cũng bao gồm anh.
Nếu không tại sao vào lúc này, trong hoàn cảnh hiện giờ của anh, anh lại tới được nơi có ý nghĩa lớn lao với bố: Shangri-La?
Sau khi suy nghĩ hồi lâu, mọi công tác chuẩn bị đều sẵn sàng, điều gì nên tranh cãi cũng đã tranh cãi, nên bàn giao cũng đã bàn giao.
Nhưng anh luôn thấy không yên ổn, dường như nơi nào đó trong tim còn trống rỗng, thế là khi rảnh rỗi anh lại leo lên nơi cao. Anh ngồi nguyên ngày ở nơi cao nhất của thành cổ Độc Khắc Tông, đợi được Hề Việt tới, cũng đợi được một cơn gió hoàn chỉnh bù đắp trái tim anh.
Bố, bố thật sự là bố của con, bố không lừa con.
Bây giờ, con cũng gặp được một người như vậy, con cũng sẽ đưa ra lựa chọn như bố. Với hiểu biết của con về bố, có lẽ bố sẽ đấm con một trận, nói, được nha con trai!
Trì Tiêu nghĩ vậy, suy nghĩ tương tự liên tục xuất hiện trong tâm trí anh. Đêm dần về khuya, anh vừa làm xong việc thể lực nhưng không mệt chút nào, thậm chí còn tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào.
Lúc này anh cũng làm Hề Việt ngứa tới tỉnh giấc.
Cô mở mắt, mò điện thoại, híp mắt xác nhận thời gian, cô mới ngủ chưa được một tiếng, Trì Tiêu đã dính lên người cô rồi.
Thế là cô chỉ có thể ôm lấy anh, hết lần này tới lần khác tiếp nhận anh, thuần thục cắn bả vai anh để kiềm chế lại suy nghĩ muốn hét lên.
Tại sao không thấy mệt chút nào vậy?
Không chỉ cô, Trì Tiêu còn sảng khoái hơn, cuối cùng họ đã nhớ ra việc tắt điền, nhưng tắt đèn rồi còn khủng khiếp hơn không tắt đèn. Trong bóng tối, ánh mắt Trì Tiêu như bùng lên ngọn lửa, nhẹ nhàng cuốn bay cô, xâm chiếm cô.
Chắc chắn anh rất thoải mái, cô nghĩ.
Bởi vì cô nghe thấy tiếng động phát ra từ cổ họng anh, nó hay vô cùng, khiến toàn thân cô tê dại. Thế là cô lập tức tìm đến môi anh, chủ động đưa lưỡi ra để anh m*t lấy, để anh nghiền nát.
Cô rất nhạy cảm.
Bàn tay anh nóng rực, giữ chặt lấy eo cô, rồi hôn lên trán cô, sau tai, còn cả da thịt chỗ cổ, khẽ giọng trêu chọc cô.
Mặt trăng nhỏ, tại sao em run rẩy suốt vậy?
Anh không muốn ra.
Chúng ta cứ như vậy đi, mãi mãi nối liền với nhau.
À phải rồi, em có muốn xem không? Sờ vào nơi nối liền ấy?
Hề Việt không nghe nổi nữa, cô giơ tay lên, một tay che mắt Trì Tiêu, một tay bịt miệng anh, để anh lập tức im bặt.
Trước đây chưa từng thử, giờ hay rồi, theo cô thấy có vẻ anh không muốn làm người lắm.
Lại hết đợt này tới đợt khác.
Đã hơn mười hai giờ, đã sang rạng sáng ngày 21.
Sau khi tắm rửa xong, Hề Việt chỉ thấy cả người đau nhức.
Trì Tiêu chợt nói với cô: “Xuất phát thôi.”
Hề Việt không theo kịp tiết tấu: “Đi đâu?”
“Đức Khâm.”
“Bây giờ?”
“Đúng, bây giờ.”
Ngày 23, Hề Việt sẽ rời khỏi Vân Nam, mùa này núi dát vàng ở núi tuyết Mai Lí cũng đang vào thời điểm có thể cược vận may rồi.
“Nếu bây giờ xuất phát thì trời chưa sáng có thể tới đây, em có thể có thểm một cơ hội cá cược.” Trì Tiêu như hoàn toàn nhìn thấu suy nghĩ Hề Việt: “Mặc dù sau này còn có rất nhiều rất nhiều cơ hội, nhưng lần này, trong chuyến đi Vân Nam của em, anh vẫn không muốn em có gì hối tiếc.”
Đi không?
Hề Việt nói anh không mệt sao?
Trì Tiêu nói, không mệt chút nào, hơn nữa nằm thêm lúc nữa thì chắc em còn phải chịu tội mấy lần đấy.
Được được được, Hề Việt liên tục xua tay.
Được, xuất phát, ngay bây giờ.
…
Lúc này, Hề Việt không thể ngờ rằng, trong mấy ngày tới, từng chuyện xảy ra đều sẽ chiếm phần lớn trong kho ký ức đời này của cô.
Đầu tiên là đi gọi Thang Ý Tuyền thức dậy.
Thang Ý Tuyền vừa ngủ chưa được bao lâu đã bị người khác lôi ra khỏi giường. Cô ấy không hiểu sao phải vội thế? Nhưng nghe Hề Việt kể xong, chuyến đi này của họ mục đích là đi săn nút dát vàng của núi tuyết Mai Lí, cô ấy liền thấy nên vội thật.
Đi!
Nhưng vừa xuất phát cô ấy đã “mất kết nối”.
Đầu tiên là quên túi vệ sinh cá nhân, đi tới cửa homestay lại phải quay về lấy túi.
Sau đó cô ấy bất cẩn cầm theo thẻ phòng của homestay, thế là họ đi một đoạn rồi lại quay về trả thẻ.
“Đợi đã, hình như tôi mặc ngược áo len rồi, kích quá, sắp không thở nổi nữa rồi!”
Hề Việt ôm túi nước nóng, dở khóc dở cười: “Hình như tôi cũng mặc hơi ít, hơi lạnh thì phải.”
Thế là Trì Tiêu chỉ đành dừng xe lại, xuống xe, để không gian cho hai quý bà thay quần áo, chỉnh lại trang phục.
Anh trai lạp xưởng nướng vẫn chưa nghỉ ngơi, có lẽ anh ấy nghe ông chủ homestay nói qua nên gọi điện cho Trì Tiêu, hỏi anh: “Người anh em, mấy người đi rồi sao?”
Trì Tiêu nói ừ.
Anh trai lạp xưởng nướng nhìn dự báo thời tiết, nói cảm giác mấy tiếng sau xác suất nhìn thấy núi dát vàng lớn lắm, thế là anh ấy nói: “Đợi xe tôi lát đi, tôi kêu mấy đứa nhà tôi dậy, chúng tôi cũng đi, đuổi kịp cậu luôn.”
Thang Ý Tuyền áp tới gần micro, hét: “Anh! Mấy người bọn em còn chưa ăn cơm tối, bữa sáng cũng chưa ăn, em hơi khó chịu, anh còn lạp xưởng không? Còn thì mang theo nhé!”
Đây là lời cô ấy nói thay đại sứ lạp xưởng Hề Việt.
Đầu bên kia điện thoại, anh trai bật cười trước câu nói này, nói được, đợi tôi! Chỗ tôi còn có bánh hoa tươi, tôi mang cho mọi người luôn.
Sáng sớm trời khá lạnh, nhiệt độ gần về không, nhưng lạ thay, Hề Việt lại thấy hơi “nóng”.
Đó là cảm giác sung sướng khi được chạy về phía mình chưa biết, chạy về phía tự do.
Thang Ý Tuyền mở nhạc, phải phát BGM, chọn bài “No fear in my heart”.
“Em đang trốn tránh điều gì, em đang níu giữ điều gì, em muốn nói thay lòng ai?”
…
Đây là ca khúc chủ đề cho bộ phim Paths of the Soul.
Thang Ý Tuyền kể, Minya Konka, Namcha Barwa, núi tuyết Ngọc Long, tính cả núi tuyết Mai Lí lát nữa sẽ gặp, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, cô ấy đã kết mối lương duyên với bốn ngọn núi tuyết.
Đời người thật kỳ diệu.
“Năm 2026 là năm con ngựa, tôi phải tới núi Kailash!”
Cô ấy rất hào hứng.
Hề Việt cũng lây nhiễm sự hào hứng này, cô vô cùng trông mong vào tương lai sắp tới.
Năm 2026, đó đã là chuyện của hai năm sau.
Khi ấy cô đang làm gì? Cuộc sống sẽ ra sao?
Từ Shangri-La tới núi tuyết Mai Lí sẽ đi tuyến Đức Khâm, mất khoảng hơn ba tiếng, giữa đường đi qua cung đường vòng hùng vĩ của sông Kim Sa.
Nếu đường dễ đi thì là vậy.
Hôm qua trời vừa đổ mưa, mặc dù đường xá vẫn ổn hơn đường toàn băng tuyết vào mùa đông, nhưng cũng phải hết sức cẩn thận.
Thế là Trì Tiêu nghiêm túc lái xe, không tham gia vào chủ đề liên quan tới tương lai này.
Họ đã tới Đức Khâm, tới núi tuyết Mai Lí, lao thẳng l*n đ*nh sương mù.
Theo lời mọi người nói, sau cơn mưa trời lại sáng, có lẽ mấy người sẽ có thể nhìn thấy mặt trời.
Thế nhưng duyên phận là vậy.
Duyên chưa tới thì vẫn chỉ có thể lướt qua người và cảnh sắc mà bạn muốn gặp, cho dù hơn năm giờ sáng họ đã tới đài quan sát, cho dù có rất nhiều người đi cùng họ, mọi người đều phả ra làn khói trắng dưới tiết trời âm độ, ánh mắt ai nấy đều bùng lên ngọn lửa hi vọng.
Nhưng hôm nay, họ không nhìn thấy núi dát vàng.
Núi tuyết Mai Lí bị sương mù và mây mờ che phủ, không cho mọi người nhìn thấy dáng hình của mình.
Thang Ý Tuyền ôm cốc trà bơ Tây Tạng nóng hổi, cô ấy không quen mùi của trà bơ Tây Tạng lắm, nghĩ để Hề Việt thử xem, nào ngờ quay đầu lại đã thấy Hề Việt đang đứng trong ánh nắng sớm mai lấp lánh, bất động nhìn tầng mây phía xa.
Còn Trì Tiêu đang nhìn Hề Việt.
Cô ấy kéo áo Hề Việt: “Không phải nói rồi sao, không nhìn thấy cũng đừng đau buồn, chúng ta vẫn còn hai ngày, còn hai cơ hội.”
Hề Việt gật đầu.
Đúng vậy.
Không nhìn thấy cũng không nên buồn bực, mặc dù cô tới đây với mong ước không để lại nuối tiếc gì, nhưng không thể vì “cầu mà không được” mà mặt mày khổ sở. Chí ít chứng phản ứng độ cao của cô đã ổn hơn nhiều, đây cũng là một thu hoạch, không phải sao?
Hề Việt, nếu mày chỉ vì không nhìn thấy núi dát vàng mà phủ nhận ý nghĩa của chuyến du lịch này, vậy mày lại thất bại rồi, thất bại hoàn toàn.
Vé máy bay của cô là vào ngày 23, cô vẫn còn hai cơ hội, vẫn còn thể hy vọng, vẫn có thể thử lại.
Cô tự khuyên nhủ mình như vậy.
Sáng sớm ngày 22, họ dậy sớm hơn, mục đích là để tới đài quan sát Phi Lai Tự, đài quan sát gần núi tuyết hơn đỉnh sương mù, hy vọng với mấy kilomet này có thể nhìn thấy thứ bị che lấp sau lớp sương mù, nhưng họ lại thất bại.
Sáng hôm đó, núi dát vàng vẫn không xuất hiện.
Thật ra tới lúc này, Hề Việt đã bình tĩnh hơn.
Cô nói với Trì Tiêu: “Không sao, chúng ta đợi thêm, trưa mai em mới bay, sáng mai lại cược lần nữa. Nếu vẫn không nhìn thấy thì thôi, anh tiễn em ra sân bay được không?”
Nửa câu sau Hề Việt nói với tông giọng rất nhẹ nhàng.
Thế là Trì Tiêu đáp lại cũng rất thoải mái, anh đứng trong cơn gió lạnh, nhìn vào mắt cô, khẽ nói: “Được, anh tiễn em.”
Hề Việt mỉm cười.
Cô không khóc nữa, ngược lại cô còn thấy như vậy là trọn vẹn rồi, hạnh phúc rồi.
Số lượng khách sạn, homestay gần núi tuyết nhiều không kể xiết, Trì Tiêu cố chấp phải đặt khách sạn đắt nhất, là vì ở đó có hệ thống cung cấp oxi khuyêchs tán, anh sợ Hề Việt có phản ứng độ cao. Hơn nữa, trong phòng có cửa sổ kính sát đất, tầm nhìn thoãng đãng, không nhất thiết phải ra ngoài mới nhìn thấy toàn cảnh núi tuyết Mai Lí.
“Trì Tiêu, em còn rất nhiều điều muốn nói với anh.” Mắt Hề Việt sáng rực.
Lần đầu tiên trong đời cô có cảm giác “trân trọng” thời gian mãnh liệt đến vậy. Cô muốn nhân lúc mình còn ở Vân Nam, họ vẫn ở bên nhau, nói với Trì Tiêu nhiều hơn, kể những chuyện thú vị trước đó mình gặp, cho dù nói nhiều chuyện vô vị hơn nhưng cô cũng thấy rất vui.
Nhưng thực tế là đa số thời gian họ đều đang làm t….nh.
Ngoại trừ nửa tiếng ngắn ngủi ra ngoài muốn ngắm núi dát vàng vào sáng sớm ra, thời gian còn lại họ gần như không ra khỏi cửa, nhưng vẫn thấy không đủ.
Có lúc hai người nói mãi nói mãi, có lúc rúc trong chăn cùng xem video, xem được một nửa thì thôi, thậm chí có lúc chỉ nhìn nhau một cái hay chạm nhau một cái, lát sau lập tức không kiểm soát được, lại bắt đầu một trận hoang đường.
Hoang đường tới kịch liệt.
Trên giường, ghế sofa, thảm trải sàn, phòng tắm.
Thậm chí Trì Tiêu còn giữ hai tay cô, kéo ngược l*n đ*nh đầu, em cô chống vào lớp kính ở cửa sổ sát đất, quay lưng về phía anh.
Hề Việt sợ muốn chết.
“Không có ai đâu.” Trì Tiêu áp tới, hơi thở anh vẫn nóng rực như vậy, thiêu đốt tai cô, cắn xé cô.
Không có ai, nhưng cô không muốn để núi tuyết nhìn thấy cảnh này, như vậy rất mất lịch sự.
Cuối cùng họ đứng trước gương thử quần áo.
Cô không chỉ sờ được, mà còn nhìn thấy rõ nơi họ kết nối.
Từ rạng sáng tới đêm tối, Trì Tiêu ôm cô vào phòng tắm, tắm rửa cho cô, nghĩ nên dừng lại rồi, được, như vậy nữa sẽ sưng đỏ, sẽ bị thương…
Nhưng cũng chỉ uổng công vô ích.
Dường như họ đều mất kiểm soát.
“Trì Tiêu, em cũng rất yêu anh.”
Hề Việt như không thể nói hoàn chỉnh một câu. Cô đứng trong góc phòng tắm, sau lưng là bức tường lạnh lẽo, cô chỉ cần rủ mắt là có thể nhìn thấy anh.
Nhìn thấy Trì Tiêu quỳ trước mặt cô, hơi ngẩng đầu lên chấp nhận cô.
Cô nuốt nước bọt.
Anh nhắm mắt lại, nhưng lại để lộ cảm xúc như thành kính tuyệt đối, xả nước hết lần này tới lần khác, dòng nước nóng len lỏi vào người cô cũng được Trì Tiêu nếm thử rồi nuốt xuống.
Hề Việt có ảo giác, cô thấy mình là thứ gì đó lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn.
Chỉ cần anh muốn là cô sẽ có.
Đồng thời anh cũng như vậy.
Chỉ cần cô muốn, anh sẽ không bao giờ từ chối.
…
Sao họ lại hoà hợp như thế?
Rốt cuộc họ đã tốn bao nhiêu thể lực và thời gian vào đối phương?
Tính ra cô tới Vân Nam chưa tới hai tháng, sao lại không nỡ rời đi như vậy?
Hề Việt không biết gì nữa.
Cô chỉ nhớ rạng sáng tinh mơ, vào sáng sớm cô sắp rời khỏi Vân Nam, vào ngày 23, trời còn chưa sáng, trước khi cô ngủ thiếp, cô còn nhớ Trì Tiêu đã lau chùi cho cô, sau đó hôn lên gáy cô, kêu cô yên tâm.
Anh sẽ gọi cô dậy.
Vậy thì như vậy đi.
Cô nghe thấy Trì Tiêu đang gọi cô, giọng nói như vọng tới từ nơi rất xa: “Mặt trăng, em xem.”
Hề Việt mở mắt ra, thứ nhìn thấy là cửa sổ thuỷ tinh.
Núi tuyết Mai Lí có 13 đỉnh, nó vẫn lặng lặng đứng đó, đứng trong bầu trời tăm tối, sâu thăm thẳm, không nhìn rõ được đường nét, đỉnh núi có sao lấp lánh, lạnh lẽo mà sáng rọi như viên kim cương đính trên lông thiên nga, toả ra ánh sáng yếu ớt.
Những gì thần linh ban xuống đều tới trong phút chốc.
Hề Việt cứ ngỡ mình nhìn nhầm, cô chầm chậm ngồi dậy, cùng lúc đó đỉnh núi kia cũng hiện lên màu sắc.
Đó là ánh sáng đầu tiên của ngày hôm nay, ánh sáng màu vàng nhạt, ấm áp lại thuần khiết, ánh sáng khẽ khàng rơi xuống đỉnh núi, sau đó lan dài với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt.
Dãy núi đắm mình trong nắng sớm ngày một lớn, ngày một hùng vĩ.
Hề Việt lập tức thốt thành tiếng.
Nhưng cô bất giác thấy xấu hổ, bởi vì cô nghe thấy rõ có người khác trong khách sạn cũng đang cảm thán.
Cô nhìn chằm chằm núi tuyết, vội vàng muốn áo quần áo đi ra ngoài.
Trì Tiêu đã chuẩn bị xong cho cô, kéo khoác, đeo giày cho cô, còn dặn cô đừng chạy.
Thậm chí anh còn lấy đâu ra gối oxi.
Đúng vậy, không phải bình oxi mà là gối oxi, một cái gối siêu to, có thể đeo trên người, nhưng rất nhẹ, đầu còn lại cần dán vào lỗ mũi.
“Có chuẩn bị vẫn hơn.” Anh nói.
Hề Việt hít thở như vậy, cô bỏ lại Trì Tiêu, cứ thế lảo đảo chạy ra khỏi khách sạn.
Cũng may ngay gần đó là đài quan sát.
Cô nhìn thấy rồi, núi tuyết Mai Lí, núi dát vàng.
Ánh sáng vàng nhạt phía trước như đã tích tụ lại, biến thành màu vàng kim của kim loại, vô cùng chói mắt.
Một lát sau, nó chuyển thành màu vàng sẫm, chói loà, dày đặc.
Lát sau nữa, ánh sáng chuyển thành màu đỏ rực.
Đúng vậy, là màu đỏ như ngọn lửa, màu đỏ tươi nồng cháy, thiêu đốt ngọn núi chính của núi tuyết Mai Lí, đỉnh Kawagarbo.
Đỉnh núi cao 6740m so với mực nước biển, là đỉnh núi cao nhất của Vân Nam.
Nhất.
Bởi vì đỉnh núi hùng vĩ đó mà khi nhìn thấy màu sắc đẹp như ánh sáng thần tiên kia, khoé mắt Hề Việt lại nóng ran, sau đó cũng vì chữ “nhất” này mà mắt như bị thiêu đốt.
Cô chưa bao giờ mong mình trở thành người “nhất” thế nào, gần ba mươi năm cuộc đời cô, cô chưa bao giờ có khoảnh khắc xứng đáng với chữ “nhất”. Cô bình thường đến vậy, lặng lẽ như thế, cô không có sở trường gì, không có bối cảnh và công việc đáng để hãnh diện. Cô là người qua đường, là NPC, cô là một chú ốc nhỏ bé không đáng để mắt tới trong thành phố, sau đó bị đào thải, lặn lội, khổ sở bò tới Vân Nam.
Đây là một lần chạy trốn, là lần chạy trốn khỏi cuộc sống.
Cô rất đỗi bình thường, thế giới này có thêm cô hay bớt đi cô đều sẽ không có bất kỳ thay đổi nào.
Cô là người bình thường vậy đấy.
Thậm chí cô còn là người tự ti, trốn trong góc tối, không cho rằng mình đáng được nhiều người để ý, quý mến.
Cô thường hoài nghi ý nghĩa của bản thân khi tới thế giới này, ở lại thế giới này.
Nhưng hôm nay cô đã nhìn thấy núi dát vàng.
Đó là ngọn núi cao nhất của Vân Nam, nó đã cho cô nhìn thấy dáng vẻ này, qua đỉnh núi tuyết hơn 6000m, tổng cộng 13 đỉnh, toả sáng rạng rỡ trước mắt cô.
Dưới ánh mặt trời, chúng đứng trong nắng mai.
Vào khoảnh khắc này, chúng tồn tại vì cô.
…
Chúng xuất hiện rồi, chúng chứng minh cô xứng đáng nhìn thấy khoảnh khắc này.
Sự chờ đợi của cô, sự trông mong của cô đều được nghe thấy.
Cô xứng đáng mà, đúng không.
Hề Việt thầm nói.
Thế gian vô số điều vô thường, đất trời, vạn vật quy làm một vào chính khoảnh khắc này.
Vân Nam chấp nhận cô, chào đón cô, cho cô không gian nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, hơn nữa còn dâng hiến khoảnh khắc này cho cô, nói với cô, nhìn thấy chưa? Với thế giới này, bạn quan trọng hơn nhiều so với những gì bạn nghĩ.
Bạn cũng không cần tìm kiếm hướng nào khác.
Bởi vì đời người rộng lớn đến vậy, không cần sợ hãi, chỉ cần bạn tiến về phía trước, đi về phía trước là lựa chọn đúng đắn nhất.
Có người đang cảm thán, có người cầm điện thoại lên quay, vừa khóc vừa độc thoại, có người đang ôm nhau.
Một đám trẻ con như không bận tâm tới phản ứng độ cao, thích thú nhảy nhót. Thật ra chúng không biết núi dát vàng có hàm ý gì, chỉ thấy người lớn bên cạnh kích động thì chúng cũng kích động theo.
Cờ kinh Tây Tạng đang tung bay, tạo nên tiếng phần phật trong cơn gió sớm mai, sắc cờ như tấm màn khổng lồ dang rộng vòng tay dưới chân núi tuyết.
Hề Việt đầm đìa nước mắt.
Trước mặt núi tuyết khiến người ta kính nể này, cô không thấy cô độc, bởi vì cô biết có người đứng phía sau cô.
Chỉ cần quay người lại là cô sẽ va vào cái ôm của Trì Tiêu.
Rất nhiều điều muốn nói, tới lúc nên nói với Trì Tiêu rồi, nhưng cô lại chỉ biết khóc, không nói được lời nào.
Cô từng viết ước nguyện “được yêu” ở Lệ Giang, tầm cầu mong trước núi tuyết Ngọc Long, cầu nguyện thần núi chỉ dẫn cho cô, bằng cách nào đó, hai ước nguyện này đều thành hiện thực.
Hàng trăm hàng ngàn lời muốn nói đúc thành một câu vỏn vọn: “Cảm ơn.”
Cô không nuối tiếc nữa. Vào ngày cuối cùng trước khi rời đi, vào những giây phút cuối cùng.
Cô đã có sức mạnh, không còn hoang mang nữa.
Cảm ơn Vân Nam.
Cảm ơn anh, Trì Tiêu.
Trì Tiêu lặng lẽ quan sát cô, ánh mắt ánh lên ý cười.
Anh dang tay về phía cô, ôm cô vào lòng.