Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 53: Ngày tháng trong tim – Trạm Shangri-La

*Từ “ngày tháng” trong tiêu đề chương còn có nghĩa là Mặt trời và Mặt trăng, mọi người hiểu theo ý Ngày tháng trong tim hay Mặt trời và mặt trăng cho tim là dựa vào quan điểm của cá nhân nhé, theo mình hiểu thì Hề Việt thời gian này đang đắn đo về mối quan hệ với Trì Tiêu nên vấn đề thời gian là điều chị ấy quan tâm nhất. Nhưng cũng có thể hiểu chương này nói về Mặt trời (bánh xe cầu nguyện) và Mặt trăng (quảng trường).

Tới sáng sớm ngày hôm sau Hề Việt mới nhớ ra rốt cuộc mình đã mơ thấy gì.

“Em mơ thấy em quay về thành cổ Đại Lí.” Cô nói với Trì Tiêu: “Kỳ lạ lắm, hình như là em, lại hình như không phải em, em không nhớ em có khăn choàng vai màu hoa hồng, nhưng chiếc vòng trên tay em lại chính là chiếc anh tặng em.”

Cô cố gắng miêu tả lại giấc mơ cho Trì Tiêu nghe.

Trong mơ, đó là đầu chiều nắng vàng rực rỡ, trời xanh bát ngát, mây mỏng lững thững trôi, cô đứng trên tầng hai căn nhà ở thành cổ, mở cửa sổ gỗ ra, gió lùa tứ phía, sau đó lùa vào trong nhà, còn làm rung chuông gió bằng vỏ quả treo bên trên mái hiên.

Tiếng động thánh thót như xuyên qua giấc mơ, vang vọng vào tai cô.

“Em thấy anh đứng dưới tầng vẫy tay với em, nói gì đó với em. Nhưng xung quanh ồn quá, bùng bùng bùng, em không nghe rõ nên bảo anh nói to vào.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó em tỉnh rồi.”

Thang Ý Tuyền tới gõ cửa, đứng bên ngoài hỏi: “Hề Việt, cô dậy chưa? Trưa rồi đấy, ra ngoài thôi!”

Hề Việt mở cửa ra, để cô ấy đi vào trước.

Thang Ý Tuyền vừa nhìn Hề Việt đã giật mình trước đôi mắt sưng húp của cô: “Này, cô sao thế?”

Sau đó cô ấy nhìn Trì Tiêu đang đánh răng rửa mặt, sắc mặt không tốt lắm, mắt hằn tơ máu, hệt như cả đêm không ngủ.

Cô ấy muốn lớn tiếng hỏi, hai người sao thế! Tối qua giày vò gì kinh vậy?

Nhưng nhìn hai người họ, cô ấy đã lập tức ém suy nghĩ kia lại, không hỏi câu nói đùa này.

Trì Tiêu mặc áo khoác vào, chuẩn bị ra ngoài.

Thang Ý Tuyền hỏi anh đi đâu thế, còn tiện thể mời: “Hôm nay anh không đi cùng chúng tôi à?”

Trì Tiêu nói: “Hôm nay tôi có chuyện, hai người đi chơi đi, chú ý an toàn nhé.”

Đợi Trì Tiêu đi rồi, Thang Ý Tuyền lặng lẽ hỏi Hề Việt: “Ông chủ Trì là thổ hào à? Trong nhà có bao nhiêu sản nghiệp thế? Shangri-La mà anh ấy cũng có cửa hàng à?”

Hề Việt nói mình không biết.

Không chỉ không biết, cô không có cả tâm trạng để đi tìm hiểu. Giọt nước mắt tối qua của Trì Tiêu như vẫn luôn đọng lại trong tai cô, khiến cô ngứa ngáy, cũng khiến cô cảm nhận được cơn đau, cảm giác này rất khó chịu, nó gần như chiếm hết toàn bộ tâm trạng cô, khiến cô không thể nghĩ tới chuyện khác được nữa.

Trạng thái hôm nay của cô cũng tệ vô cùng.

Thang Ý Tuyền nói đừng nghĩ nhiều, đi, ra ngoài, những phiền muộn đó không phải thứ cô cắm đầu nghĩ là có thể giải quyết được đâu.

Shangri-La là khu sinh sống của người dân tộc Tạng, vì vậy các công trình kiến trúc ở thành cổ Độc Khắc Tông đều mang phong cách Tạng, khác biệt hoàn toàn so với những thành cổ, cổ trấn trước đó cô tới.

Khác biệt lớn nhất có lẽ là màu sắc. Các toà nhà kiểu Tạng và nhà ở dân cư truyền thống nơi đây khi nhìn từ xa dường như đều phủ một màu trắng toát, đỏ, đen, vàng, từng khối màu lớn nằm nối tiếp nhau, nhìn không có chút cảm giác năm tháng mài mòn nào của thành cổ, ngược lại còn rất tươi mới.

Ngoài ra còn có ánh sáng vàng phát ra từ góc hiên chùa Phật, ánh sáng ấy thật sự quá hút mắt.

Đêm qua, Hề Việt nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ, cô không khỏi cảm thán, giờ có thêm ánh sáng mặt trời, cô càng không thể rời mắt đi được. Bầu trời cao nguyên trong xanh đó cũng rải lên lớp áo thuần khiết, không nhuốm tạp chất l*n đ*nh vàng kia.

Chùa Phật nằm tại công viên Quy Sơn chính giữa thành cổ, phải leo 170 bậc thang mới lên tới nơi. Tia cực tím chói gắt và gió phật phật khiến cô gần như không mở nổi mắt.

Ở nơi khác, cô gần như chưa từng có trải nghiệm như vậy, ánh nắng gắt gao, gió lại rất lớn, cởi áo khoác ra sẽ thấy lạnh cầm cập, nhưng mặc vào lại nóng hầm hập.

Đây dường như là một món quà tẩy rửa khu vực cao nguyên dành tặng cho du khách. Nếu bạn có thể vui vẻ trong khí hậu này, vậy chắc chắn bạn sẽ yêu nơi này, yêu cao nguyên, yêu cảm giác nóng lạnh đan xen đó.

Hề Việt đứng dưới bậc thang, ngẩng đầu nhìn lên cao, suy nghĩ “tới cũng tới rồi” và “leo xong mình còn sống nổi không” liên tục đánh nhau trong đầu cô, cuối cùng vế trước vẫn thắng vế sau.

Chủ yếu là khi nhìn thấy một du khách đeo balo bên cạnh, balo của anh ấy rất to, ít cũng phải sáu chục lít, nhưng người ta đi như bay, nhìn lại mình, cô thật sự không cam tâm.

Thang Ý Tuyền cũng thuộc trường phái leo như cơn gió, nhưng vì chăm sóc Hề Việt nên cô ấy đã đi chậm lại, luôn đi cạnh cô, liên tục kéo váy cho Hề Việt.

Đi mãi đi mãi, Hề Việt không chịu nổi nữa, vén hẳn váy lên.

Lúc này Thang Ý Tuyền mới nhìn thấy bên dưới váy Hề Việt còn có quần dài.

Cô buộc váy lên tới tận eo, nhìn vô cùng hài hước.

“Này là style gì đấy?”

Hề Việt nói, đây là style giữ mạng, tôi có dự cảm trước rồi, nhưng còn chưa đủ xa, nếu cô nói trước lịch trình hôm nay phải leo bậc thang, chắc chắn tôi sẽ không ra ngoài nữa.

Thang Ý Tuyền nói cô xem thường bản thân quá rồi.

“Cô xem, không phải cô đã tốt hơn nhiều so với lúc ở núi tuyết Ngọc Long à?”

Tốt hơn một chút mới đúng.

Mặc dù vẫn với tiết tấu đi hai bước nghỉ một bước, nhưng chí ít đã leo lên được đỉnh núi, ngoại trừ th* d*c liên tục ra thì không có phản ứng nào khác.

Nói ra cũng ngại, như bị nghe lén vậy, Hề Việt vừa leo lên bậc thang cuối cùng thì nhận được tin nhắn Wechat, là Trì Tiêu gửi: “Trong balo của em có bình oxi, ở túi trong cùng, đừng cố quá.”

Như bị anh đoán ra, hôm nay chắc chắn cô sẽ tự thử thách chính mình.

Hề Việt ôm bình oxi, vặn nắp ra, như tìm thấy thứ cứu mạng, cô cũng không quan tâm tới việc có mất mặt không, tim đến ghế dài rồi ngồi bệt xuống.

Trước mắt cô là bánh xe cầu nguyện khổng lồ đang chầm chậm xoay chuyển.

Đó là bánh xe cầu nguyện lớn nhất trên thế giới, cao 21m, là điểm đến nổi bật của Shangri-La. Mỗi năm đều có vô số du khách từ Nam ra Bắc tới đây, như hướng về thánh thần, mọi người tay nắm tay hướng về phía trước, cùng nhau xoay chuyển bánh xe. Gió liên tục ùa l*n đ*nh núi, đẩy lưng mọi người như đang âm thầm tiếp sức.

Tín ngưỡng không phân biệt quốc gia, Hề Việt nhìn thấy rất nhiều gương mặt người nước ngoài trong đám đông. Họ đều đeo balo to đùng, cúi đầu lặng lẽ xoay chuyển bánh xe với dáng vẻ người tu hành khổ hạnh.

“Chúng ta đi!” Thang Ý Tuyền đương nhiên sẽ không bỏ qua sự náo nhiệt này.

Nhưng khi thấy Hề Việt ôm bình oxi, đảo mắt về phía mình, cô ấy lập tức xua tay, cười hi hi: “Bỏ đi bỏ đi, tôi tự đi, cô nghỉ ngơi thêm lúc nữa đi.”

Họ còn nhìn thấy rất nhiều người quen trên đỉnh núi.

Là cặp mẹ con cô từng gặp ở lễ hội lửa trại cổ trấn Phúc Hà, khi ấy Thang Ý Tuyền còn kéo bé gái cùng nhảy múa, họ chia tay ở Lệ Giang, rồi gặp lại nhau tại Shangri-La khi không có bất kỳ trao đổi nào, rốt cuộc đây là mối duyên phận gì?

Thang Ý Tuyền luôn thuộc kiểu người tự khắc sẽ thân, cô ấy nói với người mẹ vài câu, sau đó giới thiệu với Hề Việt: “Đây là chị Châu, chị ấy đưa con gái tới đây, cũng vừa tới vào hôm qua như chúng ta.”

Con gái chị Châu tên Châu Mộng Lam, dáng người không cao lắm, khá nhỏ nhắn, đeo kính gọng đen, gương mặt có nét trưởng thành, nghiêm túc không hợp với tuổi thật của cô bé. Tóc cô bé được buộc gọn gàng không chừa một sợi, thậm chí cô bé còn không cao hơn tay nắm của bánh xe cầu nguyện bao nhiêu, nhưng kẹp giữa dòng người tấp nập, cô bé vẫn cố gắng theo kịp bước chân người lớn, xoay bánh xe kia, không ngại mệt nhọc.

Hề Việt nhìn ra sự kiên quyết trong đôi mắt cô bé, đây là thứ vô cùng quý giá. Giọt mồ hôi trên trán cô bé lấp lánh dưới ánh mắt trời, cô bé lấy tay lau đi, kết quả làm mặt mày ướt nhẹp, nhếch nhác. Dù là vậy, tay còn lại của cô bé vẫn nắm chặt tay cầm như đang gắng sức với mọi người.

Thang Ý Tuyền hỏi Mộng Lam học lớp mấy rồi?

“Khai giảng năm này vốn lên lớp bốn, nhưng con bé nghỉ học rồi.” Chị Châu nói: “Tính cách đứa bé này có chút vấn đề, bướng bỉnh lắm, thôi học cũng bất đắc dĩ thôi. Tôi nghĩ không nên để nó ở nhà suy nghĩ linh tinh, nên đưa con bé ra ngoài chơi, giải toả tâm trạng.”

Kết quả học tập của Mộng Lam rất tốt, từ khi đi học đã làm lớp trưởng, là “thần đồng”, khi học năm ba, cô bé đã tự học hết tất cả các môn của tiểu học. Nhưng thần của thần đồng này không dựa vào thiên phú, mà dựa vào sự khắc khổ để đạt được. Cô bé liên tục duy trì thói quen học tới 11 rưỡi tối mấy năm liền, khi đi thi, làm sai một câu thôi là cô bé sẽ giải một trăm câu hỏi để trừng phạt bản thân.

Tới học kỳ trước, một bé gái khác chuyển tới lớp, cô bé ấy cũng rất giỏi, Mộng Lam đột nhiên có cảm giác cạnh tranh, dự cảm được uy cơ tiềm ẩn. Giáo viên trong trường tìm phụ huynh mấy lần, nói bạn học phản ánh, khi đi học, Châu Mộng Lam thường lấy đầu bút đâm vào cánh tay mình.

“Tôi nói với con bé phải cố gắng, nhưng tôi chưa bao giờ dạy nó như vậy.” Chi Châu khó xử: “Tôi luôn tự trách, có phải mình khiến con bé áp lực quá không, cộng thêm ảnh hưởng từ gia đình đơn thân… Có lẽ trong sự thay đổi thầm lặng, con bé thấy mình phải trở thành người giỏi nhất, trở thành người đứng trên đỉnh kim tự tháp, nếu không sẽ thất bại.”

Thang Ý Tuyền sợ hĩ không thôi, nhe rang nói: “Trời ơi, em phải cảm ơn mẹ em lắm luôn, mặc dù em không có thành tựu gì, nhưng khi em còn nhỏ thì vui lắm.”

Hề Việt lén nhéo cánh tay Thang Ý Tuyền, chị Châu cúi đầu cười khổ.

Con người là vậy, khi bênh tật thì khát khao sức khoẻ, khi nghèo khó thì khát khao tiền tài, ban đầu ước nguyện của chị ấy là muốn con cái được giỏi giang,nhưng khi nhìn thấy con cái trở nên cố chấp như vậy, lòng hiếu thắng mạnh mẽ tới thế, thật ra chị ấy không vui vẻ chút nào, ngược lại còn sợ hãi, lo lắng.

“Vậy nên tôi ép con bé nghỉ học, nó cần nghỉ ngơi, tôi cũng cần suy nghĩ lại, tạm thời nghỉ một năm đã, đi khắp nơi ngao du.”

Lúc này, Mộng Lam chạy về phía mẹ, mặt cô bé đỏ bừng, kính cũng đẫm nước, cô bé tháo kính ra nhờ mẹ lau.

Thang Ý Tuyền hỏi, vừa nãy em xoay được mấy vòng?

Mộng Lam nói, ba vòng.

Thang Ý Tuyền lại hỏi, xoay ba vòng có hàm ý gì sao?

Mộng Lam đeo kính lên, nói, là đang cầu phúc, xoay xong ba vòng thì mọi phiền muộn cũng tiêu tan.

Khi Thang Ý Tuyền hỏi tiếp, em có phiền muộn gì, cuối cùng Mộng Lam cũng ngại ngùng, gương mặt xuất hiện sự xấu hổ và sợ sệt của một đứa trẻ, cô bé vuốt mặt, trốn phía sau mẹ.

Chị Châu nói, nếu đã có duyên gặp lại, chi bằng tối nay cùng nhau ăn một bữa?

Nguyên nhân chính là Mộng Lam rất muốn ăn lẩu, khi tới cao nguyên, bụng dạ cô bé luôn khó chịu, mà ăn lẩu thì phải đông người ăn mới vui.

Thật ra Thang ý Tuyền cũng chỉ ăn được vài miếng rau, nhưng cô ấy rất thích trẻ con, muốn trò chuyện với trẻ con, thế là cô ấy tìm kiếm một hồi, cuối cùng quyết định mọi người tới quán lẩu bò Tây Tạng.

Đó là quán lẩu mang phong cách dân tộc Tạng, nổi tiếng khắp chốn, khi ăn còn có biểu diễn ca múa dân tộc Tạng.

Hề Việt ngồi xuống ghế rồi gửi tin nhắn cho Trì Tiêu.

Cô muốn hỏi anh tối nay ăn gì? Có muốn ăn cùng họ không?

Nhưng không nhận được câu trả lời.

Đây là một nhà hàng rất rộng, sân khấu nằm chính giữa, vô số bàn ăn vây ba góc xung quanh, có thể vừa ăn vừa xem biểu diễn.

Bởi vì đang vào giờ ăn tối nên khách tới đông nườm nượp, bắt buộc phải ghép bàn, vì vậy họ còn kết bạn được với một chị gái cùng bàn, chị ấy họ Liêu.

Chị Liêu cười nói với Hề Việt: “Thật ra hai người nên gọi tôi là cô mới đúng, cô sêm sêm tuổi con gái tôi rồi.” Sau đó bà cởi khăn ra, chỉ vào tóc trắng trên đỉnh đầu mình.

Lẩu bò Tây Tạng phả hơi nóng hừng hực, cộng thêm tiếng ca múa xen vào, dường như cả người họ bất giác đổ mồ hôi.

Chị Liêu là người thoải mái, bà lấy một chai rượu Nhị Oa Đầu ra khỏi túi, sau đó đổ vào nồi lẩu bò Tây Tạng, còn liên tục khen ngợi màn biểu diễn trên sân khấu, tiếng cười lan truyền cho tất cả mọi người.

Bà nhìn ra mấy người trẻ cùng bàn đang thì thầm to nhỏ, không ai nghiêm túc ăn uống. Chỉ có cô gái bé nhỏ kia cầm đôi đũa dài, đầu đầm đìa mồ hôi, chiến đấu với miếng thịt trong nồi, thế là bà vớt một đống thịt cho cô bé, sau đó nghiêng người hỏi, hai người đang nói gì thế? Tôi có thể nói chuyện với mấy người trẻ tuổi các cô được không?

Thang Ý Tuyền lớn tiếng đáp: “Bọn em đang nói việc tại sao lại tới Shangri-La!”

Đây là lời mở đầu MC đặt ra cho mọi người trước khi màn biểu diễn bắt đầu, đại ý là đời người luôn sẽ có một cơ duyên, cơ duyên đó dẫn dắt bạn, đưa bạn tới Shangri-La.

“Chị Châu đưa con gái tới, em là vì tâm trạng không tốt, thành thật mà nói, khi em bị chửi bới thảm hại nhất, thật ra em từng có suy nghĩ kết thúc cuộc đời, mặc dù chỉ là khoảnh khắc ấy thôi.” Thang Ý Tuyền nhận lấy chén rượu Nhị Oa Đầu chị Liêu đưa, uống một ngụm nhỏ, rượu cay tới xé lưỡi: “Em luôn thấy mình rất khoẻ mạnh, cả về thể chất lẫn tinh thần, em rất lạc quan, nhưng đời người dài đến vậy, cho dù là người lạc quan cũng khó tránh khỏi sẽ gặp phải lúc muốn phá vỡ tất cả, thậm chí bạn còn không hiểu nổi chính mình. Khi quay đầu nhìn lại sẽ chỉ thấy khi ấy mình đã bị đẩy tới bờ vực, mà bạn sống là dựa vào sức mạnh của mình, quay người bước về bờ.”

Thang Ý Tuyền nhìn Hề Việt: “Cô…”

Cô ấy nhìn Hề Việt như đang nhìn một người xa lạ: “Có phải cô vẫn chưa từng nói tại sao cô đột nhiên muốn đi du lịch không?”

Hề Việt cạn lời, chọc ngón tay vào đầu Thang Ý Tuyền, nói có phải cô bị rượu Nhị Oa Đầu của chị Liêu làm cho say ngất ngây rồi không? Ngày đầu tiên quen biết khi ở Lệ Giang, tôi đã nói với cô rồi mà, tôi thất nghiệp.

Chị Liêu và chị Châu đồng thời phát ra tiếng cảm thán “aiya”, hàm ý của tiếng cảm than ấy đều mang ẩn ý chuyện này của Hề Việt thật sự không nên nhắc đến nữa.

Hề Việt cũng chưa hiểu gì, chợt nổi lòng hiếu thắng, cô không hề nghĩ chuyện đau khổ đâu có gì phải để so sánh.

“Gần đây tôi còn có một phiền muộn mới.” Cô nói: “Gần đây tôi còn có được một đoạn tình cảm không biết có nên tiếp tục nữa hay không.”

Chị Châu khoác vai Hề Việt: “Giãn lông mày ra, đều là chuyện nhỏ hết, còn có thể sầu khổ vì tình thì thật ra cũng là một loại may mắn, ít nhất nó chứng minh các cô còn có tình cảm.”

Chị Liêu ngồi bên cạnh gắp đồ ăn cho cô: “Đúng vậy, nào, hạ hoả, không phải chỉ là khác thành phố thôi sao? Này có là gì chứ.”

Dường như họ đã trải qua độ tuổi đau khổ vì tình cảm, nghe Hề Việt nhắc tới chuyện này, gương mặt họ không hẹn mà cùng là ra vẻ… hiền từ?

Vẻ “hiền từ” ấy chẳng mấy chốc cũng xuất hiện trên mặt Hề Việt.

Khi Mộng Lam giơ cốc của mình lên, muốn cạn ly với mọi người, cô bé đẩy gọng kính, nói: “Cháu cũng có phiền muộn. Cháu muốn quay về đi học, bảo cháu nghỉ học một năm, tới năm sau thi hạng nhất tiếp, cháu sẽ thấy chiến thắng không vẻ vang.”

Cô bé vừa dứt lời, mọi người đã bật cười. Thang Ý Tuyền xoa đầu Mộng Lam, sau đó tết tóc lại cho cô bé.

Bạn Mộng Lam không hiểu mọi người đang cười gì, rõ ràng cô bé rất nghiêm túc.

“Ăn no chưa? Chúng ta đi nhảy đi!”

Tới rồi, lại tới rồi!

Hề Việt biết ngay Thang Ý Tuyền sẽ muốn đi nhảy.

Tối nào quảng trường Mặt trăng của thành cổ Độc Khắc Tông cũng có lửa trại, Thang Ý Tuyền chắc chắn sẽ không bỏ lỡ.

Quảng trường nơi này rất rộng, rộng hơn nhiều so với quảng trường của mấy thành cổ trước đó, vì vậy vòng tròn người vây quanh cũng lớn hơn. Hề Việt nhìn qua, động tác nhảy múa cũng khác, đây là điệu múa vòng của người Tây Tạng, động tác chân tay sẽ khoa trương hơn, biên độ rộng hơn, liên tục xoay vòng. Người dẫn đầu mặc đồ dân tộc Tạng đang làm mẫu cho mọi người.

Hề Việt vốn muốn thử một lúc, đây là trạm cuối cùng rồi, bất luận thế nào cũng phải thử cho biết. Nhưng nhìn tình hình này, cô lại sợ hãi rút lui, bởi vì động tác múa cô lén tập luyện trước đó không còn dùng được nữa.

Toi rồi, cô phải học lại từ đầu.

Thang Ý Tuyền học rất nhanh, cô ấy đã dần bước vào hàng ngũ, đi theo hướng lửa trại và tiết tấu âm nhạc.

Mộng Lam chắc chắn không cho phép mình tụt lại phía sau, bất kể là học hành hay nhảy múa, cô bé nhớ từng động tác của người hướng dẫn, chẳng mấy chốc cũng nhảy theo nhịp.

Chị Châu lo lắng cho con gái, nhưng chị ấy cũng không biết nhảy nên không dám lên, chỉ có thể đứng xung quanh, kiễng chân ngó nghiêng, cuối cùng bị chị Liêu đẩy vào trong.

Chị Liêu rót nhấp ngụm rượu trước, sau đó cất chai rượu vào túi, buộc áo khoác ngoài ngang eo, vuốt tóc, nhảy vào dòng người như con cá.

Động tác của bà hoàn toàn ngược lại với mọi người, dường như không phân được trái phải, nhưng điều đó không ảnh hưởng tới việc chị ấy vui vẻ nhảy múa, cười rất đỗi sảng khoái.

Hề Việt lén dịch tới bên ngoài, trông túi cho chị Liêu.

Thang Ý Tuyền thật sự hết cách.

Cô ấy nhảy một vòng, thấy Hề Việt ngồi bên tảng đá như quả bóng, cô ấy nhảy thêm vòng nữa, thấy Hề Việt vẫn ngồi đó, trông túi và áo khoác cho mọi người.

Cô ấy không nhìn được nữa, nhảy ra khỏi hàng, tóm lấy Hề Việt, nhưng bị Hề Việt vùng ra.

“Đừng đừng đừng, tôi nhìn thôi, nhìn thôi là được rồi.” Hề Việt chỉ về phía đỉnh núi gần đó, hỏi Thang Ý Tuyền: “Cô biết đó là ở đâu không?”

Thang Ý Tuyền nhìn theo hướng ngón tay cô.

Bên còn lại của góc mái hiên màu vàng nơi chùa Phật, có một công trình kiến trúc hình trụ đứng sừng sững tại đó. Nó toả ra ánh sáng vàng lấp lánh, còn bắt mắt hơn chùa Phật, nhưng không nổi bật quá, như chỉ đang tô điểm cho màn đêm đen như mực, ánh đèn loé qua, làm lộ ánh sáng vàng sáng chói.

Thang Ý Tuyền quay đầu, lắc ngón tay trước mặt Hề Việt: “Cô không sao chứ? Đó không phải bánh xe cầu nguyện lúc chiều đi qua sao?”

Hả?

Ồ.

Hơn nữa cũng không thể chỉ trách cô, chủ yếu là vì cô không nhìn ra. Ban ngày, nhìn bánh xe cầu nguyện sẽ chỉ cảm thán sự khổng lồ của nó, sẽ bị ánh sáng vàng ấy làm chấn động, tới tối, nhìn từ xa, nó như có sinh mạng, thu lại toàn bộ uy lực và đao kiếm của mình, trở nên dịu dàng, tĩnh lặng đứng đó.

Thì ra ban ngày, ban đêm, xa, gần, đây đều là những tổ hợp tạo nên câu lựa chọn bốn đáp án.

Hề Việt rất muốn leo lên bậc thang đó lần nữa, cô muốn biết vào đêm khuya, đứng gần quan sát bánh xe đó sẽ có cảm giác gì?

Lúc này, mọi người đều đang nhảy múa, người tới quảng trường Mặt trăng ngày một nhiều, cô không tìm thấy bạn đồng hành nữa, thế là sau khi do dự vài lần, cô gửi tin nhắn cho Trì Tiêu.

Hề Việt lại cảm nhận được bầu không khí giữa mình và Trì Tiêu thay đổi lớn tới nhường nào.

Cô muốn mời anh ngắm cảnh đêm, nhưng lại do dự, lại dè dặt.

Dường như chia ly vẫn chưa thật sự tới, cô đã bắt đầu bước về phía cách xa Trì Tiêu, hơn nữa dường như Trì Tiêu cũng như vậy.

Cô hỏi bằng giọng điệu rất đỗi khách sáo.

Hello, anh vẫn bận sao?

Anh đã không trả lời tin nhắn nguyên một ngày rồi.

Hôm nay anh đi đâu thế? Làm gì thế?

Em đang ở quảng trường Mặt trăng, anh có thể tới tìm em không?

Tin nhắn được gửi đi, nhưng Trì Tiêu như bốc hơi khỏi nhân gian, chưa từng trả lời cô dù chỉ một câu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn