Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 5: Gặp nhau – Trạm Đằng Xung

Khi điện thoại đổ chuông, Hề Việt đang đi tắm.

Nước không quá nóng, khẽ đọng trên lưng giây lát rồi mất đi độ nóng của mình, cảm giác không thoải mái lắm.

Tiếng chuông quanh quẩn đâu đây, cô tìm kiếm khắp nơi nhưng lại thấy chỗ làm việc quen thuộc của mình xuất hiện trước mắt.

Phản ứng đầu tiên của Hề Việt là ôm lấy chính mình, quần áo của mình ở đâu rồi?

Nhưng tiếng chuông ngày một lớn hơn.

Khi cô đang lưỡng lự giữa việc tìm quần áo và nghe điện thoại, vòi hoa sen trên đầu chợt bắn tung toé nước, thấm ướt cả người cô.

Tỉnh rồi.

Hề Việt đạp mạnh một cái, co rụt người trong mơ, mặc kệ nhịp tim đập nhanh mãnh liệt, với tay tắt đồng hồ báo thức của điện thoại. Cô vội mở nhật ký cuộc gọi ra, xác nhận không ai từng gọi cho mình, tất cả đều trống rỗng, lúc này mới yên tâm phần nào.

Một cơn ác mộng vô cùng chân thực, vô cùng quỷ dị, nhưng lại lặp đi lặp lại.

Cũng may đó chỉ là cơn ác mộng.

Ngày thứ ba tới Vân Nam, ngày thứ ba thoát ly khỏi hiện thực, vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Thế giới mới của cô rất yên tĩnh, không ai làm phiền.

Hề Việt ngồi trên giường, đầu óc trống rỗng, mãi sau mới hoàn hồn lại. Nếu không phải sau khi bình tĩnh hơn, sờ lên mặt mình, cô cũng không ngờ bản thân lại đang cười.

Nhưng bên tai quả thật có tiếng nước chảy tí tích như nước từ vòi hoa sen.

Hề Việt đứng dậy, đi dép vào rồi đi tới cạnh cửa sổ. Cánh cửa cót két mở ra, quả nhiên trời lại đổ mưa. Từ tầng hai nhìn xuống, mái nhà xung quanh đều đang nhỏ nước.

Cô nhớ tới tối qua, trước khi đi ngủ đã xem xong review du lịch. Blogger đó nói, tới Đằng Xung chơi chủ yếu đi theo kiểu bộc phát, không cần có kế hoạch, cũng không cần hấp tấp quá, phải tuỳ hứng mới được bình yên.

Cô biết tại sao lại nói vậy.

Bởi vì thời tiết của Đằng Xung! Nó không nể nang ai cả, hệt như đang chơi khăm người khác. Buổi sáng mặt trời còn ló rạng, tới trưa có lẽ đã mưa tí tách, buổi chiều mặt trời lại hiện ra trêu đùa bạn, chập tối nhúng thẳng bạn vào trong nước.

Hề Việt không thể đi du lịch tuỳ hứng hẳn được. Nguyên ngày hôm qua cô đã đi hết các địa điểm thú vị ở cổ trấn Hoà Thuận, ví dụ như thư viện, chùa Trung Thiên, bảo tàng Mỹ thuật. Theo kế hoạch, hôm nay cô nên đi ra ngoài cổ trấn dạo quanh, nào ngờ cơn mưa sáng sớm đã làm đảo lộn kế hoạch của cô.

Nhưng cũng không thể ở trong phòng để thời gian chết được.

Hề Việt vẫn quyết định ra ngoài.

Ngoài cửa hàng đặc sản có bày một sạp hàng nhỏ bán áo mưa, ô, Hề Việt chọn một chiếc ô cán dài, trong suốt, mười tệ một cây, mặc dù ô mỏng nhưng đủ dùng. Hơn nữa sau khi ra ngoài cô nhận thấy, thật ra mưa không to lắm, nói đúng hơn đó chỉ là sương mù, giọt mưa mỏng vô cùng, tạo nên lớp mờ mờ ảo ảo, đưa tay ra trong không trung không có cảm nhận gì, chạm vào quần áo tay lại ướt mảng lớn.

Hề Việt che ô, chầm chậm đi theo bản đồ chỉ dẫn.

Con đường này sát ven cổ trấn, bên cạnh có mảnh ruộng nhỏ, kế bên là dòng sông nông, ít nước.

Cô đứng từ xa, nhìn thấy có thể gì đó đen xì trên mặt sông, đứng lại nhìn kỹ thì thấy cả thứ đó đều đang chìm trong mặt nước, bên trên chỉ còn bóng hắt đen thui, còn có hai cái sừng. Ồ, ra là một con trâu.

Hề Việt đứng tại chỗ rất lâu, mãi cho tới khi sau lưng vang lên tiếng gọi: “Này em gái!”

Mấy giây sau người đó lại gọi: “Này em gì ơi!”

“Eeee, người đẹp!”

Cuối cùng Hề Việt đã quay đầu lại, một chiếc xe máy điện dừng gần chỗ cô, cô chếch ô lên trên, đối phương đội mũ lưỡi trai, tai lấp lánh thứ gì đó.

Hôm nay khuyên tai đổi sang màu hồng rồi.

Cô chỉ mặt hồ, hỏi người lái xe máy: “Tại sao nó lại ngâm mình trong nước?”

Miêu Dự Phong nhìn theo hướng cô chỉ, thấy con trâu đang ngồi trong làn nước mát lạnh, không hiểu đây là câu hỏi gì: “Nó… thích ngâm trong nước?”

Hề Việt lo lắng: “Mũi nó cũng ở dưới nước, liệu có ngạt chết không? Hay là nó chết rồi?”

Miêu Dự phong nhỏ giọng đáp: “Chị bị lú rồi à.”

Sau đó cậu bỏ tay khỏi xe, người ngửa ra sau, khoanh tay trước ngực nhìn Hề Việt, dáng vẻ rất ngứa đòn: “Haiz, cô đừng quan tâm đến nó nữa. Cô định đi đâu?”

Hề Việt lại chếch ô lên: “Tôi muốn tới quần thể cây cổ thụ trên núi xem chút.”

“Lên xe.”

Hề Việt nghi hoặc, chủ yếu là do cảm thấy hai người không thân thiết gì.

Miêu Dự Phong đưa tay ra ấn còi xe, giục: “Cô có đi không?”

Hề Việt rất sợ làm phiền người khác, hỏi: “Cậu tiện đường không?”

Miêu Dự Phong không nói gì, nhưng vẻ mặt đó như cảm thấy Hề Việt vô cùng lề mề.

“Đường phía trước không dễ đi, cô đeo đôi giày này…”

Lần du lịch này Hề Việt chỉ mang theo hai đôi giày.

Hai ngày trước cô luôn đeo đôi giày thể thao màu xám trắng. Đều tại cô cả, tối qua thấy ngứa mắt mấy vết bùn trên giày nên đã mang đi giặt, giờ nhìn thời tiết hôm nay có lẽ một tuần vẫn không khô, hết cách, cô chỉ đành đi đôi còn lại. Lúc sắp xếp quần áo cô nghĩ sẽ chụp ảnh nên mới nhét đôi giày da phối cùng váy này vào vali.

Bản đồ hiển thị còn hơn 2km nữa sẽ tới khu quần thể cây cổ thụ.

Mưa vẫn rơi rả rích chưa tạnh.

Hề Việt nghĩ lại lúc mua đôi giày này tốn bao nhiêu tiền, sau đó cô gập ô lại, bước tới.

Miêu Dự Phong lập tức ngồi thẳng dậy, khởi động xe, nhưng Hề Việt lại dừng cạnh xe máy, nhìn chằm chằm nước mưa trên yên sau.

“À, đợi chút.”

Miêu Dự Phong giữ xe, hai chân chạm xuống đất, sau đó ra sức cọ về sau, mông lau sạch dấu nước mưa.

“Được rồi, cô lên đi.”

Hề Việt thở dài ngao ngán.

Con đường này trải dài theo bờ sông và đồng ruộng, cứ đi thẳng là được.

Như những gì Miêu Dự Phong nói, vì trời mưa nên bùn đất bắn hết lên, đi bộ thật sự không phải chuyện dễ dàng.

Miêu Dự Phong lái xe, không bật ô được, cũng không mặc áo mưa. Xe đi thẳng về phía trước, Hề Việt ngồi sau được che chắn, nhưng người vẫn thấm đẫm mưa. Cô bèn bật ô lên che cho Miêu Dự Phong.

“Không cần đâu, vướng lắm.” Miêu Dự Phong giơ tay đẩy ô ra: “Tôi đội mũ rồi.”

Hề Việt hết cách, chỉ đành cố che ô cao hơn, che được chút nào hay chút đó, tay trỏ bên còn lại bấu góc áo Miêu Dự Phong: “À… Tôi có một câu hỏi.”

Miêu Dự Phong đang ngân nga bài hát hot trên Douyin: “Cô hỏi đi.”

Hề Việt do dự giây lát mới nói: “Ở đây các anh không bàn tuổi tác, đều gọi em gái hết sao?”

Lần thứ mấy rồi?

Đêm đầu tiên cô vừa tới Hoà Thuận, cô gọi theo số hiện trên mã QR homestay, Thịnh Vũ nghe danh chưa biết mặt ở đầu bên kia mở miệng đã gọi cô như vậy.

Miêu Dự Phong “a” một tiếng, sau khi hiểu ra mọi chuyện cậu trả lời: “À thì… tiện thì gọi vậy thôi, cách xưng hô thôi mà.”

Hề Việt cảm thấy đây là sự khác biệt giữa ngôn ngữ địa phương và văn hoá vùng miền. Có những nơi không quan tâm tới tuổi tác, gọi anh gọi chị mới được coi là tôn trọng.

Cô hỏi người lái xe máy: “Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?”

Miêu Dự Phong: “18.”

Hề Việt: “…”

Tạo nghiệp mà. Để một cậu nhóc 18 tuổi gọi là em gái.

Hề Việt chợt thấy buồn cười. Cô kéo vạt áo Miêu Dự Phong: “Cậu không đi học nữa sao?”

Miêu Dự Phong rất đỗi tự nhiên đáp: “Bỏ học rồi.”

“Cửa hàng trưởng là chị cậu à?”

“Đúng vậy.”

“Cô ấy cũng không lớn tuổi lắm đúng không?”

“Bỏ trốn trước khi cưới ấy.”

Hề Việt cứ nghĩ cậu đang nói đùa.

Miêu Dự Phong quay đầu nhìn cô: “Tôi đùa chị lúc nào.”

Tức là tổ hợp hai chị em bỏ nhà ra đi?

Hề Việt nhướng mày.

Con người là vậy, sẽ luôn cảm thấy thân thiết với người trong cùng hoàn cảnh với mình.

Miêu Dự Phong cứ thế nói tiếp. Cậu và chị họ Miêu Hiểu Huệ thân nhau từ nhỏ, Miêu Hiểu Huệ bỏ học đi làm trước, ban đầu cô ấy không muốn nói với cậu, là cậu sống chết bám theo ăn vạ, cuối cùng mới được ra ngoài đi làm cùng cô. Cậu còn nói về quê của mình, là nơi Hề Việt chưa từng nghe tới.

“Chị tôi và mẹ chị ấy, tức là bác gái tôi, họ mở một tiệm bún, ở ngay phía trước ấy, làm ăn cũng khấm khá.”

Miêu Dự Phong nói, bác gái mắc bệnh, tình hình không khả quan mấy, Miêu Hiểu Huệ không nói nhiều, lập tức muốn đưa mẹ tới Côn Minh, Thành Đô.

Hề Việt quay lại chuyện ban nãy, cảm thấy có gì đó không đúng lắm: “Không phải cậu nói chị ấy bỏ trốn trước khi cưới sao?”

Vậy tại sao còn ở với mẹ? Có ai bỏ trốn trước ngày cưới còn dẫn theo mẹ không?

Miêu Dự Phong thở dài, gió cuốn trôi tiếng thở ấy đi. Hề Việt sững sờ, còn nghĩ mình nghe nhầm: “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.”

Ranh con ba tuổi đầu còn cố tỏ ra thâm sâu huyền bí.

Cô hỏi tiếp: “Vậy cậu thì sao? Nhỏ vậy đã bỏ nhà đi làm, không tủi thân hả?”

Miêu Dự Phong vô cùng khó hiểu: “Nói gì vậy trời? Tủi thân gì chứ, cũng đâu ai bắt nạt tôi.”

Cậu dừng lại mấy giây rồi nói: “Ở nhà cũng chán, ăn bún nhảy* ngán tận cổ rồi.”

*Bún nhảy là một một ăn đặc sản của Vân Nam, được ăn khi nước dung còn sôi, ăn kèm thịt sống hoặc chin đều được, trứng, rau, có vị cay, nóng đặc trưng của vùng.

Hề Việt không hiểu: “Bún nhảy? Là sao? Không ngon à?”

Miêu Dự Phong bỗng nhiên thích thú: “Bún nhảy là… Ấy, ngon lắm, có cơ hội chị có thể thử xem sao.”

Hề Việt không hiểu gì cả, nhưng vẫn nghiêng đầu nhìn vẻ mặt Miêu Dự Phong, trực giác mách bảo chắc không phải lời hay ý đẹp gì.

*Đoạn này tác giả không giải thích gì, mình mạnh dạn đoán có thể theo lời cậu Phong thì bún nhảy ý là bị đánh bị mắng ấy, vì nhà bán bún mà nên khó tránh phỏi việc phụ giúp gia đình, trong quá trình đó bị mắng là điều thường thấy ha.

Cô nghĩ tới Miêu Hiểu Huệ, bèn nói với Miêu Dự Phong: “Chị cậu là người rất tốt.”

Miêu Dự Phong lập tức “xì” một tiếng: “Tốt điểm nào? Y như bà chằn.”

Hề Duyệt nói: “Nhiệt tình.”

Trước khi ra ngoài, cô gửi tin nhắn cho tài khoản Xuân ở Vân Nam. Nguyên nhân là vì cô muốn tìm nhóm leo núi Cao Lê Cống. Cô tìm kiếm khắp các trang web đều khuyên nên tìm chủ homestay bản địa hoặc chủ nhà hàng, thường họ sẽ quen biết hướng dẫn viên, ghép đoàn cũng nhanh hơn.

Cô hỏi bà Lan Bình trước, người già hiển nhiên không biết những thứ này. Thịnh Vũ không ở Hoà Thuận, vậy chỉ còn lại Xuân ở Vân Nam thôi.

“Chị tôi tìm đoàn cho chị?”

“Không, cô ấy bảo tôi tự lượng sức mình.” Hề Việt tưởng tượng giọng điệu của Miêu Hiểu Huệ, bật cười, cảm thấy khá thú vị: “Tính cách cô ấy thật sự khiến người khác quý mến, thẳng thắn vô cùng.”

Miêu Dự Phong nhún vai: “Trước đây chị chưa từng leo núi đúng không? Lính mới hả? Gần đây mưa nhiều, lúc lên núi không cẩn thận là bịch… Trôi thẳng xuống chân núi đấy.”

Cậu còn chèn thêm âm thanh.

Hề Việt cười: “Tôi thấy tôi sẽ không vụng về tới mức đó đâu.”

Miêu Dự Phong lại “xí” một tiếng.

“Bây giờ cậu sẽ đến tiệm bún của nhà chị cậu đúng không?” Hề Việt thấy đường lên núi ở chỗ rẽ phía trước.

“Đúng thế, anh Trì Tiêu biết một mình bác tôi bận không xuể, thường tôi và chị làm xong chuyện ở cửa hàng, rảnh sẽ quay về tiệm bún giúp bác.”

Trì Tiêu.

Hề Tiêu lại nghe tới cái tên này lần nữa.

Xe máy tiếp tục đi về phía trước, tới chỗ rẽ nước bắn lên thấm ướt chân Hề Việt, xúc cảm vô cùng mãnh liệt.

Bánh xe tạo nên vệt nước thẳng dài trên mặt đường, từng vệt từng vệt sáng lấp lánh.

Cô nhớ tới gương mặt khiến người ta nhớ mãi không quên ấy, hỏi Miêu Dự Phong: “Chắc ông chủ các cậu cũng không lớn tuổi lắm đúng không.”

Miêu Dự Phong nghĩ giây lát: “Lớn hơn tôi.”

Nói thừa.

Hề Việt lườm một cái.

“27? 28? Tóm lại chưa tới 30.” Miêu Dự Phong nói tiếp: “Không phải quá già.”

Hơ, 30 tuổi được xem là quá già?

Hề Việt há miệng, phát ra tiếng kinh thiên động địa, mở to mắt nhìn gáy lởm chởm tóc của Miêu Dự Phong. Thằng nhóc này cần được xã hội dạy cho một bài học.

“Cậu ấy cũng không phải người bản địa đúng không?”

“Ừ, không phải, tôi cũng không nhớ bố hay mẹ anh ấy nữa, nói chung nhà làm dịch vụ ăn uống to lắm, về sau giao mấy cửa hàng cho anh ấy, sinh ra đã ngậm thìa vàng rồi.” Lúc này giọng điệu Miêu Dự Phong mang theo chút ganh tị.

Hề Việt nghe ra điều đó, thế là thuận thế nói tiếp: “Đầu thai cũng là một loại tài năng.”

“Đúng vậy.”

“Nhưng cậu ấy có thể nối nghiệp việc kinh doanh của gia đình chắc chắn cũng là người có tài, cậu nói đúng không?”

“Ừ, cũng đúng. Chị tôi cũng nói anh Trì Tiêu là người bản lĩnh, IQ cao, EQ cũng cao.”

Hề Việt cười.

“À nhắc tới chị cậu, cô ấy thật sự là người vô cùng thẳng thắn, vậy nên chắc chắn từ nhỏ tới lớn cậu đều bị cô ấy đàn áp đúng không?”

“Đù má! Từ trước tới nay chị ấy chưa bao giờ chịu nói lí cả!” Miêu Dự Phong lập tức kích động, lại bắt đầu nói tiếng địa phương, đồng thời tăng tốc độ xe máy. Cậu cần hét lớn mới có thể che đi tiếng ồn: “Bỏ đi, tôi điên rồi mới đi nói lí với phụ nữ.”

Hề Việt nhịn cười, nói: “Nhưng mà chị ấy làm cửa hàng trưởng, chứng tỏ cô ấy rất nỗ lực, năng lực đạt yêu cầu. Hơn nữa từ nhỏ cậu và cô ấy đã thân với nhau, chứng minh thật ra cô ấy rất tốt với cậu, đúng không?”

Miêu Dự Phong im lặng giây lát, đáp: “Đúng thế, năm nào chị ấy cũng mua quần áo, giày dép cho tôi…”

Hề Việt ngồi phía sau không nhịn được nữa, bật cười sảng khoái, ô cũng đung đưa theo.

Cậu nhóc này bề ngoài nhìn có vẻ giống người ăn chơi, khó bảo, thật ra nội tâm chỉ là một đứa trẻ, lập trường không vững, dễ bị lời người khác ảnh hưởng. Chỉ cần đối phương nói dễ nghe chút, k*ch th*ch thêm chút, cậu sẽ dần đảo hướng theo chiều của bạn.

Miêu Dự Phong hấp tấp, cố tình tăng tốc xe: “Ấy, nói gì thế không biết!”

Hề Việt cầm chặt ô, nghiêm giọng dạy dỗ: “Lái xe cho đàng hoàng, lần sau nhớ đội mũ bảo hiểm!”

Cuối cùng xe máy dừng trước cửa tiệm bún.

Đó là một tiệm bún rất nhỏ, nhỏ tới mức không có tên, chỉ treo tấm biển phát sáng bên ngoài sân: “Tiệm bún thịt nướng.”

Sự tò mò của Hề Việt nổi lên. Cô mở app đánh giá ra tìm kiếm, có tiệm này thật, nó được gọi là tiệm bún thịt nướng vô danh. Như Miêu Dự Phong nói, tiệm cũng khá đông khách, điểm đánh giá cũng rất cao.

Cô chợt cảm thấy hơi đói.

Cô muốn hỏi Miêu Dự Phong, tiệm có bún nhảy mà cậu nói không? Nhưng Miêu Dự Phong đã chỉ đường cho cô: “Từ đây đi tiếp lên trên núi. Con đường tôi đi qua là đường nhỏ, chị đi vòng thêm chút, cứ đi thẳng là tới khu quần thể cây cổ thụ.”

Hề Việt gật đầu, che ô đi lên núi.

Đường núi không hề bẳng phẳng, đi mấy bước đã mệt bở hơi tai.

Cô chỉ đành gấp ô lại làm gậy chống.

Đường lên núi có kha khá nhà dân, nhưng hiển nhiên không tấp nập như trung tâm cổ trấn. Vô số nhà đặt bảng đen bên ngoài, viết mấy chữ cơm củi, gà đồi, vịt cạn, lạp xưởng nhà nông… Ý là mặc dù là nhà dân nhưng có thể tiếp đón khách du lịch ăn uống.

Hề Việt đi tiếp lên trên, chẳng mấy chốc bầu trời mờ sương đã bị từng cành cây, tán lá che lấp. Khi ngẩng đầu lên khó lắm mới có thể nhìn ra chút khe hở giữa các tán lá.

Điểm đặc biệt của nơi đây là “quần” của quần thể cây cổ thụ. Vô vàn cành cây to lớn đan xen nhau trong không trung, nói chúng che trời lấp đất cũng không khoa trương.

Mặc dù hôm nay thời tiết không tốt lắm, nhưng vẫn có nhiều du khách lặn lội mưa bay, không muốn đảo lộn lịch trình của mình như Hề Việt, kiên quyết tới đây để chụp ảnh.

Mọi người đều gấp ô lại, bởi vì dưới tán cây rậm rạp không rơi hạt mưa nào.

Hề Việt cũng chụp vài bức.

Tới trưa, khi xuống núi, chân giẫm phải chỗ râm của quần thể cô mới nhận ra dường như mưa đã nặng hạt hơn.

Nếu nói mưa lúc sáng tựa sương mù thì hiện tại có thể coi là là mưa bạc.

Bất ổn hơn là ô trong suốt của cô thật sự không chống cự được, vừa bị cô làm gậy chống mấy cái, cán ô đã gãy.

Hề Việt đi về theo con đường lúc lên núi, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy tiệm bún nhà Miêu Hiểu Huệ.

Xe máy của Miêu Dự Phong đã không thấy đâu.

Cô rảo nhanh bước chân, gần như đang chạy, bởi vì phải quay về trước khi mưa to trút xuống. Nhưng 2km, đi chậm còn được, chạy không khả quan là mấy.

Khi đi qua cửa tiệm bún, Hề Việt nhìn vào bên trong.

Xuyên qua màn mưa, cô thấy tấm biển nhỏ bé của tiệm, thấy bàn ghế thâm thấp trong sân, thấy tấm nhựa đầy màu sắc bị nước mưa tạ vào, thấy bể nước cuồn cuộn bọt.

Còn thấy một bóng hình đứng trong sân, cô nhìn kỹ chợt thấy hơi quen.

Nước mưa là bản giao hưởng giữa thị giác và thính giác, cô không chỉ nhìn thấy mà còn nghe thấy.

Nghe thấy nước mưa rơi xuống bể, lộp bộp lộp bộp. Nghe thấy nước mưa gõ vào tấm bạt nhựa, từng tiếng lặp đi lặp lại, tí tách tí tách. Nước mưa còn rơi xuống bãi cỏ trước cửa, không tạo nên tiếng động nào, chẳng mấy chốc đã đắm mình vào bùn đất, biến mất không dấu vết. Tiếp đó là giày của cô, đôi giày da đáng thương của cô không nên xuất hiện ngoài trời mưa như vậy.

Còn nữa…

“Này!”

Hề Việt chạy qua tiệm bún, phía sau vang lên giọng đàn ông.

Cô vội vã quay đầu lại, lúc này mới chắc chắn vừa nãy mình không nhìn nhầm.

“Sao cô lại ở đây?” Trì Tiêu đứng ở cửa tiệm bún nhà Miêu Hiểu Huệ, cười hỏi cô.

Tay Hề Việt vẫn che trước trán: “Tôi phải hỏi anh mới đúng.”

Rốt cuộc đây là tiệm bún hay cánh cửa thần kỳ? Miêu Dự Phong đi vào, mấy tiếng sau ông chủ Trì Tiêu lại bước ra?

Còn cô thì sao?

Cô là ai? Cô đang ở đâu?

Trì Tiêu chỉ ô trên tay cô: “Có ô sao không dùng?”

Hề Việt nắm cán ô bị gãy trong tay, lắc mấy cái.

Hôm nay nhiệt độ thấp hơn, Trì Tiêu mặc áo khoác nhạt màu, màu áo như ẩn mình trong làn mưa xám xịt, nhưng anh đứng dưới mái hiên, trên người toát lên vẻ sạch sẽ, sảng khoái, không hoà với bầu không khí ẩm ướp này, ngược lại còn vô cùng nổi bật.

“Cô định đi đâu?” Anh hỏi.

“Đi về.” Hề Việt nghe thấy tiếng của mình, giọng nói được giải thoát trong màn mưa lạnh lẽo.

“Sắp mưa to rồi, cô không kịp về đâu.” Trì Tiêu nhìn cô, hất cằm: “Vào đây.”

Thấy Hề Việt bất động, anh chỉ thẳng lên đám mây đen ùn ùn kéo đến: “Nhìn thấy đám mây đó chưa? Cô định dầm mưa đi về à? Thật đấy, lần này không đùa cô đâu.”

Lần này.

Anh cũng biết còn có lần trước sao?

Bước chân Hề Việt chần chừ.

“Vào đây đi, cô muốn ướt sũng người à?” Anh giục lần nữa.

Hề Việt nghĩ, cô không ngại việc kết bạn với mấy người trong thế giới mới này, trong chuyến du lịch này. Giống như lúc trò chuyện với Thịnh Lan Bình, vừa nói vừa ra dấu vừa đoán cũng có thể ở cạnh nhau nguyên buổi tối, giống như hôm qua lúc ở cửa tiệm quen được Miêu Hiểu Huệ, còn có cuộc trò chuyện bâng quơ với Miêu Dự Phong khi đang lái xe.

Người với người không phải như vậy sao? Hai cá thể hoàn toàn xa lạ, vì nhiều lần gặp gỡ, đan xen, sau đó là tạo nên mối quan hệ vững chắc… hoặc mỏng manh.

Nhưng người trước mặt này, nói sao nhỉ?

Có lẽ vì trong những ngày ngắn ngủi ở Hoà Thuận, họ gặp nhau hơi nhiều, nhiều tới mức trong lúc nói chuyện với Miêu Dự Phong lúc sáng cũng nhắc tới anh, nhiều tới mức vừa nãy khi chạy qua tiệm bún, chỉ trong ánh mắt vội vã, chỉ dựa vào cảm giác, cô đã biết chắc chắn mấy giây sau anh sẽ gọi cô lại.

Quả nhiên.

Điều này thật sự quá diệu kỳ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn