Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 49: Bạn của phiên bản dũng cảm – Trạm Lệ Giang

Trì Tiêu bị “lôi ra” khỏi homestay.

Chẳng mấy chốc đã tới quảng trường nghe nhạc, người “bị lôi” biến thành Hề Việt.

Thang Ý Tuyền có dáng người gầy, nhỏ con, cũng không biết lấy đâu ra sức của ba bò chín trâu, kéo Hề Việt chui vào dòng người: “Cô đi với tôi, cô đi với tôi…”

Hề Việt nói tôi không đi tôi không đi, vừa nãy can đảm bao nhiêu, giờ hèn bấy nhiêu. Cô ra sức tranh đấu với Thang Ý Tuyền, tôi nói là đi nhảy với cô không có nghĩa là tôi cũng phải nhảy, tôi tới để hóng chuyện, không phải để trở thành đối tượng bị hóng chuyện.

Trì Tiêu đứng bên cạnh nhìn, cười, không có ý giúp một tay.

Lúc này, người trên quảng trường ngày một nhiều, mấy người nam nữ ôm bó gỗ lớn xuất hiện, chất thành đống ở giữa quảng trường.

Có lẽ bầu không khí náo nhiệt luôn phải có người dẫn đầu, con người ai cũng có tâm lý đám đông, các bác gái mặc đồ dân tộc Nạp Tây cũng tay kéo tay xuất hiện, dần tạo thành vòng theo tiếng nhạc, lắc lư cánh tay, cho dù là du khách đi qua, không biết xảy ra chuyện gì cũng dừng bước ngắm nhìn.

Một khi bạn dừng lại là đã rơi vào phạm vi bị lôi kéo của vòng xoáy này, khi dòng người nhảy múa ngày càng đông, bầu không khí ngày càng náo nhiệt, dường như một người bất cẩn là tay bạn cũng không yên nữa, chân không đứng được, đầu óc cũng dần bị ngọn lửa kia đốt cháy, bạn thành công bước vào vòng xoáy đó.

Chính giữa dòng người, có nhân viên đeo micro đang chỉ huy mọi người. Đó là người có giọng phổ thông Vân Nam điển hình, rất có sức lan toả, ý đại khái là, nhảy múa Vân Nam chúng tôi là vậy, bất kể bạn có biết hay không, chỉ cần bạn gia nhập thì cho dù hôm nay bạn ngồi xe lăn, chúng tôi cũng phải đẩy bạn đi vài vòng.

Nào, tay trái, trước, sau.

Tay phải, trước, sau.

Xoay một vòng…

Hiệu lệnh đơn giản, dễ hiểu, Thang Ý Tuyền vội lắm rồi.

Hề Việt thấy cô ấy sắp bồn chồn, cuống cuồng cả lên, cô liền ra sức đẩy cô ấy một cái, dỗ dành cô ấy: “Cô mau đi đi, tôi xem lúc rồi đi, cô phải để tôi học được rồi hẵng lên chứ!”

Thang Ý Tuyền tin thật, đi vài ba bước quay đầu một lần, dặn dò Hề Việt: “Nhanh lên nhé, tôi nhìn cô đấy, nghiêm túc học vào, sau đó nhanh lên với tôi…”

Dần dần cô ấy đã vùi lấp trong dòng người nhảy múa.

Cứ ngỡ du khách ở cổ trấn Phúc Hà ít hơn nhiều so với thành cổ Lệ Giang, nhưng không ngờ vừa đốt lửa trại, vô số người từ bốn phương tám hướng đổ dồn về đây.

Đối diện trước quảng trưởng là sân khấu lớn, góc mái cong cong, ngay phía trên sân khấu có tấm biển “Nhạc vang khắp chốn” nền xanh chữ trắng, sắc màu hổ phách nồng đậm vô cùng bắt mắt. Dần dần những chiếc ô giấy dầu sặc sỡ và đèn lồng trên sân khấu cũng bừng sáng, thay thế nét chấm phá nơi đường chân trời. Màn đêm đã ập tới, ánh lửa bập bùng che đi vạn vật yên tĩnh xung quanh, dường như tới đây, bạn chỉ có thể nhảy múa theo tiết tấu của ngọn lửa, chỉ có lựa chọn này thôi.

Hề Việt vẫn nhìn chằm chằm Thang Ý Tuyền, nhưng cô dần không theo sát được nữa. Lúc thì cô ấy bị dòng người nhấn chìm, biến mất tăm hơi, lúc lại bị dòng người đẩy ra, xuất hiện lần nữa, cứ lặp đi lặp lại như vậy, sau đó khiến Hề Việt nhìn tai hoa mắt chóng mặt.

Cô thấy sau lưng có một bàn tay đẩy mình, giống như ban này cô đẩy Thang Ý Tuyền, cô quay đầu lại, Trì Tiêu với gương mặt thản nhiên.

“Anh đẩy em làm gì?”

“Anh đang giúp em thực hiện lời hứa, em nên đi lên rồi.”

Hề Việt lật lọng: “Anh lên thì em lên.”

Nhưng lại gặp phải tên vô lại thật sự là Trì Tiêu: “Được thôi, đi, cùng lên.”

Hề Việt thấy Trì Tiêu không chút sợ hại thì ngây ra, cô quên mất, anh ở Vân Nam bao năm như vậy, nhảy múa vài vòng có thể làm khó được anh sao?

“Em không đi! Em không đi!” Hề Việt lập tức ngồi xổm xuống, mặc cho Trì Tiêu kéo tay cô như đang kéo vali về phía trước: “Không được không được, em không biết, mất mặt lắm, tay chân em không đồng đều, em cũng không cảm nhận được tiết tấu. Em không biết, em không làm được, em thật sự không làm được.”

Người qua đường nhìn đôi nam nữ này bằng ánh mắt kỳ lạ, như đang nghi ngờ đây là động tác múa mới nào.

Thái độ Hề Việt rất kiên quyết: “Đừng quan tâm tới em nữa, Trì Tiêu, như vậy đi, em ở bên cạnh cổ vũ hai người được không? Em rất giỏi cổ vũ, em nhìn hai người nhảy là hạnh phúc lắm rồi, em sẵn sàng xem, anh đừng quan tâm tới em nữa, đừng quan tâm nữa.”

Trì Tiêu trêu cô: “Anh đi tìm cho em cái túi đen trùm lên đầu, chọc thủng hai lỗ ở chỗ mắt, làm như vậy thì khi em lên nhảy người khác đều không biết em là ai, sẽ không ngượng nữa, thế nào?”

Hề Việt nói: “Anh bị điên à, anh đúng là bị điên!”

Thật ra ban nãy cô kiên quyết kéo Trì Tiêu cùng ra ngoài là vì khi cô do dự không quyết, Trì Tiêu có thể k*ch th*ch cô, cho cô sức mạnh, biết đâu cô lại lên nhảy thật.

Nhưng khi thật sự tới đây, cô phát hiện chiêu này không có tác dụng.

Còn Trì Tiêu thì cười rất vui vẻ.

Anh sớm nhận ra tính khí Hề Việt, chỉ ưa nịnh nọt, thế là anh buông tay, không ép cô nữa, cũng không uy h**p, việc nên làm là chờ đợi, vờ như không có chuyện gì, đứng cạnh cô nghịch điện thoại, vờ như không để ý.

Quả nhiên, chẳng mấy chốc, khi anh hoàn toàn không quan tâm tới cô, Hề Việt đã đứng dậy.

Một lúc sau, bước chân cô bắt đầu di chuyển, nhưng tay vẫn không buông.

Thêm lúc nữa, tay cũng bắt đầu cử động, dần thử vỗ theo tiết tấu.

Bị người khác đẩy không có tác dụng gì, bị người khác kéo cũng vậy.

Nhiều lúc, con người phải tự mình bước ra, tự mình bước khỏi vùng an toàn.

Trì Tiêu thấy, Hề Việt hiểu điều này, nhưng tạm thời cô không có nhiều sức lực như vậy để làm được điều đó.

“Trì Tiêu.”

“Hả?”

“Ngoại trừ Lệ Giang, Vân Nam còn có nơi nào nhảy múa nữa?” Hề Việt vẫn không thể hoàn toàn thoải mái được, lắc lư cơ thể ở vòng ngoài cùng lửa trại đã là cực hạn của cô rồi: “Ở đâu có thì nơi tiếp theo em sẽ tới đó.”

Trì Tiêu muốn đáp, vậy thì nhiều lắm, nếu như em gặp may thì ở sân bay cũng có thể thấy được.

Em không tưởng tượng nổi niềm vui của người Vân Nam đâu, rốt cuộc người Vân Nam bày tỏ sự sùng bái với cuộc sống như thế nào, em cũng chưa hiểu hết được.

“Anh không biết.” Trì Tiêu nói: “Em đi thăm dò đi.”

 Thang Ý Tuyền lại xuất hiện lần nữa cạnh lửa trại phía xa.

Rất kỳ lạ, lần này cô ấy dắt theo một bé gái, chắc trạc tuổi tiểu học, tết bím tóc gọn gàng, đeo kính gọng đen.

Hai cô gái một lớn một bé đang cố gắng theo kịp tiết tấu. Thang Ý Tuyền vừa nhảy còn phải vừa sửa động tác cho cô bé, chắc chắn họ rất vui, bởi vì thậm chí Hề Việt còn nhìn thấy từng chiếc răng trắng của Thang Ý Tuyền.

Họ nhảy bao lâu, Hề Việt đợi bấy lâu, xem bấy lâu, bởi vì cô luôn do dự không biết có nên lên thử hay không, vậy này cũng không thấy chán.

Mãi tới khi Thang Ý Tuyền và cô bé tạm biệt nhau, Hề Việt mới nhận ra thì ra mẹ cô bé đứng bên ngoài dòng người.

Cô bé chạy tới bên mẹ, cuối cùng Thang Ý Tuyền cũng như chim về tổ, lao tới chỗ Hề Việt, giọng điệu hờn dỗi: “Cô lừa tôi, cô không lên!”

Hề Việt cười nói, lần sau lần sau, lần sau chắc chắn lên.

Họ đều không bàn sâu lần sau rốt cuộc là khi nào.

Thang Ý Tuyền nói tôi khát rồi, tôi phải đi uống rượu.

Hề Việt nói được thôi: “Vậy qua quán bên cạnh đi, tôi mời.”

Thang Ý Tuyền nói không cần, hôm nay cô ấy nhận được tin xấu về công việc, phải tiêu ít tiền, coi như đuổi vận xui đi.

Cạnh quảng trường có khá nhiều quán rượu, hơn nữa cũng rất có “phong cách Lệ Giang”. Có một quán cửa sổ tầng hai đang mở, dây hoa leo từ cửa sổ gỗ ra, vươn dài xuống dưới như dòng thác, phủ kín hơn nửa bức tường, hiệu quả thị giác cực kỳ tốt.

Thang Ý Tuyền lập tức quyết định, chính là quán này!

Hề Việt cũng tán thành, là vì tuôn ra theo dây hoa còn có tiếng nhạc. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy ca sĩ bên trong quán rượu đang đánh guitar, cất tiếng hát, khiến cô nhớ tới Jade và Dương Á Đường.

Trì Tiêu cũng tự giác rút lui, anh không muốn làm phiền đêm lãng mạn của hai cô gái, chỉ dặn Hề Việt đừng uống nhiều, về sớm chút.

Hề Việt doạ anh, hôm nay em phải uống bét nhè, lát nữa còn phải tới hộp đêm gọi mười anh cơ bắp để sờ, anh cứ đợi đi!

Trì Tiêu nói được, vậy em nhớ sờ mấy cái, có cái để so sánh thì em sẽ biết cơ bắp của ai đàn hồi hơn, đẹp hơn. Hàng tốt luôn phải so sánh mới biết được.

Nói rồi anh còn kéo tay Hề Việt đặt lên người mình.

Ban ngày ban mặt… À không phải, đang là đêm trăng thanh gió mát.

Vẻ mặt Hề Việt khó nói, thấp giọng: “Anh có cần mặt mũi nữa không đấy?”

Trì Tiêu nói anh nhìn thấu hết rồi, làm bạn trai của em thì không cần mặt mũi, lúc nên ngang ngược thì phải ngang ngược, lúc nên làm nũng thì phải làm nũng.

Em mới là người khó hầu hạ ấy.

Đáng tiếc, nơi này không có mấy anh chàng cơ bắp.

Sau khi ngồi xuống, Hề Việt gọi cho mình một ly nước ngọt, bởi vì nhìn dáng vẻ Thang Ý Tuyền có vẻ sẽ không say không về, vậy nên cô phải tỉnh táo tuyệt đối. Trước đây khi tụ tập với bạn bè, đồng nghiệp, cô luôn đóng vai bảo vệ như này, cũng quen lâu rồi.

Thang Ý Tuyền tới trước sân khấu chọn bài, chọn một bài nhạc đồng quê cải biên từ ca khúc truyền thống của dân tộc thiểu số, nghe rất vui nhộn.

Hề Việt vừa uống nước ngọt vừa xem điện thoại.

Cô vào Weibo xem Dương Á Đường trước, phát hiện gần đây Dương Á Đường đang quảng bá bài hát mới, thế là cô cũng dùng tài khoản Vùng đất dâu tây dại chia sẻ, đính kèm mấy câu: Đây là một ca sĩ tài năng giấu nghề, những người bạn tới Đại Lý chơi đừng bỏ lỡ.

Mấy phút sau, cô đã thấy Dương Á Đường bình luận: “Em gái Mặt trăng, em gái Mặt trăng, tôi nhớ cô quá!”

Giọng điệu khoa trương tới nỗi khiến Hề Việt hoài nghi đây không phải Dương Á Đường. Cô gửi tin nhắn Wechat, quả nhiên, Dương Á Huyên đáp lại bằng tin nhắn thoại, cười ha ha: “Tôi luôn theo dõi tài khoản Weibo của cô mà! Đợi xíu, chúng tôi đang ở cạnh nhau, tôi bảo con bé nói với cô.”

Trong loa vang lên giọng nói dịu dàng của Dương Á Đường: “Chào cô nha Mặt trăng nhỏ, cảm ơn cô đã thích bài hát của tôi, cảm ơn cô quảng bá giúp tôi, khi nào cô về Đại Lý thế? Tôi hát tận nơi cho cô nghe.”

Hề Việt có gì đáp nấy, kêu cô về Đại Lý trước khi kết thúc chuyến du lịch Vân Nam sẽ khá khó, đợi năm sau đi!

Cô nghĩ kỹ rồi, sau này tranh thủ dịp nghỉ Quốc Khánh hàng năm, cho dù vé máy bay tăng giá, cho dù thời gian hạn hẹp, cô vẫn sẽ phải về Vân Nam một lần.

Là về, không phải tới, bởi vì Vân Nam có bạn của cô.

Trong bảng tin Wechat, Tôn Chiêu Chiêu đang đăng tin giá vé gần đây của đoàn hài, kịch, Jade bình luận một câu rất hèn hạ: “Tôi phải đưa mọi người tới xem, giữ vé cho tôi đấy! Phải gần cô chút!”

Tôn Chiêu Chiêu đáp: Biến.

Jade lại nói: “Gần đây lúc nào cô cũng chỉ nói với tôi một chữ.”

Thế là Tôn Chiêu Chiêu thêm hẳn hai chữ: Biến xa chút.

Hề Việt cười ngất, ấn like, bình luận xen vào, cô gửi cho Tôn Chiêu Chiêu cái ôm, gửi icon động viên cho Jade.

Kéo tiếp xuống dưới là Thịnh Lan Bình.

Gần đây Thịnh Lan Bình nghiện chơi bài trên điện thoại, lúc nào bà cũng chia sẻ trên tường nhà những tin “Chia sẻ là có thể nhận được tiền”.

Cô từng nói với Thịnh Vũ, Thịnh Vũ nói chia sẻ gì chứ, trò chơi gì chỉ có thể nhờ vào lượt chia sẻ mà chơi lâu không phá sản? Là cậu ấy lén nạp thêm tiền, sợ Thịnh Lan Bình đau lòng nên không nói.

Nhưng như vậy cũng có mặt hại, kỹ năng đánh bài của bà nội Lan Bình không được nâng cao, Thịnh Lan Bình thấy tiền dùng mãi không hết thế là không cần chơi nghiêm túc nữa, hở tí là đầu hàng, khiến tháng nào Thịnh Vũ cũng phải nạp nhiều tiền hơn, sắp ngang với người trẻ tuổi dùng tiền thật để quay gacha rồi.

“Thích chơi thì chơi thôi.” Thịnh Vũ nói: “Chuyển sự chú ý chút, chỉ cần đừng giục tôi kết hôn thì sao cũng được.”

Nhưng nếu như có ai đó thật sự hỏi khi nào Thịnh Vũ kết hôn, Thịnh Vũ sẽ nói, khi nào Huyên Tử kết hôn thì tôi kết hôn, tới lúc đó các cậu phải mừng tiền đấy. Huyên Tử không kết hôn tôi cũng không kết hôn, tới khi già rồi, tôi tiễn cô ấy đi trước, mấy năm sau tôi cũng mất, cảm phiền các cậu chôn tôi cạnh Huyên tử, xây cho chúng tôi “ngôi nhà lãng mạn” thật đẹp, xin đấy.

“Đương nhiên rồi, tôi càng mong tôi đi trước Huyên Tử.” Thịnh Vũ không chút né tránh chủ đề sinh tử. Lý luận của cậu là, nhân sĩ trong giang hồ đều coi sống chết là chuyện nhỏ, tình nghĩa mới là cốt yếu: “Kiếp sau tôi lớn hơn cô ấy mười tuổi, để xem cô ấy còn lấy tuổi tác ra nói nữa không!”

Hề Việt xem bảng tin, cảm thấy không đủ, thế là mở danh sách bạn bè ra, bắt đầu gửi tin nhắn riêng.

Hai người trả lời lại cô luôn là hai người thường không rời khỏi điện thoại.

Một là La Dao, nói cô ấy đang đi làm, chán chết đi được, còn muốn gọi video, nhưng vừa kết nối, chưa nói được mấy câu là tắt luôn, nói giám đốc tới rồi, lại tới nữa, gần đây cứ đi kiểm tra mãi, phiền chết đi được.

Còn một người nữa là Miêu Dự Phong.

Giờ này chắc Xuân ở Vân Nam đang chuẩn bị nguyên liệu, Hề Việt muốn buôn vài câu, hỏi Miêu Dự Phong, tối mọi người ăn gì? Tụ tập ăn xuyên đêm sao? Đi ăn đồ nướng hả? Cô nhớ đậu phụ và bí nướng ở quán đồ nướng đó quá.

Nhưng điều kỳ lạ là, phản ứng của Miêu Dự Phong rất lạnh nhạt.

“Có chuyện gì sao hả bà chủ?”

Hề Việt sững sờ.

“Miêu Hiểu Huệ nói rồi, chị và anh Trì Tiêu yêu nhau, sau này chúng ta không thể làm bạn được nữa, ăn đêm cũng sẽ không nói cho chị biết.”

Hề Việt nói tại sao?

“Tại sao cái gì? Tôi ngu chắc? Người đi làm công ăn lương không thể nói chuyện với bà chủ được, tìm đường chết à?”

Hề Việt vừa tức vừa buồn cười, chỉ đành buông lời cay đắng, cậu đợi đấy, lát nữa tôi tìm chị cậu cáo trạng, đánh bầm dập cái đầu ngu ngốc của cậu.

Khi cô đang cúi đầu gõ chữ trên điện thoại, bên kia, Thang Ý Tuyền đã từ sân khấu chuyển tới quầy bar, đang nói chuyện với bartender, dường như đang gọi đồ uống gì đó.

Hề Việt không biết Thang Ý Tuyền đã uống mấy ly, không biết tửu lượng cô ấy thế nào, nên muốn ngồi gần cô ấy chút, nhưng trước quầy bar đã kín người.

Cô nhìn xung quanh, bất ngờ khi thấy Lãnh Kế Bằng.

Hôm nay khi rờ khỏi núi tuyết Ngọc Long, họ xảy ra chút chuyện không vui mấy, đúng thật là trùng hợp, tối nay họ lại đi vào cùng một quán rượu.

Lãnh Kế Bằng vẫn mặc áo T-shirt đen bó, bả vai, cánh tay lộ ra ngoài hiện rõ từng đường nét, kích thước bắt mắt, trông vô cùng lực lưỡng.

Nói thật, chắc chắn Lãnh Kế Bằng là người kính nghiệp, bởi vì cơ thể cơ bắp này thật sự rất mất thời gian để tập luyện, không làm giả được. Nhưng điều kỳ lạ là, Hề Việt không hứng thú nổi, thậm chí còn không muốn nhìn thêm cái nào.

Đàn ông, hoặc nên nói là bất kể đàn ông hay phụ nữ, để phán đoán một người có khoẻ mạnh mãi mãi được không đều phải xét trên hai khía cạnh, cơ thể và tâm trí. Lãnh Kế Bằng là người đàn ông lực điền, nhưng anh ta không có trái tim khoẻ mạnh, hào phóng, ổn định, rộng rãi như vậy. Điều này khiến Hề Việt thấy tiếc. Cô cũng dần hiểu câu “không phải người cùng đường” mà Trì Tiêu nói, bởi vì họ đối xử với một người, kết bạn với ai đó, tâm trí luôn luôn đứng đầu. Cơ bắp của Lãnh Kế Bằng dường như không thể bù đắp vào phần yếu đuối, kín mít của “trái tim”.

Vừa nghĩ tới Trì Tiêu, Hề Việt đã hơi thất thần.

Bởi vì cô nghĩ tới cảm giác khi chạm vào cơ bụng Trì Tiêu, nhớ tới nhiệt độ cơ thể anh. Thì ra khi con người kích động, da sẽ đổi màu, nhiệt độ cơ thể sẽ tăng cao theo chiều hướng đáng sợ, khiến người ta thấy bỏng tay, không nắm được…

Không được.

Hề Việt vội uống một ngụm nước ngọt, ép mình di dời sự chú ý, không thể nghĩ linh tinh vào thời điểm không phù hợp được.

Đàn ông có vẻ ngoài hại người quá.

Lãnh Kế Bằng cũng nhìn thấy Hề Việt, anh ta do dự mấy giây, dường như đang xem xung quanh Hề Việt có ai khác không, sau đó cầm theo ly rượu của mình, muốn đi về phía cô.

Nhưng anh ta bị Hề Việt ngăn lại.

Cô nâng ly lên, lắc lắc ra hiệu với anh ta.

Lãnh Kế Bằng hiểu ra, bước chân dừng lại.

Hề Việt chợt thấy như cách tựa muôn trùng, thật ra vừa nãy khi lướt bảng tin, khi gửi tin nhắn cho mọi người, cô có cảm giác dường như mình thích bản thân ở Vân Nam hơn.

Nếu nói con người như tấm thẻ có hiệu ứng quang học, có cơ chế khúc xạ, có dáng vẻ khác nhau khi ở những góc khúc xạ khác nhau, vậy Hề Việt trước đây và Hề Việt khi tới Vân Nam có sự khác biệt to lớn.

Cô thích bản thân ở Vân Nam hơn, thoát khỏi môi trường sống quen thuộc và vòng tròn xã hội vốn có, trở nên tự do tự tại hơn nhiều, có lại khát khao diễn đạt, muốn qua lại với người khác, chứng sợ xã hội giảm đi nhiều. Còn nữa, cô không còn kháng cự việc nói “không”, mặc dù có nhiều trường hợp không buông bỏ mặt mũi được, sẽ có tâm lý nịnh nọt, nhưng trong trường hợp như phải đối diện với Lãnh Kế Bằng, cô đã hạ quyết tâm không làm bạn với anh ta nữa, vậy thì cô không cần nghĩ xem nên giải quyết khéo léo thế nào, mà là nói với mình, trời cao biển rộng, không chơi được với nhau thì thôi. Bạn thấy tôi chướng mắt, cùng lắm thì chúng ta chửi một trận, sau đó block nhau, không ai chịu thiệt, sau đó không bao giờ gặp lại nữa.

Có lẽ sẽ không khoa trương như thế, nhưng về lí thì sẽ là vậy.

Hề Việt nghĩ, 80% nguyên nhân cô như vậy là do học từ Trì Tiêu.

Cô cũng trở nên “nguyên thuỷ” hơn, trở nên tuỳ hứng hơn, trở nên “Vân Nam” hơn.

Hề Việt phiên bản Vân Nam, mặc dù không được hoàn hảo như phiên bản Vùng đất dâu tây dại, mặc dù là “bản giới hạn” sẽ không tồn tại sau khi rời khỏi Vân Nam, nhưng cô thật sự rất thích, rất hài long với sự thay đổi này.

Nếu cô có thể luôn duy trì phiên bản này thì tốt biết bao.

Hề Việt nghĩ mãi nghĩ mai, suy nghĩ bay về phương xa.

Khi còn đang thất thần, cô nghe thấy có người chửi bới: “Cút đi, cút tôi xa vào, cút!”

Trong tiếng hỗn loạn, Hề Việt còn tưởng ai đó đã nói ra lời trong lòng cô, khi hoàn hồn lại mới nhận ra giọng nói này rất đỗi quen thuộc.

Toi rồi.

Thang Ý Tuyền.

Tiếng guitar trên sân khấu đã dừng, ánh mắt của rất nhiều người đều đổ dồn về phía quầy bar, cô vội vàng xuyên qua dòng người, bàn ghế, nhìn thấy Thang Ý Tuyền đang bị một người đàn ông giữ cánh tay, mặc cho cô ấy vùng vẫy thế nào, chửi bới ra sao, người đó vẫn không buông.

Hiển nhiên người đàn ông đó đã uống nhiều, không đứng vững, lắc trái lắc phải, giải thích với người bên cạnh, nói Thang Ý Tuyền là bạn gái bỏ nhà đi của anh ta.

Thang Ý Tuyền nói tôi là bà nội anh, anh buông tay ra cho tôi!

Tên ma men duỗi một ngón tay, tới sát Thang Ý Tuyền, chỉ mũi cô ấy, mơ màng nói: “Cô im miệng…. cho tôi.”

Thang Ý Tuyền cúi người, cắn vào cánh tay tên ma men.

Phục vụ quán rượu đều vây xung quanh.

Có lẽ buôn bán làm ăn gặp phải loại người như này quá nhiều, họ không lấy làm lạ, không chút hoảng loạn, phân công rõ ràng. Mấy người vây quanh tên ma men, nói lời dễ nghe, anh à, anh nhận nhầm người rồi. Mấy người khác an ủi Thang Ý Tuyền, còn có mấy người giúp sơ tán người hóng chuyện.

Trên sân khấu, tiếng guitar lại vang lên.

Một chuyện nhỏ nhặt dường như rất dễ dàng bị đẩy đi.

Hề Việt còn nghe thấy có người đang xì xào bàn tán, nói cô gái ấy quen quá, người cùng bàn đã giơ điện thoại lên, chĩa camera về phía đó, nói, à đúng rồi, có phải từng đóng bộ phim nào không? Là diễn viên hả?

Tay Thang Ý Tuyền vẫn đang bị nắm lấy, mắt và mặt đỏ bừng lên.

Hề Việt không nghĩ nhiều, cởi áo khoác ra, rảo bước chen qua, trùm áo lên đầu Thang Ý Tyền, che hết người cô ấy lại, sau đó kéo tay kia của Thang Ý Tuyền, kéo về phía sau. Cô nói với cô ấy, đừng tháo ra, cũng đừng nói chuyện, tiếp đó, cô tiến lên trước, đi về phía tên ma men không biết gì kia.

Môi Hề Việt mấp máy, nhưng cô không nói được câu nào.

Sự dũng cảm của cô có hạn, lúc này Tôn Chiêu Chiêu như nhập vào cô, cô lo sợ chỉ cần cô lên tiếng, lời nói cay nghiệt sẽ biến thành trò hề.

Điều duy nhất cô có thể làm là duỗi tay, làm động tác bảo vệ Thang Ý Tuyền. Cô không thể ngó lơ bạn của mình, cho dù nhìn cô rất hèn nhát, rất yếu ớt, dáng vẻ bảo vệ người khác cũng rất đáng yêu.

Lãnh Kế Bằng luôn đứng trong dòng người phía xa.

Đối diện với biến cố bất chợt, anh ta cũng kinh ngạc, nhưng quan sát thể hình tên ma men đó, lại nhìn những chai rỗng có thể sẽ bị coi là vũ khí dưới quầy bar… Anh ta nghiêng người về phía trước, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhúc nhích.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn