Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương 36: Cô nói sớm mình là người nổi tiếng trên mạng có hơn không – Trạm Đại Lý
Hề Việt không thấy nói câu này có vấn đề gì, cô rất muốn nói cho Trì Tiêu nghe cảm nhận của mình.
Cô bộc bạch, cô cho rằng tình cảm giữa mình và Trì Tiêu chắc chắn sẽ không dài lâu, tình cảm bắt đầu từ sự bồng bột không có cái gì làm nền, điểm cuối cùng là nơi nào, cô thật sự không nắm rõ. Cô luôn giữ thái độ bi quan, không có gì để che giấu.
Cô vốn không muốn bắt đầu, cô cũng từng từ chối, từng đắn đo, nhưng sau đó đã thất bại. Lý do thất bại hai phần do cô, tám phần do Trì Tiêu, cô ưa nịnh, đó là vấn đề của cô, nhưng Trì Tiêu biết rõ cô không kiên định, ấy mà vẫn kiên quyết dụ dỗ cỗ, liên tục lôi kéo cô, ép cô bước ra khỏi vùng ranh giới, đây là trách nhiệm của anh.
Nhưng, giờ đã bắt đầu rồi.
Trong mối quan hệ với Trì Tiêu, Hề Việt chợt xuất hiện một kiểu dũng cảm trong cô dộc, giống như lúc trước cô từ bỏ tất cả, đổi số điện thoại, một mình tới Vân Nam.
Nếu không cô sẽ không bao giờ xuất phát được.
Nếu đã xuất phát, vậy phải đi tới nhiều nơi, ngắm nhìn nhiều phong cảnh.
Nếu đã bắt đầu, cô muốn cố gắng có được nhiều niềm vui hơn, thoải mái hưởng thụ chút, dũng cảm, thích thú hơn trong mối quan hệ này.
Trì Tiêu không biết những biến đổi tâm lý trong tâm trí Hề Việt.
Anh đang buồn bực, sao cô có thể nghiêm túc nói ra những lời không đàng hoàng như vậy?
“Anh mới không đàng hoàng ấy, từ trên xuống dưới trên người anh đều không đàng hoàng.”
Hề Việt rất nghiêm túc, giống như lần trước cô hỏi Trì Tiêu có cơ bụng không, cũng giống như việc phải kiểm kê sau khi kết thúc một hạng mục công việc. Họ đang thảo luận, cô đang tích cực phát biển, bày tỏ cảm nhận khi hôn Trì Tiêu, hơn nữa cô cũng tự biết rõ mình rất trong sáng, không mang theo chút tạp niệm nào.
Nhưng sự trong sáng này khiến Trì Tiêu tự thẹn kém người.
Hề Việt càng nghiêm túc, đứng đắn, mỗi một noron thần kinh trên người anh càng nhảy loạn xạ.
Thật sự muốn lấy mạng nhau mà.
…
Hề Việt mơ màng, không nhớ tối qua mình ở chỗ Trì Tiêu bao lâu, dù sao cô cũng tự về phòng mình.
Cô không dám để Trì Tiêu tiễn, một là vì khu sau khu trước không cách nhau bao xa, hai là sợ Trì Tiêu đưa cô về sẽ rất khó rời đi.
Đây mới là lần đầu hôn nhau.
Hề Việt vẫn hơi khó tin.
Quả nhiên sau đó mấy người Thịnh Vũ không về tìm hai người. Chẳng mấy chốc cô đã ngủ thiếp đi, không biết họ chơi tới lúc nào.
Giờ đã là giữa trưa, Hề Việt cảm thấy di chứng tối qua vẫn còn, đó là lúc lúc cô lại sờ lên môi, đây là lần thứ mấy trong hôm nay rồi.
Cô nằm trên ghế ngủ trưa, sau đó vào nhà bếp, nấu thịt viên hấp cho Phúc theo công thức Thịnh Vũ cho, còn chưa nửa viên cho Trọn Vẹn.
Chú mèo Trọn Vẹn đã quen với tự do, chỉ khi đói mới về tìm đồ ăn, ăn no là chạy ra ngoài chơi, thật sự coi homestay Mã Ni là khách sạn.
Chăm lo cho một mèo một chó xong, Hề Việt thay nước bể cá cho Đại Hỉ và Tiểu Hỉ theo giáo trình Thịnh Vũ dán trong phòng trà. Không biết Tiểu Hỉ trong bể là phiên bản thứ mấy nữa, lần này là con cá rất hoạt bát.
Thay nước xong, Tôn Chiêu Chiêu quay về, vừa vào cửa đã liê tục rót trà uống.
Hề Việt hỏi sao thế? Sao mặt đỏ bừng vậy?
Tôn Chiêu Chiêu nói, Ngưu Gia Phú bị điên, vừa nãy còn cãi nhau với anh ấy một trận.
Cô ấy nhìn lưới cá và hai con cá koi nhỏ trong bể, nói: “Tôi đền đền đền cho Thịnh Vũ con cá này mà mệt chết đi được, vì để tìm được cho cho cho cho cậu ấy con na ná ná ná ná như vậy, tôi suýt chút lật lật lật tung bể bể bể cá của ông chủ ở tiệm bán hoa và chim cảnh đấy.”
Hề Việt bảo Tôn Chiêu Chiêu ngồi xuống cho nguôi giận, từ từ nói, rốt cuộc có chuyện gì? Sao Jade lại dây tới cô rồi?
“Anh anh anh anh ta lừa tôi tối tối tối tối nay tới nghe anh ta biểu diễn.”
Hề Việt khó hiểu: “Tại sao? Tối nay có hoạt động gì đặc biệt sao? Kỳ nghỉ kết thúc rồi, chắc khách cũng đâu đông lắm đâu?”
Tôn Chiêu Chiêu nói đúng vậy, tôi cũng nói vậy đó!
“Anh ta nói có bài hát vừa vừa vừa mới viết, lần lần lần lần đầu hát, bảo tôi đi cổ vũ, xem xem xem có hay hay hay không.”
Tôn Chiêu Chiêu cảm thấy, khi có khách thì anh không hát, giấu khư khư như báu vật gì kinh lắm vậy, giờ khách đi hết rồi, anh hát cho ai nghe?
“Chắc chắn anh ta không muốn để Dương Á Đường biết mình cũng viết bài hát mới, tên đàn ông này nhỏ nhen quá.”
Tôn Chiêu Chiêu kích động đã dần bình tĩnh lại.
Hề Việt nghĩ chuyện của Jade, thấy có gì đó kỳ lạ. Đây là bài hát mà lại không muốn diễn trước mặt người khác, cứ muốn Tôn Chiêu Chiêu đi nghe, có lẽ ý đồ trong đó chỉ có Tôn Chiêu Chiêu không nhìn ra.
“Vậy cô đi đi.” Hề Việt quyết định giúp anh Ngưu một phen.
“Tôi không đi, buổi tối tôi cũng có buổi biểu diễn.”
Hề Việt cười nói: “Vậy cô đi diễn trước, bảo anh ấy đi xem cô trước, sau đó cô lại đi xem anh ấy, hai người không ai nợ ai, thế nào?”
Tôn Chiêu Chiêu nói cái này thì tính toán sòng phẳng gì chứ? Jade vốn dĩ thích xem hài độc thoại, anh ấy từng đi xem.
Hề Việt không còn gì để nói nữa, nói tiếp là lỡ miệng ngay. Cô chỉ đành quay người, rót cho mình một cốc trà.
Khi điện thoại vang lên, Tôn Chiêu Chiêu vẫn đang chửi Jade, nói người này xấu xa thế nào, ngứa đòn ra sao. Có lúc cô ấy mở micro hay luyện tập, bản thảo vẫn chưa được chỉnh sửa kỹ càng, tiết tấu rất tệ, Jade ở dưới sân khấu như khỉ chưa tiến hoá, kêu om sòm, vỗ tay, hoan hô, làm như thấy cô mất mặt thì anh rất vui vậy.
Đúng là bị điên.
Hề Việt cạn lời với hai con người này.
Cô cầm điện thoại lên đọc tin nhắn, là tin nhắn của Trì Tiêu. Lúc này anh đang ở Xuân ở Vân Nam, anh gửi ảnh chụp màn hình Vùng đất dâu tây dại cho cô, chất vất: “Tại sao em xoá bình luận của anh?”
Chính là bình luận giảm 50% nhờ vào ảnh chụp màn hình.
Hề Việt không nghĩ gì, dùng lời của Tôn Chiêu Chiêu để trả lời lại anh: “Bởi vì anh bị điên.”
…
Khi mặt trời sắp xuống núi, Hề Việt ra ngoài, bắt xe tới bến Long Kham.
Lúc này cô không biết mình đang được thảo luận tới, lý do thảo luận chính là vì Vùng đất dâu tây dại.
Homestay Mã Ni có một nhóm cho khách thuê trọ, Thịnh Vũ là chủ nhóm, giờ cậu đang liên tục nhắn vào nhóm: “Đù má, điện thoại tôi hỏng rồi? Chuyện gì thế này!”
Chuyện gì?
Cậu gửi ảnh chụp màn hình trên app đặt phòng vào trong nhóm, trong nửa tháng sau, phòng của homestay Mã Ni đều bị đặt sạch.
“Nhà nước vừa thêm kỳ nghỉ hai tuần mà quên không báo cho tôi hả?”
Cậu tag tất cả mọi người: “Báo với mọi người chưa?”
Vào mùa vắng khách, việc kinh doanh của homestay không khả quan lắm, cho dù là homestay Mã Ni có lượng khách quen đông đảo cũng sẽ không xuất hiện tình trạng kín phòng như này. Có một suy đoán lướt qua, Thịnh Vũ thấy chuyện trước đây vẫn chưa xong, chắc chắn cậu lại bị người ta tính kế rồi, biết đâu phía sau còn có bẫy gì đó đang đợi cậu, vậy nên cậu cứ chần chừ không dám ấn xác nhận thông tin đặt phòng trước.
“Hoặc ông trời thấy mấy ngày trước tôi chịu khổ đủ rồi nên bù đắp lại cho tôi.” Thịnh Vũ cũng không biết nên lo lắng hay vui vẻ: “Nếu là thật thì… Chỗ khác không có khách, chỗ chúng ta lại tấp nập như vậy, không phải sẽ khiến họ tức chết à?”
Bình thường nhóm khách ở trọ rất ít người nói chuyện, mọi người toàn cúi đầu không gặp, ngẩng đầu không thấy, cho dù có người nhắn cũng là tin nhắn đóng tiền hoặc lấy hộ hàng, giờ đột nhiên bị Thịnh Vũ tag hết như vậy, ai cũng ngoi lên hóng chuyện.
Trí Mễ nói: “Anh gọi điện hỏi xem, chắc app có vấn đề đấy.”
Trà Trà gửi icon gõ đầu cho Trí Mễ, sau đó nói: “Không đâu không đâu! Sẽ không có vấn đề đâu, đây là khổ tận cam lai mà! Tiểu Vũ, cậu sắp phát tài rồi!”
Vậy thì không tới mức đó, kín phòng hai tuần không tới mức phát tài, nhưng thật sự khiến người ta bất ngờ. Thịnh Vũ phải làm rõ nguyên nhân, khách sẽ không vô duyên vô cớ tới, kiểu gì cũng có lý do đằng sau khiến homestay Mã Ni đột nhiên được nhiều người biết tới.
Cậu muốn tìm được lý do này.
Jade nói cậu quan tâm nhiều thế làm gì? Không thì cậu gọi điện cho khách đặt phòng trước hỏi xem. Này, bạn tìm được homestay của tôi bằng cách nào không, tìm ở đâu không? Tìm kiểu gì không? Còn nữa, có phải bạn có ý đồ xấu gì đó không? Chân thành chiến thắng tất cả, cậu cứ hỏi vậy là xong.
Câu này khiến Thịnh Vũ tức tới mức phải nhắn riêng với Jade: Cậu tiếp tục đi khắp thiên hạ nhờ vào não chó của cậu đi, cả đời này cậu cũng sẽ không theo đuổi được Tôn Chiêu Chiêu đâu.
Tiểu Mao gợi ý cho Thịnh Vũ, hay là anh xem thông tin khách đặt trước, xem có thể là do công ty nào đó tổ chức team building không?
Thịnh Vũ cân nhắc, cũng thấy không có khả năng. Giờ không phải ngày lễ gì, team building gì chứ? Hơn nữa không phải đặt hết phòng hàng loạt, mà là chiều nay liên tục có người đặt phòng, quá kỳ lạ.
Điều kỳ lạ nhất là, Thịnh Vũ nhận được một đánh giá của khách, người đó tới ở vào ngày Quốc tế Lao động năm ngoái, giờ mới nhớ ra đánh giá bù. Thịnh Vũ không có ấn tượng mấy với vị khách này, nhưng đối phương đã đánh giá điểm tối đa, nói: Trùng hợp quá, tôi nhìn thấy Weibo liền thấy rất quen, thì ra tôi từng ở homestay này! Đúng thế, tôi còn v**t v* con Corgi đó đấy, nó tên Phúc!
Weibo gì?
Hơn nữa Thịnh Vũ tới Hoà Thuận mới biết, ngày mai, ngày kia cũng có khách sẽ tới homestay Mã Ni ở Hoà Thuận.
Chưa dừng lại ở đó.
Khi cậu xem app, đơn đặt phòng còn tiếp tục tăng lên.
Đây là cổ trấn Hoà Thuận, nói về công nghiệp hoá thì chắc chắn không so được với thành cổ Đại Lý, nhưng sự tấp nập lại chuyển tới nơi đây.
Thịnh Vũ hỏi trong nhóm: “Có ai dùng Weibo không?”
Trà Trà nói để mình đi xem.
Trì Tiêu mãi không nói gì lại như nín nhịn rất lâu, cuối cùng mới có thể nói ra sự thật. Anh gửi đường link trang chủ Mặt trăng và Vùng đất dâu tây dại vào nhóm, nói với Thịnh Vũ, tự xem đi.
Một khoảng thời gian im ắng trôi qua.
Thịnh Vũ gửi tin nhắn thoại vào trong nhóm, vô cùng kích động: “Mặt trăng nhỏ này là ai? Là Mặt Trăng mà tôi biết đó sao? Mặt trăng nhỏ đáng yêu của tôi ư?”
Trì Tiêu gửi lại dấu hỏi chấm.
“Của cậu, Mặt trăng nhỏ của cậu.” Thịnh Vũ nói: “Trời ơi, tôi đúng là kẻ nhà quê, tôi chưa từng thấy Weibo nào náo nhiệt đến vậy!”
…
Lúc này, Hề Việt vẫn không biết gì, cô đang đạp xe đêm bên Nhĩ Hải.
Cô thật sự không còn nơi nào để đi nữa, hầu hết mọi thắng cảnh cô đều đã tới, nhưng lại không nỡ rời khỏi Đại Lý, vậy nên đã tới Nhĩ Hải.
Đều là hành lang sinh thái tuyến phía Tây, lần này cô vẫn tới bến Long Kham trước, đi từ Nam ra Bắc, men theo ánh dương chiều tà, đạp xe tới khúc cua chữ S ở suối Bàn Khê rồi xuống xe.
Cảm nhận của cô suốt chặng đường là, khách du lịch thật sự ít đi rất nhiều.
Mặc dù quán café và studio chụp ảnh bên đường vẫn mở, nhưng độ đông khách không thể so với mấy ngày trước. Cộng thêm trời sắp tối, du khách lần lượt chuẩn bị rời đi.
Hề Việt tìm một bậc thềm ngồi xuống.
Cô từng xem video du lịch của người khác, người đó cũng từng xem album ảnh của tầng hai quán café, nói khi vào mùa thu, đông, khi mặt trời lặn, Nhĩ Hải sẽ chuyển sang thời khắc xanh lam, là màu xanh đậm, sâu thăm thẳm, trời và nước hoà chung một màu. Bạn ở trong sắc xanh thuần khiết ấy, không phân biệt được rõ đường chân trời, cũng không phân biệt được phương hướng, chỉ cảm thấy mình đang ở ngoài thế giới.
Tại đây, người hạnh phúc sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn, người cô đơn lại thấy càng cô đơn hơn.
Hề Việt không thấy có gì khác lạ, cô chỉ đột nhiên thấy tiếc nuối. Thời khắc chuyển xanh đẹp như vậy, vậy mà giờ cô mới thấy lần đầu tiên. Nếu không phải cô mang theo thái độ kiên quyết tới Vân Nam, có lẽ trải nghiệm này sẽ cứ thế trôi qua trong cuộc đời cô.
Một bắt đầu vội vã, một kết cục chưa biết trước, nhưng cô thật sự đã có được quá trình tuyệt diệu.
Hề Việt cảm thấy, không chỉ vậy, ít nhất quá trình này xứng đáng với quyết định xuất phát ban đầu.
Bậc thềm bên hồ nước hơi lạnh, cô chỉ mặc áo khoác ngoài mỏng, cũng không thể cởi ra, nên chỉ đành dùng tư thế “hèn hạ”: Khom bả vai, tay kê dưới mông.
Cô ngó ngang xung quanh, cũng may không ai để ý tới cô.
Mặt trăng lại bắt đầu nhô lên.
Một khoảng không tràn ngập trong sắc xanh như lọ mực, ánh trăng nhô dần lên tới độ cao hoàn hảo.
Hề Việt giơ điện thoại lên chụp ảnh, sau đó đổi bức ảnh này thành ảnh đại diện Wechat, trước đó cô để ảnh tự sướng ngu ngốc của mình khi đi leo núi ở núi Cao Lê Thống.
Cũng vào lúc này, hề Việt nhận ra bản thân đang tham lam, lưu luyến. Ánh trăng ở Đại Lý quá đẹp, cô muốn nhìn thêm chút nữa, chút nữa, đợi tới khi rời đi, đây cũng là vốn để cô chém gió, khoe mẽ. Cô có thể nói với người khác, tôi từng nhìn thấy ánh trăng đẹp nhất tại Đại Lý.
Có lẽ bạn từng tới đó, nhưng cảnh bạn nhìn thấy chắc chắn không đẹp bằng cảnh tôi nhìn thấy.
Bạn không tin cũng không sao, bởi vì bạn cũng có thể nói như vậy với người khác.
Nó tồn tại, tồn tại hàng triệu năm, nhưng vẫn không sánh bằng khoảnh khắc được bạn nhìn thấy.
Sau khi ngồi một lúc, sắc xanh xung quanh dần lắng xuống, đất trời chỉ còn lại một màu đen xám xịt đang hít vào thở ra, thổi lên những gợn lăn tăn trên mặt hồ. Dưới ánh trăng thanh mát, cô có ảo giác, thời gian hàng triệu năm này như cùng lặn xuống, biến thành ánh sáng bạc đang di chuyển trên dòng nước.
Hề Việt bắt đầu ngây ngốc, khi cô nhìn chằm chằm mặt hồ quá lâu, chân như không nghe theo sự sai khiến, không đứng dậy nổi, cũng không muốn đứng dậy.
Du khách bên Nhĩ Hải ngày một ít, nhìn theo hướng hành lang, chỉ còn lại lác đác vài người và ánh đèn đường rải rác.
Ba cô gái trẻ không biết nhảy ra từ đâu, một người trong số đó ăn to nói lớn, đứng sau Hề Việt, hét lên: “Chị gái ơi, giúp bọn tôi với!”
Hề Việt suýt chút giật nảy mình, ngã xuống nước.
Bên cạnh có ba chiếc xe đạp, Hề Việt đoán họ cũng tới đây đạp xe đêm, gan dạ ghê, cũng rất kiên định nữa. Cô gái trẻ đó nhờ Hề Việt chụp ảnh cho họ, chụp hết Nhĩ Hải đêm khuya, mặt trăng, còn có xe của họ nữa, dụng cụ đầy đủ phết, từ máy chụp ảnh lấy liền tới điện thoại.
Thật ra Hề Việt không muốn đứng lên lắm, nhưng lại không quen từ chối người khác, nên cuối cùng vẫn phủi mông đứng dậy.
Mông vẫn còn ấm nóng, tay thì đã bị đá ở bậc thềm làm cho lạnh như băng, tay cầm điện thoại hơi run lên.
Mấy đạo cụ đều được sử dụng, không biết ảnh chụp thế nào, nhất là máy chụp ảnh lấy liền, trước đây Hề Việt chưa từng dùng bao giờ, khung căn ảnh nhỏ như hang kiến.
Cô đã cố gắng lắm rồi.
“Mấy cô xem thế nào?”
Một cô gái đứng đợi ra ảnh, hai người còn lại cúi đầu xem ảnh trong điện thoại, cuối cùng ba cô gái nhìn nhau, vô cùng nhiệt tình nói với Hề Việt: Cảm ơn chị nhé, chụp siêu đẹp luôn!
Hề Việt yên tâm hơn.
Cô vốn còn lo ảnh chụp lấy liền bị lệch, cắt mất nửa chân người ta rồi.
Thôi đạp xe, không ngồi nữa, lạnh quá.
Hề Việt đi theo hướng từ Nam tới Bắc, định tiếp tục đi về phía trước. Cô đạp xe ra ngoài khoảng mấy chục mét, mai xui quỷ khiến thế nào cô lại quay đầu nhìn lại, ồ, ba cô gái kia vẫn ở khúc cua chữ S, họ lại ngăn một du khách lại, nhờ người đó chụp ảnh cho.
Hề Việt đứng từ xa nhìn lúc lâu, bất giác cười khổ.
Cô vừa cảm ơn mấy cô gái ấy đã bảo vệ lòng tự tôn của cô, không bóc trần khả năng chụp ảnh kém cỏi ngay trước mặt cô, lại vừa thầm nghĩ, nếu có Trì Tiêu ở đây thì tốt rồi.
Lần ở cổ trấn Hỉ Châu, anh gánh trên vai trọng trách nặng nề, lại được rất nhiều người khen ngợi, suýt chút bị người ta tưởng là thợ chụp ảnh chuyên nghiệp, người xếp thành từng hàng dài.
Hề Việt nhớ tới bản thân rất nhiều năm trước, cô cũng thích chụp ảnh. Khi học đại học, cô còn từng tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh. Khi ấy, Mặt trăng và Vùng đất dâu tây dại khi ấy đang vào độ có sức sống mãnh liệt nhất, một ngày có thể đăng vô số bài. Một cành cây rơi xuống đường, cô sẽ ngồi xuống chụp trái chụp phải, mặc kệ có đẹp hay không, dù sao cũng phải bảo vệ kiểu mẫu nghệ thuật của mình.
Mọi người cũng rất nể mặt cô, khen cô lên tận trời xanh. Cô tìm thấy sự tự tin từ những bình luận đó, về sau càng chụp càng ham. Giờ nghĩ lại, quá tin vào lời khen của người khác thật ra cũng là một chuyện đòi hỏi cao, nó yêu cầu bạn phải có sự ngây thơ mù quáng.
Hề Việt cũng không biết sự mù quáng này của mình dần biến mất từ lúc nào, tóm lại, cô của bây giờ sẽ nổi da gà, xấu hổ khi xem lại những bức ảnh đăng khi trước.
Khi ấy cô còn cố gắng xây dựng hình tượng, bịa ra rất nhiều thứ, vậy mà cũng không sợ bị lộ…
Giờ nghĩ lại thấy bản thân ngốc thật.
…
Điện thoại báo có tin nhắn, linh cảm của Hề Việt vẫn luôn bình thường, cô đoán chắc là Trì Tiêu.
Chắc chắn anh về homestay không thấy cô đâu, còn thấy cô đã đổi ảnh đại diện.
Quả nhiên…
Trì Tiêu hỏi cô: Em ở đâu đấy?
Hề Việt thầm tính khoảng cách từ thành cổ tới Nhĩ Hải, định hỏi Trì Tiêu, tối này anh có muốn hẹn hò không?
Anh có thấy mỗi ngày ngắm trăng sẽ ngán lắm không?
Nếu em mời anh tới đạp xe đêm, tiện thể ngắm cảnh trăng thanh gió mát, vậy anh có tới không?
Có lẽ còn tiện thể làm người tốt việc tốt.
Hề Việt nhìn ba cô gái kia, hiển nhiên kỹ thuật của thợ ảnh thứ hai cũng rất bình thường, họ vẫn đang đợi người có duyên tiếp theo.
Phía Trì Tiêu hiển thị đang soạn tin nhắn.
Hề Việt dựa vào xe đạp đợi, có lẽ có người còn nhanh hơn cả Trì Tiêu, cô bị kéo vào một nhóm lạ lẫm.
Không, cũng không tính là lạ, là nhóm thuê trọ của homestay Mã Ni, đều là người quen.
Thịnh Vũ lập tức tag tên cô: “Mặt trăng nhỏ! Chúng tôi đã xem Vùng đất dâu tây dại của cô rồi!”
“Thật sự đáng để trầm trồ, bái phục đấy.”
“Cô nói sớm cô là người nổi tiếng trên mạng có hơn không!”
…
Hề Việt kinh ngạc trước mấy chữ người nổi tiếng trên mạng, không kịp có phản ứng gì.
Tin nhắn của Trì Tiêu đã tới: “Được thôi.”
“Phải rồi, anh phải để Thịnh Vũ mời em bữa cơm, không thu phí quảng cáo của cậu ta là hời cho cậu ta lắm rồi.”