Chàng Có Còn Ở Nơi Ta Ngoảnh Lại

Chương 8

Mắt Đường Miên đỏ lên.

“Ta biết mình không thể so với thân phận của phu nhân.”

“Ta không cầu được làm thiếp, cũng không cần danh phận, chỉ xin người cho phép ta ở lại gần Tạ Dữ.”

Ta chỉ trả lời nàng bốn chữ:

“An phận thủ thường.”

Nàng khóc lóc cảm tạ, hứa sẽ không gây ra bất kỳ rắc rối nào.

Nhưng lời hứa ấy chỉ được giữ trong ba tháng.

Biết Tạ Dữ đêm nào cũng tới trước cửa phòng cầu xin ta, nàng bắt đầu cố ý truyền ra những lời nửa thật nửa giả, mong phá vỡ sự bình tĩnh trong lòng ta.

Con người vốn luôn có nhiều mặt.

Khi nàng thật lòng đồng ý sống an phận là thật.

Khi nàng không cam lòng, muốn chứng minh vị trí của mình trong tim Tạ Dữ cũng là thật.

Chính nhờ chuyện ấy, ta mới hiểu vì sao năm xưa mẫu thân lại đồng ý để ta gả vào Tạ gia, bất chấp phụ thân không hài lòng.

Tạ gia chỉ còn một tước vị đã mục rỗng.

Nếu Tạ Dữ thật lòng đối đãi với ta, Trịnh gia sẽ không tiếc sức giúp hắn khôi phục gia nghiệp.

Nhưng nếu hắn thay lòng, sự sa sút của Tạ thị cũng khiến ta dễ dàng rời khỏi hơn.

Nếu năm ấy ta gả vào Lý thị hoặc Vương thị, phía sau cuộc hôn nhân sẽ là vô số quan hệ và lợi ích của cả ba gia tộc.

Muốn thoát ra sẽ chẳng đơn giản như hôm nay.

Ta có thể hòa ly cùng Tạ Dữ.

Chỉ là đến tận lúc này, hắn vẫn không chịu thừa nhận mình đã động lòng với Đường Miên.

Hắn luôn khăng khăng cho rằng bản thân không làm sai, tất cả chỉ vì ta quá nhạy cảm.

Mặt khác, ta vẫn còn không ít việc làm ăn ở kinh thành.

Mang danh Hầu phủ phu nhân giúp ta xử lý rất nhiều chuyện thuận lợi hơn, bởi vậy ta cũng không vội vã chấm dứt ngay.

Chúng ta thành thân sáu năm, nhưng ba năm cuối đã hoàn toàn sống riêng.

Tạ Dữ vẫn luôn lấy việc mình chưa thật sự vượt lễ làm bằng chứng cho sự trong sạch.

Cả hai chúng ta lại đều hiểu, một khi trái tim đã lệch khỏi quỹ đạo, chuyện còn lại chỉ là sớm hay muộn.

Hắn vẫn cố giữ cuộc hôn nhân bằng chút danh nghĩa cuối cùng.

Lần ta trở về Khúc Châu này, đối với hắn chính là cơ hội duy nhất để kéo ta trở lại.

Buổi sáng sau tiệc mã cầu, ta vừa thức dậy không lâu, Tạ Dữ đã bất chấp ngăn cản xông vào viện.

Hắn hạ thấp giọng, dịu dàng nói muốn đưa ta về kinh thành, còn bảo chuyện này đã được thông báo cho huynh trưởng.

Ta nhìn hắn, trong mắt không còn chút ấm áp.

“Nếu ta không muốn về thì sao?”

Tạ Dữ vội vàng quỳ xuống trước mặt, giữ c.h.ặ.t lấy tay ta.

“Lệnh Vi, chúng ta vẫn là phu thê.”

“Đường Miên đã rời khỏi Hầu phủ rồi.”

“Chỉ cần nàng trở về, chúng ta có thể quên hết chuyện cũ, sống lại những ngày như trước kia, được không?”

“Nàng vẫn luôn thích trẻ nhỏ. Sau này chúng ta sẽ sinh một đứa con…”

Lời hắn chưa dứt, Hạc Giang Đình đã mang theo gương mặt lạnh lẽo bước vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hắn dùng vỏ kiếm móc lấy cổ áo Tạ Dữ, dễ dàng nhấc người lên rồi ném thẳng ra khỏi phòng.

Tạ Dữ sau cơn choáng váng lập tức nổi giận:

“Ngươi có biết thân phận của ta không?”

“Trịnh Lệnh Vi là thê t.ử ta đường đường chính chính cưới về!”

Ta bước tới, lấy tờ hòa ly thư đã chuẩn bị ném xuống trước mặt hắn.

“Sau hôm nay sẽ không còn như vậy nữa.”

Gương mặt Tạ Dữ tức khắc tái nhợt.

Hắn cúi xuống nhặt tờ giấy, những đầu ngón tay run đến mức gần như không giữ nổi.

Cuối cùng, sự bình tĩnh giả tạo hoàn toàn tan vỡ.

“Trịnh Lệnh Vi, ta sẽ không ký!”

“Cho dù có c.h.ế.t, ta cũng tuyệt đối không hòa ly với nàng!”

“Nàng đừng mong cùng tên mặt trắng này song túc song phi.”

“Ta sẽ không để hai người được ở bên nhau!”

Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy bộ dạng xấu xí và ích kỷ như thế của Tạ Dữ.

Mỗi khi nhắc tới Đường Miên, hắn luôn giả vờ yếu đuối, tự nhận mình chỉ là người bị hiểu lầm.

Ta bình tĩnh hỏi:

“Ngay cả khi Đường Miên đã m.a.n.g t.h.a.i con của chàng sao?”

Cả người Tạ Dữ cứng lại.

Mọi lời mắng c.h.ử.i lập tức mắc nghẹn nơi cổ họng.

Qua hồi lâu, hắn mới khó nhọc nói:

“Ta đã đưa nàng ấy đi rồi.”

“Người của ta đã đón Đường Miên tới Khúc Châu.”

“Tạ Dữ, nếu chàng không muốn bản thân trở thành trò cười của cả kinh thành, hãy ký vào hòa ly thư.”

“Ta sẽ không làm khó, cũng sẽ cho phép hai người bình an rời đi.”

Hai mắt hắn đỏ ngầu, giọng nói khản đặc.

“Lệnh Vi, người ta yêu thật sự vẫn là nàng.”

Ta không muốn nghe thêm, chỉ đưa mắt ra hiệu cho nha hoàn đem b.út tới.

Tạ Dữ không còn con đường nào khác.

Hầu phủ hôm nay ngoài tước vị ra đã chẳng còn gì.

Sau khi cưới ta, hắn cố gắng xây dựng hình tượng một phu quân si tình, khiến chuyện của chúng ta trở thành giai thoại được người trong kinh thành ca tụng.

Nhờ đó, hắn có thêm vô số mối quan hệ, công việc và địa vị cũng dần thuận lợi.

Có thể nói những năm qua hắn vừa có danh, vừa có lợi.

Đường Miên sống ngay trong phủ, hắn lại luôn nói với bên ngoài rằng mình thương xót nàng như một người muội muội.

Nếu ta đứng ra công khai mọi chứng cứ, từ những tin đồn nàng truyền ra khi mới vào phủ, chuyện phu thê phân phòng ba năm, đến việc hắn lấy cớ công vụ để đưa nàng về quê ăn Tết, tất cả sẽ được phơi bày.

Cuối cùng còn có chuyện hắn nhân lúc ta về Khúc Châu mà cùng nàng tư thông, khiến nàng mang thai.

Nhân chứng và vật chứng đều nằm trong tay ta.