Chàng Có Còn Ở Nơi Ta Ngoảnh Lại

Chương 6

“Người kia thậm chí còn bằng lòng ở rể Trịnh gia.”

Ta cau mày, lập tức chuyển câu chuyện trở lại người con bé quan tâm.

“Trước hết hãy lo cho chuyện của chính con. Sau khi nhìn hết những công t.ử hôm nay, trong lòng con còn chọn Lý Chiêu không?”

Tuệ Nhi không trả lời, chỉ đỏ mặt ngồi dịch xa khỏi ta.

Khi trận đấu bắt đầu, Lý Chiêu hoàn toàn khác hẳn vẻ ôn hòa ngày thường.

Hắn dốc toàn lực tranh bóng, những công t.ử cố tình cưỡi ngựa tới trước khán đài để thu hút ánh mắt của Tuệ Nhi đều bị hắn không chút lưu tình ép ngã khỏi lưng ngựa.

Sự quyết liệt ấy khiến ta phải nhìn hắn thêm vài lần.

Xem ra trong lòng vị tam công t.ử này cũng không phải hoàn toàn thiếu đi sự cứng rắn.

Tẩu tẩu quả thật chưa từng nhìn nhầm người.

Một kẻ dễ dàng bị sắc đẹp bên ngoài làm mê muội đương nhiên không xứng ở bên Tuệ Nhi.

Trước ngày Lý Chiêu được đưa tới Khúc Châu, tẩu tẩu đã âm thầm tra xét kỹ càng mọi chuyện về hắn.

Điều Trịnh gia lo lắng chưa bao giờ là hắn sẽ thay lòng.

Chúng ta chỉ sợ sau khi Tuệ Nhi gả qua, hắn không đủ bản lĩnh bảo vệ con bé trước sóng gió trong đại tộc.

Cuối cùng Lý Chiêu giành được chiến thắng.

Tuệ Nhi vui mừng đứng bật dậy, hai tay không ngừng vỗ.

Ánh mắt hai người vượt qua khoảng sân rộng, chạm vào nhau rồi cùng bật cười.

Lý Chiêu thuận lợi đoạt vị trí đầu tiên.

Trong tiệc chúc mừng sau trận đấu, huynh trưởng công khai khen ngợi hắn, còn nói người con rể tương lai này khiến mình hết sức hài lòng.

Chỉ cần nghe mấy câu ấy, tất cả khách khứa đều hiểu rõ ý tứ của Trịnh gia.

Đến đời Lý Chiêu, năm phòng trong Lý thị cùng chia nhau quyền thế, con cháu trẻ tuổi đông đúc, tranh đấu tất nhiên không ít.

Lời của huynh trưởng chính là một lời cảnh cáo.

Sau này không một ai trong Lý thị được phép bắt nạt Lý Chiêu, càng không được khinh thường nữ nhi Trịnh gia gả vào.

Đồng thời, huynh ấy cũng ngầm cho Lý Chiêu biết rằng chỉ cần Tuệ Nhi vẫn còn là thê t.ử hắn, người nhạc phụ này sẽ luôn đứng sau lưng nâng đỡ.

Lý Chiêu nghe hiểu, lập tức nâng chén uống liền ba lần.

Tuệ Nhi ngồi một bên nhìn hắn uống rượu, vẻ đau lòng hiện rõ trên mặt.

Ta ngồi trong thủy đình giữa hồ cách yến tiệc không xa, vừa nhìn đôi trẻ vừa nâng bình rượu uống một ngụm.

Bình rượu trong tay bỗng bị người bên cạnh lấy đi.

Ta khẽ cau mày.

Người ấy không thể là Tạ Dữ, bởi hắn đã bị chặn ở ngoài viện, căn bản không được phép bước vào.

Cũng chẳng thể là Hạc Giang Đình.

Khách khứa hôm nay quá đông, hắn nhất định phải theo sát huynh trưởng.

Ta quay đầu, nhìn thấy người đang cầm bình rượu chính là vị công t.ử con vợ lẽ của Vương gia mà Tuệ Nhi vừa nhắc tới.

Vương Tự.

Cách đó không xa còn có hạ nhân của Trịnh phủ đứng chờ, xem ra việc hắn tới đây đã được huynh trưởng cho phép.

Men rượu khiến đầu óc ta có chút nặng nề.

“Vương công t.ử, ta vẫn là thê t.ử của người khác. Công t.ử một mình tới gần như thế không hợp lễ nghi, xin hãy rời đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vương Tự lập tức chắp tay thi lễ.

“Là Vương mỗ đường đột. Chỉ vì thấy tiểu thư đang mang nhiều phiền muộn nên mới mạo muội tới đây, muốn tặng người một vật.”

Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình trắng nhỏ.

“Trong đó đựng thứ gì?”

Vương Tự dùng hai tay dâng chiếc bình tới.

“Có một chuyện tiểu thư có lẽ chưa từng nghe. Ta và Hạc Giang Đình đã kết nghĩa huynh đệ, vì thế cũng hiểu hắn nhiều hơn người khác một chút.”

Ta nhìn hắn đầy nghi hoặc.

“Hai người quen biết từ bao giờ?”

“Hai năm trước, trên đường tới Khúc Châu, ta và tiểu muội gặp phải giặc cướp. Hạc Giang Đình đi ngang qua, ra tay cứu cả hai chúng ta.”

Ta lập tức hiểu thân phận của người trước mặt.

Hắn là huynh trưởng của Vương nhị tiểu thư.

Cũng chính là người con gái đã mua phần bánh hạt dẻ từ tay Lý Chiêu.

Ta khẽ bật cười.

“Tính tình Hạc Giang Đình lạnh nhạt như vậy, không giống người dễ dàng kết nghĩa với người khác.”

Vương Tự cười có phần ngượng ngùng.

“Ban đầu hắn nhất quyết không chịu. Ta theo sau quấy rầy hắn suốt hai năm, cho đến tháng trước hắn mới gật đầu.”

“Vì sao lại đúng vào tháng trước?”

Vương Tự vui vẻ đáp:

“Bởi ta thành thật nói với hắn rằng mình muốn tới Khúc Châu.”

“Ta định chờ sau khi nàng hòa ly sẽ tới Trịnh phủ cầu thân. Tài học của ta tuy không thể gọi là tuyệt thế, nhưng chắc vẫn đủ để Trịnh gia cân nhắc.”

“Nghe những lời ấy, lần đầu tiên ta thấy Hạc đại ca mất bình tĩnh.”

Ta khẽ nín thở.

“Hắn đã làm gì?”

“Hắn bảo ta không được tới cầu thân, sau đó lập tức đồng ý nhận ta làm nghĩa đệ.”

Ta im lặng một lúc, rồi không nhịn được cười thành tiếng.

Ta lấy lại bình rượu từ tay Vương Tự, ngẩng đầu uống cạn.

Hắn nói cho ta biết thứ được cất trong chiếc bình trắng, còn bảo ta có thể tự mang đi kiểm tra nếu chưa tin.

Theo lời hắn, muốn đối phó một người luôn trốn tránh như Hạc Giang Đình thì phải kiên trì bám lấy, tuyệt đối không được để hắn lùi bước.

Nếu quấn lấy vẫn không thể khiến hắn mở lòng, chỉ còn cách dùng một kế mạnh tay hơn.

Đổi lại, nếu kế sách giúp ta đạt được điều mình mong muốn, Vương Tự muốn ta giúp hắn một việc.

Muội muội hắn tên Vương Chi.

Cái tên ấy do đích mẫu đặt, ý chỉ một nhánh cây mọc chênh vênh trên ngọn, không được xem là một cái tên mang ý nghĩa tốt lành.

Từ nhỏ nàng đã chịu nhiều khổ sở.

Tuy chỉ là nữ nhi của chi thứ, nhờ dung mạo quá xinh đẹp nên nàng được đưa đến trưởng phòng Vương gia nuôi dưỡng.

Trưởng bối Vương thị đã nhận lợi ích của Lý Tam gia, quyết định ba tháng sau sẽ gả nàng cho ông ta làm kế thất.