Huy Hoàng và Khải nhanh chóng tiến lại gần Minh Châu, lòng họ tràn ngập lo lắng. Minh Châu đứng đối diện với Hương, gương mặt cô căng thẳng. Huy Hoàng không thể nghe rõ những gì họ đang nói, nhưng ánh mắt Hương chứa đựng sự mưu mô mà anh không thể bỏ qua.
“Châu!” Anh gọi lớn, lần này quyết tâm hơn. Minh Châu quay lại, đôi mắt cô thoáng hiện sự ngạc nhiên khi thấy Huy Hoàng và Khải.
“Các anh đến đây làm gì?” Minh Châu hỏi, giọng cô không dấu được sự bối rối.
“Chúng tôi thấy em mất tích,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt không rời khỏi Hương. “Em ổn chứ?”
Hương cười khẩy, “Cô ấy không chỉ ổn, mà còn đang rất bận rộn. Anh nên biết, đôi khi sự thật không phải là điều mà mọi người muốn nghe.”
Huy Hoàng không thích sự tự mãn của Hương. “Châu, chúng ta cần phải đi ngay. Có chuyện gì không ổn ở đây.”
Minh Châu liếc nhìn Hương rồi quay sang Huy Hoàng. “Cô ấy chỉ đang nói về vụ án mà chúng ta đang điều tra,” cô giải thích, nhưng giọng điệu không chắc chắn.
“Vụ án?” Hương nhếch môi, “Nó không đơn giản như vậy đâu. Có nhiều thứ mà các bạn chưa biết.”
“Đừng có dọa chúng tôi,” Khải lên tiếng, sự kiên nhẫn của anh đã cạn. “Nếu có điều gì quan trọng, hãy nói thẳng ra.”
Hương nhìn Khải, ánh mắt cô ta như một con rắn đang lắng nghe. “Có một bí mật lớn mà các bạn chưa từng biết. Bí mật về cái chết của cha Huy Hoàng.”
Huy Hoàng cảm thấy như có ai đó vừa đâm vào tim mình. “Cái gì?” Anh hỏi, giọng đầy căng thẳng.
“Cha của anh không chết vì tai nạn. Có một người đứng sau vụ việc,” Hương tiếp tục, giọng điệu của cô ta như đang thưởng thức từng từ. “Một người có liên quan đến Ngô Thế Vinh.”
Mọi thứ xung quanh như ngừng lại. Huy Hoàng siết chặt tay, cảm giác tức giận và bất lực dâng lên. “Cô biết ai không?” anh hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh.
“Biết chứ,” Hương nói, ánh mắt cô ta sắc lạnh. “Nhưng tôi không chắc là các bạn có đủ sức để đối mặt với sự thật.”
“Đừng đùa,” Minh Châu nói, giọng cô dứt khoát. “Cô phải nói ra.”“Rất đơn giản, chỉ cần tìm hiểu về những mối quan hệ của Vinh. Anh ta có nhiều kẻ thù, nhưng cũng không ít bạn bè. Có thể một trong số họ đã muốn loại bỏ cha của Huy Hoàng,” Hương nói, rồi quay đi, như thể đã nói đủ.
“Chờ đã!” Huy Hoàng hét lên, nhưng Hương đã biến mất giữa đám đông. Anh cảm thấy như mọi thứ vừa bị đảo lộn. Huy Hoàng quay sang Minh Châu, ánh mắt họ gặp nhau trong sự đồng cảm. “Chúng ta phải tìm ra sự thật này ngay.”
Khải gật đầu. “Cần phải có kế hoạch. Nếu Hương biết được điều gì đó, có thể cô ta sẽ tiết lộ thêm.”
“Chúng ta không thể tin tưởng cô ta,” Minh Châu nói. “Cô ta có thể đang chơi trò hai mặt.”
“Nhưng nếu điều Hương nói là thật?” Huy Hoàng hỏi, sự nghi ngờ và khao khát sự thật đan xen trong lòng. “Tôi không thể để quá khứ lại tiếp tục ám ảnh tôi. Tôi phải tìm ra ai đã đứng sau cái chết của cha.”
Họ quyết định rời khỏi bữa tiệc, nhưng trong lòng mỗi người đều nặng trĩu những suy nghĩ. Cuộc điều tra không chỉ dừng lại ở vụ án giết người nữa, mà đã trở thành một cuộc chiến với những bí mật mà họ chưa từng lường trước.
Trên đường trở về, Huy Hoàng không thể ngừng suy nghĩ về những gì Hương đã nói. “Nếu Vinh thực sự có liên quan, vậy thì mối quan hệ của anh ta với cha tôi là gì?” Anh tự hỏi.
“Chúng ta sẽ tìm hiểu,” Minh Châu khẳng định, ánh mắt cô bừng sáng. “Chắc chắn có manh mối ở đâu đó.”
“Phải,” Khải đồng tình. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai lừa dối mình lần nữa.”
Huy Hoàng cảm thấy sức mạnh trong quyết tâm của cả nhóm. Họ đã gần hơn với sự thật, nhưng lại vừa bước vào một cuộc chiến mới, nơi mà những kẻ thù không bao giờ xuất hiện với chân dung rõ ràng.
Khi họ đến gần căn hộ của Huy Hoàng, anh dừng lại một chút, cảm giác như có điều gì đó đang chờ đợi họ. “Chúng ta sẽ cần một kế hoạch,” anh nói. “Tôi sẽ tìm hiểu về Vinh và những mối quan hệ của anh ta. Minh Châu, em hãy tìm thông tin từ các nguồn khác.”
“Được rồi,” Minh Châu gật đầu, sự quyết tâm trong giọng nói của cô khiến Huy Hoàng cảm thấy yên tâm hơn. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”
Huy Hoàng nhìn hai người bạn của mình, trong khoảnh khắc đó, anh biết rằng họ đã sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào. “Sự thật sẽ được phơi bày,” anh nói, giọng đầy quyết tâm. “Và chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở con đường của mình.”
Khi ánh đèn căn hộ chiếu sáng, Huy Hoàng cảm thấy như một chương mới đã bắt đầu. Một chương mà sự thật sẽ không còn bị che giấu.