Chân Dung Của Kẻ Thù

Chương 13: Bước ngoặt bất ngờ

Huy Hoàng và Minh Châu đứng trong khách sạn, không khí căng thẳng bao trùm. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến họ giật mình. Huy Hoàng ngồi xuống bàn, gương mặt anh trầm tư. Minh Châu đi qua đi lại, không thể ngồi yên.

“Chúng ta cần phải tìm Hương trước khi Vinh có cơ hội hành động,” Minh Châu nói, giọng cô không giấu nổi sự lo lắng.

“Nhưng làm thế nào? Vinh không phải là kẻ dễ đối phó,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt anh lướt qua cửa sổ, tìm kiếm dấu hiệu gì đó khả nghi bên ngoài.

“Chúng ta có Khải, anh ấy có kinh nghiệm trong việc này,” Minh Châu nhấn mạnh.

“Đúng, nhưng Khải cũng có những bí mật riêng. Tôi không thể chắc chắn rằng anh ấy hoàn toàn đứng về phía chúng ta,” Huy Hoàng thốt lên, nỗi nghi ngờ len lỏi vào tâm trí anh.

Minh Châu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Huy Hoàng. “Tại sao anh lại nghĩ như vậy? Khải đã giúp chúng ta nhiều lần rồi mà.”

“Đôi khi, những người gần gũi nhất lại là những người có thể gây tổn thương lớn nhất,” Huy Hoàng trả lời, giọng anh trầm xuống. “Tôi không thể quên được ánh mắt của anh ấy khi chúng ta đề cập đến Vinh.”

Minh Châu im lặng, suy nghĩ về những gì Huy Hoàng vừa nói. Cô cũng đã cảm nhận được sự khác lạ trong thái độ của Khải, nhưng chưa bao giờ dám đặt nghi vấn lên hàng đầu. “Có lẽ anh nên nói chuyện với Khải, rõ ràng và thẳng thắn,” cô đề nghị.

“Có lẽ vậy. Nhưng trước tiên, chúng ta cần tìm Hương. Nếu Vinh tìm thấy cô ấy trước, mọi thứ sẽ càng tồi tệ hơn,” Huy Hoàng đáp, quyết tâm trong ánh mắt.

Ngay khi anh vừa dứt lời, điện thoại của anh vang lên. Là tin nhắn từ Khải. “Tôi đã đến, có thông tin về Hương. Gặp nhau ở quán cà phê gần đó.”

“Khải đã có thông tin về Hương,” Huy Hoàng nói, nhấn mạnh từng từ. “Chúng ta cần phải đi ngay.”

Minh Châu gật đầu, nhanh chóng theo chân Huy Hoàng ra khỏi khách sạn. Huy Hoàng cảm thấy sự hồi hộp dâng lên, nhưng anh cũng không thể bỏ qua những suy nghĩ về Khải. Liệu anh ta có thực sự đứng về phía họ? Hay là một phần trong âm mưu của Vinh?

Khi đến quán cà phê, Huy Hoàng thấy Khải đang ngồi ở góc, vẻ mặt căng thẳng. “Chúng ta có thể nói chuyện ở đây không?” Khải hỏi, ánh mắt lén lút xung quanh.

“Có chuyện gì?” Huy Hoàng ngồi xuống, không kiềm chế được sự nghi ngờ trong giọng nói.

“Vinh đang tìm Hương, và tôi có lý do để tin rằng cô ấy đang ở một nơi khác,” Khải nói, giọng anh thấp xuống.

“Cái gì?” Minh Châu thốt lên, “Cô ấy không ở đây? Chúng ta cần phải tìm cô ấy ngay!”

“Chờ đã. Tôi đã theo dõi một vài cuộc gọi mà Vinh thực hiện. Có một nơi mà hắn thường lui tới, có thể Hương đang bị giam giữ ở đó,” Khải giải thích.

“Và nơi đó là đâu?” Huy Hoàng hỏi, không che giấu sự hồi hộp.

Khải chần chừ một chút trước khi nói. “Là một kho hàng cũ ở ngoại ô thành phố. Hắn thường giao dịch ở đó.”

“Chúng ta cần phải đi ngay bây giờ,” Huy Hoàng quyết định, đứng dậy.“Chưa đã,” Khải ngăn lại. “Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng. Vinh không chỉ có một mình. Có thể hắn sẽ có vệ sĩ.”

“Chúng tôi không có thời gian để chuẩn bị. Hương đang gặp nguy hiểm,” Minh Châu nói, giọng cô đầy lo âu.

“Cô ấy cũng không phải là người duy nhất gặp nguy hiểm. Nếu chúng ta không hành động cẩn thận, cả ba sẽ rơi vào tay Vinh,” Khải nhấn mạnh.

Huy Hoàng cảm thấy như một cơn sóng đổ ập đến. “Vậy chúng ta cần một kế hoạch.”

“Đúng vậy. Chúng ta phải phân công nhiệm vụ. Tôi sẽ lái xe, còn hai người sẽ chuẩn bị những gì cần thiết,” Khải nói, ánh mắt hiện lên sự quyết tâm.

“Còn về phần Hương?” Minh Châu hỏi.

“Tôi sẽ cố gắng liên lạc với cô ấy qua điện thoại. Nếu cô ấy có thể nghe thấy, sẽ dễ hơn cho chúng ta,” Khải đáp.

Huy Hoàng gật đầu, cảm giác hồi hộp và lo lắng trộn lẫn. “Đi thôi, không còn thời gian để chần chừ.”

Khi họ ra khỏi quán cà phê, Huy Hoàng cảm thấy như mình đang bước vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Mỗi bước đi đều nặng nề, như thể có một bóng ma đang bám theo. Họ lên xe, lòng đầy lo lắng, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.

Khi xe lăn bánh, Huy Hoàng chợt nhớ lại những gì Minh Châu đã nói về sự tin tưởng. Liệu anh có thể đặt niềm tin vào Khải? Hay mọi thứ chỉ là một cái bẫy?

“Anh có nghĩ Khải đang giấu giếm điều gì không?” Minh Châu bất ngờ hỏi, làm Huy Hoàng chột dạ.

“Có thể,” Huy Hoàng thừa nhận, “nhưng bây giờ không phải là lúc để nghi ngờ lẫn nhau.”

“Đúng, nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Minh Châu nhấn mạnh.

Xe chạy qua những con đường tối tăm, Huy Hoàng cảm thấy như thời gian đang trôi chậm lại. Ánh đèn đường loang loáng trong không khí, tạo nên một bầu không khí đầy căng thẳng. Họ sắp đến nơi, nhưng lòng anh đầy lo âu.

“Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống,” Khải nói, giọng anh mạnh mẽ. “Nếu Vinh có mặt ở đó, chúng ta cần phải có kế hoạch.”

“Để làm gì? Chúng ta không thể để Hương ở lại thêm một giây nào nữa,” Minh Châu đáp, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt.

“Chúng ta không thể cứu Hương nếu không có kế hoạch. Hãy tin tôi,” Khải nói, ánh mắt sắc lạnh.

Huy Hoàng cảm thấy như có một sự căng thẳng giữa họ. “Chúng ta sẽ làm theo cách của Khải. Hãy chuẩn bị tâm lý,” anh nói, nhìn về phía trước.

Khi xe dừng lại trước kho hàng cũ, một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Huy Hoàng. Họ đã đến nơi, nhưng điều gì đang chờ đợi họ ở phía sau cánh cửa đó? Anh không biết, nhưng một điều chắc chắn, cuộc chiến giữa thiện và ác đang ở ngay trước mắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn