Chân Dung Của Kẻ Thù

Chương 10: Hành trình tìm kiếm sự thật

Huy Hoàng và Minh Châu ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nơi ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu lên những tách cà phê thơm lừng. Huy Hoàng nhìn sâu vào đôi mắt của Minh Châu, nơi chứa đựng sự quyết tâm mạnh mẽ. Họ đã quyết định sẽ không để Vinh dễ dàng ngăn cản họ.

“Chúng ta cần phải tìm ra nơi Hương đang ở,” Minh Châu nói, giọng cô tràn đầy nhiệt huyết. “Cô ấy có thể biết nhiều hơn về những gì đang diễn ra.”

“Đúng vậy,” Huy Hoàng gật đầu. “Tôi đã nghe từ một nguồn tin rằng cô ấy có thể đang ở một căn hộ trong khu vực phía Tây thành phố.”

Minh Châu lập tức lôi ra một chiếc máy tính bảng và bắt đầu tìm kiếm thông tin. Huy Hoàng cảm thấy căng thẳng, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Anh biết rằng mỗi manh mối nhỏ đều có thể dẫn họ đến sự thật.

“Có một căn hộ trống cho thuê ở khu đó,” Minh Châu nói, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta có thể bắt đầu từ đó.”

“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Huy Hoàng nhắc nhở. “Nếu Vinh biết chúng ta đang tìm Hương, hắn sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì để giữ cô ấy im lặng.”

Minh Châu khẽ mỉm cười, nhưng nỗi lo âu vẫn hiện rõ trên gương mặt. “Chúng ta không thể để mình bị dọa. Hãy nhớ rằng, chúng ta đang tìm kiếm sự thật.”

Khi họ rời quán cà phê, lòng Huy Hoàng nặng trĩu. Anh không chỉ phải đối phó với Vinh, mà còn với những bí mật mà Hương có thể mang theo. Cảm giác như thời gian đang trôi qua quá chậm, và mỗi phút đều có thể là một cơ hội trôi tuột.

Trên đường đến khu vực phía Tây, Huy Hoàng không thể ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra trong cuộc gọi với Vinh. Giọng nói lạnh lùng của hắn vẫn vang vọng trong tâm trí anh. “Nếu bạn muốn giữ an toàn cho bản thân và những người xung quanh, tốt nhất là không tiếp tục điều tra.” Những lời đe dọa như một tấm màn tối bao phủ tâm trí anh.

“Chúng ta đến nơi rồi,” Minh Châu nói, cắt đứt dòng suy nghĩ của Huy Hoàng. Cô chỉ tay về phía một tòa nhà cũ kỹ, nơi có tấm biển "Cho thuê" treo lơ lửng.

Huy Hoàng gật đầu và cả hai tiến vào tòa nhà. Bên trong, không khí ngột ngạt và ẩm ướt, nhưng họ không có thời gian để lo lắng về điều đó. Huy Hoàng dẫn Minh Châu lên cầu thang, cảm giác hồi hộp dâng lên khi từng bước chân vang vọng trên nền gạch cũ.

“Chúng ta cần phải xem xung quanh,” Huy Hoàng thì thầm khi đến tầng hai. Họ đi dọc hành lang, gõ cửa từng căn hộ. Không có ai trả lời.

Cuối cùng, họ đến một căn cửa số 203. Huy Hoàng đánh liều gõ cửa. Chờ đợi trong hồi hộp, anh cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực.

Một lát sau, cửa mở ra, và trước mặt họ là Hương. Khuôn mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt tràn đầy lo âu. “Các bạn đến đây làm gì?” Hương hỏi, giọng nói đầy nghi ngờ.“Hương, chúng tôi cần nói chuyện với cô,” Minh Châu nói, không giấu nổi sự lo lắng trong giọng nói. “Chúng tôi lo cho sự an toàn của cô.”

Hương nhìn quanh, như thể đang lo lắng về việc có ai theo dõi. “Tôi không thể nói chuyện ở đây,” cô thì thầm, rồi vội vã kéo họ vào trong.

Bên trong căn hộ, bầu không khí căng thẳng hơn bao giờ hết. Huy Hoàng cảm thấy như có một mảnh ghép quan trọng đang chờ họ. “Hương, cô biết Vinh đang làm gì không?” Huy Hoàng hỏi, ánh mắt của anh không rời khỏi gương mặt cô.

“Tôi… tôi không rõ,” Hương đáp, giọng run rẩy. “Nhưng có một số điều tôi đã nghe thấy. Vinh đang lên kế hoạch cho một cái gì đó lớn, và tôi không muốn bị cuốn vào.”

“Cô phải nói cho chúng tôi biết mọi thứ,” Minh Châu nài nỉ, “Đó là cách duy nhất để bảo vệ cô và những người khác.”

Hương thở dài, ánh mắt cô trông như đang đấu tranh với bản thân. Cuối cùng, cô quyết định mở lòng. “Tôi đã thấy Vinh gặp gỡ một vài người lạ. Họ nói về việc chuyển giao một số hàng hóa… và có cả những cái tên mà tôi không quen biết.”

Huy Hoàng cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Những thông tin này có thể là chìa khóa để giải quyết mọi chuyện. “Cô có thể cho chúng tôi biết những cái tên đó không?” anh hỏi.

Hương gật đầu, nhưng vẻ mặt cô vẫn mang nỗi lo âu. “Tôi… tôi sợ rằng nếu tôi nói ra, họ sẽ tìm đến tôi.”

“Chúng tôi sẽ bảo vệ cô,” Minh Châu hứa hẹn, “Chúng tôi không để ai làm hại cô.”

Hương nhìn họ, như tìm kiếm một chút an ủi. “Được rồi, tôi sẽ nói. Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn hơn để bàn bạc.”

Khi cả ba người lập kế hoạch rời khỏi căn hộ, Huy Hoàng cảm thấy như một cánh cửa mới đang mở ra. Nhưng đồng thời, anh cũng biết rằng nguy hiểm đang rình rập. Vinh sẽ không ngồi yên và để họ tự do tìm kiếm sự thật.

Trên đường rời khỏi tòa nhà, Huy Hoàng chợt nhận ra rằng đằng sau mỗi bước đi, họ đang tiến gần hơn đến một sự thật đầy bí ẩn, nhưng cũng có thể là một cái giá đắt. Huy Hoàng không thể không nghĩ đến những gì sẽ xảy ra nếu Vinh phát hiện ra họ đang điều tra.

“Chúng ta phải đi nhanh,” anh nói, giọng nghiêm túc. “Hãy cẩn thận.”

Khi họ bước ra ngoài, ánh nắng chiếu sáng nhưng lòng Huy Hoàng lại cảm thấy tối tăm. Mỗi bước đi đều chứa đựng những mối đe dọa, và anh biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn