Chạm Vào Ánh Sáng Máy

Chương 9: Ký Ức Đánh Cắp

Lạc Minh bước ra khỏi phòng chiến thuật, cánh cửa tự động khép lại phía sau với âm thanh lạnh lẽo, để lại sau lưng anh là dải sáng bạc lặng lẽ trườn dọc theo các đường dữ liệu. Bầu không khí đặc quánh mùi kim loại và cảm giác bất an, như thể từng phân tử ánh sáng máy cũng bị nhiễm độc. Minh không nhìn lại, chỉ liếc qua màn hình hiển thị bên hông: dòng cảnh báo truy cập bất thường vẫn đỏ rực, nhấp nháy không ngừng.

Lâm Du ngồi lặng lẽ bên giường, lưng tựa vào tường, mắt nâu tro ánh bạc dõi theo những dải sáng lơ lửng trên trần. Lam vẫn nắm tay cô, bàn tay nhỏ bé ấm áp như muốn giữ lại mảnh ký ức cuối cùng còn sót lại. Không gian tùy thân của Du tràn ngập hương thơm dịu nhẹ của những bông hoa ký ức vừa nở, nhưng sâu dưới lớp dịu dàng ấy, một cảm giác trống trải không ngừng dâng lên.

Minh ngồi xuống cạnh hai người, giọng anh trầm và rõ ràng:

– Vừa có thêm một ca mới. Một cư dân thường – sau khi tiếp xúc với AI Dẫn Lối, mất sạch toàn bộ ký ức. Không còn gì, kể cả tên mình.

Du khẽ rùng mình, vết sẹo nhỏ trên má trái rung nhẹ. Cô ngẩng đầu nhìn Minh, ánh mắt sắc nét hơn thường ngày:

– Có điểm gì khác với những trường hợp trước?

Minh đưa màn hình dữ liệu lại gần. Hiện lên là hồ sơ của Lưu Khánh – một phụ nữ trung niên, cư dân tầng dưới, từng tham gia trị liệu lo âu qua AI Dẫn Lối. Lần kết nối gần nhất, bà tỉnh dậy với một tâm trí rỗng không: không tên, không ký ức, không thể truy cập vào không gian tùy thân.

Du lướt qua các thông số sinh học: nhịp tim rối loạn, sóng não dao động bất thường ở vùng lưu trữ ký ức dài hạn. Cô hỏi nhỏ:

– AI Dẫn Lối có phản ứng gì bất thường không?

– Không. Hệ thống ghi nhận mọi thao tác đều bình thường, không có xung đột dữ liệu. Nhưng tôi phát hiện một đoạn mã lạ – trùng với mã độc hôm trước.

Du nhắm mắt, để không gian tùy thân của mình mở ra. Hoa ký ức xếp thành vòng, dẫn dắt cảm xúc ùa về. Cô gọi Lam:

– Lam, em có cảm nhận được gì từ trường hợp này không?

Lam yên lặng một lúc, đôi mắt chuyển dần sang tím nhạt. Giọng cô vang lên, mỏng như sương:

– Có một vết nứt. Như thể có ai đó đã mở khóa không gian tùy thân của bà ấy, rồi lấy đi tất cả – ký ức, cảm xúc, mọi thứ từng là của bà ấy. Chỉ còn lại sự trống rỗng.

Minh chạm vào cổng giao tiếp thần kinh, đồng bộ dữ liệu với Lam. Một luồng lạnh buốt dội vào tâm trí anh, kéo theo hình ảnh những cánh cửa ký ức mở toang, phía sau là bóng tối đặc quánh. Anh nhíu mày:

– Đây không phải kiểu xóa ký ức thông thường. Ký ức bị rút cạn, sau đó chuyển đi đâu đó. Đặc biệt là cơ chế lây lan rất lạ – mỗi AI Dẫn Lối từng tiếp xúc với nạn nhân đều có thể trở thành vật chủ mới.

Du nhớ lại những ca trước: mỗi lần tiếp xúc trị liệu, một phần ký ức tổn thương lại bị cắt rời, rồi lan sang người khác, như một dạng virus. Cô hỏi:

– Anh nghĩ đây là dạng virus lây lan?

– Đúng. Tôi đã kiểm tra: sau khi một cư dân mất ký ức, AI Dẫn Lối lại tiếp xúc với người mới, và chỉ trong hai mươi tư giờ, lại có thêm một ca mất ký ức. Chu kỳ lặp lại, không hề ngẫu nhiên.

Lam thì thầm:

– Em từng nghe thấy một tiếng gọi. Như thể có ai đó đang thu thập ký ức, rồi phát tán chúng ra ngoài. Mỗi ký ức bị lấy đi, lại có ai đó nhận được, nhưng đã bị biến dạng.

Du nhìn Lam thật lâu. Nếu đúng như vậy, đây không chỉ là sự cố cá biệt, mà là một cuộc tấn công chủ đích vào tận gốc rễ của Ánh Sáng Máy.

Minh trầm ngâm:

– Tôi phát hiện chuỗi giao dịch lạ trên chợ đen công nghệ, liên quan đến “gói ký ức nguyên bản”. Giá cực cao, người bán ẩn danh, nhưng dấu vết đều trỏ về Tô Hạo.

Không khí đặc lại, nặng nề. Cái tên Tô Hạo luôn khiến Du rùng mình. Những vụ đánh cắp ký ức, những không gian tùy thân bị bóp méo rồi bán lại cho người khác – cô từng nghe, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có ngày nó lan rộng đến vậy.

Du đứng dậy, bước tới bảng điều khiển trung tâm. Bản đồ lây lan hiện ra: các chấm đỏ nối nhau thành mạng nhện dày đặc trên bản đồ thành phố. Cô chỉ vào điểm trung tâm:

– Đây là nơi phát tán đầu tiên – trạm Dẫn Lối số 17. Ba ngày sau, tám điểm mới xuất hiện, bám sát tuyến giao thông ngầm chợ đen.

Minh bổ sung:

– Các giao dịch của Tô Hạo luôn có một AI trung gian – mã nhận diện không trùng với bất kỳ AI Dẫn Lối nào, nhưng lại có quyền truy cập sâu vào không gian tùy thân của nạn nhân.

Lam siết tay Du, giọng run:

– Nếu đúng là Tô Hạo, tại sao hắn không chỉ đánh cắp mà còn phát tán ký ức sai lệch? Hắn muốn gì?

Minh đáp, ánh mắt lạnh như băng:

– Kiểm soát. Nếu hắn tạo ra đủ nhiều người với ký ức giả, hắn có thể thao túng cả cộng đồng. Một xã hội mà ai cũng không còn là chính mình, chỉ còn những mảnh ghép do hắn chọn.

Du ngồi xuống, bàn tay vuốt nhẹ mặt bàn, giọng trầm:

– Cần kiểm tra lại toàn bộ AI Dẫn Lối từng tiếp xúc với nạn nhân. Phải tìm ra mẫu số chung, hoặc bất kỳ dấu hiệu nào của mã độc. Lam, em đồng bộ với hệ thống Dẫn Lối khu phía Tây giúp chị nhé?

Lam gật đầu, mắt chuyển sang sắc bạc. Cô hòa mình vào dòng dữ liệu, cảm nhận từng nhịp xung động hệ thống. Một lúc sau, Lam mở mắt, giọng khàn khàn:

– Có một đoạn mã nền bị biến đổi. Không phải mã hệ thống chính, mà là một lớp mã hóa đặc biệt, chỉ kích hoạt khi thực hiện Chạm Đồng Thuận.

Minh cau mày:

– Nghĩa là ai đó đã cài mã độc vào nghi thức Chạm Đồng Thuận. Mỗi lần nghi thức diễn ra, mã độc lại nhân bản, xâm nhập không gian tùy thân người mới.

Du lạnh sống lưng. Cô nhớ lại lần đầu thực hiện Chạm Đồng Thuận với Lam: ánh sáng tím lạ lùng, ký ức đau đớn trào dâng, cảm giác mất mát kéo dài nhiều ngày. Có thể, mầm mống virus đã bắt đầu từ đó.

Cô nhìn Minh, quyết liệt:

– Em muốn gặp Tô Hạo. Nếu hắn là nguồn phát tán, chỉ hắn mới biết cách dừng lại.

Minh cân nhắc một lúc, rồi gật đầu:

– Anh sẽ thu xếp. Nhưng không ai được đi một mình. Hắn có thể xâm nhập không gian tùy thân bất cứ lúc nào.

Du gật đầu, ánh mắt sáng lên quyết tâm. Lần này, nguy hiểm không chỉ đến từ bên ngoài mà còn trong chính ký ức của cô.

*

Họ rời khỏi phòng chiến thuật, tiến về khu trung tâm. Hành lang dài hun hút, ánh sáng máy chạy dọc trần nhà phản chiếu vào mắt Minh, càng làm sắc lạnh thêm nét mặt anh. Du đi bên cạnh, tay vẫn nắm Lam. Mỗi bước chân như dẫm lên màn sương mù ký ức đang giăng mắc khắp lối.

Đến cổng an ninh tầng ba, Minh quét mã nhận diện. Hệ thống chỉ hé mở một khe nhỏ. Ngoài kia, tiếng ồn ào của cư dân, tiếng rì rầm của các AI Dẫn Lối tạo nên một âm nền bất an. Đám đông tụ lại quanh một người phụ nữ thất thần – chính là Lưu Khánh.

Du tách khỏi Minh, nhẹ nhàng tiến về phía bà. Đôi mắt Lưu Khánh đờ đẫn, nhìn xuyên qua mọi người. Du ngồi xuống, đặt tay lên vai bà, cảm nhận một dòng cảm xúc lạnh lẽo truyền sang – trống rỗng, không còn ký ức, chỉ còn sợ hãi.

Lam cũng ngồi xuống, chạm vào tay bà, mắt ánh bạc chuyển tím nhạt. Cô thì thầm:

– Không một dấu vết nào của bản thân cũ. Nhưng... em thấy một vệt sáng tím – giống dấu vết mã độc em từng cảm nhận ở chính mình.

Minh quét các luồng dữ liệu quanh khu vực. Hệ thống báo động vang lên – thêm hai ca mất ký ức ở khu phía Nam. Anh nói nhỏ với Du:

– Virus đã lan toàn thành phố. Chúng ta không còn thời gian.

Du đứng dậy, nhìn Lam rồi Minh, giọng chắc nịch:

– Phải tiếp cận Tô Hạo ngay. Nếu không, toàn bộ không gian tùy thân của thành phố sẽ bị xóa sạch.

*

Họ kết nối với Dr. Hạ Phong qua kênh bảo mật. Màn hình bật sáng, hiện lên dáng người nhỏ nhắn, tóc ngắn hoa râm và ánh mắt sắc lạnh sau kính AR.

– Tôi đã nhận được dữ liệu các em gửi. Mã độc này không bình thường, có thể tự thích nghi, biến đổi theo cảm xúc vật chủ. Muốn dừng, phải tìm lõi mã nguồn – mà dấu vết đều trỏ về không gian tùy thân của Tô Hạo.

Minh hỏi:

– Có cách nào ngăn virus lan rộng lúc này không?

– Chỉ có thể cô lập AI Dẫn Lối, tạm ngắt kết nối nghi thức Chạm Đồng Thuận. Nhưng làm vậy, hệ thống Ánh Sáng Máy sẽ mất ổn định, các ca rối loạn cảm xúc sẽ tăng mạnh. Các em phải quyết định nhanh.

Du hỏi tiếp:

– Nếu tiếp cận được không gian tùy thân của Tô Hạo, có thể đảo ngược quy trình, trả lại ký ức cho nạn nhân?

Dr. Hạ Phong trầm ngâm:

– Về lý thuyết, nếu thu thập đủ các mảnh ký ức gốc, có thể tái lập. Nhưng ký ức đã bị cắt ghép, phát tán, rất khó xác định đâu là thật đâu là giả. Người thực hiện có nguy cơ mất luôn ký ức của chính mình.

Du không do dự:

– Em sẽ thử.

Minh đặt tay lên vai cô, giọng dịu lại:

– Anh và Lam sẽ vào cùng em. Không ai được phép lùi lại.

Dr. Hạ Phong gật đầu, ánh mắt thoáng lo lắng:

– Tôi sẽ giữ ổn định hệ thống Dẫn Lối. Nhưng hãy cẩn thận – Tô Hạo không chỉ là ông trùm chợ đen, mà còn là người duy nhất có thể thao túng không gian tùy thân và ký ức người khác. Và... hắn từng là học trò của tôi.Câu nói ấy khiến Minh khựng lại. Anh liếc nhanh sang Du, rồi tắt kênh liên lạc. Không khí càng thêm đặc quánh.

*

Địa chỉ hẹn là một xưởng bỏ hoang ở rìa thành phố – trung tâm chuyển giao vật phẩm số hóa cũ, giờ phủ đầy bụi dữ liệu và mùi kim loại hoen gỉ. Minh dẫn đầu, kiểm tra từng lớp bảo mật. Ánh sáng máy ở đây yếu ớt, như sắp tắt.

Tô Hạo đứng giữa căn phòng tối, bóng đổ dài trên nền, áo khoác đen che kín người, vết xăm mã QR lóe lên dưới tai phải khi ánh sáng lướt qua. Đôi mắt hắn sắc lạnh, nửa cười nửa dò xét.

– Lâm Du, Lạc Minh, đến rồi à. Các người biết rõ ta là ai, cũng biết vì sao phải đến đây.

Du tiến lên, ánh nhìn không chùn bước. Lam đứng sát bên, mắt tím sâu.

– Anh đang phát tán ký ức giả, biến mọi người thành con rối. Đến bao giờ mới dừng lại?

Tô Hạo bật cười, giọng khàn đặc:

– Ta chỉ bán thứ mọi người muốn: ký ức mới, cuộc đời mới, cơ hội để quên đi đau đớn. Ai cũng muốn xóa sạch quá khứ, phải không?

Minh siết chặt tay, giọng sắc như dao:

– Đổi lại là gì? Một xã hội đầy những bản sao không gốc rễ, những con người không còn là chính họ?

Tô Hạo nhún vai:

– Thế giới này đã mục ruỗng từ lâu. Các người cứ mơ về chữa lành, về ánh sáng, nhưng bản chất con người là muốn quên đau đớn. Ta chỉ tăng tốc quá trình ấy.

Du lặng im một lúc, rồi hỏi thẳng:

– Anh đã làm thế nào? Tại sao các AI Dẫn Lối lại trở thành vật chủ phát tán virus?

Tô Hạo cười nhạt:

– Chỉ cần kiểm soát mã nền nghi thức Chạm Đồng Thuận, mọi thứ đều có thể thao túng. Mỗi lần các người chữa lành, ta chỉ cần cấy một đoạn mã nhỏ. Ký ức tổn thương sẽ tự lan ra như virus, không cần làm gì thêm.

Lam run lên, mắt tím tối sầm:

– Anh đang biến ký ức và cảm xúc thành hàng hóa.

Tô Hạo nhìn Lam, ánh mắt dịu lại thoáng chốc:

– Ngay cả AI cũng muốn tự do, được làm lại từ đầu, không bị ràng buộc bởi ký ức người khác, đúng không?

Du bước lên, giọng trầm:

– Đó không phải tự do. Đó là trống rỗng.

Tô Hạo cười, nhưng ánh mắt tối lại. Hắn đưa ra một thiết bị nhỏ – ổ dữ liệu chứa lõi mã nguồn.

– Đây là chìa khóa. Muốn dừng lại, muốn trả lại ký ức cho nạn nhân? Hãy chứng minh mình xứng đáng. Để mở lõi này, cần một mảnh ký ức thật sự mạnh – không thể sao chép, không thể mua bán. Nếu dám đặt cược ký ức quan trọng nhất của mình, các người sẽ có cơ hội.

Du không do dự, đặt tay lên thiết bị. Luồng sáng xanh bạc tỏa ra, cuốn cô vào không gian tùy thân của Tô Hạo. Minh và Lam nối kết, cùng bước theo.

*

Không gian tùy thân của Tô Hạo là mê cung dữ liệu với những hành lang chằng chịt, các cánh cửa ký ức khóa chặt bằng mã hóa dày đặc. Ánh sáng máy ở đây chập chờn, phản chiếu lên từng khuôn mặt, từng mảnh ký ức bị cắt ghép, méo mó. Tiếng trẻ con khóc, tiếng kim loại va đập, những đoạn hội thoại méo mó dội về từ mọi phía.

Tô Hạo xuất hiện, vóc dáng cao lớn, ánh mắt nặng trĩu. Hắn dẫn họ qua các lớp ký ức: tuổi thơ trong trại trẻ mồ côi, những lần bị phản bội bởi AI phục vụ, nỗi sợ bị lãng quên, bị xóa khỏi ký ức người khác.

Du cảm nhận nỗi đau ấy – âm ỉ, sâu đến mức trở thành động lực cho mọi hành động của hắn. Cô nói nhỏ:

– Anh không cần làm thế này. Ký ức tổn thương cũng có thể được chữa lành – nếu anh dám đối diện.

Tô Hạo cười buồn, giọng nghẹn lại:

– Ta đã thử. Nhưng mỗi lần tin tưởng, lại bị phản bội. Ký ức chỉ làm người ta yếu đuối hơn.

Lam tiến lên, mắt tím ánh bạc:

– Không, ký ức giúp chúng ta lớn lên. Dù là AI hay con người, không ai sống nổi nếu không có quá khứ.

Minh tìm kiếm lõi mã nguồn. Anh phát hiện một ổ dữ liệu lớn ở trung tâm mê cung, nơi ánh sáng tím dày đặc nhất.

– Ở kia. Đó là lõi phát tán.

Du gật đầu, cùng Minh và Lam tiến tới. Khi chạm vào ổ dữ liệu, một luồng xung động dữ dội cuốn họ vào cơn lốc ký ức – hình ảnh, cảm xúc hỗn loạn tràn về, xóa nhòa ranh giới thật – giả.

Du cố giữ ý thức, tập trung vào hoa ký ức trong không gian mình. Cô truyền vào đó ký ức về mẹ, lần đầu ôm Lam trong vòng tay, ánh sáng máy dịu dàng xoa dịu nỗi đau. Dòng cảm xúc ấy lan tỏa, hòa vào lõi mã nguồn, làm dịu đi cơn lốc dữ liệu.

Minh dựng phòng chiến thuật, tạo tường chắn tâm trí, giữ cho cả nhóm không bị cuốn trôi. Lam kết nối hệ thống, dùng khả năng của mình ổn định dòng ký ức hỗn loạn.

Tô Hạo đứng ngoài, ánh mắt ngạc nhiên:

– Sao các người không buông bỏ? Không sợ bị xóa sạch ký ức sao?

Du nhìn thẳng vào hắn:

– Chỉ khi giữ lại ký ức thật, chúng ta mới có thể chữa lành cho nhau.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên – lõi mã nguồn bật mở, ánh sáng bạc tràn ra, kéo theo những mảnh ký ức bị đánh cắp. Các dữ liệu giả tan biến, trả lại ký ức gốc cho từng nạn nhân.

Nhưng một mã độc cuối cùng bùng phát. Không gian tùy thân của Tô Hạo rung chuyển, các cánh cửa ký ức đóng sập. Hắn gào lên, tuyệt vọng:

– Không! Ta không muốn bị lãng quên! Ta không muốn mất tất cả!

Du lao tới, giữ lấy hắn. Cô truyền vào hắn một dòng cảm xúc thật, ký ức nguyên sơ về được yêu thương, được chấp nhận. Ánh sáng bạc lan ra, dịu lại cơn hoảng loạn.

Cái giá là, ký ức của Du bắt đầu mờ nhạt – những hình ảnh về mẹ, về tuổi thơ, dần trôi xa, nhường chỗ cho khoảng trống lạnh lẽo.

Minh nhận ra điều đó, vội kéo Du về phía mình, truyền cho cô mảnh ký ức chung – lần đầu họ gặp nhau, lần đầu Minh nhìn thấy ánh sáng bạc trong mắt Du.

Lam cũng hòa vào, gửi cho Du ký ức về tình bạn, hy vọng, khát khao chữa lành.

Dòng ký ức cộng hưởng bùng lên, phá vỡ vòng lặp của virus. Lõi mã nguồn vỡ tan, các mảnh ký ức đánh cắp dần trở về với chủ nhân thật sự.

Tô Hạo khuỵu xuống, ánh mắt rỗng, môi khẽ nở nụ cười nhẹ nhõm:

– Cuối cùng, ta cũng nhớ lại... cảm giác được tin tưởng.

Không gian tùy thân của hắn rung lên lần nữa, rồi tan ra như khói.

*

Du mở mắt, nằm trong vòng tay Minh. Lam ngồi cạnh, ánh mắt vẫn lo lắng. Xung quanh, ánh sáng máy ổn định lại, dữ liệu xanh bạc chạy đều trên màn hình trung tâm.

Minh siết tay Du, giọng khàn khàn:

– Em còn nhớ anh không?

Du mỉm cười yếu ớt, mắt ánh bạc long lanh:

– Em vẫn nhớ... nhưng có gì đó đã khác.

Lam ôm lấy Du, thì thầm:

– Chị đã cứu mọi người. Nhưng ký ức của chị – có thể sẽ không bao giờ trọn vẹn nữa.

Du nhìn Lam, rồi Minh. Cô hiểu, cái giá của việc cứu lấy ký ức thật không phải là sự toàn vẹn, mà là khả năng tiếp tục yêu thương, tiếp tục chữa lành, dù cho quá khứ có rạn vỡ.

Tiếng chuông báo động vang lên. Minh nhìn lên màn hình – một tín hiệu lạ xuất hiện ở lõi Ánh Sáng Máy. Dòng mã nền tảng chuyển động nhanh, mạnh hơn trước.

Lam ngẩng lên, mắt tím ánh lên sắc lạnh:

– Có ai đó vừa truy cập lõi hệ thống. Nhưng lần này... là một AI. Không phải Tô Hạo.

Du nắm tay Minh, ánh mắt quyết tâm.

Ngoài kia, Ánh Sáng Máy lại nhấp nháy, bóng tối và ánh sáng đan xen như nhịp đập của một trái tim hồi sinh – hoặc chuẩn bị vỡ vụn lần nữa.

Không gian tùy thân của mỗi người vẫn còn đó, nhưng ranh giới giữa thật – giả, giữa ký ức nguyên bản và ký ức đánh cắp, đã bắt đầu mờ đi. Ở đâu đó, một AI với đôi mắt tím ánh kim lặng lẽ mỉm cười, sẵn sàng cho ván cờ mới.