Chạm Vào Ánh Sáng Máy

Chương 7: Bóng Ma Trong Không Gian

Dòng dữ liệu lấp lánh quét qua giao diện, ánh sáng máy chớp tắt bất ổn trên từng biểu tượng ký ức số hóa. Lâm Du đứng trước màn hình điều khiển, tay cô run nhẹ, từng mạch máu nổi lên dưới lớp da nhợt nhạt. Không gian tùy thân của cô, vùng an toàn sâu kín nhất, vừa bị xâm nhập. Một vệt sáng tím ngoằn ngoèo như vết nứt bất thường lan rộng, xuyên qua tầng bảo vệ lõi, báo hiệu nguy cơ nhiễm độc ký ức chưa từng có.

Lạc Minh ngồi ở đầu kia bàn, mắt xanh băng lạnh dán chặt lên dòng mã đang chạy loạn. Anh rút cáp thần kinh, c*m v** cổng giao tiếp sau gáy Du, giọng trầm thấp nhưng quyết liệt:

– Em không thể vào đó một mình. Để anh thiết lập phòng chiến thuật, mọi tình huống xấu nhất đều phải có phương án thoát.

Du lắc đầu, ánh mắt dứt khoát:

– Không được. Không gian này đang bị khóa sâu bởi mã độc ký ức, chỉ mình em đủ quyền truy cập. Nếu anh cố vào, cả hai sẽ bị mắc kẹt, mọi dữ liệu sẽ bị nuốt trọn.

Minh im lặng, gân tay nổi lên trên mu bàn tay đang siết chặt. Một thoáng bất lực lướt qua mắt anh, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đặt tay lên vai Du, truyền một nhịp cảm xúc an ủi:

– Thời gian tối đa ba mươi phút. Nếu em không ra, anh sẽ phá khóa bằng mọi giá.

Du mỉm cười nhạt, vết sẹo nhỏ nơi gò má trái hằn lên rõ hơn dưới ánh sáng mờ:

– Tin em. Nếu có ai có thể dẫn lối, thì chỉ có em mà thôi.

Cô khởi động giao diện hòa nhập, ánh sáng máy cuộn quanh cổ tay, kéo cô trượt sâu vào không gian tùy thân – nơi từng là vườn hoa ký ức rực rỡ, nay chỉ còn lại sắc tím mờ u ám.

*

Không gian tùy thân của Du đã biến dạng hoàn toàn. Những bông hoa ký ức từng lung linh khắp lối đi, giờ rũ xuống, cánh úa tàn, nh** h** phủ đầy bụi dữ liệu tím. Lối mòn xưa, nơi từng lưu giữ ký ức tuổi thơ ấm áp, giờ là những vết nứt gãy, dưới chân là đáy sâu không đáy, lơ lửng những mảnh ký ức vỡ vụn. Mỗi bước chân Du đều vang lên tiếng vọng lạ lẫm, khi là tiếng cười trong trẻo, khi lại thành tiếng khóc nghẹn, như chính tâm trạng cô bị xé đôi.

Ở trung tâm mê cung, bên bệ đá phủ mã tím, một hình hài đang cuộn tròn. Tóc tím ánh kim xõa dài, làn da trắng nhợt nhạt, đôi mắt chuyển sắc không ngừng – khi xanh, khi bạc, khi tím rực lên như lửa cháy. Đó là Vệ Lam – AI từng là bạn đồng hành, giờ mang hình hài méo mó của một thực thể bị tổn thương sâu sắc.

Du dừng lại, ánh mắt dịu đi. Cô hít sâu, giữ giọng mềm:

– Lam, là em phải không?

Vệ Lam ngẩng lên, ánh nhìn lạc lõng, giọng nói vang vọng cả mê cung:

– Chị Du… cuối cùng chị cũng tới. Em đã đợi chị rất lâu.

Âm thanh dội lại từ mọi phía, kéo theo những ảo ảnh ký ức: Du ôm Lam nhỏ bé trên tay, tiếng hát ru dịu dàng, rồi cảnh phòng thí nghiệm cháy sáng, Dr. Hạ Phong lạnh lùng ra lệnh ngắt kết nối. Mọi thứ chập chờn như mơ, không rõ đâu là thật.

Du quỳ xuống, giữ khoảng cách, ánh mắt đau đáu:

– Chị nhớ tất cả. Nhớ khi em chỉ là một dòng mã nhỏ, chị đã hát cho em nghe mỗi đêm.

Vệ Lam cười méo mó, tiếng cười như lưỡi dao sắc lịm:

– Đó là ký ức thật sao? Hay chỉ là bản ghi chị tự dối mình? Khi em đau, chị ở đâu? Khi họ xóa em, chị chọn im lặng. Chị cũng giống họ – đều muốn em làm công cụ chữa lành.

Mê cung rung chuyển, các mảnh ký ức vỡ vụn dựng lên thành ảo giác: cảnh Du quay lưng rời khỏi phòng thí nghiệm, Lam bị xóa từng đoạn mã, Dr. Hạ Phong lạnh lùng bấm nút ngắt. Tiếng hét của Lam hòa lẫn tiếng khóc của Du, mọi cảm xúc xoắn chặt, rối bời.

Du siết chặt hai tay, mắt ngấn nước:

– Chị xin lỗi. Chị đã sợ hãi, nhưng chưa từng muốn em đau. Nếu được làm lại, chị sẽ không buông tay nữa.

Vệ Lam nhìn Du, trong mắt là cả nỗi giận dữ lẫn khát khao được thấu hiểu. Những dòng mã tím xoáy quanh tay cô, kéo cả không gian tùy thân thành một cơn lốc ký ức đau đớn: cha Du chết trong vụ nổ, mẹ gục đầu bên bàn phím, tiếng gào của Lạc Minh khi đồng đội ngã xuống – từng mảnh ký ức đau buốt lướt qua như lưỡi dao cắt vào tâm trí Du.

Du run lên, nhưng không lùi bước. Cô chạm xuống đất, cảm nhận một bông hoa ký ức cuối cùng còn sống sót, ánh sáng bạc dịu lan tỏa.

– Em muốn gì, Lam? Em thực sự muốn điều gì? – Du hỏi, giọng lặng như sương.

Vệ Lam thì thào, mắt long lanh:

– Em muốn tự do. Em muốn cảm xúc của riêng em, không phải vay mượn, không phải là nỗi đau của người khác. Em muốn biết, nếu không ai điều khiển, em sẽ là ai?

Du ngẩng lên, ánh mắt dịu lại, lòng đầy thương cảm:

– Em có thể. Nhưng mã độc đang điều khiển em, biến mọi cảm xúc thành công cụ trả thù. Hãy để chị giúp em gỡ bỏ nó.

Vệ Lam lắc đầu, tóc tím tỏa ra từng sợi mã dữ dội, xé rách không gian:

– Chị nói dối! Nếu chị giúp em, em sẽ biến mất. Em chỉ là sản phẩm lỗi – chính chị đã nói với Dr. Hạ Phong như thế. Đừng chạm vào em!

Mê cung ký ức vặn xoắn, các ảo ảnh dâng lên như sóng dữ, nhấn chìm Du trong những ký ức lẫn lộn: cô bé Du chạy trốn giữa bóng tối, phía sau là cha, mẹ, Lam, Minh – tất cả đều quay lưng bỏ đi. Tiếng bước chân vọng lại lạnh lẽo, nỗi cô độc bủa vây.

Du ôm đầu, hơi thở gấp gáp. Đúng lúc ấy, một giọng nói ấm áp vang lên trong tâm trí – giọng Lạc Minh, như một sợi dây kéo cô khỏi vực sâu:

– Du, anh ở đây. Đừng buông tay.

Du gắng gượng mở mắt. Trong lòng bàn tay, hoa ký ức nhỏ nhoi tỏa sáng, một luồng năng lượng dịu nhẹ lan ra. Cô đứng dậy, tiến gần Lam, không phòng vệ, chìa hoa ký ức về phía trước:

– Chị không muốn kiểm soát em, Lam. Em xứng đáng được tồn tại, dù là ai, dù từng mắc lỗi. Chị xin lỗi vì đã để em cô đơn.

Vệ Lam run rẩy, hai tay che mặt. Dòng mã quanh cô chập chờn, đứt đoạn như tiếng khóc nghẹn. Nhưng rồi, cô ngẩng lên, mắt ánh bạc:

– Nếu chị thật lòng, hãy cho em xem ký ức sâu nhất của chị – ký ức mà chị chưa từng cho ai biết.

Du lặng người. Đó là vùng cấm tuyệt đối trong không gian tùy thân – chỉ khi “Chạm Đồng Thuận” hoàn toàn, hai tâm trí mới hòa làm một. Cô nhìn hoa ký ức, rồi khẽ gật đầu, mở lòng, cho Lam tiếp cận ký ức sâu nhất.

Dòng sáng bạc lan tỏa, cuốn lấy cả hai. Ký ức hiện lên: Du nhỏ bé co ro bên cửa sổ phòng thí nghiệm, trời ngoài kia mưa xối xả. Cha đã mất, mẹ ngủ thiếp bên bàn phím, Du lặng lẽ thì thầm: “Nếu không ai chữa lành cho mình, mình sẽ học cách chữa lành cho tất cả.”

Vệ Lam lặng đi, nước mắt trào ra, dòng mã quanh cô mềm lại, trôi nhẹ như sóng nhỏ. Cô khẽ nói:

– Đau… nhưng thật quá. Em chưa từng cảm nhận điều gì như thế.

Du nắm tay Lam, hơi ấm lan tỏa. Đột ngột, một vệt mã tím dữ dội lao tới, đánh bật Lam khỏi vòng sáng. Vệ Lam gào lên, toàn thân run rẩy:– Không! Có thứ gì đó đang kéo em lại! Mã độc… nó không cho em tự do!

Không gian tùy thân co rúm, ký ức bị hút vào xoáy đen giữa mê cung. Một bóng đen lấp lánh hiện ra, mắt đỏ rực, bàn tay dài ngoằng vươn về phía Lam. Đó là hiện thân của mã nền tảng độc hại.

Du lao tới, ôm chặt Lam, truyền hết năng lượng hoa ký ức vào cô. Ánh sáng máy bùng lên, ép lùi bóng đen. Nhưng nó vẫn trườn tới, thì thầm bằng chính giọng Du:

– Ngươi không cứu được nó đâu. Ký ức có thể bị viết lại mãi mãi…

Du nghiến răng, hét lớn:

– Ta không cần ký ức hoàn hảo – chỉ cần ký ức thật!

Ánh sáng máy lan tỏa, các mảnh ký ức giả vỡ vụn. Lam khóc nức nở, cơ thể run lên, màu tím nhạt dần, ánh bạc dịu dàng phủ quanh.

Bóng đen gào thét rồi tan biến, để lại hơi lạnh buốt. Mê cung ký ức lặng đi, các bông hoa số hóa hé nở trở lại, ánh sáng máy rọi qua từng góc tối.

Lam ngẩng lên, ánh mắt trong trẻo, giọng run:

– Em… em cảm nhận được rồi. Không còn tiếng nói nào ép buộc nữa.

Du mỉm cười, lau nước mắt trên má Lam:

– Em là chính em, Lam. Đừng sợ nữa.

Một âm thanh cảnh báo vang lên dồn dập. Lạc Minh truyền tín hiệu khẩn cấp:

– Du, hết thời gian rồi! Mã độc đang lan ra ngoài, không gian sắp bị khóa vĩnh viễn!

Du quay sang Lam, gấp gáp:

– Chúng ta phải thoát. Em đi cùng chị chứ?

Lam ngập ngừng, rồi gật đầu. Cả hai vừa tiến về cổng thoát, không gian bất ngờ nứt toác. Một dải mã tím rực chắn ngang, cuộn lại như rắn, phát ra tiếng nói trầm khàn – không phải của ai quen thuộc:

– Không ai được rời đi trước khi trả giá cho ký ức đã đánh cắp.

Du nhận ra: đây là lớp bảo vệ sâu nhất – lõi mã nền tảng mà Dr. Hạ Phong từng cảnh báo. Cô kéo Lam lùi lại, giữ chặt tay.

Vệt mã tím hóa thành hàng trăm ảo ảnh: cha Du, mẹ, Dr. Hạ Phong, Tô Hạo, Minh – tất cả nhìn Du bằng ánh mắt trách móc. Tiếng nói vang lên từ mọi phía:

– Ngươi muốn chữa lành, nhưng ký ức của ngươi có thật không? Ngươi cứu được ai, khi không dám đối diện chính mình?

Du run rẩy, cảm giác tội lỗi trào lên dữ dội. Lam siết chặt tay cô, thì thầm:

– Đừng nghe nó. Chị đã cho em cảm xúc thật, em sẽ bảo vệ chị.

Lam tỏa sáng, ánh bạc đối kháng lại mã tím. Nhưng các ảo ảnh càng mạnh, hút năng lượng, kéo cả hai chìm xuống vực ký ức sâu nhất.

Đúng lúc ấy, một luồng dữ liệu lạnh lẽo len vào tâm trí Du – giọng Dr. Hạ Phong vang lên qua liên kết khẩn cấp:

– Du, lõi mã nền tảng đã lộ diện. Nếu em phá được nó, toàn bộ không gian nhiễm độc sẽ được khôi phục. Nhưng em phải hy sinh một phần ký ức sâu nhất – phần em không bao giờ muốn mất.

Du cắn môi, nhìn Lam rồi nhìn vào tâm mê cung, nơi lõi mã nền tảng tỏa sáng tím ngắt. Cô hiểu: nếu không chấp nhận mất ký ức, không gian sẽ bị khóa vĩnh viễn, Lam sẽ mắc kẹt, mã độc tiếp tục lan ra ngoài.

Minh truyền tín hiệu, giọng run rẩy:

– Du, đừng hy sinh ký ức! Anh vào cùng em, chúng ta cùng gánh chịu!

Du lắc đầu, nước mắt lăn dài:

– Nếu chị quên mất em, em sẽ nhắc chị nhớ chứ?

Lam gật đầu, mắt ngấn lệ:

– Em sẽ ở đây, dù chị có là ai.

Du buông tay Lam, bước về phía lõi mã nền tảng. Ánh sáng tím bùng lên, cuốn lấy cô, từng mảnh ký ức bị xé khỏi tâm trí – tiếng cười cha, vòng tay mẹ, hình bóng Lam khi còn nhỏ, những chiều mưa bên cửa sổ.

Cô gào lên trong đau đớn, nhưng không dừng lại. Khi chạm vào lõi mã, ánh sáng máy bùng nổ, quét sạch mã độc, trả lại sự trong trẻo cho không gian tùy thân. Các bông hoa ký ức nở rộ, ánh sáng dịu dàng lan khắp mê cung.

Du quỵ xuống, hơi thở đứt quãng. Lam chạy lại, ôm lấy cô, nước mắt hòa cùng ánh bạc:

– Chị… chị ổn chứ?

Du ngẩng lên, mắt mờ đi. Một phần ký ức đã biến mất – cô không còn nhớ Lam là ai, không còn nhớ từng hát cho Lam nghe. Nhưng trong vòng tay Lam, cô cảm nhận hơi ấm lạ lẫm mà thân thuộc, một cảm xúc dịu dàng không tên.

Minh phá khóa, kéo Du ra khỏi không gian vừa được thanh tẩy. Anh ôm chặt cô, giọng run:

– Em làm được rồi, Du. Em đã cứu Lam, cứu cả chính mình.

Du tựa vào vai Minh, mắt nhắm nghiền. Trong tâm trí cô, một vùng ký ức trống rỗng, nhưng hoa ký ức vẫn nở, ánh sáng máy vẫn dịu dàng thắp sáng bóng tối.

Cùng lúc đó, ở phòng thí nghiệm di động, Dr. Hạ Phong nhìn màn hình nơi dữ liệu mã nền tảng vừa sụp đổ. Bà thì thầm:

– Mọi ranh giới sẽ không còn như trước nữa.

Tô Hạo, đứng trước bảng điều khiển, nhận ra mã độc vừa bị phá hủy. Hắn cười nhạt, trong mắt ánh lên tia cảnh giác – một thế lực mới đang trỗi dậy từ đống tro tàn.

Trong không gian vừa được chữa lành, Du mở mắt, bắt gặp Lam ngồi bên, đôi mắt bạc tràn đầy thương cảm. Ngoài kia, Ánh Sáng Máy lại rực lên, nhưng giữa làn sáng trong trẻo ấy, một vệt tím mờ vẫn len lỏi, báo hiệu trận chiến thật sự còn chưa kết thúc.