Cây Mắc Cỡ Cũng Có Thể Trở Thành Đại Boss Phản Diện!

Chương 52

Vừa mới nói ra hai chữ đó, Tuyết Chiêu liền có chút hối hận.

Cậu không biết làm vậy là đúng hay sai, vì để hoàn thành nhiệm vụ, cậu đúng thật đang cố ý câu dẫn Tu Kỷ Tân.

Tuy rằng ở các thế giới trước, cậu cũng từng làm như vậy rồi, nhưng phần lớn thời điểm khi đó, mục đích gần nhất chỉ là “đồ ăn”.

Cậu cũng không thể xác định Tu Kỷ Tân có thật sự sẽ giúp hay chỉ thuận miệng nói qua loa mà thôi.

Trên mặt Tuyết Chiêu vẫn còn ửng đỏ, lại bị hôn thêm một cái nữa.

Tu Kỷ Tân ôm cậu, giọng thấp nhẹ nói: “Thỏ con ngoan lắm.”

Lại một lần nữa nghe thấy cách gọi đó, lông mi Tuyết Chiêu khẽ run lên, lặng lẽ nhìn về phía hắn.

Tối hôm qua sau khi giấc mộng dừng lại, tầm mắt trong mộng lại dần trở nên mơ hồ.

Giọng điệu của Tu Kỷ Tân rất dịu dàng, kể cả lúc trước khi nói cậu đang câu dẫn hắn, dường như cũng không tức giận.

Nhưng vì tầm mắt mơ hồ, cậu không thể nhìn rõ sắc mặt của Tu Kỷ Tân.

Dù có thể nhìn rõ thì cũng chưa chắc có ích, bởi lẽ hắn có thể sẽ giống như ở thế giới trước, cảm xúc không bao giờ thể hiện ra ngoài, luôn mang vẻ lạnh lùng như băng.

Chỉ mỗi lần giá trị hảo cảm tăng lên, Tuyết Chiêu mới có thể xác định hắn đang nghĩ gì.

Nếu Tu Kỷ Tân vẫn còn thích cậu, vậy có phải sẽ không xem đó là câu dẫn nữa không… Hơn nữa nếu như vậy, hắn nhất định sẽ giúp cậu.

Dù sao trước kia cái gì cậu cũng đã từng làm rồi…

Hệ thống cũng nói, thể chất của Tu Kỷ Tân không thể nào kém được, việc hỗ trợ tu luyện quỷ thân sẽ không gây ảnh hưởng quá lớn, nhiều nhất chỉ cần nghỉ ngơi hai ba ngày.

Tuyết Chiêu cố gắng suy nghĩ một lúc, ôm lấy cổ Tu Kỷ Tân, lại nhỏ giọng hỏi: “Ngươi thích ta sao…?”

Cậu vẫn có chút ngượng ngùng, đôi mắt đen ươn ướt nhìn sang, mang theo chút thấp thỏm xen lẫn mong chờ.

Tu Kỷ Tân cụp mắt im lặng một lát, rồi đáp: “Thích.”

Đương nhiên là thích, nếu không thì với thực lực này của Tuyết Chiêu, làm sao có thể sống đến bây giờ.

Càng là những quỷ hồn cường đại, càng dễ cảm nhận sát khí trên người hắn, không dám lại gần.

Một số quỷ yếu ớt, cảm giác cũng rất kém, nhưng hồn thể sẽ bị sát khí dần dần ăn mòn, cho đến khi hoàn toàn tử vong.

Tuyết Chiêu có lẽ vẫn chưa nhận ra, hồn thể của cậu luôn được trận pháp bảo vệ.

Mà việc thích một con quỷ, người thường có thể sẽ thấy do dự, nhưng Tu Kỷ Tân thì không.

Từ trước đến nay hắn vẫn luôn làm theo ý mình, đặc biệt là khi đối mặt với sinh vật như quỷ hồn, hắn không bị trói buộc bởi quá nhiều quy tắc.

Cho dù mục đích của Tuyết Chiêu không thuần khiết, thì cũng không sao cả.

Nghĩ lại để gặp nhau bên ngoài giấc mộng mà cần dùng hai tấm đồ án vẽ bằng máu thì đó chính nguyên liệu là để tu luyện quỷ thân.

Chỉ là một chút tinh huyết mà thôi, hoàn toàn có thể cho được.

Chờ đến khi cậu hoàn thành việc chế tác quỷ thân, lại dạy cậu học cách ngoan ngoãn nghe lời là được rồi.

Sương mù lượn lờ từ bốn phía bên mép cảnh trong mơ phiêu tán ra từ hư không, không ngừng lan tới.

Sau khi có được đáp án cho câu hỏi, Tuyết Chiêu cuối cùng cũng thấy yên tâm phần nào.

Cậu chủ động hôn nhẹ lên một bên mặt Tu Kỷ Tân, ngượng ngùng nói: “Vậy nói rõ rồi nhé… Ngươi sẽ giúp ta.”

Tu Kỷ Tân khẽ “ừ” một tiếng, nhẹ nhàng vuốt sợi tóc bên má Tuyết Chiêu: “Muốn vẽ đồ án hình dạng thế nào?”

“Ngày mai ta sẽ nói cho ngươi biết,” Tuyết Chiêu nói mơ hồ, “Giờ ta phải đi.”

Nếu đêm nay đã lấy bùa và đồ án ra thì sẽ quá hấp tấp, hơn nữa cậu cũng cần chuẩn bị một chút.

Ngoài lá bùa ra, còn cần tóc của Tu Kỷ Tân, cùng một mảnh vải nhỏ từ quần áo của hắn.

Tuyết Chiêu nghĩ nghĩ, lại nói: “Còn có… không thể để cho người khác biết, bằng không…”

Cậu ôm chặt lấy Tu Kỷ Tân, trong ánh mắt lộ ra vài phần sợ hãi: “Sẽ có người muốn bắt giữ ta.”

Sinh vật như cậu – một thú bông có thể hóa hình – nếu bị người ngoài phát hiện, sẽ rất dễ gây ra phiền toái.

Tu Kỷ Tân cũng gật đầu đồng ý: “Được, sẽ không để người khác biết.”

Tuyết Chiêu cuối cùng cũng yên tâm, quay đầu nói lời tạm biệt: “Vậy ta đi đây…”

Sương mù lại tiếp tục lượn lờ trôi đến, thân ảnh trong lòng ngực Tu Kỷ Tân cũng chậm rãi biến mất.

Tuyết Chiêu thoát ra khỏi cảnh trong mơ, giao diện liền bật ra thông báo, giá trị sinh mệnh và giá trị cảm xúc lại tăng thêm.

Cậu lướt mắt nhìn qua một cách qua loa, trước tiên báo tiến triển nhiệm vụ cho hệ thống.

【Hệ thống】: Thuận lợi như vậy luôn á!

【Hệ thống】: Tối lădm, tối mai đưa phù chú luôn!

【Hệ thống】: Còn mấy tài liệu đơn giản khác thì tìm thử trong phòng ngủ đi.

Sau khi tìm được đầy đủ tài liệu Tuyết Chiêu sẽ lập tức rời đi, tìm một nơi càng kín đáo hơn để tu luyện quỷ thân, sau đó sẽ mang theo thú bông đi tìm mục tiêu mới.

Như vậy, cả hai nhiệm vụ đều có thể hoàn thành với tốc độ nhanh nhất.

Tuyết Chiêu nắm chặt cổ tay áo, có chút khẩn trương: “Ừ.”

Thú bông hiện tại vừa sạch sẽ lại xinh đẹp, nhất định sẽ càng dễ thu hút người khác.

Cậu biến mất một thời gian rồi quay lại, cũng có thể nói với Tu Kỷ Tân là mình đi để dưỡng thân thể.

Còn chuyện quay về sau đó… Đợi khi quay lại rồi nói sau cũng được.

Hệ thống nhanh chóng bắt đầu lên kế hoạch tiếp theo, nghĩ đến bước rời đi sắp tới, lại hơi do dự.

Chỉ cần mang theo vật phẩm, vật phụ của quỷ có thể rời đi bất kỳ đâu, huống hồ Tu Kỷ Tân cũng không thể mãi ở trong nhà.

Dù vậy, hệ thống vẫn tiện thể phân tích thêm một chút, nếu có xảy ra bất ngờ thì nên làm sao để trốn thoát.

Lúc này đang là rạng sáng, Tuyết Chiêu vẫn còn lưu lại ở phòng khách xem TV.

Đợi đến khi trời hơi sáng lên, cậu quay về phòng ngủ, đến bên cạnh Tu Kỷ Tân, lặng lẽ tìm những sợi tóc rơi.

Nhưng khăn trải giường và chăn có màu quá tối, cậu tìm mãi mà không thấy rõ, càng lúc càng rối rắm rồi tựa vào vai Tu Kỷ Tân, cứ thế mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Một lát sau, Tu Kỷ Tân chậm rãi mở mắt.

Mãi đến khi trời hoàn toàn sáng hẳn, hắn mới rời giường chuẩn bị ra ngoài.

Buổi tối, Tuyết Chiêu tỉnh dậy bắt đầu tiếp tục tìm kiếm tài liệu cho nhiệm vụ.

Lúc này trong nhà không có ai, cậu bật đèn phòng ngủ, cẩn thận tìm kiếm một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được một sợi tóc.

Tuyết Chiêu giấu sợi tóc vào góc của một ngăn kéo, rồi tiếp tục đi tìm kéo.

Tìm được kéo rồi, cậu lại mở tủ quần áo, cắt xuống một mảnh vải cỡ móng tay cái từ tay áo khoác mà Tu Kỷ Tân hay mặc nhất, đặt cùng với sợi tóc.

Làm xong hết thảy, Tuyết Chiêu đặt kéo lại chỗ cũ, rồi ngồi xuống ghế sofa nghỉ ngơi.

Sau khi thiết lập được liên kết với căn nhà, cậu đã dễ dàng di chuyển vật phẩm trong nhà hơn một chút, nhưng vẫn không thể giống như nhân loại.

Một cái kéo thôi, mà cậu cầm lên nặng như hai mươi cân vậy.

Tuyết Chiêu xoa xoa cánh tay, chợt nghe thấy tiếng bước chân Tu Kỷ Tân đang lên lầu, vội vàng tắt TV.

Hôm nay Tu Kỷ Tân về hơi trễ, bên ngoài gió thổi mạnh và lạnh, vậy mà hắn chỉ mặc một bộ đồ mỏng.

Hệ thống cũng tò mò, liền gửi một tin nhắn: “Áo khoác của hắn đâu rồi?”

Buổi sáng khi Tu Kỷ Tân ra khỏi nhà, Tuyết Chiêu vẫn đang ngủ, nhưng hệ thống thì thấy được.

Hắn mặc một chiếc áo khoác màu đậm, cả ngày không về nhà lần nào.

Tuyết Chiêu chậm rãi tiến lại gần, định chạm nhẹ vào tay Tu Kỷ Tân để cảm nhận nhiệt độ cơ thể hắn, thì bỗng ngửi thấy một luồng hơi thở khác lạ.

Giống như… là mùi máu tươi.

Khứu giác của hồn thể gần như đã mất hiệu lực, không thể ngửi ra mùi gì rõ ràng, chỉ riêng với vết máu lại cực kỳ nhạy bén.

Chẳng lẽ Tu Kỷ Tân bị thương?

Bùa và đồ án vẫn chưa đưa cho hắn, không lý nào hắn đã lấy máu trước.

Tuyết Chiêu lập tức trở nên lo lắng, lặng lẽ đi theo sau Tu Kỷ Tân đến ghế sofa, tiến lại gần hơn và không ngừng ngửi thử, cuối cùng cũng phát hiện ở phần cổ tay áo bên phải có một vết máu nhỏ.

Vết máu đã khô, không phải mới dính lên, nhưng ngoài vết máu ra thì không thấy chỗ nào bị thương cả.

Tuyết Chiêu định đưa tay sờ thử, nhưng vừa mới vươn tay ra, còn chưa kịp chạm vào thì Tu Kỷ Tân đột nhiên đứng dậy.

Hắn đi vào phòng ngủ lấy quần áo, chuẩn bị tắm rửa.

Tuyết Chiêu ngượng ngùng không đi theo vào, tạm thời từ bỏ ý định kiểm tra tiếp.

Mãi đến khi Tu Kỷ Tân tắm xong, quay trở lại phòng.

Tuyết Chiêu như dính chặt bên người hắn, không ngừng quan sát kiểm tra, sau một hồi cuối cùng cũng xác định được—không phát hiện ra vết thương mới nào.

Vậy nên, đó là máu của người khác sao?

Tuyết Chiêu lại ghé sát vào ngửi thử lần nữa, nhưng lúc này, chút mùi máu tươi còn sót lại đã hoàn toàn biến mất.

Cậu không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng chỉ cần Tu Kỷ Tân không bị thương là được rồi.

Tuyết Chiêu lại nhẹ nhàng sờ vào cổ tay Tu Kỷ Tân, cảm nhận nhiệt độ cơ thể hắn.

【Giá trị sinh mệnh đạt được 1 điểm tăng trưởng】
【Giá trị cảm xúc 】: 45 điểm

Giao diện thông báo lập tức hiện lên, Tuyết Chiêu theo bản năng rút tay về.

Cậu cẩn thận nhìn kỹ thông tin, do dự một chút, rồi lại ghé sát, lén hôn nhẹ lên một bên mặt Tu Kỷ Tân.

【Giá trị sinh mệnh đạt được 3 điểm tăng trưởng】
【Giá trị cảm xúc 】: 48 điểm

Tu Kỷ Tân dựa lưng vào ghế, khăn lông vẫn chưa kịp lau khô hoàn toàn, chỉ tùy tiện đặt sang một bên.

Hắn hơi rũ mắt, biểu cảm lạnh nhạt, dường như không có phản ứng gì.

Tuyết Chiêu lại làm thử lần nữa, hôn thêm một cái.

Nhưng lần này, chỉ số không tiếp tục tăng nữa.

Xem ra… cũng tạm ổn rồi.

Tuyết Chiêu quay lại mép giường ngồi xuống, đồng thời mở giao diện hệ thống để xem những tin tức vừa được gửi tới.

【Hệ thống】: Đây chính là phù chú đồ án cần thiết để tu luyện quỷ thân. Nếu chỉ xem một lần mà không nhớ được, thì cần phải lặp lại việc đi vào giấc mộng để khắc sâu ấn tượng.

Phù chú đồ án cũng không quá phức tạp, là hai ký tự không thể phát âm được.

Chỉ cần Tu Kỷ Tân dùng chính huyết của mình, viết hai đồ án lên giấy trắng, sau đó giao lại cho Tuyết Chiêu là được.

Phần tóc và vải quần áo đã được giấu sẵn trong ngăn kéo, đến lúc cần thì mang theo cùng luôn.

Tuyết Chiêu lặng lẽ đáp lại: “Ừ.”

Thời gian từng chút trôi qua, rất nhanh đã đến lúc bước vào giấc mộng ban đêm.

Tuyết Chiêu tựa vào người Tu Kỷ Tân nằm xuống, kích hoạt kỹ năng.

【Kỹ năng “Đi vào giấc mộng” đang chuẩn bị ——】
【Kỹ năng “Đi vào giấc mộng” có hiệu lực ——】

Sương mù chậm rãi lan tỏa, Tuyết Chiêu vừa mới bước vào giấc mộng, đến gần bên người Tu Kỷ Tân thì đã bị hắn kéo vào cái ôm quen thuộc, ôm chặt vào trong ngực.

Tu Kỷ Tân khẽ nhéo cằm nhỏ của cậu, cúi đầu hôn lên môi Tuyết Chiêu, động tác có phần mạnh mẽ.

Tuyết Chiêu bị hôn đến mức co rúm lại một chút, ngẩng đầu ngây ngẩn nhìn hắn.

Trong lòng cậu mơ hồ dâng lên một chút trực giác và cảm giác bất an, nhưng bởi vì đang ở trong mộng, cậu rất khó giữ được sự tỉnh táo để suy nghĩ rõ ràng.

Hơn nữa, việc quan trọng nhất bây giờ là tiến độ nhiệm vụ.

Tu Kỷ Tân ôm lấy Tuyết Chiêu, chủ động hỏi: “Mang đồ án đến chưa?”

Tuyết Chiêu gật đầu, dựa vào ý niệm điều khiển một tờ giấy và một cây bút liền xuất hiện trong tay.

Giao diện chính cũng hiện lên, khung thoại hệ thống vẫn đang mở ở nơi mà cậu đã dừng lại trước khi bước vào giấc mộng.

Dựa theo hướng dẫn của hệ thống, Tuyết Chiêu bắt đầu vẽ đồ án lên giấy.

Sau khi hoàn tất, cậu đưa tờ giấy cho Tu Kỷ Tân, đồng thời giải thích cách sử dụng: “Một ít máu là đủ rồi…”

Máu càng nhiều thì thời gian duy trì quỷ thân sẽ càng lâu, nhưng nhiệm vụ không yêu cầu đến mức đó, chỉ cần đảm bảo phù chú hoàn chỉnh là được.

Tu Kỷ Tân nhận lấy tờ giấy, cúi mắt liếc nhìn đồ án một cái.

Hắn vừa nhìn vừa hỏi: “Dùng cái này xong, có thể hóa hình bên ngoài giấc mộng sao?”

Tuyết Chiêu lại gật đầu: “Ừ.”

Tu Kỷ Tân lại hỏi tiếp: “Giống như bây giờ?”

Không đợi Tuyết Chiêu trả lời, hắn ghé sát vào người cậu, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng vang lên bên tai: “Có đôi tai thỏ hay không?”

Tuyết Chiêu sững người, không hiểu vì sao bỗng nhiên cảm thấy khẩn trương .

Hắn nhớ lại lúc mình vừa nhập vào thân thể thú bông, Tu Kỷ Tân luôn rất thích sờ đôi tai cậu, còn cả cái đuôi nữa…

“Không có…” Tuyết Chiêu cố gắng giải thích, “Ta là thú bông… lại không phải thỏ thật sự.”

Cũng may Tu Kỷ Tân không tiếp tục truy hỏi, chỉ nhẹ nhàng v**t v* eo bên sườn của Tuyết Chiêu, cúi đầu hôn cậu thêm lần nữa.

Nhưng chỉ hôn được một lát ngắn ngủi, liền bị Tuyết Chiêu đẩy ra.

“Ta phải đi rồi,” Tuyết Chiêu rũ hàng lông mi xuống, chậm rãi nói, “Bây giờ ta không thể ở ngoài quá lâu.”

Ánh mắt Tu Kỷ Tân trầm xuống, chỉ khẽ đáp một tiếng: “Được.”

Sau đó, hắn im lặng nhìn bóng dáng Tuyết Chiêu dần dần biến mất.

Tờ giấy vẽ đồ án cũng không còn, chỉ để lại trong cảnh mộng trống trải một tầng sương mù dày đặc.

Trời dần hửng sáng, lúc Tu Kỷ Tân rời giường, Tuyết Chiêu đã cuộn tròn ở một góc giường, ngủ thiếp đi.

Căn phòng yên tĩnh. Tu Kỷ Tân rời khỏi phòng ngủ, đi tới phòng lưu trữ bên cạnh — một gian phòng chưa từng được mở ra.

Bên trong chứa đầy các vật dụng linh tinh: những lá bùa chưa từng sử dụng, la bàn bằng bạc, từng xâu tiền đồng cũ kỹ…

Mọi thứ đều phủ đầy bụi, rõ ràng đã rất lâu không được đụng tới.

Tu Kỷ Tân từ trong đống đồ lộn xộn tìm ra một thanh kiếm gỗ rồi rạch nhẹ đầu ngón tay.

Máu tươi lập tức trào ra, không rơi xuống mà lơ lửng trong không trung, chậm rãi tụ lại thành một khối huyết cầu.

Việc tu luyện quỷ thân thực ra không quá phức tạp. Ngoài việc dùng máu vẽ bùa, còn cần tóc và mảnh vải từ quần áo của hắn.

Tuyết Chiêu hẳn là đã lén lấy được hai thứ này rồi.

Chờ sau khi quá trình tu luyện hoàn thành, hồn phách sẽ có thể chuyển hóa thành thật thể.

Tuy nhiên, trong tình huống bình thường, để khiến quỷ thân trở nên mạnh mẽ hơn, người ta thường luyện hóa thêm một số vật phẩm phụ trợ khác.

Ví dụ như hòa thêm bùn sa, thì khi quỷ thân xuất hiện, có thể khiến thân thể trở nên mềm dẻo, uốn lượn như khối bùn sống.

Việc lựa chọn vật phẩm sẽ ảnh hưởng đến đặc tính và ngoại hình của quỷ thân.

Lúc này, máu trong không trung đã tụ đủ. Tu Kỷ Tân buông mộc kiếm xuống, rồi lấy ra một vật phẩm khác.

Đó là một chiếc nơ con bướm nhỏ màu lam từng xuất hiện trên cổ áo lông của thú bông hình thỏ.

— Chính là một phần thuộc về cơ thể thú bông đó.

Giây tiếp theo, chiếc nơ hóa thành tro tàn, bay lên không trung.

Tu Kỷ Tân ngước mắt, nhìn tro tàn hòa lẫn với máu đang lơ lửng, ánh mắt dần trầm xuống.

Con thỏ nhỏ hay nói dối ấy khi hoảng hốt không biết phải làm sao… nhất định sẽ rất đáng yêu.

Chương không tồn tại | Mê Truyện