Cây Mắc Cỡ Cũng Có Thể Trở Thành Đại Boss Phản Diện!

Chương 44

Đầu ngón tay nửa trong suốt vừa chạm vào da, một luồng nhiệt lập tức từ đầu ngón tay nhanh chóng lan khắp toàn thân.

Tuyết Chiêu bị luồng nhiệt làm cho run lên, vội vàng rút tay lại.

Cũng may sau một lúc, hơi ấm ấy liền biến mất, giống như một làn gió nóng nhẹ nhàng lướt qua.

“Tách” một tiếng, ngọn lửa tắt.

Tuyết Chiêu hoàn hồn lại, nhìn thấy Tu Kỷ Tân tùy tiện ném bật lửa và hộp thuốc lên bậu cửa sổ.

“Ký chủ,” hệ thống lo lắng lên tiếng, “Như vậy rất dễ bị lộ.”

Nếu như bị con người phát hiện trong phòng có hiện tượng kỳ quái, chắc chắn sẽ tìm người chuyên bắt giữ hoặc trừ tà đến xử lý.

“Được rồi……”

Tuyết Chiêu ngoan ngoãn ngồi dưới sàn, nhìn Tu Kỷ Tân, không nhịn được lại hỏi: “Hắn thật sự không nhìn thấy ta sao?”

Tuy rằng đã sang hế giới mới, Tu Kỷ Tân hẳn là chưa quen biết cậu.

Nhưng mà… Có lẽ sau khi nhìn thấy cậu, hắn sẽ khôi phục ký ức thì sao?

[ Hệ thống ]: Nhiệm vụ còn chưa chính thức mở ra, vẫn chưa rõ ràng thân phận của hắn ở thế giới này là gì.

[ Hệ thống ]: Nhìn tình hình hiện tại, chắc là không nhìn thấy được?

Bằng không nếu có một con quỷ hồn không rõ lai lịch đi theo mình về nhà, làm sao có thể không chút phản ứng nào chứ?

Nhưng hệ thống vẫn luôn cảm thấy, NPC này chắc chắn không đơn giản như vẻ ngoài.

“Ờ……”

Tuyết Chiêu có chút cô đơn. Ở thế giới trước rời đi quá vội vàng, cậu rất muốn lại được trò chuyện cùng Tu Kỷ Tân.

Bầu trời đen kịt, cửa sổ chưa đóng, gió lạnh thỉnh thoảng thổi vào từ bên ngoài.

Tu Kỷ Tân dựa lưng vào ghế, yên tĩnh nhắm mắt, hô hấp đều và nhẹ nhàng.

Tuyết Chiêu nhìn hắn một lúc, rồi từ từ lại gần, khẽ ngửi hương khí trên người hắn.

Bây giờ cậu đã không còn là mị ma nữa, ngửi mùi cũng không còn có cái cảm giác thèm “đồ ăn” như trước.

Nhưng vẫn cảm thấy rất dễ chịu, ấm áp, nếu có thể thật sự chạm vào thân thể hắn, nhất định sẽ rất ấm.

Tuyết Chiêu lại đưa mũi ngửi ngửi vạt áo Tu Kỷ Tân, còn có đầu ngón tay hắn đang rũ bên tay vịn ghế.

Muốn ôm một chút…

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Tuyết Chiêu lập tức bị chính mình dọa sợ, vội vàng gạt đi.

Sao có thể lén ôm người ta được chứ…

Nhưng mà…

Tuy rằng hắn không nhìn thấy được cậu, nhưng ở trong trạng thái này lại có một cảm giác mới lạ thật kỳ lạ.

Hắn giống như một người đang quan sát từ góc nhìn của kẻ ngoài cuộc, có thể lén lút dõi theo Tu Kỷ Tân.

Chỉ là nhìn một chút thôi mà, chắc cũng không sao đâu.

Tuyết Chiêu tiến lại gần thêm chút nữa, đưa tay sờ mu bàn tay của Tu Kỷ Tân.

Nguồn nhiệt ấm áp lan ra khắp cơ thể, lần này cậu đã quen hơn rất nhiều, liền sờ thêm mấy cái nữa.

Tu Kỷ Tân chậm rãi mở mắt, ánh mắt dừng lại ở khoảng trống nơi góc tường phía trước, không biết đang suy nghĩ gì.

Đến khi Tuyết Chiêu lặng lẽ sờ mấy lần, bắt đầu cảm thấy thích cái cảm giác nhiệt độ cơ thể xuyên qua cậu như thế, nhịn không được đưa cả gương mặt gần áp vào.

Hai người vốn dĩ đã từng rất thân thiết, nên hành động này của cậu hoàn toàn là theo bản năng, không nghĩ ngợi gì nhiều.

Ngay khoảnh khắc áp má vào đó, toàn thân Tuyết Chiêu liền ấm áp hẳn lên, cậu nghiêng đầu, nhẹ nhàng cọ cọ vào mu bàn tay Tu Kỷ Tân.

Đột nhiên, Tu Kỷ Tân từ trên ghế đứng dậy.

Tuyết Chiêu bị dọa không kịp phản ứng, suýt nữa tưởng rằng hắn phát hiện ra điều gì, vội vàng lùi lại một chút, khẩn trương nhìn về phía hắn.

Nhưng cũng may, Tu Kỷ Tân dường như chẳng có chút phản ứng nào, chỉ là xoay người đi vào phòng ngủ.

Tuyết Chiêu nhẹ nhàng thở phào, rồi cũng lặng lẽ theo sau.

Cánh cửa phòng ngủ lúc trước vẫn luôn đóng kín, Tuyết Chiêu không thể trực tiếp xuyên qua được, cuối cùng giờ phút này cũng có thể đi vào, cậu liền thật cẩn thận đánh giá khắp nơi trong phòng.

Tu Kỷ Tân là người sống một mình, phòng ngủ của hắn cũng giống như chính con người hắn — đơn giản và sạch sẽ. Ga giường màu tối, giống hệt như ở thế giới trước kia, gần như không có gì khác biệt.

Tuyết Chiêu đi một vòng quanh phòng, đánh giá xong liền theo hắn rời đi, lần này là vào phòng tắm.

Đèn sáng lên, cửa phòng tắm bị đóng lại, lúc này Tuyết Chiêu mới phản ứng được — Tu Kỷ Tân chuẩn bị tắm.

Trước đây hai người cũng từng cùng nhau tắm qua, nhưng khi đó là do Tuyết Chiêu không còn chút sức lực nào, mới bị Tu Kỷ Tân ôm vào.

Nếu không phải như vậy, cậu chắc chắn sẽ muốn tự mình tắm rửa, lại càng không chủ động cùng hắn chung một chỗ như thế.

Tuyết Chiêu hoảng hốt, vội vàng định lui ra ngoài, nhưng cửa đã bị đóng kín. Cậu bây giờ không thể xuyên ra được, cũng không thể động tay mở cửa.

Ra không được…

Tuyết Chiêu xoay người lại, liền thấy Tu Kỷ Tân đang cởi áo trên.

[ Hệ thống ]: Ký chủ cẩn thận một chút!

Hệ thống chỉ kịp phát ra một câu cảnh báo, ngay sau đó đã bị hoàn toàn che chắn.

Tuyết Chiêu lại không để ý đến giao diện kia, ngơ ngác nhìn Tu Kỷ Tân trước mắt, đứng sững tại chỗ.

Trên người Tu Kỷ Tân có rất nhiều vết sẹo lớn nhỏ, trông như đã lành từ lâu, như thể đã lưu lại từ rất rất lâu trước đây, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy sững sờ và đau lòng.

Tuyết Chiêu thất thần tiến lên, đưa tay chạm nhẹ vào vết sẹo dài nhất nơi ngực hắn, cảm giác nhói lên trong lòng.

Hắn ở đây… sống có tốt không?

Ở thế giới trước, Tu Kỷ Tân là thánh linh, không có ác ma nào có thể thoát khỏi tay hắn, lại càng không thể bị thương đến mức như thế này.

Trong lòng Tuyết Chiêu trống rỗng, thật nhẹ nhàng rút tay về.

Hệ thống đang bị che chắn, cậu cũng không phát hiện ra — Tu Kỷ Tân đang nhìn cậu.

Từ mái tóc đen nhánh, đến hàng mi dày và đậm, Tuyết Chiêu lớn lên thật sự rất xinh đẹp, hình thái linh thể cũng trong suốt và sạch sẽ, giống như một con quỷ khác biệt hoàn toàn với những oán linh thông thường.

Hơn nữa, cậu lại không hề sợ hắn.

Tu Kỷ Tân nhìn Tuyết Chiêu chằm chằm — từ nét mặt lo lắng đến ánh mắt chứa đầy xót xa.

Thoạt nhìn thật đơn thuần, hoàn toàn không giống một “quỷ hồn”.

Lúc này, Tuyết Chiêu đã vòng ra sau lưng hắn.

Nhưng phía sau lưng Tu Kỷ Tân, vết sẹo lại càng nhiều hơn — có vết như bị đao cắt, có vết lại giống như bị roi đánh để lại từng đường dài.

Lông mi Tuyết Chiêu khẽ rung, càng thêm nhói lòng, cậu vòng tay ôm lấy Tu Kỷ Tân từ phía sau.

Cảm giác lạnh lẽo của linh thể áp sát lên lưng hắn, như là không khí đã bị nước mưa thấm đẫm, lành lạnh, run rẩy.

Tu Kỷ Tân cụp mắt xuống, ánh nhìn dừng lại ở đôi tay đang đặt bên hông mình.

Dù chỉ là trạng thái linh thể, hắn vẫn có thể thấy rõ đầu ngón tay trắng trẻo, mềm mại, cánh tay mảnh khảnh như thể chỉ cần gập lại liền sẽ gãy.

Đây là… đang làm cái gì vậy?

Tu Kỷ Tân nhìn một lúc, thong thả cởi bỏ đai lưng.

Tuyết Chiêu phản ứng chậm chạp mới buông tay ra, trên mặt thoáng ửng đỏ.

Cậu cúi đầu không dám nhìn thêm, bước nhanh về góc phòng tắm, quay lưng lại ngồi xổm xuống.

Chỉ có thể đợi hắn tắm xong… rồi mình mới có thể ra ngoài.

Tiếng nước rất nhanh vang lên trong phòng tắm, Tuyết Chiêu nhắm mắt lại, giả vờ như chẳng nghe thấy gì cả.

Phía sau, Tu Kỷ Tân lau sạch nước trên mặt, ánh mắt lại dừng trên vành tai hơi đỏ của Tuyết Chiêu, thật lâu vẫn không dời đi.

Đồng tử hắn đen tuyền, phản chiếu ánh đèn trong phòng tắm, thoáng hiện chút hứng thú không rõ nguyên nhân nhưng rất nhanh đã bị đè nén và thu lại.

Tới khi cửa phòng tắm cuối cùng cũng mở ra, Tuyết Chiêu mới rốt cuộc được “thả tự do”.

Hệ thống cũng thoát khỏi trạng thái bị che chắn, vội vàng dò hỏi: “Không sao chứ?!”

“Ta không sao……”

Tuyết Chiêu đi theo sau Tu Kỷ Tân trở về phòng ngủ, gương mặt vẫn còn ủ rũ.

Hệ thống đầy quan tâm gửi tới một dòng tin nhắn: “Sao lại không vui?”

Nhìn bóng dáng quen thuộc trước mắt, Tuyết Chiêu mím môi: “Hắn ở đây… bị thương rất nhiều.”

Cậu thuận tiện đem hết những gì mình vừa thấy lúc trước kể lại cho hệ thống nghe.

[ Hệ thống ]: Ai… chuyện này cũng không có gì lạ. Thế giới khác nhau thì thân phận, quá khứ cũng khác nhau.

[ Hệ thống ]: Cho dù là vai chính, cũng chưa chắc lúc nào cũng thuận lợi.

Tuyết Chiêu không đáp lại, cậu chỉ hy vọng Tu Kỷ Tân sau này sẽ không còn phải chịu thương tổn nữa.

Nếu có ai muốn làm hại hắn, vậy cậu sẽ…

Sẽ…

Tuyết Chiêu cúi đầu nhìn thân thể nửa trong suốt của mình, rồi lại liếc sang giao diện với giá trị chiến lực chỉ có 50.

Nhưng mà… trở thành quỷ hồn rồi, cậu nhất định cũng có vài kỹ năng đặc thù chứ.

Ở thế giới trước, cậu có thể vẽ phù chú mà.

Đêm đã khuya, không bao lâu sau, Tu Kỷ Tân cũng chuẩn bị nghỉ ngơi.

Hắn tắt đèn, một mình nằm xuống giường.

Tầm mắt đột nhiên chìm vào bóng tối, Tuyết Chiêu mò mẫm lại gần, lặng lẽ ngồi xuống mép giường.

Thân thể quỷ hồn vô cùng nhẹ, chỗ cậu ngồi xuống hoàn toàn không để lại dấu vết nào trên đệm giường.

Do dự một lát, Tuyết Chiêu cũng thật cẩn thận nằm xuống một bên, muốn lại gần Tu Kỷ Tân thêm một chút.

Dù sao hắn cũng không nhìn thấy mình, sẽ không biết.

Chỉ là ngủ một lát thôi mà…

Trong bóng đêm, nhìn hình dáng lờ mờ nhưng quen thuộc bên cạnh, Tuyết Chiêu dần dần cảm thấy an tâm.

Vừa mới đến thế giới mới, ban đầu cậu rất lo lắng, thấp thỏm không yên, không biết nhiệm vụ có thuận lợi hay không.

Nhưng mà… Tu Kỷ Tân cũng ở đây. Có hắn ở bên, cậu giống như chẳng còn sợ gì nữa.

Là quỷ hồn nên không cần ngủ, nhưng Tuyết Chiêu vẫn khép mắt lại, chẳng bao lâu liền mơ màng chìm vào trạng thái giống như ngủ.

Hơi thở quen thuộc ở gần ngay bên, cậu vô thức rúc lại gần, tựa nhẹ vào vai Tu Kỷ Tân.

Tu Kỷ Tân không phản ứng gì, nhưng nhịp hô hấp khẽ dao động, có chút không ổn định.

Đêm khuya.

Tuyết Chiêu bị âm thanh của hệ thống đánh thức.

[ Hệ thống ]: Nhiệm vụ sắp bắt đầu.

Ngay giây sau khi dòng nhắc nhở hiện ra, thân thể Tuyết Chiêu lập tức biến mất không còn dấu vết.

Tu Kỷ Tân lập tức mở mắt, ánh nhìn xoáy sâu vào khoảng trống bên cạnh trên giường.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác.

Tuyết Chiêu nhìn quanh bốn phía, sợ hãi mà lùi lại nửa bước.

Giờ phút này, Tuyết Chiêu đang ở trong một căn phòng chứa đồ cũ, ánh trăng từ khung cửa sổ nhỏ hẹp hắt vào, soi rõ từng đống vật dụng cũ kỹ phủ đầy bụi bặm, bừa bộn không theo quy luật nào.

Một góc phòng đột nhiên vang lên tiếng sột soạt, một vật thể tròn như hình cầu từ đó lăn ra, “nhìn” Tuyết Chiêu một cái, rồi lập tức lộc cộc lăn về phía góc khuất bên kia, biến mất không còn tăm tích.

Tuyết Chiêu lập tức biến sắc, mặt tái nhợt, cuống quýt dời ánh mắt đi.

Vừa rồi… hình như là… một cái đầu?

[ Hệ thống ]: Đừng sợ, đó chỉ là một loại phụ vật quỷ có rất ít hồn khí, không thể làm ngươi bị thương đâu.

Nhiệm vụ sắp bắt đầu, hệ thống cũng đã tiếp nhận tư liệu của thế giới này.

[ Hệ thống ]: Ở đây, ngươi cũng là một phụ vật quỷ — hơn nữa còn là loại khá lợi hại đấy.

Dựa theo cốt truyện đã biết, Tuyết Chiêu là một quỷ hồn mới sinh không lâu, mang theo oán khí rất nặng. Cậu bám lên một vật phẩm cá nhân, nhờ đó mà linh thể được bảo tồn, sau đó vẫn luôn quanh quẩn trong một khu vực, gây nên đủ loại hiện tượng quái dị, không ngừng hấp thu âm khí, tăng cường thực lực.

Điểm khác biệt so với thế giới trước là hiện tại Tuyết Chiêu vẫn chưa bắt đầu câu chuyện chính, mà đang ở giai đoạn tiền truyện, giống như phần dạo đầu của một bộ truyện tranh.

Còn về Tu Kỷ Tân thì…

[ Hệ thống ]: Hắn là một trong các vai chính trong tương lai, sẽ trở thành một thiên sư có thiên phú cực kỳ cao.

Hệ thống xác nhận rõ ràng: Tu Kỷ Tân này đích xác chính là Tu Kỷ Tân ở thế giới trước — bởi vì ngay cả tên NPC cũng hoàn toàn giống nhau.

Tuy nhiên, về hắn thì thông tin lại rất ít, thậm chí trong cốt truyện gốc cũng chỉ nhắc đến loáng thoáng, không có tư liệu cụ thể.

Còn nhiệm vụ lần này của Tuyết Chiêu, chính là: Trưởng thành để trở thành đại phản diện trong tương lai.

“Thiên sư à…” Tuyết Chiêu trong lòng thoáng lo lắng, nhỏ giọng hỏi: “Sẽ rất lợi hại sao?”

“Đương nhiên,” hệ thống đáp, “Hơn nữa hắn dường như là trời sinh sát thể, nếu phát huy được đúng cách, sẽ cực kỳ đáng sợ.”

Một người có thiên phú mạnh như vậy… thật sự không thể phát hiện ra sự tồn tại của Tuyết Chiêu sao?

Chẳng lẽ là vì chuyện xưa của vị diện này còn chưa thực sự bắt đầu, cho nên năng lực của hắn tạm thời chưa được kích hoạt?

Tuyết Chiêu im lặng sau khi xem xong toàn bộ thông tin.

Hệ thống đoán được cậu đang nghĩ gì, vẫn không nhịn được nhắc nhở một câu: “Cẩn thận vẫn hơn, ngươi nên tránh xa hắn một chút.”

Tốt nhất hãy đến nơi an toàn hơn, chọn nhân loại bình thường làm đối tượng nhiệm vụ.

Tuyết Chiêu cúi đầu, “Ừm” một tiếng rất nhẹ.

Cậu ngoài mặt thì đồng ý, nhưng trong lòng lại đang nghĩ — giống như trước đây, Tu Kỷ Tân vẫn là người cậu không nên đến gần.

Nhưng mà…

Nếu như lại giống như trước đây thì sao?

Nếu như… hắn cũng sẽ thích cậu thì sao?

Liệu có thể không?…

Thấy Tuyết Chiêu thất thần, hệ thống yên lặng thở dài.

[ Hệ thống ]: Thôi được, tạm thời không nói chuyện kia nữa. Nhiệm vụ lập tức bắt đầu rồi, trước hết ngươi phải tìm được vật phẩm thuộc về mình.

Khi hồn lực còn hạn chế, phụ vật quỷ không thể rời khỏi vật phẩm gắn bó của mình quá lâu. Tuyết Chiêu đột nhiên bị truyền tống tới nơi này cũng chính vì nguyên nhân ấy.

Mà vật phẩm thuộc về cậu, đang nằm trong đống đồ tạp nham kia.

— Dựa theo thiết lập, đó là một con thú bông từng trùng hợp xuất hiện 3 lần tại hiện trường các vụ án mạng, vì bị dính quá nhiều máu tanh nên đã trở thành vật mang âm khí nặng, chủ động thu hút quỷ hồn phù hợp tiếp cận. Hơn nữa, tạo hình nó xấu xí quái dị, chỉ cần trẻ nhỏ nhát gan nhìn thấy, ban đêm chắc chắn sẽ gặp ác mộng.

Kỹ năng của loại phụ vật quỷ này cũng tương đối đơn giản: có thể hấp thu các loại cảm xúc của con người, tăng hồn lực thông qua máu tanh và giết chóc, đồng thời có thể trong thời gian ngắn ký sinh lên thân thể con người.

“Thú bông quái dị à?” Tuyết Chiêu hơi khép nép, “Trông nó như thế nào…”

Dưới sự hướng dẫn của hệ thống, cậu lấy hết can đảm bước tới phía trước.

Càng đến gần đống tạp vật, âm thanh sột soạt cọt kẹt càng vang lên liên tục, như thể có thứ gì đang chuyển động trong bóng tối.

[ Hệ thống ]: Nơi này có rất nhiều vật dụng linh dị, phụ vật quỷ cũng không ít.

Theo thời gian, phụ vật quỷ sẽ dần dần dung hợp với vật phẩm mà mình bám vào. Ví dụ như cái đầu tròn lúc nãy ngươi nhìn thấy — nó đã gần như hoàn toàn biến thành hình dạng của một quả bóng rổ.

Ngay lúc này, Tuyết Chiêu lại trông thấy một cái đầu người mọc đầy răng lởm chởm, thân hình như con rết, bò vụt qua trước mắt.

Cậu cố gắng kiềm chế sợ hãi, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

Nhưng những phụ vật quỷ cấp thấp kia sau khi hình dạng trở nên vặn vẹo quái dị thì ý thức vốn có cũng gần như tiêu biến, chỉ còn lại bản năng mơ hồ giống như những sinh vật sống chui rúc trong bóng tối, vô thức mà sinh tồn.

Tuyết Chiêu tiến lại gần, ngược lại khiến bọn chúng né tránh như sợ hãi cậu.

Dưới sự chỉ dẫn của hệ thống, Tuyết Chiêu cố gắng trấn định lại, chậm rãi nhắm mắt.

Hệ thống : Cảm nhận vật phẩm gắn liền với ngươi, triệu hoán nó xuất hiện.

Đồng thời, hệ thống mở giao diện quét sóng, giám sát mọi động tĩnh xung quanh.

Thật ra hệ thống cũng rất tò mò vật phẩm mà Tuyết Chiêu bám vào rốt cuộc sẽ có hình dạng thế nào.

Giá trị chiến lực đã thấp đến mức này thì ngoại hình vật phẩm phải càng đáng sợ càng tốt — như vậy mới có thể thuận tiện nằm bừa bên đường hấp thu nỗi sợ của người qua lại.

Tuyết Chiêu nín thở, nhíu chặt mày.

Hệ thống kiên nhẫn chờ đợi. Chỉ chốc lát sau, một góc đống tạp vật sụp xuống, một mảng lớn đồ vật lăn xuống rơi loảng xoảng.

Từ trong đó, một con rối gỗ tay dài chân dài rơi ra, trên mặt vẽ má hồng đỏ tươi, khoé miệng nứt đến tận mang tai, cười một cách đáng sợ.

Hệ thống lập tức kích động — là nó sao!?

Nhưng ngay sau đó, một quả cầu lông xù xì từ trong đống hỗn độn chui ra, lảo đảo lăn về phía Tuyết Chiêu.

Nó còn chưa bò được tới gần bên người Tuyết Chiêu, thì đã như kiệt sức, ngã nhào xuống đất không nhúc nhích.

Tuyết Chiêu mở mắt, chần chừ bước đến, khom lưng nhặt thú bông lên.

Đây chính là vật phẩm mà Tuyết Chiêu bám vào — tương đương với một tầng thân thể khác của cậu, có thể bị cậu chạm vào, cũng có thể cùng cậu di chuyển.

Chỉ là… con thú bông này… hoàn toàn không giống như hệ thống đã mô tả lúc đầu.

Đó là một con thỏ bông, thân hình chỉ lớn cỡ bàn tay, lông màu trắng đã bám đầy tro bụi, trên người còn mặc thêm một chiếc áo khoác lông nhỏ màu trắng, cổ áo thắt một chiếc nơ con bướm màu lam to tướng. Đôi mắt là hai viên đá đỏ long lanh, đôi tai thỏ xinh xắn hơi cụp xuống.

Bất kể nhìn thế nào… cũng chẳng liên quan gì đến “xấu xí” hay “quái dị”, ngược lại lại cực kỳ đáng yêu.

[ Hệ thống ]: Này… cái này là sao…

[ Hệ thống ]: …Thôi được rồi, lẽ ra ta phải sớm đoán ra.

Vốn dĩ Tuyết Chiêu ở thế giới trước cũng đã không giống với những ác ma thông thường, vậy nên ở thế giới này, tự nhiên cũng không thể là loại “tà vật kinh dị” chân chính.

Chỉ là… với bộ dạng này, thì dọa được ai chứ…

Hệ thống lo lắng rối rắm.

Nhưng Tuyết Chiêu thì lại vô cùng thích con thỏ bông nhỏ này, cậu nhẹ nhàng ôm nó vào lòng. Cùng lúc đó, quần áo trên người Tuyết Chiêu cũng theo đó mà thay đổi.

Chiếc áo khoác trắng rộng rãi, cổ áo thắt chiếc nơ màu lam giống hệt như con thú bông.

Tuyết Chiêu còn đưa tay sờ l*n đ*nh đầu mình — không có tai thỏ, tóc vẫn là màu đen, mắt vẫn là đen.

Dữ liệu hệ thống cập nhật: cậu đã tiến vào hình thái “Oán linh · trạng thái phụ vật”.

[ Hệ thống ]: Nếu thời gian duy trì đủ dài, có khả năng ngươi sẽ mọc cả… tai thỏ đấy.

Hồn lực càng cao, thì quá trình dung hợp với vật phẩm sẽ càng chậm lại — nhưng điều đó là điều không thể tránh khỏi với thân phận phụ vật quỷ.

Vậy nên nhiệm vụ cuối cùng của Tuyết Chiêu chính là: dụ dỗ một con người, sau đó tiến hành chuyển đổi hồn thể.

Sau khi chuyển đổi thành công, Tuyết Chiêu sẽ đạt được một thân thể chân chính, còn người kia — sẽ bị thay thế và phong ấn vào trong con thú bông này.

[ Hệ thống ]: Nhưng trước tiên… bước đầu quan trọng nhất là…

[ Tân nhiệm vụ chủ tuyến đã được công bố! ]

[ Nội dung nhiệm vụ chi tiết ]: Dùng vật phẩm của ngươi tìm kiếm một “chủ nhân” mới.

[ Phần thưởng nhiệm vụ ]: Giá trị phản diện +5

[ Giá trị phản diện hiện tại ]: 0

Tuyết Chiêu nhìn qua giao diện, phát hiện mục “Độ hảo cảm” quen thuộc ở thế giới trước đã không còn, thay vào đó là một hàng mục mới: “Giá trị cảm xúc của NPC”, có thể cập nhật và theo dõi theo thời gian thực trên từng NPC.

[ Hệ thống ]: Do điểm đánh giá của thế giới trước quá cao, nên hệ thống cũng thưởng thêm cho ngươi một kỹ năng phụ trợ.

Tuyết Chiêu mở giao diện kỹ năng, quả nhiên thấy thêm một mục mới.

[ Kỹ năng phụ trợ ]: Đi vào giấc mộng

“Đi vào giấc mộng…”
Tuyết Chiêu lẩm bẩm lặp lại, hai mắt thoáng sáng lên.

Cậu nghĩ đến một khả năng — liệu có thể… gặp lại Tu Kỷ Tân trong mộng không?

Tác giả có lời muốn nói:

Tu Kỷ Tân: Đáng yêu. Muốn bắt.