Cây Mắc Cỡ Cũng Có Thể Trở Thành Đại Boss Phản Diện!

Chương 42

Tu Kỷ Tân vuốt mặt cậu, hỏi: “Muốn dỡ xuống sao?”

Tuyết Chiêu có chút mơ hồ, thành thật đáp: “Ta không biết.”

Cậu nghiêng đầu cọ vào lòng bàn tay Tu Kỷ Tân, lại giống như làm nũng: “Ngươi đừng giận mà……”

Ngoài điều đó ra, cậu dường như không quan tâm chuyện gì khác, cảm thấy thế nào cũng được.

Tuyết Chiêu còn chủ động tiến sát lại, hôn Tu Kỷ Tân một cái.

Ngay sau đó, cậu thấy trên người Tu Kỷ Tân lại lần nữa phát ra tín hiệu.

[Giá trị sa đọa]: 85%

[Giá trị sa đọa]: 80%

Hả……

Là vì không còn giận nữa sao?

Hơn nữa, tuy chỉ giảm 10%, cũng xem như đã kéo lại một chút theo quỹ đạo cốt truyện.

Tuyết Chiêu lại ôm chặt lấy Tu Kỷ Tân, đầu mũi thân mật cọ vào bên mặt hắn: “Ngươi đỡ hơn chưa?”

Tu Kỷ Tân lại nói: “Chưa.”

Tuyết Chiêu ngây người, ngây thơ nhìn về phía hắn, rồi bị hắn nắm cằm kéo tới hôn.

Giá trị sa đọa lại giảm 10%, nhưng vẫn còn cao hơn trước 10%, Tu Kỷ Tân có phần mạnh tay, bàn tay đặt ở eo Tuyết Chiêu luồn vào trong vạt áo, nặng nề v**t v*.

Tuyết Chiêu rất ngoan ngoãn, vừa cố gắng đáp lại, vừa bị đè lên sofa.

Áo ngủ của cậu cũng bị cởi ra, Tu Kỷ Tân bình tĩnh, trầm giọng nói: “Tự mình xoay người nằm bò xuống.”

Tuyết Chiêu không chịu chủ động làm chuyện đó, vừa e thẹn vừa tủi thân mà rụt lại.

Dù lên giường bao nhiêu lần, cậu vẫn luôn thẹn thùng, rất dễ bị lời nói hay hành động của Tu Kỷ Tân k*ch th*ch.

Tu Kỷ Tân kiên nhẫn dỗ cậu: “Ta hiện tại tâm trạng không tốt.”

Nên liền phải để cậu tự mình làm như vậy sao……

Tuyết Chiêu nước mắt lưng tròng, cố gắng chịu đựng cảm giác thẹn đến mãnh liệt, do dự một hồi lâu.

Nếu tâm trạng của Tu Kỷ Tân tốt lên một chút, giá trị sa đọa có thể sẽ lại giảm thêm không……

Hơn nữa… hơn nữa chiều nay hắn không cần đến giáo đường, theo thói quen, cậu vốn dĩ cũng sẽ cùng hắn lên giường.

Tuyết Chiêu cố gắng trấn an bản thân, dưới ánh mắt chăm chú của Tu Kỷ Tân, chậm rãi xoay người sang chỗ khác, ghé lên tay vịn sofa.

Cơ thể cậu khẽ run, xấu hổ chờ đợi.

Cánh cửa phòng ngủ khép chặt. Con mèo đen nằm phơi nắng trên mái nhà đối diện một lúc, không thấy Tuyết Chiêu đi ra, biết hôm nay cậu sẽ không chơi cùng mình, liền quay đầu đi chỗ khác.

Cửa sổ không đóng kín, gió lạnh len qua khe hở luồn vào trong, nếu đến gần, có thể nghe thấy vài tiếng động ái muội khó diễn tả bằng lời.

Giữa chừng, Tuyết Chiêu lại bị xoay người bế lên.

Tu Kỷ Tân hôn lên giọt nước mắt trên mặt cậu, dịu dàng dỗ dành: “Ngoan lắm.”

Tuyết Chiêu không thể trả lời, vô thức khẽ rên lên.

Kết thúc rồi, trong đầu Tuyết Chiêu vẫn như còn vang vọng những nụ hôn trầm lắng, hồi lâu mới dần tỉnh lại từ dư vị có phần kịch liệt ban nãy.

Tu Kỷ Tân khẽ vỗ về mái tóc đen hơi rối của cậu, trong đôi mắt đen nhánh ánh lên tia nghi ngờ: “Dạo gần đây sao lại ngoan như vậy… Có phải đang giấu ta chuyện gì không?”

Hai người vừa mới ân ái xong, Tuyết Chiêu vẫn chưa thật sự tỉnh táo.

Nghe Tu Kỷ Tân hỏi vậy, cậu theo bản năng nhớ tới nhiệm vụ mới được giao.

Còn có… hệ thống từng nói, nhiệm vụ đã bước vào giai đoạn cuối, sắp kết thúc rồi.

Tuyết Chiêu lơ đãng trả lời: “Không có……”

Cậu dựa vào trong ngực Tu Kỷ Tân, đến cả đầu ngón tay cũng ửng hồng, trông cực kỳ ngoan ngoãn.

Nhưng chẳng hiểu sao, đáy mắt Tu Kỷ Tân vẫn mang theo sự u ám.

Hắn như thể nhạy bén cảm nhận được điều gì, lòng bàn tay nhẹ nhàng v**t v* cổ mảnh khảnh của Tuyết Chiêu, chậm rãi nói: “Không có thì tốt… Nếu ngươi dám trốn khỏi nơi này……”

Tu Kỷ Tân siết chặt vòng tay ôm cậu, hôn nhẹ lên vành tai, không nói hết nửa câu còn lại.

Tuyết Chiêu bị lời hắn dọa đến run rẩy cả người, chôn chặt mặt trong ngực hắn, không dám lên tiếng.

Một lúc sau, Tu Kỷ Tân bế cậu dậy, đi vào căn phòng nhỏ bên trong.

Buổi chiều kéo dài rất lâu, đến gần tối, Tuyết Chiêu mới mơ mơ màng màng ngủ được một giấc.

Khi tỉnh lại, cậu thấy xuất hiện thông báo nhiệm vụ mới.

[ Nhắc nhở nhiệm vụ: Ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của thánh linh, cũng nhân cơ hội gây ra phá hoại ở thị trấn nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn thất bại, bị thương rồi trốn chạy. Dưới sự giúp đỡ của cư dân thị trấn, thánh linh hoàn toàn thoát khỏi sa đọa, tìm ra nơi ngươi ẩn thân, và đưa ngươi quay trở về địa ngục. ]

[ Nhiệm vụ chủ tuyến mới đã được công bố! ]

[ Nội dung nhiệm vụ cụ thể ]: %*#&…

[ Phần thưởng nhiệm vụ ]: Giá trị phản diện+10

[ Giá trị phản diện hiện tại ]: 180

Nội dung chi tiết của nhiệm vụ chỉ hiện ra một chuỗi mã loạn xạ, Tuyết Chiêu vội vàng hỏi hệ thống: “Cái này là sao vậy?”

[ Hệ thống ]: Đợi chút, ta kiểm tra một chút.

[ Hệ thống ]: Hình như là do bug khi tiến trình cốt truyện không khớp nhau, vốn dĩ nhiệm vụ này phải là tạo ra cái ch·ết giả trước mặt thánh linh.

Sau khi “ch·ết giả”, Tuyết Chiêu mới được tính là hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng.

Rất nhiều nhân vật phản diện trong các câu chuyện đều kết thúc bằng việc bị phe chính nghĩa đánh bại, và thế giới này cũng không ngoại lệ.

Tuyết Chiêu thấp thỏm lo lắng: “Vậy bây giờ phải làm sao?”

Lúc này cậu còn chưa rời giường, bên cạnh vẫn là Tu Kỷ Tân đang ôm lấy cậu.

Chưa nói đến chuyện lời nhắc nhở của cốt truyện không khớp với thực tế, dù thật sự muốn ép hoàn thành nhiệm vụ, thì việc giả chết ngay trước mắt Tu Kỷ Tân cũng là chuyện vô cùng khó khăn…

[Hệ thống]: Ta đang liên hệ quản lý viên cấp cao, đang chờ phản hồi.

[Hệ thống]: À, quản lý viên trả lời rồi. Thế giới này phát hiện ra quá nhiều bug, yêu cầu chúng ta nhanh chóng hoàn thành đánh giá rồi rời khỏi. Nhưng nhiệm vụ cuối cùng sẽ không được nhận phần thưởng.

[Hệ thống]: Ký chủ sắp tiếp nhận nhiệm vụ hệ liệt. Thế giới kế tiếp có thể được mở bất kỳ lúc nào.

Trước khi tiếp nhận hệ liệt, Tuyết Chiêu cũng đã biết về điều này — bởi vì nghe nói làm chuỗi nhiệm vụ hệ liệt thì khá mệt, nhưng sẽ tích lũy được nhiều kinh nghiệm hơn, phần thưởng cũng phong phú hơn.

[Hệ thống]: Quản lý viên nói khá mơ hồ… Dù sao thì chúng ta chỉ cần làm nhiệm vụ, miễn là đánh giá đủ tiêu chuẩn là được. Mấy cái bug gì đó không liên quan đến chúng ta, cũng không cần xen vào.

Sau khi người thực hiện nhiệm vụ rời đi, thế giới sẽ bước vào trạng thái “cảnh trong mơ”.

Trong trạng thái này, tất cả NPC sẽ rơi vào giấc ngủ, trong một thế giới mộng tưởng được xây dựng dựa trên hiện thực, thong thả trải qua một khoảng thời gian, chờ hệ thống sửa chữa bug.

Nói cách khác, sau khi Tuyết Chiêu rời đi, Tu Kỷ Tân sẽ không biết gì cả — trong giấc mộng, hắn vẫn sẽ ở bên cậu như trước kia.

Nếu bug quá nghiêm trọng, thế giới có thể sẽ bị khởi tạo lại hoàn toàn, hoặc sẽ có nhiệm vụ giả mới được cử đến để xử lý riêng.

Tuyết Chiêu cũng không thật sự hiểu hết những chuyện này, nhìn chuỗi tin tức hệ thống gửi tới mà có phần ngơ ngác.

“Ký chủ,” hệ thống lại hỏi, “Muốn rời đi ngay bây giờ không?”

Sau khi rời khỏi, trước khi tiếp nhận thế giới tiếp theo, Tuyết Chiêu sẽ có khoảng hai ngày để nghỉ ngơi, và có thể lựa chọn quay về thế giới ban đầu trong thời gian ngắn.

Là một trợ thủ trí năng hỗ trợ nhiệm vụ, hệ thống chỉ quan tâm đến việc ký chủ hoàn thành nhiệm vụ có thuận lợi hay không — luôn xếp hạng hàng đầu. Còn với những tình huống khác, hệ thống không nắm rõ, cũng không có quyền xử lý.

Tuyết Chiêu do dự hỏi: “Đánh giá có thể thông qua không?”

[Hệ thống]: Ta sẽ thử một chút.

Ngay sau đó, một giao diện đánh giá bật ra trước mắt Tuyết Chiêu.

[Đang tiến hành đánh giá ——]

Độ hoàn thành nhiệm vụ: 80% (Đạt tiêu chuẩn)
Giá trị phản diện hiện tại: 180 (Đạt tiêu chuẩn)
Độ hoàn thành tổng thể cốt truyện: 50% (Không đạt tiêu chuẩn)
Độ hoàn thành cốt truyện NPC: 50% (Không đạt tiêu chuẩn)
[Đang trích xuất dữ liệu NPC quan trọng ——]

Tên: Tu Kỷ Tân
Độ hảo cảm: 100 (Thâm tình chuyên nhất)
Giá trị sa đọa: 0%
Giá trị **: 100%
[Tổng hợp dữ liệu NPC —— Đã đạt tiêu chuẩn]

[Đánh giá hoàn thành!]
[Kết quả đánh giá]: Đạt tiêu chuẩn
[Điểm đánh giá]: 80

Hệ thống kinh ngạc thốt lên: “Hoàn thành cốt truyện chỉ có 50% mà điểm đánh giá lại được 80!”

Thang điểm tối đa là 100, và chỉ cần đạt từ 60 trở lên là vượt chuẩn.

Có thể đạt tới 80 điểm đánh giá, cho dù giá trị phản diện chỉ vừa chạm ngưỡng tiêu chuẩn, thì phần thưởng nhận được cũng sẽ không ít.

Thấy điểm đánh giá như vậy, Tuyết Chiêu cũng rất vui, nhưng lại không kìm được tò mò hỏi: “Vì sao giá trị sa đọa của hắn lại trở thành 0?”

Rõ ràng trước khi ngủ, cậu còn cố ý mở giao diện xem qua, khi đó sa đọa giá trị của Tu Kỷ Tân vẫn còn là 80%.

Nhưng hiện tại, trong bảng đánh giá lại ghi là 0%, còn một giá trị khác hiển thị 100% thì cậu hoàn toàn không biết là cái gì.

Chẳng lẽ giá trị sa đọa trước đây cậu nhìn thấy… cũng là bug?

“Không rõ lắm, ta cũng không nhìn được sâu hơn,” hệ thống kiểm tra lại kỹ lưỡng rồi nói, “Nhưng độ hảo cảm thì không biết từ lúc nào đã tăng lên 100 rồi……”

Vành tai Tuyết Chiêu hơi đỏ, lúng túng đáp: “Chính là… mấy ngày hôm trước……”

“Hiểu rồi,” hệ thống nói, “Vậy bây giờ cậu muốn rời đi chứ?”

Tuyết Chiêu im lặng, khẽ rụt người vào vòng tay quen thuộc đang ôm lấy mình.

Nhiệm vụ này vậy là đã hoàn thành, nhanh đến mức khiến cậu vẫn chưa kịp phản ứng.

Đặc biệt là quãng thời gian cuối cùng… cậu gần như không làm gì cả.

Mỗi ngày chỉ là ở bên cạnh Tu Kỷ Tân, cùng hắn trải qua những giờ phút yên tĩnh…

Thậm chí cậu cũng không rõ vì sao điểm đánh giá cuối cùng lại cao như vậy.

Là vì Tu Kỷ Tân sao? Vì độ hảo cảm của hắn quá cao? Hay là… một lý do nào khác?

Độ hoàn thành cốt truyện chỉ có 50%, mà nhiệm vụ trước đó cũng rất ít, nên thực tế Tuyết Chiêu vẫn không thực sự hiểu được toàn bộ câu chuyện này.

Việc thánh linh ban đầu vì sao lại sa đọa, đến tận bây giờ Tuyết Chiêu vẫn không thể hiểu rõ.

Trong lòng cậu, vết nhơ duy nhất trên người Tu Kỷ Tân… chính là việc hắn lại thích cậu — một kẻ mang thân phận ác ma.

Ngoài điều đó ra, hắn là thánh linh, là người phụ trách chính của giáo đường, là thần phụ được người dân trong trấn kính trọng và ca ngợi hết lời.

Tu Kỷ Tân đối xử với cậu cũng rất tốt… chưa từng thực sự làm tổn thương cậu lần nào.

Hệ thống ở một bên yên lặng chờ đợi. Trong nhiệm vụ, hệ thống có thể theo dõi mức độ hảo cảm của NPC đối với người thực hiện nhiệm vụ, nhưng lại không có chỉ số nào để đo chiều ngược lại — ký chủ đối với NPC có tình cảm hay không thì không thể tính được.

Nếu Tuyết Chiêu cũng thật sự thích Tu Kỷ Tân, có lẽ cậu sẽ không nỡ rời đi…

Hệ thống suy nghĩ một lúc, rồi mở lời: “Nhiệm vụ kết thúc rồi, sau này vẫn có thể nộp đơn xin quay lại thăm.”

Tuyết Chiêu vẫn im lặng, một lát sau như gom đủ dũng khí, khẽ lên tiếng: “Có thể… mang NPC theo không? Mang về… chỗ ta ở.”