Ý trong lời nói rất rõ ràng: nếu Tuyết Chiêu đói bụng, thì chỉ được Tu Kỷ Tân sờ cái đuôi, không được dùng cách nào khác để lấy “đồ ăn”.
Nhưng… cái này tính là hình phạt gì chứ?
Tuyết Chiêu lúng túng không biết phản ứng ra sao, sợ hãi mà lùi nhẹ về phía sau.
Cái đuôi kia vừa mới bị sờ không bao lâu, giờ nghĩ lại, cậu không khống chế được mà nhớ đến cảm giác lúc đó — cứ như thể cảm giác đó vẫn còn lưu lại trên thân thể, rõ ràng, sâu sắc, khó diễn tả.
Gương mặt Tuyết Chiêu ửng đỏ, không nói nên lời.
Dù cái đuôi của cậu có thích bị chạm vào thật… thì cũng cần phải chuẩn bị tâm lý đầy đủ mới có thể để Tu Kỷ Tân chạm thêm một lần nữa.
Nếu như cậu không đồng ý… thì chẳng phải đồng nghĩa với việc… sẽ bị ép “nhịn đói”, không được phép hấp thụ “đồ ăn” nữa sao?
Chỉ nghĩ đến thôi, Tuyết Chiêu đã thấy tủi thân.
Tuy rằng từ lúc trở về đến giờ, Tu Kỷ Tân đã “thân mật” với cậu hai lần, còn việc sờ cái đuôi cũng khiến chỉ số sinh mệnh tăng lên — hiện tại đã hồi phục đến 12 điểm rồi.
Nhưng với tình trạng hiện tại, 12 điểm sinh mệnh đối với Tuyết Chiêu vẫn là ở trong trạng thái đói khát.
“Đồ ăn” ngọt ngào ấy như thể gây nghiện — chỉ cần ăn nhiều một chút, liền không còn cảm thấy thỏa mãn với lượng ít ỏi lúc trước nữa.
“Vài ngày tới, ngươi sẽ ở lại đây,” Tu Kỷ Tân lại lên tiếng, “Không có sự cho phép của ta, không được biến thành hình người.”
Tuyết Chiêu chậm rãi đáp một tiếng: “Ờ…”
Có lẽ là nhìn ra cậu không mấy vui vẻ, Tu Kỷ Tân đưa tay sờ lên má Tuyết Chiêu, dịu giọng:
“Ngươi ngoan một chút, thì có thể sớm được về phòng ngủ nghỉ ngơi.”
So với lần đầu tiên bị nhốt vào đây, Tuyết Chiêu đã không còn sợ lồng bạc như trước nữa — nơi này còn được trải thảm dày, không hề lạnh lẽo.
Cậu khe khẽ “ừm” một tiếng, hàng mi nhạt khẽ rung.
Tu Kỷ Tân cụp mắt nhìn cậu một lúc, rồi lại một lần nữa nghiêng người sát lại:
“Muốn ta sờ cái đuôi thêm lần nữa không?”
Mặt Tuyết Chiêu lập tức đỏ bừng, quay đầu né tránh, nhỏ giọng:
“Không cần…”
Tu Kỷ Tân thấp giọng hỏi:
“Không đói sao?”
Tuyết Chiêu cúi đầu, giọng càng nhỏ hơn:
“Không đói…”
Nhưng thân là người đã quá quen thuộc với cậu, Tu Kỷ Tân chỉ cần quan sát một chút thay đổi rất nhỏ trong trạng thái là có thể đoán được: lượng “đồ ăn” vừa nãy còn chưa đủ.
Trước đó, Tuyết Chiêu thậm chí còn không đủ sức mà bước đi. Giờ phút này tuy đã đỡ hơn, nhưng sắc mặt vẫn có phần nhợt nhạt, trạng thái cũng không giống như đã “ăn no”.
Tu Kỷ Tân không nói thêm gì, chỉ chậm rãi đứng thẳng người dậy: “Được.”
Tuyết Chiêu cố gắng không để bản thân nghĩ ngợi lung tung, gượng gạo chuyển sang chủ đề khác: “Dì Hoài… bà ấy sao rồi?”
“Bị hao tổn tinh khí,” Tu Kỷ Tân trả lời, “Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng ít nhất phải tĩnh dưỡng nửa tháng.”
Bị ác ma bám vào đã là quá nặng rồi, chỉ cần dưỡng sức như vậy đã xem như hậu quả nhẹ.
Tuyết Chiêu nghe vậy thì thấy nhẹ nhõm phần nào, nhưng rất nhanh lại nhận ra một vấn đề.
Cậu cũng được xem là một loại ác ma. Vậy mà suốt thời gian qua, đã không ít lần hấp thu “đồ ăn” từ Tu Kỷ Tân, nhưng hắn lại chẳng hề có dấu hiệu bị hao tổn gì.
Tuyết Chiêu trong lòng thấy tò mò, len lén liếc nhìn Tu Kỷ Tân một cái, nhưng ngay sau đó lập tức xua tan ý nghĩ trong đầu.
Không được… không thể nghĩ đến chuyện “đồ ăn” nữa.
Cậu siết chặt các đầu ngón tay, do dự một lúc rồi khẽ nói: “Tôi… muốn đi tắm.”
Tu Kỷ Tân không nói gì, chỉ thấy phía sau lồng bạc từ từ mở ra.
Sau đó, Tuyết Chiêu trở về phòng ngủ nhỏ, lấy áo ngủ của mình.
Toàn bộ quá trình, Tu Kỷ Tân đều theo sát bên cạnh, như thể đề phòng cậu lại có ý định gì khác.
Mãi cho đến khi Tuyết Chiêu bước vào phòng tắm, cửa đóng lại, không gian mới trở nên yên tĩnh, tiếng bước chân của Tu Kỷ Tân cũng dần rời xa.
Tuyết Chiêu mở vòi hoa sen, trước tiên dùng khăn mặt thấm nước lạnh lau qua mặt, rồi ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu gối.
Tu Kỷ Tân đã rời đi, còn trong lúc cậu đang tắm, hệ thống cũng đang bị chặn lại, không thể truy cập.
Tuyết Chiêu nhìn quanh phòng tắm yên tĩnh vắng vẻ, đưa tay sờ lên mặt mình.
Cậu vẫn còn thấy nóng mặt, do dự một lúc, cuối cùng không nhịn được đưa tay sờ cái đuôi đang quấn trên đùi mình.
Cái đuôi ngoan ngoãn vô cùng, kề sát vào da mà không hề động đậy, cứ như một hình xăm kỳ lạ.
Tuyết Chiêu lần theo cái đuôi, rồi lại sờ đến hoa văn sau eo.
Không có cảm giác gì cả…
Tự mình sờ với để người khác sờ, hoàn toàn không giống nhau.
Tuyết Chiêu đành phải từ bỏ ý định luyện tập, cuối cùng cũng bắt đầu tắm rửa.
Đợi cậu tắm xong bước ra, Tu Kỷ Tân từ trên sofa đứng dậy, dẫn cậu trở lại thư phòng bên cạnh.
Lúc này, Tuyết Chiêu phát hiện trong chiếc lồng bạc có thêm một tấm thảm mới, gối và chăn của cậu cũng được đặt bên trong.
Tấm thảm chắc chắn hơn trước, trên bề mặt có lớp lông trắng rất dài, không rõ được làm từ chất liệu gì.
Tuyết Chiêu bước chân trần lên, cảm giác mềm mại vô cùng.
Tâm trạng vốn hơi ủ ê của cậu lập tức tốt lên, ngồi xuống sờ sờ thảm.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là do Tu Kỷ Tân chuẩn bị riêng cho cậu.
Tuyết Chiêu lật chăn lên, chui vào trong, vùi đầu nằm một lúc, rồi lại chui ra, thấy Tu Kỷ Tân vẫn đang đứng cách đó không xa, ánh mắt đen nhánh yên tĩnh nhìn về phía cậu.
Cánh “cửa” của chiếc lồng bạc chưa được đóng lại, cậu có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Tuyết Chiêu ôm chăn chờ một lúc, nhưng Tu Kỷ Tân lại không tiến đến gần.
Thật sự… không còn thân thiết với cậu nữa sao…
Tuyết Chiêu hơi thất vọng, giờ thì cậu đã hoàn toàn hiểu rõ — đây thật sự là hình phạt.
Cậu lại bắt đầu buồn bực, càng nghĩ càng cảm thấy không thể mở miệng nói mấy lời như “cho anh sờ đuôi”, nên lại chui đầu vào trong chăn, quấn mình thật chặt không chừa kẽ hở.
Không lâu sau, tiếng bản lề kim loại vang lên khe khẽ, cánh cửa được mở ra rồi lại từ từ khép lại.
Tuyết Chiêu nghe thấy tiếng bước chân của Tu Kỷ Tân xoay người rời đi, ngọn đèn trong phòng bên kia cũng tắt hết.
Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối hoàn toàn, Tuyết Chiêu trở mình, kéo chăn xuống một chút để lộ ra đôi mắt.
【Hệ thống】: May quá, may mà lần này nguy hiểm mà không có việc gì.
【Hệ thống】: Có điều, hắn có nhắc đến thánh vật không? Hay là ảnh ma chưa kịp nói cho hắn…
Lúc Tu Kỷ Tân mạnh mẽ sờ đuôi của Tuyết Chiêu, hệ thống bị che chắn tín hiệu, nên cũng không chắc có bỏ sót đoạn tin tức nào hay không.
Tuyết Chiêu “ừm” một tiếng, vẻ mặt vẫn thất thần.
“Còn sợ à?” Hệ thống quan tâm hỏi, “Không sao đâu, ngươi xem, độ hảo cảm của hắn với ngươi đã lên đến 90 rồi đó.”
Hệ thống đang cố gắng an ủi, nhưng Tuyết Chiêu lại ngập ngừng nói: “Ta đói bụng…”
【Hệ thống】: Yên tâm, hắn không nỡ để ngươi đói bụng đâu.
Thật vậy sao…
Tuy độ hảo cảm có tăng, nhưng so với trước kia, thật ra cũng chỉ hơn có 3 điểm mà thôi.
Tu Kỷ Tân nói cậu phạm rất nhiều sai lầm, muốn trừng phạt cậu, cũng không còn thân thiết với cậu nữa.
Tuyết Chiêu suy nghĩ miên man một lúc, rồi quấn chăn chặt hơn.
Dưới thân là tấm thảm nhung mềm mại ấm áp, cậu nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ dần dần kéo đến.
Không biết đã qua bao lâu, chiếc giường sắt lại lần nữa phát ra tiếng “kẽo kẹt”.
Hơi thở quen thuộc tiến lại gần, mang theo mùi hơi nước còn vương lại sau khi vừa tắm xong, Tuyết Chiêu mơ màng mở mắt, nhẹ nhàng hít hít.
Có người ngồi xuống bên cạnh cậu, trong bóng tối hiện lên dáng người quen thuộc — là Tu Kỷ Tân.
Tuyết Chiêu phản ứng chậm chạp, như thể vẫn còn nửa mê nửa tỉnh, không tự chủ mà vươn tay ra.
Tu Kỷ Tân nắm lấy tay cậu, sau đó vén chăn lên, ôm cậu vào lòng.
Đột ngột bị kéo ra khỏi ổ chăn ấm áp, Tuyết Chiêu cảm thấy hơi lạnh, lập tức rúc vào lòng ngực phía trước.
Tu Kỷ Tân kéo chăn lên, đắp kín vai cậu, cúi đầu hôn lên một sợi tóc của cậu — hoặc cũng có thể chỉ là vô tình chạm vào.
【Giá trị sinh mệnh tăng thêm 1 điểm】
Nhìn thấy thông báo từ hệ thống bật ra trước mắt, cơn buồn ngủ của Tuyết Chiêu tiêu tan không ít.
Cậu ngẩng đầu, ghé sát vào hít thở hơi thở của Tu Kỷ Tân, nhịn không được muốn tiến lại gần thêm chút nữa.
Phát hiện ra ý đồ của cậu, Tu Kỷ Tân trầm giọng nói: “Đã quên ta đã nói gì rồi sao?”
Thì ra đêm nay hắn đến, vẫn không chịu hôn mình.
Tuyết Chiêu ủy khuất nói: “Không quên……”
Cậu ôm lấy eo Tu Kỷ Tân, vùi đầu cọ cọ, mong rằng có thể từ cái ôm này “kiếm” được chút “đồ ăn”.
Thế nhưng không biết có phải do hơi thở lần này không đủ tác dụng hay không, mà tối nay Tu Kỷ Tân ôm cậu lâu như vậy, vẫn chưa khiến giá trị sinh mệnh tăng thêm như mong đợi.
Một khối “bánh ngọt” lớn như vậy bày ra ngay trước mắt, mà lại không thể ăn được.
Tuyết Chiêu càng lúc càng bứt rứt, vừa giận bản thân không kiềm chế được, vừa trong bóng tối nhìn chằm chằm vào gáy Tu Kỷ Tân, rất muốn trực tiếp cắn một ngụm.
Lúc này, Tu Kỷ Tân khom lưng, ghé sát vào, giọng dịu dàng dụ dỗ như lại hỏi một lần nữa: “Muốn sờ cái đuôi không?”
Tuyết Chiêu không trả lời, cúi đầu, cũng không nói lời từ chối như trước.
Chờ đợi lâu như vậy, có lẽ cậu rốt cuộc cũng chuẩn bị tâm lý xong, hoặc là bởi vì “đồ ăn” chủ động dụ dỗ, thật sự không nhịn nổi nữa.
Trong phòng không bật đèn, bóng tối khiến người ta gan dạ hơn một chút.
Tuyết Chiêu nghĩ, dù sao cũng đã sờ qua một lần rồi…
Sờ thêm lần nữa… hình như cũng được.
Cậu do dự một lúc lâu, cuối cùng nhỏ giọng đáp: “Ừm.”
Ngay sau đó, Tuyết Chiêu bị bế lên, đặt ngồi trên đùi Tu Kỷ Tân.
Chăn tuột xuống một chút, mặt cậu lập tức nóng bừng lên, căng thẳng chờ đợi.
Nhưng lần này Tu Kỷ Tân lại không giống lần trước, tay hắn lần theo cẳng chân Tuyết Chiêu mà chạm lên, kéo quần ngủ của cậu lên cao.
Nhận ra được hắn định làm gì, Tuyết Chiêu cuống cuồng ngăn lại: “Không cần như vậy…”
Quần ngủ rộng thùng thình, dễ dàng bị kéo lên. Cảnh tượng này giống hệt như lần trước — lần mà Tuyết Chiêu để Tu Kỷ Tân xem cái đuôi, chính là dùng cách này.
Tuyết Chiêu nhẹ nhàng giãy giụa, muốn đẩy Tu Kỷ Tân ra, nhưng hoàn toàn không còn chút sức lực nào để kháng cự.
Cậu vừa xấu hổ vừa sợ hãi, thì gương mặt đột nhiên bị hôn một cái.
【Giá trị sinh mệnh tăng thêm 3 điểm】
Ngay sau đó, bàn tay ấm áp luồn vào trong quần ngủ, từ đầu gối dọc theo đùi đi lên trên.
Khi cái đuôi bị chạm vào, Tuyết Chiêu khẽ rên lên một tiếng, vùi mặt vào gáy Tu Kỷ Tân, toàn thân run rẩy.
Không còn lớp vải ngăn cách, mọi xúc cảm đều trở nên rõ rệt hơn.
Cái đuôi dính sát vào da, mỗi lần động đậy đều không tránh khỏi chạm vào những chỗ khác, đến mức không rõ rốt cuộc là đang sờ đuôi… hay là sờ cái gì khác nữa.
Tu Kỷ Tân lại càng cúi sát xuống, nhìn thấy tai Tuyết Chiêu đỏ ửng cả lên, càng thêm không kiêng dè, khẽ nắm lấy đầu đuôi hơi cong lên, lòng bàn tay nhẹ nhàng x** n*n.
“Thích như vậy,” hắn hỏi, “Có phải không?”
Cái đuôi chưa từng biết nói dối, mỗi lần chỉ cần ở bên Tu Kỷ Tân, là sẽ bộc lộ mọi thứ rõ ràng.
Tuyết Chiêu nói không nên lời, hơi thở ngày càng gấp gáp.
【Giá trị sinh mệnh tăng thêm 2 điểm】
【Giá trị sinh mệnh tăng thêm 2 điểm】
……
【Giá trị sinh mệnh tăng thêm 2 điểm】
Tổng cộng sờ cái đuôi liền mang đến 6 điểm sinh mệnh giá trị, lúc này Tu Kỷ Tân rốt cuộc dừng tay.
Hắn rút tay về, chỉnh lại quần áo cho Tuyết Chiêu một cách cẩn thận.
Tuyết Chiêu vẫn còn vùi mặt vào người Tu Kỷ Tân thì bị hắn nhẹ nhàng nâng cằm lên, lộ ra một đôi mắt hoe đỏ, ngập nước.
Bộ dáng của cậu như bị bắt nạt, vừa ủy khuất lại vô cùng xấu hổ, hơi thở vẫn còn chưa ổn định, có chút ngắt quãng.
Tu Kỷ Tân nhìn cậu chằm chằm, lại hỏi lần nữa: “Có phải không?”
Tuyết Chiêu ngơ ngác trong chốc lát, mới phản ứng lại hắn đang hỏi chuyện gì.
Đúng lúc đó, vào khoảnh khắc cậu cảm thấy vừa xấu hổ vừa sợ hãi nhất, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống. Cậu dùng sức đẩy Tu Kỷ Tân ra, muốn trốn vào trong chăn để giấu đi.
Nhưng Tu Kỷ Tân giữ cậu lại.
Trong lúc giãy giụa, chân Tuyết Chiêu vô tình cọ phải thứ gì đó cứng cứng ở sườn người kia.
Cậu ngây thơ đến mức chưa hiểu chuyện, vô tình lại chạm vào thêm một chút.
Hơi thở của Tu Kỷ Tân lập tức trầm xuống, tay nắm lấy cổ tay Tuyết Chiêu siết chặt lại.
Đến lúc này, Tuyết Chiêu mới rốt cuộc ý thức được chuyện gì đang xảy ra, cuống cuồng giãy giụa một lần nữa.
May mà Tu Kỷ Tân rất nhanh liền buông tay, cậu như một con mèo nhỏ bị dọa sợ, vội vã chạy trốn vào góc lồng bạc.
Chăn vẫn còn nằm ở phía Tu Kỷ Tân, Tuyết Chiêu chỉ ôm chặt lấy chiếc gối, cố gắng dùng nó để che chắn bản thân.
Cùng lúc đó, trong lòng cậu lại sinh ra một chút ngây thơ và tò mò, lén lút liếc về phía Tu Kỷ Tân.
Nhưng vì khoảng cách hơi xa, mà trong phòng lại không bật đèn, Tuyết Chiêu hoàn toàn không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Tu Kỷ Tân.
Đúng lúc ấy, giao diện hệ thống đột nhiên bật ra một dòng thông báo.
【Nhiệm vụ chi nhánh mới đã được phát động!】
【Nội dung nhiệm vụ cụ thể】: Dùng kỹ năng trung cấp “Mị Hoặc” với thần phụ Tu Kỷ Tân, dò hỏi manh mối có liên quan đến Thánh Vật.
【Phần thưởng nhiệm vụ】: Giá trị phản diện +20
【Giá trị phản diện hiện tại】: 60
Chú thích: Đây là nhiệm vụ chi nhánh, không bắt buộc hoàn thành.
Bên dưới còn có một dòng nhắc nhở nho nhỏ, viết rằng: Kỹ năng trung cấp sẽ tiêu hao 50 điểm giá trị sinh mệnh.
Tác giả có lời muốn nói:
Hệ thống: Mị hoặc hắn mà cũng cần dùng kỹ năng?
Tu Kỷ Tân: (lôi chuyện cũ ra nhai lại) (tiếp tục đút mấy miếng)
Tuyết bảo: o(///ヘ///)o