Cây Mắc Cỡ Cũng Có Thể Trở Thành Đại Boss Phản Diện!

Chương 106: Phiên ngoại: Dị chủng tinh tế × Bạo quân đế quốc

Không còn chiếc khăn tắm nào che chắn, Tuyết Chiêu gắt gao dựa sát vào lòng ngực Tu Kỷ Tân.

Hai người thật sự rất gần nhau, ngay cả hơi thở cũng hòa vào nhau, giao triền trong không khí mờ ám.

Gương mặt Tuyết Chiêu vẫn còn hơi ửng đỏ, nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Cậu không hề kháng cự, thậm chí còn mơ hồ lộ ra chút mong đợi, đôi mắt đỏ xinh đẹp ngẩng lên, nhìn hắn.

Tu Kỷ Tân nhìn cậu chăm chú một lúc lâu, rồi cúi đầu hôn xuống.

Thế nhưng, hắn chỉ hôn lên gương mặt Tuyết Chiêu, lướt nhẹ rồi lập tức rời ra.

Tuyết Chiêu vẫn tiếp tục nhìn hắn, ngây thơ chờ đợi trong giây lát.

Vậy là… hết rồi sao?

Tuyết Chiêu trong lòng hơi hụt hẫng, cậu vốn tưởng rằng Tu Kỷ Tân thật sự sẽ hôn môi với mình.

Nhưng nghĩ lại, hiện giờ Tu Kỷ Tân vẫn chưa khôi phục ký ức, nụ hôn vừa rồi cũng có thể xem là lần đầu tiên hắn hôn cậu, có lẽ sau đó sẽ là hôn môi thật sự.

Nghĩ vậy, Tuyết Chiêu cũng nhẹ nhàng nghiêng người tiến tới, hôn lên má Tu Kỷ Tân một cái.

Dù sao chính miệng hắn đã nói là muốn dạy cậu.

Thấy Tu Kỷ Tân rũ mắt không ngăn cản, như ngầm đồng ý, Tuyết Chiêu liền lấy hết can đảm, lại hôn thêm một cái nữa.

Cậu còn vươn tay ôm lấy Tu Kỷ Tân, định đổi góc khác để tiếp tục thân mật, cuối cùng lại bị hắn nhéo nhẹ má để ngăn lại.

“Được rồi,” Tu Kỷ Tân thấp giọng nói, “Học cũng nhanh đấy.”

Tuyết Chiêu đành chịu, không dám tiến thêm nữa, chỉ nghiêng đầu dụi nhẹ vào đầu ngón tay và lòng bàn tay ấm áp của hắn.

Tu Kỷ Tân vén những sợi tóc bạc bên má Tuyết Chiêu lên, rồi hỏi: “Ngoài quần áo ra, còn muốn gì nữa?”

Tuyết Chiêu ngẫm nghĩ một lát, hàm hồ đáp: “Điện… TV…”

Động tác của Tu Kỷ Tân hơi dừng lại một chút: “Muốn xem TV à?”

Tuyết Chiêu gật gật đầu. Cậu cả ngày đều ở trong khoang sinh vật, mà Tu Kỷ Tân thì không thể lúc nào cũng ở bên cậu, thật sự có chút nhàm chán.

Tu Kỷ Tân khẽ đáp một tiếng “Được”, sau đó phân phó người máy trong nhà mang tới một khối thiết bị điện tử nhỏ.

Thiết bị đó chống nước, hình thức cũng rất nhỏ gọn. Tu Kỷ Tân còn chỉ dẫn cách sử dụng cho Tuyết Chiêu.

Tuyết Chiêu tò mò đánh giá món đồ cứng nhắc ấy, dùng ngón tay thử chạm khắp nơi, ấn thử từng chỗ một cách đầy hứng thú.

Mà từ trong nước ra một lúc lâu, cậu dần cảm thấy da khô đi, liền dựa vào người Tu Kỷ Tân, cọ vào người hắn làm quần áo bị ướt .

“Được rồi,” Tu Kỷ Tân định đặt Tuyết Chiêu trở lại trong nước, “Tự chơi đi.”

Nhưng Tuyết Chiêu vẫn không chịu, vùi vào trong ngực hắn: “Quần áo…”

Cuối cùng, Tu Kỷ Tân dứt khoát cởi áo khoác của mình, khoác lên người Tuyết Chiêu.

Áo khoác của hắn hơi rộng, nhưng mặc vào vẫn thoải mái hơn quấn khăn tắm nhiều. Tuyết Chiêu ôm lấy lớp vải cứng ngắc ấy, vui vẻ trở lại khoang sinh vật.

Tu Kỷ Tân ngồi ở bên ngoài khoang, nhìn cậu chăm chú nghiên cứu cách sử dụng bộ cứng nhắc ấy, sau đó không lâu liền đứng dậy rời đi.

Sau khi mặc xong quần áo, hệ thống cũng lại online, hỏi cậu tình hình tiến triển giữa hai người.

Tuyết Chiêu kể đại khái những gì vừa xảy ra, bao gồm việc Tu Kỷ Tân hỏi cậu rốt cuộc có phải là nhân ngư không, rồi còn hỏi cậu muốn cái gì.

【Hệ thống】: Ký chủ, vẻ ngoài của cậu quá khác biệt với những nhân ngư khác, hắn chắc chắn sẽ nghi ngờ.

【Hệ thống】: Nhưng không sao cả, nghi ngờ thì nghi ngờ, hắn vẫn thật sự rất thích ký chủ.

Đã nghi ngờ, lại thật lòng thích, thì vẫn sẽ lựa chọn giữ Tuyết Chiêu ở bên cạnh.

Tuyết Chiêu khẽ “Ừm” một tiếng, ôm lớp vải cứng nhắc ấy, nằm dưới nước ngơ ngẩn một lúc lâu.

Vậy thì cậu cũng không cần quá lo lắng, Tu Kỷ Tân thích cậu, sớm muộn gì cũng sẽ khôi phục ký ức thôi.

Hoặc là sẽ thân mật hơn một chút nữa… Hôm nay chỉ mới hôn lên mặt, có lẽ lần tới sẽ là hôn môi cũng nên.

Tuyết Chiêu vô thức l**m môi, tiếp tục lật xem thiết bị.

Thiết bị này kết nối với Tinh Võng, chức năng rất nhiều, có thể tìm các loại phim truyền hình, còn có không ít trò chơi.

Tuyết Chiêu lật qua lật lại, xem phim truyền hình một lát thì thấy không hứng thú, lại bị mấy trò chơi nhỏ thu hút.

Cùng lúc đó, ở một thư phòng khác.

Tu Kỷ Tân vừa nghe cấp dưới báo cáo, vừa mở một màn hình nhỏ trong tay, là hình ảnh Tuyết Chiêu đang chơi trò chơi.

Còn cả phim truyền hình lúc trước cậu xem, toàn bộ quá trình vận hành trên thiết bị đó đều được truyền về theo thời gian thực.

Trong trò chơi, nhân vật nhỏ cứ nhảy tới nhảy lui, ngay cửa ải đầu tiên đã chết mấy lần, khóe môi Tu Kỷ Tân khẽ cong lên, nhìn thấy vậy lại cảm thấy rất thú vị.

“Quân chủ?” Cấp dưới cẩn trọng cất tiếng, “Ngày mai ngài có muốn đến tiền tuyến ở phó tinh không?”

Hắn không rõ Tu Kỷ Tân đang xem gì, cũng không dám hỏi nhiều.

Tu Kỷ Tân thu lại ánh mắt, nhàn nhạt đáp: “Phái người khác đi là được.”

Ý là hắn không định tự mình đi.

Cấp dưới lập tức tuân lệnh rời khỏi, vội vàng đi sắp xếp.

Tu Kỷ Tân lại một lần nữa nhìn về phía màn hình trong tay, thấy Tuyết Chiêu đã mở một trò chơi nhỏ khác, điều khiển một chiếc ấm nước trong màn hình, tưới cho đồng ruộng trong phim hoạt hoạ.

Trưa ngày hôm sau, Tu Kỷ Tân như thường lệ bước vào thư phòng, đút cơm cho Tuyết Chiêu ăn, ngồi lại bồi cậu một lúc.

Bộ quần áo mới mà Tuyết Chiêu yêu cầu cũng đã được chuẩn bị xong. Tu Kỷ Tân bế cậu ra khỏi nước, đích thân thay đồ cho cậu.

Quần áo chỉ có phần áo, là màu lam nhạt, chất liệu dệt rất đặc biệt, sờ vào bóng mượt mềm mại, dù có bị ướt cũng không thấy nặng.

Tuyết Chiêu cực kỳ thích, cúi đầu ngắm nhìn, sau đó ôm lấy Tu Kỷ Tân hôn một cái.

Cậu làm nũng, giọng nũng nịu mơ hồ: “Cảm ơn… anh.”

“Không cho gọi như thế,” Tu Kỷ Tân nhéo má Tuyết Chiêu, “Còn muốn làm bể cá mới cho ngươi .”

Tuyết Chiêu mơ hồ mà tò mò: “Bể… cá?”

Mãi đến buổi chiều ngày hôm sau, cậu mới biết được rốt cuộc cái gọi là “bể cá” là cái gì.

Tu Kỷ Tân dẫn theo hai người máy binh lính vào thư phòng, chuyển khoang sinh vật đến một nơi khác.

Khi khoang sinh vật được đặt xuống, Tuyết Chiêu cẩn thận thò đầu khỏi mặt nước, tựa vào vách khoang nhìn ra ngoài, rồi lập tức ngây người.

Nơi này là một căn phòng rộng rãi hơn nhiều, ở giữa là một bể bơi loại nhỏ, trần nhà phía trên làm bằng pha lê, ánh nắng có thể xuyên qua rọi thẳng xuống thành từng mảng lớn.

Bể bơi đầy nước, bên trong dường như còn lót một lớp thảm nhung, dưới đáy có lắp đèn nhỏ. Cách bài trí tuy đơn giản nhưng vô cùng tinh xảo.

Tu Kỷ Tân hỏi: “Thích không?”

Tuyết Chiêu ngơ ngác gật đầu, liền bị hắn bế ra khỏi khoang sinh vật, đặt vào trong bể bơi.

Bể bơi có nhiều khu vực với độ sâu khác nhau, Tuyết Chiêu một mình bơi xuống dưới, phát hiện ở đoạn giữa có một chỗ nhô cao lên, phía trên trải thảm nhung loại cứng hơn, còn có gối đầu và gối ôm.

Gối ôm được làm thành hình vỏ sò, bên trong không biết nhét cái gì, nhưng ôm lên thì vừa mềm lại vừa nhẹ.

Tuyết Chiêu rất thích, ôm mãi không buông tay, sau đó lại thấy chỗ sâu nhất của bể bơi cũng có mấy chiếc gối ôm.

Cậu nhanh chóng bơi qua, nhặt lên một chiếc gối hình sao biển.

Tu Kỷ Tân ngồi trên bậc thang ở lối vào bể bơi, yên tĩnh nhìn bóng dáng Tuyết Chiêu.

Trước đây tuy khoang sinh vật cũng từng được thay đổi một lần, nhưng diện tích vẫn quá nhỏ, hoàn toàn không thể so với bể bơi rộng rãi này.

Mà Tuyết Chiêu thân là nhân ngư, vậy mà khi ở dưới nước lại không linh hoạt cho lắm.

Ban đầu cậu còn phải cẩn thận bám lấy vách bể, đuôi cá đung đưa một cách cứng ngắc, sau đó mới dần dần thích nghi.

Cuối cùng, Tuyết Chiêu ôm lấy chiếc gối ôm hình rong biển mà mình thích nhất, xoay người bơi lên phía trên.

Cậu không thể trực tiếp nổi lên mặt nước, mà men theo bậc thang giữa bể bơi, chậm rãi bơi về phía Tu Kỷ Tân.

Khi đến bên cạnh hắn, Tuyết Chiêu liền bị bế lên, ôm trọn vào trong lòng.

Quần áo của Tu Kỷ Tân gần như bị nước làm ướt hết, nhưng hắn hoàn toàn không để tâm, ôm lấy eo Tuyết Chiêu, lại hỏi lần nữa: “Thích không?”

“Ừm!” Tuyết Chiêu phấn khởi gật đầu, đưa chiếc gối ôm hình rong biển trong tay cho hắn xem, “Cỏ nhỏ nè!”

Tu Kỷ Tân khẽ cong khóe môi, không kìm được mà hôn lên gương mặt cậu, rồi như vô tình hỏi: “Trước kia từng sống ở đâu?”

Tuyết Chiêu ngơ ngác một chút, lắc đầu: “Quên rồi…”

Dĩ nhiên cậu không thể nói ra được, chỉ có thể lấy lý do này để che giấu, sau đó lại rúc sát vào người Tu Kỷ Tân.

Tu Kỷ Tân cũng để mặc cậu cọ vào, dường như không có ý định truy hỏi đến cùng.

Tuyết Chiêu thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi lại thấy hắn mở chiếc đầu não truyền tin ra.

Tu Kỷ Tân vừa mở vừa hỏi: “Từng gặp nhân ngư khác chưa?”

Tuyết Chiêu do dự một chút, rồi lắc đầu.

Cậu nửa nằm trong lòng Tu Kỷ Tân, đuôi cá vẫn còn ngâm trong nước, ánh mắt liếc nhìn vào hình ảnh trong đầu não — chính là giao diện tìm kiếm của Tinh Võng, đang tìm kiếm từ khóa: “dị chủng nhân ngư”.

Chẳng bao lâu sau, một loạt tư liệu và hình ảnh hiện ra trong đầu não.

Tuyết Chiêu sững người, trong đáy mắt lộ ra một chút e dè và lo lắng.

Hệ thống từng nói với cậu, nhân ngư ở thế giới này thuộc loại dị chủng, phần lớn đều hung tàn và khát máu. Nhưng hệ thống chưa từng cho cậu xem hình ảnh cụ thể.

Còn những nhân ngư trong hình ảnh này… đúng là có thể gọi là dị chủng. Diện mạo vừa dữ tợn vừa kỳ quái, đôi mắt đỏ rực trợn tròn, miệng đầy răng nanh sắc bén.

Tu Kỷ Tân nhìn về phía Tuyết Chiêu đang nằm trong lòng: “Đây là đồng loại của ngươi.”

Tuyết Chiêu không trả lời, lo lắng mà dời ánh mắt đi nơi khác.

Tu Kỷ Tân lại phóng to hình ảnh, tay nâng cằm nhọn của Tuyết Chiêu lên: “Tóc bạc, mắt hồng—đặc điểm nổi bật nhất.”

Ánh mắt hắn nhìn chăm chú, như đang đối chiếu sự khác biệt giữa Tuyết Chiêu và những nhân ngư trong hình ảnh.

Một lúc sau, ngón tay Tu Kỷ Tân đưa vào miệng Tuyết Chiêu, nhẹ nhàng v**t v* hàm răng của cậu: “Không có răng nanh.”

Hàng mi của Tuyết Chiêu khẽ rung, cậu có chút bối rối, không biết nên phản ứng ra sao.

Cậu biết Tu Kỷ Tân nhất định lại đang hoài nghi mình. Nhưng không giống thì cũng là không giống, cậu không có cách nào giải thích được.

Sau khi kiểm tra hàm răng, kế tiếp là đến đuôi cá và lớp vảy.

So sánh với hình ảnh, vảy ở phần eo của Tuyết Chiêu phân bố gần như giống với các nhân ngư khác, chỉ khác là màu sắc xinh đẹp hơn, ánh sáng cũng lấp lánh hơn.

Tu Kỷ Tân tiếp tục nhìn xuống, ánh mắt khẽ nheo lại, từng chữ từng chữ đọc rõ dòng ghi chú ở một vị trí nào đó trong hình ảnh: “Khoang, sinh, sản.”

Bất kể giới tính, nhân ngư đều có khoang sinh sản, chỉ là với nhân ngư giống đực, khoang sinh sản từ lâu đã thoái hóa, gần như không còn chức năng gì.

Tuyết Chiêu còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy một mảng vảy ở bụng dưới bị chạm vào.

Ngón tay kia dọc theo mép vảy nhẹ nhàng v**t v*, như muốn bẻ ra.

Trong đầu cậu thoáng chốc trống rỗng, rồi bất chợt dùng sức đẩy Tu Kỷ Tân ra, cuống cuồng định bỏ trốn.

Thế nhưng đúng vào lúc này, đuôi cá của Tuyết Chiêu lại cứng đờ, động tác chậm chạp, liền bị nhẹ nhàng ấn ngược trở về.

Tu Kỷ Tân ôm lấy cậu, dịu giọng dỗ dành: “Chạy cái gì? Cho ta xem một chút thôi.”

Tuyết Chiêu không rõ vì sao lại cảm thấy thẹn đến mức không chịu nổi, quay mặt đi: “Không cần…”

“Đừng sợ,” Tu Kỷ Tân kiên nhẫn dỗ dành, “Chỉ là kiểm tra thôi. Hay là để người khác tới?”

Tuyết Chiêu càng thêm không muốn, lập tức rúc vào trong lòng hắn, ủy khuất nói: “Không cần!”

“Được,” Tu Kỷ Tân tiếp tục dịu giọng, “Chỉ cho ta xem.”

Tuyết Chiêu vẫn không chịu, thừa lúc không chú ý đoạt lấy máy truyền tin của hắn, mạnh tay ném thẳng xuống bể bơi.

Không còn hình ảnh, Tu Kỷ Tân có lẽ sẽ không thể xác định được vị trí chính xác lớp vảy kia…

Vừa thấy hành động của Tuyết Chiêu, Tu Kỷ Tân khẽ bật cười, ngón tay men theo làn da cậu lần xuống, lại một lần nữa chính xác chạm đến chỗ vừa rồi.

Hắn nhẹ nhàng ấn xuống, thấp giọng hỏi: “Như vậy có đau không?”

Cảm giác khi chạm vào mềm mại hơn tưởng tượng rất nhiều, khiến gương mặt Tuyết Chiêu thoáng ửng hồng, thần sắc hiện rõ nét ngây thơ và bối rối.

Hô hấp của cậu trở nên dồn dập, vô thức cọ người vào lòng Tu Kỷ Tân, đuôi cá khẽ đong đưa trong nước.

 

【 Tác giả có lời muốn nói 】

Tiểu nhân ngư thân phận vừa khả nghi lại vừa đặc biệt như vậy, tất nhiên phải được giữ lại để nghiên cứu cẩn thận [che mặt lén nhìn].