Câu Chuyện Của Những Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 20: Một khởi đầu mới
Haruto và Sakura trở về nhóm, tâm trạng của họ vẫn còn nặng nề sau cuộc gặp gỡ với Kaori. Những lời nói của cô vẫn vang vọng trong đầu họ. “Tôi không thể quay lại.” Câu nói ấy như một nhát dao, cắt sâu vào trái tim Haruto.
“Chúng ta đã cố gắng hết sức,” Sakura nói, cố gắng tìm ánh sáng trong bóng tối. “Cô ấy sẽ cần thời gian để suy nghĩ.”
“Nhưng thời gian không chờ đợi ai,” Haruto đáp, ánh mắt nhìn xa xăm. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”
Nhóm của họ đang tụ tập trong một căn phòng nhỏ, nơi mà ánh sáng le lói từ những ngọn đèn neon phía ngoài chiếu vào. Riku, với vẻ mặt trầm ngâm, lên tiếng: “Nếu Kaori không trở về, chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn hơn. Cô ấy có sức mạnh lớn.”
“Nhưng không chỉ mình cô ấy,” Aiko nói, giọng trầm ấm. “Chúng ta cũng có sức mạnh của riêng mình. Chúng ta không thể chỉ dựa vào một người.”
“Tôi đã nghĩ về điều đó,” Haruto nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta cần phải luyện tập, khai thác sức mạnh của mình. Nếu không, chúng ta sẽ không thể chống lại những kẻ áp bức.”
Sakura gật đầu, sự lạc quan trong cô dần trở lại. “Chúng ta có thể tổ chức những buổi tập luyện. Mỗi người đều có khả năng riêng, hãy cùng nhau phát triển.”
“Đúng vậy,” Riku thêm vào. “Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể. Nếu Kaori không trở lại, chúng ta phải tự mình đứng vững.”
Haruto cảm thấy lòng mình ấm lên. “Vậy thì hãy bắt đầu ngay bây giờ. Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa.”
Nhóm chia nhau ra, mỗi người tìm một nơi để luyện tập. Haruto đứng giữa sân, ánh nắng chiếu rọi, cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể mình. Cậu nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở và những yếu tố xung quanh. Lửa, nước, đất, không khí — tất cả đều hiện hữu trong tâm trí cậu.
“Haruto!” Một giọng nói vang lên bên tai. Mở mắt ra, cậu thấy Sakura đang đứng gần đó, đôi mắt cô sáng rực. “Hãy cho tôi thấy sức mạnh của cậu!”
“Được rồi,” Haruto nói, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Cậu giơ tay lên, cảm nhận sức mạnh từ lòng đất và bầu trời. Một luồng gió mát lướt qua, mang theo cảm giác tự do.
Nhưng cậu biết, sức mạnh không chỉ đến từ tự nhiên. Nó còn đến từ lòng tin và tình bạn. “Tôi sẽ làm được,” cậu tự nhủ.
Sakura nhảy vào, cổ vũ. “Hãy để nó tuôn trào!”Haruto hít một hơi thật sâu, rồi thả lỏng. Lửa bùng lên từ lòng bàn tay, ánh sáng rực rỡ tỏa ra xung quanh. Sakura đứng bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi màn biểu diễn của cậu. “Tuyệt quá!” cô kêu lên.
Riku và Aiko cũng không đứng ngoài cuộc, họ bắt đầu luyện tập theo cách của mình. Tiếng động của những cú đá, cú đấm vang lên, hòa cùng với những tiếng la hét cổ vũ. Không khí ngập tràn hy vọng.
Thời gian trôi qua, mọi người đều mệt mỏi nhưng cũng cảm thấy tràn đầy sức sống. Haruto dừng lại, nhìn quanh, cảm nhận sự đoàn kết trong nhóm. “Chúng ta đã tiến bộ rất nhiều,” cậu nói, nụ cười nở trên môi.
“Nhưng chúng ta cần nhiều hơn thế,” Riku đáp, vẻ nghiêm túc hiện rõ trên gương mặt. “Khi Kaori trở về, chúng ta phải mạnh mẽ hơn.”
“Mọi người đều có thể làm được,” Aiko khẳng định, ánh mắt cô đầy động lực. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai bị bỏ lại phía sau.”
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên từ phía cửa. Taro Hoshino xuất hiện, ánh mắt sắc lạnh như thường lệ. “Có vẻ như các người đang rất vui vẻ,” hắn nói, giọng điệu chế nhạo.
Haruto cảm thấy một cơn giận bùng lên. “Taro, không có thời gian cho những trò đùa của mày.”
“Thời gian là thứ quý giá nhất,” Taro tiến lại gần, nụ cười vẫn trên môi. “Nhưng các người sẽ không có nhiều thời gian đâu. Những kẻ như các người không có chỗ đứng trong thế giới này.”
“Chúng tôi sẽ chứng minh điều ngược lại,” Sakura đáp, không hề nao núng.
“Đừng quá tự tin,” Taro nói, rồi quay lưng đi. “Tôi sẽ chờ xem các người sẽ làm gì tiếp theo.”
Haruto cảm thấy căng thẳng trong không khí. “Chúng ta phải chuẩn bị cho bất kỳ điều gì xảy ra,” cậu nói với nhóm.
Mọi người gật đầu, sự quyết tâm trong họ càng mạnh mẽ hơn. Họ hiểu rằng tương lai không chỉ phụ thuộc vào sức mạnh mà còn vào lòng tin và tình bạn.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, Haruto đứng một mình trên sân, nhìn về phía chân trời. Những vết thương trong quá khứ vẫn còn đó, nhưng cậu cảm thấy sức mạnh mới trong lòng. “Chúng ta sẽ làm được,” cậu tự nhủ. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”
Và trong những bóng tối đang dần kéo đến, Kaori vẫn đang ngắm nhìn từ xa, nơi mà cô có thể cảm nhận được sức mạnh và tình bạn. Một quyết định quan trọng đang chờ đợi cô, một lựa chọn có thể thay đổi tất cả. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng hy vọng đã nảy nở trong lòng mỗi người.