Câu Chuyện Của Những Kẻ Bị Ruồng Bỏ

Chương 1: Khởi đầu của sự ruồng bỏ

Sau

Haruto Yamazaki ngồi trong góc phòng tối tăm, nơi ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn bàn yếu ớt không đủ để xua tan nỗi cô đơn đang ngự trị trong lòng. 17 tuổi, nhưng cậu đã cảm thấy như một kẻ xa lạ trong chính ngôi nhà của mình. Cha mẹ cậu luôn bận rộn với công việc, những cuộc họp và các mối quan hệ xã hội, dường như quên mất sự tồn tại của cậu. Họ không cần một đứa con trai có khả năng điều khiển nguyên tố mà họ coi là sự bất bình thường.

Haruto thở dài, những ngón tay v**t v* mặt bàn lạnh lẽo. Hình ảnh của cha mẹ cậu hiện lên trong tâm trí, những ánh mắt thất vọng mỗi khi cậu không đạt được kỳ vọng. Cậu không chỉ cảm thấy ruồng bỏ, mà còn cảm thấy như một gánh nặng. “Tại sao mình không thể là một đứa trẻ bình thường?” Câu hỏi ấy luôn đeo bám cậu, như một vết thương không bao giờ lành.

Đôi mắt nâu sáng của cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngôi sao lấp lánh như những giấc mơ chưa bao giờ với tới. Một luồng gió nhẹ thổi qua, mang theo cảm giác mát mẻ, như một lời thì thầm từ vũ trụ. Haruto nhắm mắt lại, cảm nhận sự kết nối với thiên nhiên, với những yếu tố mà cậu có thể điều khiển. Nhưng sức mạnh ấy, mặc dù mạnh mẽ, lại mang đến cho cậu nhiều nỗi sợ hãi hơn là sự tự tin.

“Có lẽ mình không phải là người duy nhất,” Haruto nghĩ. “Có thể ở đâu đó, có những người giống mình, những kẻ bị ruồng bỏ và không tìm thấy chỗ đứng.” Cậu quyết định, không chỉ để tìm kiếm những người đó mà còn để khám phá sức mạnh bên trong mình. Cậu cần phải khẳng định bản thân, không chỉ cho cha mẹ, mà còn cho chính mình.

Ngày hôm sau, Haruto rời khỏi ngôi nhà lạnh lẽo, lòng đầy hy vọng. Cậu đi bộ đến công viên, nơi mà cậu thường thấy những người khác tụ tập. Không khí trong lành, âm thanh của tiếng cười trẻ con, nhưng tất cả đều xa lạ với cậu. Cậu cảm thấy mình như một bóng ma, không thể hòa nhập với bất kỳ ai.

Trong khi quan sát xung quanh, Haruto chợt nhìn thấy một cô gái với mái tóc xanh dương, Sakura Kuroshima. Cô đứng giữa đám đông, ánh mắt lấp lánh như những viên ngọc quý. Cô không giống như những người khác, có vẻ tự tin và vui vẻ, nhưng Haruto nhận ra trong ánh mắt ấy cũng có sự cô đơn. Cậu không thể không cảm thấy bị thu hút.

“Chào!” Sakura nhìn về phía Haruto, nụ cười tươi rói trên môi. “Cậu có muốn chơi với bọn mình không?” Giọng nói của cô vang lên như một làn gió mới, khiến trái tim Haruto bỗng chốc ấm áp.

Cậu gật đầu, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. “Mình… mình không giỏi chơi thể thao,” Haruto lấp bấp.

“Không sao đâu!” Sakura đáp lại, “Chúng ta có thể tìm hiểu nhau trước. Mình tên là Sakura.”

“Haruto,” cậu nói, cảm giác ngại ngùng len lỏi trong lòng. Họ bắt đầu nói chuyện, và Haruto nhanh chóng nhận ra rằng Sakura không chỉ năng động mà còn rất hiểu biết. Cô chia sẻ về ước mơ của mình, về việc muốn chứng minh rằng bản thân có thể tự lập, không chỉ sống dựa vào danh tiếng của gia đình.

Cậu cảm thấy như mình đã tìm thấy một phần của mình trong câu chuyện của cô. “Có phải cậu cũng cảm thấy bị ruồng bỏ không?” Haruto hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ.Sakura nhìn cậu, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Đôi khi,” cô thừa nhận. “Nhưng mình không cho phép điều đó đánh bại mình. Chúng ta có thể thay đổi điều này, nếu chúng ta cùng nhau.”

Haruto cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong lòng. Có lẽ, cậu không phải là kẻ duy nhất bị ruồng bỏ. Họ có thể cùng nhau đứng lên, cùng nhau khám phá sức mạnh của bản thân và tạo ra sự khác biệt.

Từ hôm đó, họ trở thành bạn bè. Haruto và Sakura dành nhiều thời gian bên nhau, cùng nhau khám phá khả năng của mình. Haruto dần dần học cách điều khiển nguyên tố, từ những cơn gió nhẹ đến những đám lửa nhỏ. Cậu nhận ra rằng sức mạnh của mình không chỉ là một gánh nặng, mà là một phần của bản thân mà cậu cần chấp nhận.

Nhưng cùng lúc đó, cậu cũng cảm nhận được sự đe dọa từ những thế lực khác. Kaori Tanaka, một cô gái lạnh lùng và bí ẩn, luôn dõi theo họ. Cô không chỉ là một người lạ mà còn là một kẻ thù tiềm tàng. Haruto cảm thấy sự căng thẳng trong không khí mỗi khi Kaori xuất hiện. Cô đến từ một gia đình quyền thế, và dường như không thiếu tham vọng.

“Mình không tin rằng Kaori chỉ đơn thuần là một kẻ thù,” Sakura nói trong một cuộc trò chuyện. “Cô ấy cũng có lý do của riêng mình.”

Haruto gật đầu, nhưng lòng vẫn nghi ngờ. Cậu không thể không cảm thấy rằng cuộc chiến của mình không chỉ là với Kaori mà còn là với cả xã hội, những người đã ruồng bỏ họ.

Khi Haruto và Sakura tiếp tục hành trình, họ không chỉ tìm kiếm những người đồng cảm mà còn bắt đầu xây dựng một nhóm nhỏ những kẻ bị ruồng bỏ. Mỗi người đều mang trong mình nỗi đau và sức mạnh riêng, và cùng nhau, họ bắt đầu chạm đến những ước mơ mà họ tưởng như đã mất.

Nhưng những thách thức vẫn còn ở phía trước. Haruto biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là một cuộc cách mạng; đó còn là cuộc chiến giành lại danh dự và sự sống của những người đã bị tước đoạt. Cậu phải chuẩn bị cho những gì sắp tới, không chỉ để bảo vệ bản thân mà còn để bảo vệ những người mà cậu đã yêu thương.

Mọi thứ dường như đang dần thay đổi, nhưng Haruto không thể thoát khỏi cảm giác rằng những mối đe dọa vẫn đang rình rập. Cậu không thể biết được Kaori sẽ làm gì tiếp theo, nhưng cậu cảm nhận được một điều: cuộc sống của cậu sẽ không bao giờ trở lại như trước.

Tương lai đang chờ đón, nhưng cậu biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Mỗi bước đi sẽ đầy rẫy những chông gai, và Haruto cần phải chuẩn bị cho những thử thách mà cuộc đời sẽ ném vào mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau