Câu Cá Trong Mộng Mơ

Chương 6: Mưa Rừng Và Lời Hứa

Mùa mưa ập đến, thành phố ven biển như chìm trong không khí ẩm ướt và những cơn gió lạnh. Linh ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt mưa rơi lộp độp trên mặt đất, lòng chợt nặng trĩu. Dự án khu nghỉ dưỡng mà cô và nhóm của mình đang triển khai đã bị đình trệ do các thủ tục pháp lý. Linh thở dài, cảm giác như mọi nỗ lực của mình bỗng chốc trở nên vô nghĩa.

Hương Giang, bạn đồng nghiệp, bước vào với một biểu cảm căng thẳng. “Linh, có tin xấu. Tiến Đạt đã tìm cách làm chậm tiến độ của dự án. Họ đang cố gắng thao túng mọi thứ để có lợi cho mình.”

“Chúng ta không thể để họ làm vậy,” Linh đáp, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta cần phải tìm ra lỗ hổng trong hợp đồng để bảo vệ quyền lợi của dân địa phương.”

“Nhưng nếu chúng ta công khai, có thể sẽ gặp rắc rối,” Giang cảnh báo, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt. “Tiến Đạt không phải là người dễ đối phó.”

Linh gật đầu nhưng vẫn quyết tâm. Cô đã phát hiện ra một số điều bất thường trong hợp đồng, những điều có thể giúp dân địa phương giữ lại đất đai và quyền lợi của mình. Nhưng khi cô chia sẻ với Bảo, anh chỉ lắc đầu.

“Im lặng là vàng, Linh. Đôi khi, không nên can thiệp vào những chuyện không thuộc về mình,” Bảo nói, ánh mắt lạnh lùng.

“Không! Đó là một sự bất công,” Linh khẳng định. “Nếu không lên tiếng, thì ai sẽ bảo vệ họ?”

Bảo im lặng, không đáp. Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình giữa họ, một cảm giác cô đơn lấn át. Đúng lúc đó, Tuấn xuất hiện, gương mặt đẫm nước mưa.

“Có chuyện gì vậy?” Tuấn hỏi, nhìn thấy vẻ bối rối trên khuôn mặt Linh.

“Chúng ta cần phải làm gì đó với dự án này,” Linh đáp, giọng đầy quyết tâm.

Tuấn gật đầu, ánh mắt anh sáng lên. “Tôi có thể giúp. Tôi sẽ tìm hiểu thêm về tình hình và thu thập bằng chứng.”

Linh cảm thấy ấm lòng. “Cảm ơn anh, Tuấn. Điều này rất quan trọng đối với tôi.”Những ngày tiếp theo trôi qua trong bận rộn. Linh không ngừng viết bài điều tra, tìm kiếm thông tin và kết nối với những người dân địa phương. Mạng xã hội bắt đầu sôi sục với các bài viết của cô, gây ra nhiều tranh cãi. Một bên ủng hộ sự phát triển, bên kia lại lo ngại về việc mất đất đai.

Trong những bữa cơm đơn giản, giữa những cơn mưa rả rích, tình cảm giữa Linh và Tuấn dần nảy nở. Họ cùng nhau chia sẻ những giấc mơ và những trăn trở. Tuấn giúp Linh sửa mái nhà bị dột, trong khi Linh mang đến cho anh những bữa ăn đầy ắp tình cảm. Họ cười đùa, những câu chuyện vui vẻ khiến cả hai quên đi những áp lực bên ngoài.

“Em biết không, câu cá là một trong những điều tôi yêu thích nhất,” Tuấn nói trong một bữa tối, ánh mắt lấp lánh. “Nó không chỉ là việc câu được cá, mà còn là những khoảnh khắc bình yên bên dòng nước.”

“Vậy thì chúng ta hãy cùng nhau đi câu cá một ngày,” Linh đáp, nụ cười tỏa sáng trên khuôn mặt. “Em muốn trải nghiệm điều đó.”

Mùa mưa có thể khiến mọi thứ trở nên ảm đạm, nhưng giữa họ, ánh sáng của tình cảm dần le lói. Thế nhưng, niềm vui không kéo dài lâu. Một buổi chiều, khi Linh đang kiểm tra email, cô chợt nhận được một thông báo: đơn kiện vu khống từ tập đoàn của Đạt.

“Cái gì?” Linh thốt lên, lòng chợt quặn thắt. “Họ đang đe dọa tôi?”

Tuấn đứng bên cạnh, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. “Chúng ta cần phải đối phó với điều này. Đừng để họ dọa mình.”

“Nhưng tôi không biết phải làm gì,” Linh cảm thấy hoang mang. “Họ có thể làm tổn hại đến tất cả những gì tôi đã xây dựng.”

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Tuấn khẳng định. “Tôi sẽ đứng bên em. Chúng ta sẽ tìm cách bảo vệ sự thật.”

Trong không khí căng thẳng, Linh cảm nhận được sự ấm áp từ Tuấn, nhưng nỗi lo lắng vẫn không thể rời xa. Cuộc chiến này không chỉ là cho riêng mình cô, mà còn cho những người dân đang bị ảnh hưởng. Mọi thứ đang diễn ra như một cơn bão, và Linh biết rằng cô cần phải đứng vững.

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” Linh nói, quyết tâm trong giọng nói. “Không có gì có thể ngăn cản chúng ta.”

Khi mưa vẫn rơi, Linh thở dài, lòng đầy những nỗi niềm. Những gì đang chờ đợi phía trước, cô không thể đoán trước được. Nhưng một điều chắc chắn, cô sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.