Câu Cá Trong Mộng Mơ
Chương 20: Vô Tận
Linh ngồi trên molo cũ, ánh nắng sớm mai lấp lánh trên mặt nước. Cô đưa mắt nhìn xuống dòng biển, trong tay là cần câu, bên cạnh là Tuấn và bé gái tóc xoăn, con của Tuấn, đang chăm chú gắn mồi. “Cô ơi, mồi này có phải là cho cá không?” bé gái hỏi, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò.
“Đúng rồi, mồi này sẽ khiến cá rất thích. Khi câu, chúng ta phải kiên nhẫn nhé!” Linh mỉm cười, cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong lòng khi nhìn thấy sự háo hức của cô bé.
Tuấn cười lớn, “Câu cá không chỉ là kỹ thuật, mà còn là sự kiên nhẫn. Như việc nuôi dưỡng một ước mơ, phải có thời gian và tâm huyết.”
“Cháu sẽ câu được con cá to nhất!” Cô bé hăng hái, khiến Linh và Tuấn bật cười.
“Được rồi, bắt đầu nào!” Linh nói, tay kéo dây câu xuống nước. Nước biển phẳng lặng, chỉ thỉnh thoảng gợn sóng nhẹ.
***
Giang đã trở về sau một thời gian dài du học. Cô mở quán sách nhỏ bên cạnh quán cà phê của Bảo. “Cảm giác như trở về nhà,” Giang nói với Linh khi hai người gặp nhau trong quán. “Mọi thứ đều quen thuộc, nhưng cũng có chút gì đó mới mẻ.”
“Quán sách của cậu sẽ là nơi lý tưởng để mọi người tìm thấy những giấc mơ của riêng mình,” Linh đáp, ánh mắt sáng lên. “Mình rất vui khi thấy cậu trở lại.”
“Hãy đến giúp mình nhé, có rất nhiều việc phải làm!” Giang mỉm cười.
***
Chẳng bao lâu sau, lễ hội câu cá thường niên lớn nhất trong năm lại chuẩn bị diễn ra. Nam, Hằng và Tâm đang tất bật chuẩn bị. “Năm nay, chúng ta sẽ làm một điều gì đó đặc biệt!” Hằng nói, ánh mắt đầy phấn khích.
“Đúng vậy, chúng ta sẽ mời nhiều người hơn, tổ chức nhiều hoạt động thú vị!” Tâm thêm vào, lòng đầy nhiệt huyết.
Nam gật đầu, “Linh và Tuấn cũng sẽ tham gia, đúng không?”“Chắc chắn rồi!” Linh đáp, trong lòng cảm thấy háo hức. Đây không chỉ là dịp để câu cá mà còn là cơ hội để kết nối mọi người, chia sẻ những câu chuyện, và sống trọn vẹn với niềm đam mê.
***
Ngày lễ hội đến, không khí nhộn nhịp tràn ngập. Mọi người tụ tập bên bờ biển, tiếng cười nói rộn ràng. Linh đứng bên molo, thả câu xuống nước, cảm giác sự bình yên bao trùm.
“Cảm giác thế nào?” Tuấn hỏi, đứng bên cạnh cô, ánh mắt dõi theo dòng nước.
“Rất tuyệt! Mỗi lần thả câu, mình lại cảm thấy như đang thả mình vào những giấc mơ,” Linh nói, nụ cười tươi tắn.
Đột nhiên, một nhịp đập nhẹ rung lên tay cô. Linh nín thở, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Có thể là cá, có thể là Hồn Cá,” cô thì thầm, lòng đầy kỳ vọng.
Tuấn nhìn cô, nụ cười ấm áp. “Bất kể điều gì, chúng ta hãy câu tiếp thôi.”
“Đúng vậy,” Linh nói, mắt vẫn dõi theo mặt nước, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó sâu hơn. “Chúng ta không bao giờ ngừng theo đuổi những giấc mơ của mình.”
Cảm giác mơ hồ, như những con sóng vỗ về, tràn ngập trong lòng Linh. Cô biết rằng cuộc sống còn nhiều điều chưa nói, nhiều câu chuyện chưa kể. Những khát khao, ước mơ vẫn đang chờ đợi ở phía trước.
“Chúng ta sẽ không dừng lại đâu, phải không?” Linh hỏi, ánh mắt kiên định.
“Không bao giờ,” Tuấn trả lời, giọng chắc nịch.
Mặt trời dần lặn, ánh sáng vàng rực rỡ lan tỏa trên mặt nước, như một lời hứa về những điều tốt đẹp phía trước. Linh nhắm mắt lại, cảm nhận từng cơn gió, từng tiếng sóng. Cô mỉm cười, trong lòng dâng trào một niềm tin mãnh liệt rằng những giấc mơ của mình sẽ không bao giờ tắt.